Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 6: CHƯƠNG 4: ĐÓN DÂU

Thành Lưu Vân là tòa thành nhỏ nhất trong Đế quốc Thương Phong, nhỏ đến mức không thích hợp gọi là thành, mà gọi là tiểu trấn có lẽ thích hợp hơn. Thành Lưu Vân không chỉ có diện tích nhỏ nhất, vị trí địa lý cũng xa xôi nhất, mà nhân khẩu, kinh tế, cùng với đẳng cấp Huyền Lực tổng hợp đều xếp cuối cùng trong toàn bộ Đế quốc Thương Phong. Cư dân Thành Lưu Vân thậm chí còn thường xuyên tự giễu rằng nơi này là một góc bị Thiên Huyền đại lục lãng quên. Tầm cỡ của Tiêu Môn ở trong Đế quốc Thương Phong căn bản không đáng nhắc tới, nhưng ở Thành Lưu Vân lại là một thế lực đứng đầu thực sự.

Hôm nay Thành Lưu Vân náo nhiệt khác thường, nguyên nhân tự nhiên là đại hôn của Tiêu Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt. Tiêu Triệt cưới vợ vốn là chuyện bình thường, hoàn toàn không có ai quan tâm, nhưng Hạ Khuynh Nguyệt xuất giá thì tuyệt đối là đại sự đủ để oanh động toàn bộ Thành Lưu Vân.

Hạ gia không phải một gia tộc thuần túy tu Huyền, mà là một đại gia tộc kinh thương. Tuy tài phú của họ so với toàn bộ Đế quốc Thương Phong thì không đáng là gì, nhưng ở Thành Lưu Vân lại tuyệt đối là nhà cự phú số một. Dù vậy, điều đó không có nghĩa là thực lực của Hạ gia bạc nhược, bởi có tài phú hùng hậu, họ tự nhiên mời được một lượng lớn cao thủ đến bảo vệ gia sản. Đương nhiệm gia chủ Hạ gia là Hạ Hoằng Nghĩa, ông có hai người con là Hạ Nguyên Bá và Hạ Khuynh Nguyệt. Cả hai người con này lại không hề hứng thú với việc kinh doanh, ngược lại chỉ chuyên tâm tu Huyền. Hạ Hoằng Nghĩa cũng mặc kệ, chưa bao giờ phản đối. Khi Hạ Khuynh Nguyệt thể hiện ra thiên phú gây chấn động Thành Lưu Vân, ông lại càng không ngăn cản. Ngược lại, chính vì thiên phú kinh người của Hạ Khuynh Nguyệt mà các đại gia tộc trong Thành Lưu Vân thường xuyên có những hành động hữu hảo... Tóm lại, Hạ Khuynh Nguyệt được mọi người công nhận là có khả năng đạt tới Địa Huyền cảnh trong tương lai, thậm chí là Thiên Huyền cảnh. Đến lúc đó, Hạ gia không chỉ có tài phú, mà thực lực cũng có thể xưng bá ở Thành Lưu Vân.

Thế nhưng, Hạ gia lại khiến toàn thành phải ngỡ ngàng khi gả vị thiên chi kiêu nữ này cho Tiêu Triệt, một tên phế vật không có chút tiền đồ nào, làm cho không biết bao nhiêu người phải tiếc hận... Đương nhiên, phần nhiều là ghen tị và đố kỵ.

Hạ gia gả con gái, tự nhiên sẽ không keo kiệt. Tiêu Triệt vừa bước ra ngoài liền nhìn thấy một tấm thảm đỏ, tấm thảm này bắt đầu từ cửa lớn Tiêu gia, kéo dài về hướng Hạ gia. Khoảng cách giữa Hạ gia và Tiêu gia không quá xa, nhưng cũng chẳng hề gần, phải hơn mười dặm. Nói cách khác, tấm thảm đỏ này dài ít nhất hơn mười dặm... Trừ Hạ gia, toàn bộ Thành Lưu Vân không có gia tộc nào có được thủ bút kinh người như thế.

Đội ngũ đón dâu của Tiêu gia vừa xuất hiện, đường phố Thành Lưu Vân nhất thời náo nhiệt hẳn lên. Người xem đứng chật kín hai bên đường, dõi theo đội ngũ tiến về phía trước, đủ loại âm thanh xì xào bàn tán truyền vào tai Tiêu Triệt.

“Nhìn kìa! Đó chính là Tiêu Triệt, cháu trai của Ngũ trưởng lão Tiêu gia Tiêu Liệt. Nghe nói trời sinh huyền mạch tàn phế, cả đời này cũng không thể đột phá Sơ Huyền cảnh cấp một.”

“Ồ, ta lần đầu tiên gặp hắn đấy.”

“Ngươi chưa từng thấy hắn cũng là chuyện bình thường. Có một người ông lợi hại như vậy, mà bản thân lại là một phế vật, đổi lại là ngươi, ngươi còn có mặt mũi thường xuyên ra ngoài sao? Ai, Hạ Khuynh Nguyệt vậy mà lại gả cho một người như vậy, thật đúng là ông trời không có mắt!”

“Nghe nói năm đó phụ thân hắn là Tiêu Ưng và Hạ Hoằng Nghĩa là huynh đệ kết nghĩa. Lúc Hạ Khuynh Nguyệt sinh ra thiếu chút nữa không giữ được mạng, may mắn Tiêu Ưng tiêu hao đại lượng Huyền Lực cứu giúp mới bảo toàn được tính mạng. Khi đó Hạ Hoằng Nghĩa liền hứa hẹn khi Hạ Khuynh Nguyệt mười sáu tuổi sẽ gả nàng cho con trai của Tiêu Ưng. Không bao lâu sau, Tiêu Ưng bị ám toán, vì Huyền Lực tiêu hao quá nhiều nên không thể chống cự, trực tiếp vong thân. Hạ Hoằng Nghĩa càng thêm tự trách... Bây giờ Hạ Khuynh Nguyệt đã mười sáu tuổi, tuy con trai của Tiêu Ưng là một phế vật, nhưng Hạ Hoằng Nghĩa cả đời trọng tình trọng nghĩa, tuyệt không muốn vi phạm lời hứa năm đó. Bằng không, tên phế vật này làm sao có thể cưới được Hạ Khuynh Nguyệt.”

“Ai! Hạ Khuynh Nguyệt là minh châu của Thành Lưu Vân chúng ta. Tiêu Triệt nếu bỏ đi thân phận cháu trai của Ngũ trưởng lão Tiêu Môn thì quả thực chỉ là một đống bùn nhão không đáng kể. Ta còn tốt hơn hắn một trăm lần! Thế giới này thật sự quá bất công!”

“Nữ thần trong mộng của ta vậy mà phải gả cho một tên phế vật như vậy, ta không cam lòng, ta muốn chết a a a!”

Trên lưng ngựa, Tiêu Triệt có ánh mắt sâu như mặt hồ, lấp lánh thâm trầm, thần thái anh tuấn, phong độ phiêu dật. Hắn mặc một thân hỉ phục màu đỏ thẫm, mái tóc dài tung bay sau lưng, toàn thân toát ra một cỗ khí tức xuất trần. Bên tai là đủ loại âm thanh nghị luận, đủ loại ánh mắt ghen tị, không cam lòng, trào phúng, oán hận, hâm mộ, khinh thường đều tập trung vào người hắn, nhưng hắn lại phảng phất như không hề hay biết, trên mặt thủy chung vẫn mang theo nụ cười vân đạm phong khinh, ngược lại không biết đã hớp hồn bao nhiêu thiếu nữ bằng ánh mắt mê ly ấy.

Tuy Huyền Lực của Tiêu Triệt cực kém, nhưng diện mạo lại tuyệt đối không tầm thường, cho dù so với Tiêu Ngọc Long cũng chỉ có hơn chứ không kém. Hơn nữa hắn rất ít khi ra ngoài, Huyền Lực lại thấp, nên trông rất trắng trẻo yếu ớt... giống như một tiểu bạch kiểm!

Cho nên, vô số thanh niên tài tuấn dù oán hận ghen tị với Tiêu Triệt đến nghiến răng, cũng không thể không thừa nhận từ đáy lòng rằng, xét về tướng mạo, Tiêu Triệt này dường như cũng xứng với Hạ Khuynh Nguyệt.

“Ta còn tưởng Tiêu Triệt hôm nay sẽ ngồi kiệu, không ngờ lại cưỡi ngựa, hơn nữa khí chất và vẻ mặt này... hình như không giống với lời đồn cho lắm.”

“Hừ! Hắn bị mọi người xem thường là phế vật, hôm nay cưới được minh châu của Thành Lưu Vân chúng ta là Hạ Khuynh Nguyệt, đương nhiên là đắc ý rồi, đắc ý biết bao nhiêu! Còn sợ người khác không thấy hay sao?” Một giọng nói oán hận vang lên.

“Nghe nói mấy vị đại thiếu gia của Vũ Văn gia, còn có công tử nhà thành chủ vẫn luôn điên cuồng theo đuổi Hạ Khuynh Nguyệt, ngươi nói xem bọn họ có đến cướp dâu không?”

“Thôi đi! Tiêu Triệt không là gì, nhưng ông nội hắn là Tiêu Liệt, là cao thủ đệ nhất Thành Lưu Vân, thành chủ gặp ông ấy cũng phải nể ba phần. Con trai ông ấy đã chết, chỉ còn lại một đứa cháu duy nhất, có người đến gây chuyện, Tiêu Liệt chẳng lẽ không nổi giận sao! Ai dám rước lấy xui xẻo này! Huống chi đây cũng không phải là ép hôn, ai dám đến gây sự sẽ chọc giận cả Hạ gia. Ta đoán bây giờ mấy vị công tử nhà kia đều bị nhốt ở nhà rồi.”

Đội ngũ đón dâu đi không nhanh không chậm, hơn mười dặm đường đi mất gần nửa canh giờ.

“Tỷ phu!!”

Vừa đến gần cửa chính Hạ gia, một tiếng gọi vang dội vang lên, một thân ảnh cao lớn vạm vỡ bước nhanh về phía Tiêu Triệt. Người này nhìn qua tuổi không lớn, nhưng cao ít nhất cũng hơn hai mét, thân thể cường tráng như một con trâu mộng, khi hắn chạy tới mặt đất gần như rung chuyển. Tiêu Triệt nhìn hắn chạy đến gần, hung hăng nuốt một ngụm nước bọt, trừng lớn mắt nói: “Nguyên Bá! Chúng ta chỉ mới không gặp chưa tới một tháng, sao ngươi lại cao lên nhiều như vậy!!”

Nam tử này... chính xác mà nói là một thiếu niên, chính là em trai của Hạ Khuynh Nguyệt, Hạ Nguyên Bá, năm nay mười lăm tuổi... Không sai, thật sự chỉ mới mười lăm tuổi! Nhưng nếu chỉ nhìn vào hình thể của hắn, tuyệt đối không ai có thể nghĩ rằng hắn năm nay vừa tròn mười lăm tuổi! Thân cao hơn hai mét... Tiêu Triệt ngồi trên lưng ngựa, đỉnh đầu mới chỉ ngang bằng hắn, thể trọng vượt quá 350 cân. Hơn nữa thể trọng của Hạ Nguyên Bá tuyệt đối không phải là béo phì, cơ bắp trên người hắn cuồn cuộn, mơ hồ ánh lên sắc đen bóng như kim loại, ẩn chứa một sức mạnh vô cùng kinh người. Huyền Lực của hắn chỉ ở Sơ Huyền cảnh cấp bốn, chỉ có thể tính là thực lực tầm trung, nhưng lại có sức mạnh cực lớn, cho dù giao thủ với người ở Sơ Huyền cảnh cấp sáu cũng không hề yếu thế.

Hạ Nguyên Bá là người bạn duy nhất của Tiêu Triệt, hắn từ nhỏ đã gọi Tiêu Triệt là tỷ phu, hai người cùng nhau lớn lên. Trước tám tuổi, Hạ Nguyên Bá vẫn gầy gò đen nhẻm, thường xuyên bị người khác bắt nạt. Sau tám tuổi, Hạ Nguyên Bá như thể ăn nhầm thuốc, chiều cao và thể trọng tăng vọt, sức ăn và sức mạnh cũng trở nên ngày càng kinh người. Bây giờ mười lăm tuổi... nếu chỉ nhìn khuôn mặt thì còn mơ hồ thấy được vài phần non nớt, nhưng hình thể... thì quả thực đã đạt đến cấp bậc quái thú!

Nghe Tiêu Triệt nói, Hạ Nguyên Bá gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Hì hì... Ta cũng không có cách nào cả. Cha ta mỗi ngày đều bắt ta giảm béo, nhưng bắt ta nhịn đói còn khó chịu hơn là giết ta nữa.”

“...” Tiêu Triệt không nói nên lời. Mới mười lăm tuổi đã có hình thể như vậy, sau khi trưởng thành... quả thực không dám tưởng tượng!

Sức ăn của Hạ Nguyên Bá, Tiêu Triệt cũng đã chứng kiến nhiều lần. Cũng may là hắn sinh ra ở Hạ gia, nếu sinh ra trong một gia đình bình dân, e rằng đã sớm bị hắn ăn đến tán gia bại sản.

“Hắc hắc, tỷ phu, hôm nay ngươi sẽ chính thức trở thành tỷ phu của ta.” Hạ Nguyên Bá cười đôn hậu. Đối với việc tỷ tỷ gả cho Tiêu Triệt, hắn thực sự vui mừng, thậm chí luôn mong chờ ngày này. Bởi vì hắn nghĩ, có một người vợ lợi hại như tỷ tỷ, sẽ không còn ai dám xem thường Tiêu Triệt nữa.

“Vào nhanh đi, tỷ tỷ bên này đã chuẩn bị xong rồi.” Nói đến đây, Hạ Nguyên Bá vỗ trán: “À đúng rồi, ta đi mở cửa.”

Nói xong, Hạ Nguyên Bá chạy về phía cửa chính Hạ gia, khi hắn chạy trông hệt như một ngọn núi thịt di động.

Đội ngũ đón dâu tiến vào Hạ gia. Vừa vào cửa, Tiêu Triệt liền nhìn thấy Hạ Hoằng Nghĩa đang mỉm cười nhìn mình. Hắn vội vàng xuống ngựa, đi đến trước mặt Hạ Hoằng Nghĩa, cung kính hành lễ: “Hạ thúc.”

“Ha ha, đến bây giờ rồi, còn gọi ta là thúc thúc sao?” Hạ Hoằng Nghĩa ôn hòa cười nói. Ông có dáng người không cao, tướng mạo trung niên cũng có chút phát tướng, cả người trông có phần đôn hậu, nhưng toàn bộ Thành Lưu Vân không ai dám xem nhẹ ông.

Ánh mắt Tiêu Triệt chợt động, cung kính nói: “Nhạc phụ đại nhân.”

Đối với Hạ Hoằng Nghĩa, hắn thực sự kính trọng. Bởi vì đó là huynh đệ kết nghĩa của phụ thân hắn. Từ nhỏ đến lớn, hắn đã nhận vô số ánh mắt lạnh nhạt, nhưng Hạ Hoằng Nghĩa vẫn luôn quan tâm chăm sóc hắn. Cho dù hắn trời sinh huyền mạch tàn phế, Hạ Hoằng Nghĩa vẫn không vi phạm ước định năm đó với phụ thân hắn, khi Hạ Khuynh Nguyệt tròn mười sáu tuổi đã chủ động gả nàng cho Tiêu Triệt.

“Ha ha, tốt!” Hạ Hoằng Nghĩa gật đầu, đưa tay vỗ vỗ vai Tiêu Triệt: “Triệt nhi, từ hôm nay trở đi, ta đem Khuynh Nguyệt giao cho con. Tuy rằng con không phải đại anh hùng, cũng không phải quyền quý gì, nhưng con là con trai của Tiêu Ưng, ta có thể thực sự yên tâm đem nữ nhi gả cho con. Phụ thân của con, Tiêu Ưng, tài năng xuất chúng, trọng tình trọng nghĩa, có thể cùng hắn trở thành huynh đệ, đời này của ta tuyệt không hối hận. Con là con trai của Tiêu Ưng, cho dù huyền mạch tổn hại, ta cũng tuyệt không tin tương lai con sẽ là một người bình thường.”

“Hãy đối xử tốt với con gái ta, còn những lời đồn đãi kia, cứ bỏ ngoài tai đi.”

Ánh mắt Tiêu Triệt khẽ động, sau đó chậm rãi mà kiên quyết gật đầu: “Nhạc phụ đại nhân, người yên tâm, tuy hiện tại ta bị người đời xem thường, nhưng rồng thiêng ẩn mình dưới vực sâu, ắt có ngày thức tỉnh bay lên. Đến lúc đó, ta sẽ khiến tất cả những kẻ đã khinh thường ta, và những kẻ cười nhạo Hạ gia đã chọn một phế vật làm con rể phải câm miệng lại.”

Hạ Hoằng Nghĩa nhất thời sững sờ... Ông vốn biết rõ Tiêu Triệt luôn là người yếu đuối, tính tình ôn hòa, còn thường xuyên vô tình để lộ ra thái độ tự ti. Nhưng hiện giờ hắn lại nói ra những lời hùng hồn như vậy, hơn nữa ánh mắt sắc bén, vẻ mặt thản nhiên, ánh mắt càng thêm thâm thúy khiến ông có một cảm giác không thể nhìn thấu... Hoàn toàn khác biệt với tư thái yếu đuối trong quá khứ.

“Tốt!” Hạ Hoằng Nghĩa gật đầu, lại vỗ vỗ vai Tiêu Triệt: “Ta tin con trai của Tiêu Ưng tuyệt đối sẽ không tầm thường như vậy, ta sẽ chờ đến ngày con vút bay khỏi vực sâu. Được rồi, Khuynh Nguyệt bên kia đã chuẩn bị xong, chúng ta đi thôi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!