- Trong tháng này, ngoại trừ hai phần ý chí ngươi để lại bảo hộ Tiểu Yêu Hậu, toàn bộ tâm thần ngươi đã hoàn toàn tiến vào cảnh giới vô ngã vô tâm, một trạng thái tu luyện sâu sắc, căn bản không thể cảm nhận được thời gian trôi qua.
Trong giọng nói bình thản của Mạt Lỵ lại mang theo một tia hả hê:
- Mặc dù ngươi cảm giác chỉ mới qua mấy canh giờ, nhưng thực tế đã là một tháng. Nếu không phải trong tiềm thức ngươi vẫn còn vướng bận, thì dù ngươi chìm đắm trong trạng thái này mấy năm, thậm chí mấy chục năm cũng không có gì là lạ.
- Tại sao ngươi không đánh thức ta?
Vân Triệt gần như phát điên, gầm lên.
- Tại sao ta phải đánh thức ngươi?
Mạt Lỵ khinh thường hỏi ngược lại:
- Ta còn ước gì ngươi cứ duy trì mãi trạng thái tu luyện khó gặp này.
Nếu không phải vì căn bản chẳng thể nào động đến Mạt Lỵ, Vân Triệt thật sự chỉ muốn lôi nàng ra đánh cho mấy phát vào mông. Hắn vội vàng nhìn về phía Tiểu Yêu Hậu... Dù đã qua một tháng, lực lượng ngăn cách hỏa diễm của hắn vẫn không biến mất, nên từ trên xuống dưới Tiểu Yêu Hậu không có nửa điểm dấu vết bị thiêu đốt. Đúng lúc này, nàng đột nhiên mở mắt, đối diện với ánh mắt của hắn.
- Cuối cùng ngươi cũng tỉnh lại rồi.
Tiểu Yêu Hậu lãnh đạm nói.
Dù ngữ khí có chút bất thiện, nhưng giọng nói và sắc mặt nàng đều không hề suy yếu. Điều này khiến Vân Triệt thở phào một hơi, hắn có chút ngượng ngùng nói:
- Vì sao qua thời gian dài như vậy mà ngươi không đánh thức ta?
- Ngươi rõ ràng đã tiến vào trạng thái đốn ngộ, đây là cảnh giới mà huyền giả cả đời khó gặp được một lần. Trừ khi ta lâm vào tình thế không thể chống đỡ, nếu không ta đương nhiên sẽ không quấy rầy ngươi!
Tiểu Yêu Hậu dùng ánh mắt đầy thâm ý nhìn Vân Triệt:
- Huyền khí ngươi truyền vào cơ thể ta để duy trì sinh mệnh nguyên khí suốt ba mươi ngày qua không hề có chút tán loạn nào... Không ngờ ở trong Tử Vong Chi Hải mà ngươi vẫn có thể tiến vào trạng thái đốn ngộ... Ngươi quả thực là một quái vật không thể tưởng tượng nổi.
- Đa tạ Tiểu Yêu Hậu khích lệ.
Vân Triệt có chút bất lực nói:
- Bây giờ ngươi nên tin rằng, chỉ cần rời khỏi nơi này, ta nhất định có cách chữa trị sinh mệnh nguyên khí cho ngươi!
Hai người không nói thêm gì, nhưng từ ánh mắt phức tạp của đối phương, họ đều hiểu người kia đang nghĩ gì. Bất tri bất giác, hai người đã ở trong Tử Vong Chi Hải suốt một tháng. Tại Huyễn Yêu Giới, chắc chắn tin tức Tiểu Yêu Hậu đã chết đã lan truyền khắp nơi. Mà vì Yêu Hậu Đại Điện, vô số anh hùng thiên hạ lại đang tề tụ tại Yêu Hoàng Thành, chắc chắn sẽ bị tin tức này gây chấn động cực lớn...
Hiện giờ, rất có thể thế cục tại Yêu Hoàng Thành đã thay đổi kinh thiên động địa. Mặc dù trong thời gian ngắn, Hoài Vương Phủ chưa thể leo lên đế vị, nhưng dựa vào những thế lực mà Hoài Vương nắm trong tay, hắn có thể dễ dàng làm chủ mọi thứ. Chắc chắn số lượng thế lực ngả về phía Hoài Vương Phủ sẽ tăng vọt... Đồng thời, những thế lực trung thành tuyệt đối với Yêu Hoàng nhất tộc, nhất là Vân gia và Mộ gia, những người hiểu rõ nguyên nhân cái chết của Tiểu Yêu Hậu, sẽ bị Hoài Vương Phủ toàn lực chèn ép.
Hơn nữa, sau lưng còn có bóng dáng đáng sợ của Minh Vương...
- Lập tức rời khỏi nơi này!
Tiểu Yêu Hậu nói.
- Được!
Vân Triệt lập tức đáp ứng. Nếu đã qua một tháng, chắc chắn Minh Vương và Hoài Vương không thể nào còn ở trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc. Vân Triệt hít một hơi thật sâu, thân thể lao vút lên trên... Cảnh tượng hắn xuyên qua dung nham Kim Ô có thể khiến vô số huyền giả không rét mà run. Mà lúc này, thân thể Vân Triệt xuyên qua biển dung nham còn đơn giản và tùy ý hơn nhiều so với khi di chuyển trên không trung. Bởi vì dù không khí mỏng manh nhất cũng tạo ra lực cản nhỏ, thì nơi có hỏa nguyên tố dày đặc đến cực điểm này lại cung cấp cho hắn nguồn trợ lực vô tận.
Tử Vong Chi Hải kéo dài ba ngàn dặm, mênh mông vô tận, độ sâu không ai tỏ tường. Vân Triệt đã chìm trong biển lửa này suốt một tháng, hắn căn bản không biết mình đang ở vị trí nào. Lúc này, hắn chỉ hướng thẳng lên trên mà lao đi, tốc độ nhanh như thiểm điện, nhưng trước mắt vẫn là một thế giới dung nham như luyện ngục.
Sau mấy chục hơi thở, cuối cùng Vân Triệt cũng bắt đầu cảm nhận được khí tức hỏa diễm trở nên loãng hơn một chút. Ngay sau đó, theo một tia sáng chói mắt chiếu tới, hắn và Tiểu Yêu Hậu cuối cùng cũng lao ra khỏi biển lửa. Một tháng hai người ở trong Tử Vong Chi Hải đủ để khiến một cường giả cấp Đế Quân chết đi vô số lần.
Dung nham trong Tử Vong Chi Hải luôn luôn lưu động, nên vị trí hiện tại của họ đương nhiên không phải là nơi lúc đầu họ tiến vào. Vân Triệt ngẩng đầu nhìn bốn phía, với thị lực của hắn cũng chỉ thấy bốn phương tám hướng đều là dung nham đỏ rực, không thấy bất kỳ vật gì khác. Ngay cả bầu trời cũng không phải màu tím của Kim Ô Lôi Viêm Cốc, mà là màu đỏ rực của hỏa diễm.
Tử Vong Chi Hải mênh mông vô bờ, căn bản không cách nào phân biệt phương hướng. Mãi một lúc lâu sau, khi Vân Triệt chăm chú quan sát, hắn mới thấy ở một nơi cực kỳ xa xôi về phía Đông Nam, nơi bầu trời và Tử Vong Chi Hải gần như giao nhau, có một vệt màu tím vô cùng nhạt.
Bầu trời phía trên Tử Vong Chi Hải là màu đỏ, còn phía trên Kim Ô Lôi Viêm Cốc là màu tím!
Vân Triệt khóa chặt phương hướng Đông Nam mà đi. Dưới những tia lôi quang huyễn ảnh, vệt sáng màu tím trong tầm mắt hắn dần dần lớn hơn, rồi trở nên đậm đặc.
Sau khi ra khỏi biển lửa, tốc độ thu nạp thiên địa chi lực giảm xuống mấy chục lần, khiến Vân Triệt lập tức cảm nhận rõ ràng sinh mệnh nguyên khí của Tiểu Yêu Hậu đang trôi đi. Ngay cả khí tức của nàng cũng bắt đầu trở nên có chút hỗn loạn... Dù sao thì mệnh mạch của nàng cũng đang trong trạng thái đứt gãy, tổn thương!
Vân Triệt dồn toàn bộ huyền lực, tăng tốc độ lên đến cực hạn. Sau gần nửa canh giờ, cuối cùng trong tầm mắt hắn cũng hiện ra biên giới của Tử Vong Chi Hải, từng đạo Tử Lôi từ trên trời giáng xuống, kéo theo những tiếng nổ vang đinh tai nhức óc.
- Chúng ta sắp trở lại Kim Ô Lôi Viêm Cốc rồi!
Vân Triệt trầm giọng hô lên. Khi hai người ngày càng đến gần Kim Ô Lôi Viêm Cốc, thân thể Vân Triệt chợt xoay chuyển, những luồng khí nóng rực xung quanh bị hắn mạnh mẽ đẩy ra. Khi đáp xuống, dưới chân hắn đã là mặt đất của Kim Ô Lôi Viêm Cốc.
- Hù!
Vân Triệt thở phào nhẹ nhõm, rồi nhìn về phía Tiểu Yêu Hậu:
- Ngươi không sao chứ?
- Không sao.
Bàn tay Tiểu Yêu Hậu khẽ đẩy, thoát khỏi người Vân Triệt:
- Lúc trước ngươi từng nói, bí mật lớn nhất của Yêu Hoàng nhất tộc có thể giúp ta đạt tới nửa bước Thần Huyền! Rốt cuộc bí mật đó là gì? Hiện tại Yêu Hoàng Thành chắc chắn đã đại loạn, bất kể thế nào ta cũng không thể để Hoài Vương Phủ đạt được mục đích!
Từ lúc rời khỏi Tử Vong Chi Hải đến giờ mới gần nửa canh giờ, nhưng khí tức của Tiểu Yêu Hậu đã suy yếu hơn phân nửa, ngay cả khi nói chuyện cũng kèm theo tiếng thở dốc nặng nề.
Vân Triệt không để ý đến sự kháng cự của nàng, hắn vươn tay đặt lên vai nàng, vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết, truyền toàn bộ thiên địa chi lực mà hắn thu nạp được vào người nàng, cố gắng hết sức duy trì sinh mệnh nguyên khí cho nàng:
- Đó là bí mật của Yêu Hoàng nhất tộc, ta có nghĩa vụ phải nói cho ngươi biết, nhưng trước tiên chúng ta phải rời khỏi đây, sau đó ta sẽ chữa trị mệnh mạch cho ngươi... Ngươi yên tâm, ta có bảy thành nắm chắc có thể chữa trị hoàn toàn mệnh mạch cho ngươi, nhưng không phải ở nơi này. Ta cần một lượng lớn Tử Mạch Thần Tinh, mười mấy loại Linh Ngọc, và hơn ba mươi loại linh dược. Trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc không có những thứ này... Nếu mệnh mạch của ngươi còn chưa chữa trị được, thì nói gì đến nửa bước Thần Huyền.
- Nếu ngươi có thể cưỡng ép mở huyền trận phong ấn trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc để vào đây, chắc hẳn ngươi cũng có cách ra ngoài chứ?
Vân Triệt tràn đầy mong đợi hỏi.
-... Ta có thể vào đây là nhờ Yêu Hoàng Ấn Tỷ. Nếu dùng Yêu Hoàng Ấn Tỷ, quả thực có thể cưỡng ép rời khỏi nơi này. Nhưng hiện tại, Yêu Hoàng Ấn Tỷ đã bị Minh Vương đoạt đi... Mọi bí mật của Yêu Hoàng Ấn Tỷ hắn đều rõ như lòng bàn tay.
Tiểu Yêu Hậu cắn răng nói.
- Vậy... còn cách nào khác để ra ngoài không?
Vân Triệt nhíu mày hỏi.
- Kim Ô Lôi Viêm Cốc là một thế giới độc lập, căn bản không có lối ra. Nếu không có Yêu Hoàng Ấn Tỷ, chỉ có một cách duy nhất là khiến huyền trận phong ấn một lần nữa sinh ra lực trường mạnh mẽ đẩy chúng ta ra ngoài, thế nhưng…
Sắc mặt Tiểu Yêu Hậu trở nên hơi tái nhợt, giọng nói cũng ngày càng yếu ớt:
- Mỗi lần huyền trận phong ấn mở ra, phải đợi năm năm sau mới có thể tự động mở lại. Hơn nữa, dù là dùng Yêu Hoàng Ấn Tỷ cưỡng ép, trong vòng trăm năm cũng không thể nào mở lại phong ấn lần nữa.
Năm năm...
Khoảng thời gian này thực sự quá dài...
Với trạng thái hiện tại của Tiểu Yêu Hậu, e rằng năm ngày cũng khó chống đỡ nổi... Tuy nhiên, nếu họ ở trong Tử Vong Chi Hải, với tốc độ hấp thụ thiên địa chi lực cao hơn mấy chục lần, hoàn toàn có khả năng duy trì sinh mệnh nguyên khí của Tiểu Yêu Hậu trong năm năm. Nhưng năm năm không phải là một tháng, thời gian năm năm có thể thay đổi rất nhiều thứ! Năm năm đủ để Hoài Vương Phủ khống chế hoàn toàn Huyễn Yêu Giới, đủ để Vân gia hoàn toàn suy tàn... thậm chí là tan thành tro bụi...
Thậm chí, khoảng thời gian này đủ để toàn bộ Huyễn Yêu Giới dần dần chấp nhận và quen với việc Yêu Hoàng nhất mạch đã bị đoạn tuyệt.
Năm năm sẽ mất đi quá nhiều thứ không thể vãn hồi, bất luận là đối với Tiểu Yêu Hậu hay Vân Triệt, đều tuyệt đối không thể chấp nhận được.
- Chẳng lẽ thật sự không còn cách nào khác sao?
Vân Triệt cắn răng nói.
Lồng ngực Tiểu Yêu Hậu phập phồng, nàng trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Đến Kim Ô Tổ Địa... cầu xin Kim Ô Thần Linh đưa chúng ta ra ngoài, đó là phương pháp duy nhất. Dù sao ta cũng mang huyết mạch Kim Ô... Có lẽ sẽ thành công.
- Được!
Vân Triệt ôm lấy Tiểu Yêu Hậu, bay theo hướng nàng chỉ.
- Tiểu Yêu Hậu, ta nhớ Minh Vương từng gọi ngươi là ‘Thải Y công chúa’, chẳng lẽ trước kia ngươi rất thích mặc y phục sặc sỡ sao? Vì sao bây giờ lại mặc một thân áo xám, quả thực trông không đẹp chút nào.
Trên mặt Tiểu Yêu Hậu không chút biểu cảm, trong mắt không có gợn sóng, nàng nói:
- “Thải Y” chỉ là tên trước kia của ta. Yêu Hoàng nhất tộc ta lấy họ ‘Huyễn’, ta tên Huyễn Thải Y, nhưng ngay cả chính ta cũng sắp quên mất cái tên này rồi.
- Chính vì vậy nên ta mới không tin đó chỉ đơn giản là một cái tên.
Vân Triệt nhìn về phía trước, nói:
- Nếu không mặc y phục sặc sỡ, sao lại được gọi là ‘Thải Y công chúa’? Chắc hẳn là vì ngươi mang trên lưng huyết cừu và gánh nặng, nên mới luôn mặc một thân áo xám.
Tiểu Yêu Hậu im lặng không nói.
- Ai!
Vân Triệt nhẹ nhàng thở dài, trong giọng nói mang theo một tia phiền muộn và thương tiếc sâu sắc:
- Dù sao người cũng chỉ là một nữ tử, không cần phải đối xử với mình như thế... Từ một thân y phục ngũ sắc tràn đầy sức sống lại biến thành một màu xám tĩnh mịch... Ngươi đối xử với bản thân như vậy cũng quá tàn nhẫn. Ta nghe họ nói, nhiều năm trước, ngươi được công nhận là đệ nhất mỹ nhân của Huyễn Yêu Giới. Dù một thân áo xám hiện tại cũng không thể che hết vẻ đẹp của ngươi. Ta thực sự rất muốn xem thử, nếu ngươi mặc một thân thải y lộng lẫy thì sẽ thế nào... Ngươi chính là đệ nhất mỹ nhân của Huyễn Yêu Giới, tỏa ra ánh hào quang chói lọi.
Lúc này, bàn tay lạnh như băng của Tiểu Yêu Hậu đặt lên ngực Vân Triệt, nàng lập tức lên tiếng:
- Không được phép hồ ngôn loạn ngữ! Dù trong tình trạng này, ta muốn giết ngươi cũng dễ như trở bàn tay!
Nghe lời nói của Tiểu Yêu Hậu, Vân Triệt không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn bĩu môi cười nói:
- Ta không sợ lời uy hiếp của ngươi… Hơn nữa, ta rất hiểu suy nghĩ của ngươi trong suốt trăm năm qua, bởi vì từng có một khoảng thời gian, ta cũng từng giống như ngươi, xem cừu hận là toàn bộ lẽ sống của mình.
- Ngươi?
Tiểu Yêu Hậu có chút xúc động, liếc mắt nhìn hắn. Nàng phát hiện trong đôi mắt hắn rõ ràng hiện lên một tia thống khổ.
Vân Triệt chậm rãi nói:
- Cừu hận là một loại độc dược đáng sợ, nó đã từng che mờ đôi mắt ta, từng bước xâm chiếm lý trí ta, chôn vùi toàn bộ tình cảm của ta... Ta đã từng xem việc trả thù là mục tiêu hàng đầu, là chuyện bắt buộc phải làm dù có rơi vào vạn kiếp bất phục. Ta cho rằng ta không tiếc bất cứ giá nào để báo thù sẽ khiến ‘hắn’ trên trời có linh thiêng được an ủi, nhưng khi 'nàng' hương tiêu ngọc vẫn, đã dùng chút sức lực cuối cùng để nói rằng muốn ta vĩnh viễn đừng báo thù...
- Đến khoảnh khắc đó, ta mới hiểu ra, những người đã khuất trên trời cao đều không muốn ta vì họ mà báo thù, họ chỉ muốn ta có thể sống thật tốt. Ta sống càng tốt, họ càng vui mừng... Nếu ta để bản thân chìm đắm trong vực sâu thống khổ và cừu hận, sẽ chỉ khiến họ thêm đau lòng, cũng khiến những người bên cạnh mình đau lòng theo... Thậm chí còn có thể gây ra những hậu quả mà bản thân vĩnh viễn không thể vãn hồi.
Bàn tay Tiểu Yêu Hậu chậm rãi rời khỏi lồng ngực Vân Triệt, trong mắt nàng hiện lên một tầng sương mờ, một lúc sau, nàng khẽ nói:
- Chúng ta đến rồi.
Trước mắt hai người là một vách núi, phía trước vách núi có một huyền trận đang thiêu đốt kim sắc hỏa diễm, chậm rãi xoay tròn.
Nơi này chính là điểm tận cùng của Kim Ô Lôi Viêm Cốc, và cũng là vị trí của Kim Ô Tổ Địa