Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 608: CHƯƠNG 607: KIM Ô HỒN LINH BỨC BÁCH

- Khiến huyết mạch Phượng Hoàng biến mất?

Vân Triệt cả kinh trong lòng, dường như cảm nhận được điều gì, hắn liền hỏi:

- Có ý gì?

- Huyết mạch Kim Ô cao quý hơn huyết mạch Phượng Hoàng trăm lần, uy lực của Kim Ô Chi Viêm cũng vượt xa Phượng Hoàng Chi Viêm. Nếu ngươi kế thừa huyết thống Kim Ô, thì huyết mạch Phượng Hoàng đương nhiên không cần tồn tại nữa.

Giọng nói tràn ngập ngạo nghễ của Kim Ô Hồn Linh truyền đến.

Vân Triệt lớn tiếng đáp:

- Nhưng ngươi cũng biết, ta sở hữu Tà Thần hỏa chủng, bất kỳ loại hỏa diễm nào ta cũng có thể khống chế, hoàn toàn có thể đồng thời điều khiển Phượng Hoàng Hỏa Diễm và Kim Ô Hỏa Diễm. Huyết thống Long Thần và huyết mạch Phượng Hoàng vẫn có thể cùng tồn tại trong cơ thể ta, vậy nên huyết thống Kim Ô và huyết mạch Phượng Hoàng nhất định cũng có thể cùng tồn tại!

- Hừ, ngây thơ! Ngươi muốn huyết thống Kim Ô cùng tồn tại trong một cơ thể với huyết mạch Phượng Hoàng đê tiện kia sao? Đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ! Nơi Kim Ô ta ngự trị, há là chỗ cho Phượng Hoàng nhỏ nhoi dung thân! Để ta cho ngươi biết, lực lượng và huyết mạch Kim Ô tôn quý hơn huyết mạch trên người ngươi rất nhiều, Kim Ô chi lực có thể khiến uy lực hỏa diễm của ngươi tăng lên gấp mấy lần! Như vậy, ngươi còn cần huyết mạch Phượng Hoàng để làm gì? Cùng tồn tại với huyết mạch Phượng Hoàng chính là sỉ nhục đối với Kim Ô chi lực của ta! Bản tôn tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra!

- Nếu ngươi muốn có được Kim Ô chi lực của bản tôn, thì nhất định phải xóa bỏ toàn bộ huyết mạch Phượng Hoàng trong cơ thể ngươi!

Giọng điệu của Kim Ô Hồn Linh mang theo sự ngạo mạn và kiên quyết không cho phép nghi ngờ, lại ẩn chứa sự miệt thị sâu sắc đối với huyết mạch Phượng Hoàng.

Lúc trước, khi Mạt Lỵ nhắc tới Chu Tước, Phượng Hoàng, Kim Ô không hòa hợp, Vân Triệt còn tưởng rằng ba vị Hỏa Diễm Chí Tôn này chỉ muốn bảo vệ huyết mạch và tôn nghiêm sức mạnh của mình, ai cũng muốn trở thành Hỏa Diễm Chí Tôn duy nhất nên mới tranh đấu, không ai phục ai. Nhưng hiện giờ, Vân Triệt lại cảm thấy thái độ của Kim Ô Hồn Linh giống như coi Phượng Hoàng là kẻ thù không đội trời chung.

- Không được!

Giọng Vân Triệt tràn ngập sự kiên quyết... dù cho kẻ hắn đối mặt chính là Kim Ô Hồn Linh.

- Ta có thể kế thừa huyết thống Kim Ô, nhưng tuyệt đối không cho phép ngươi xóa đi huyết mạch Phượng Hoàng trên người ta! Nếu điều kiện để kế thừa huyết mạch Kim Ô là phải xóa bỏ huyết mạch Phượng Hoàng, vậy thì ta cũng không cần Kim Ô chi lực nữa!

- Càn rỡ!

Không còn nghi ngờ gì nữa, lời nói của Vân Triệt đã khiến Kim Ô Hồn Linh triệt để nổi giận:

- Lẽ nào trong mắt ngươi, Kim Ô chi lực của ta còn không bằng Phượng Hoàng chi lực sao?

Tính tình Vân Triệt xưa nay vốn cương liệt, cho dù đối mặt với Thần chi hồn linh, trên vấn đề nguyên tắc hắn cũng không lùi nửa bước. Hắn không chút nhượng bộ nói:

- Ta không biết Phượng Hoàng Hỏa Diễm và Kim Ô Hỏa Diễm ai mạnh hơn ai. Nhưng truyền thừa Phượng Hoàng trên người ta hiện tại chính là huyết mạch và sức mạnh của ta! Đó là một phần sinh mệnh của ta, chỉ có bản thân ta mới có thể chưởng khống! Dù ngươi là Thần chi hồn linh, ta cũng tuyệt đối không cho phép ngươi can thiệp!

- Phượng Hoàng Thần Linh ban cho ta huyết mạch Phượng Hoàng là thể hiện sự tán thành và ân huệ của ngài đối với ta. Sao ta có thể vì một loại huyết mạch và sức mạnh khác mà vứt bỏ hoàn toàn phần ân huệ này? Nếu ta làm vậy, không chỉ phụ lòng Phượng Hoàng Thần Linh, mà còn là sự bất kính lớn nhất đối với ngài. Giả như ban đầu ta nhận được truyền thừa Kim Ô, mà Phượng Hoàng Thần Linh muốn cưỡng ép xóa bỏ huyết mạch Kim Ô trên người ta để ban cho truyền thừa Phượng Hoàng, ta cũng sẽ từ chối! Chuyện này không liên quan đến việc Kim Ô chi lực và Phượng Hoàng chi lực ai mạnh ai yếu, mà đây là nguyên tắc và điểm mấu chốt của một con người!

- Ngươi không chấp nhận truyền thừa Kim Ô cùng tồn tại với huyết mạch Phượng Hoàng, còn ta cũng không thể chấp nhận để một phần sức mạnh của mình bị cưỡng ép xóa bỏ. Như vậy, tuy ta rất khao khát có được Kim Ô chi lực, nhưng xem ra vẫn là hữu duyên vô phận.

Vân Triệt nói ra những lời này mà không hề do dự. Khi câu cuối cùng dứt lời, trên mặt hắn cũng không hề lộ ra chút không cam lòng hay lưu luyến nào.

- Ha ha ha ha ha ha!

Trên bầu trời truyền đến tiếng cười lớn của Kim Ô Hồn Linh, nhưng trong tiếng cười lại không hề có sự tức giận:

- Đúng là cứng rắn từ trong xương tủy. Tính khí ngang ngược của ngươi rất hợp khẩu vị của bản tôn, khiến bản tôn càng không muốn buông tha cho ngươi, người thừa kế hoàn mỹ nhất này!

- Tuy tính tình ngươi vô cùng ương ngạnh, nhưng muốn thật sự cứng rắn thì vĩnh viễn phải dựa vào thực lực! Ở trước mặt bản tôn, ngươi không có quyền lựa chọn! Vì muốn giữ lại đạo huyết mạch Phượng Hoàng đê tiện kia mà từ chối truyền thừa Kim Ô của ta, ta sao có thể để ngươi được như nguyện!

Đôi đồng tử xích kim trên bầu trời chợt bắn ra những luồng quang mang mãnh liệt gấp mấy lần trước đó, chiếu thẳng về phía Vân Triệt. Trong khoảnh khắc, những ngọn hỏa diễm xích kim như mưa sa từ trên trời giáng xuống, hóa thành biển lửa vô biên vô tận nhấn chìm Vân Triệt vào trong.

Tuy những ngọn hỏa diễm này không thể làm tổn thương thân thể Vân Triệt, nhưng hai mắt hắn lại bị Kim Ô Chi Viêm kinh khủng nhất thế gian ép đến không thể mở ra. Hắn theo bản năng đưa hai tay che trước người, gầm nhẹ:

- Ngươi muốn làm gì...?

Thanh âm của hắn vừa mới truyền ra, toàn thân hắn liền chấn động, trong đầu như có tiếng nổ vang. Trong khoảnh khắc, ý thức của hắn nhanh chóng tan rã...

Vân Triệt như nhìn thấy một biển lửa màu vàng vô biên vô hạn, nhưng những ngọn lửa vàng này không tồn tại trong tầm mắt, mà đang thiêu đốt trong tâm hải, trong ý thức của hắn... Ngọn lửa vàng không ngừng lan tràn, dần dần nhuộm khắp huyền mạch, khiến huyền mạch vốn đan xen sắc đỏ và lam của hắn biến thành một màu vàng thuần túy, sau đó lại lan đến từng đường kinh mạch, từng giọt máu huyết... cho đến khi mỗi một tế bào trên toàn thân hắn đều bắt đầu bùng cháy.

- Đây là... chuyện... gì?

Mặc dù mọi bộ phận trên cơ thể Vân Triệt đều đang bốc cháy, nhưng hắn lại không có chút cảm giác nào... hắn thậm chí còn không nhận thức được sự tồn tại của thân thể mình!

Mà giờ khắc này, những ngọn lửa vàng kia đã bắt đầu lan về phía linh hồn của Vân Triệt, tiến vào nơi sâu thẳm nhất trong linh hồn hắn...

- Ngươi... Ngươi... rốt cuộc muốn làm... cái gì...?

Vân Triệt dùng hết toàn lực gào thét, nhưng lại hoàn toàn không nghe thấy âm thanh của mình. Mà lúc này, chút ý thức còn sót lại của hắn chợt chìm trong kinh hoàng... Kim Ô Chi Viêm tràn ngập khắp toàn thân không chỉ muốn triệt để xóa bỏ sự tồn tại của huyết mạch Phượng Hoàng, mà còn xâm nhập vào sâu trong linh hồn hắn... Rõ ràng Kim Ô Hồn Linh muốn xóa đi cả Phượng Hoàng ấn ký cùng toàn bộ ký ức của hắn về Phượng Hoàng Hỏa Diễm và “Phượng Hoàng Tụng Thế Điển”!

Lúc này, âm thanh của Kim Ô Hồn Linh lại chấn động sâu trong linh hồn Vân Triệt, khiến cho suy đoán của hắn hoàn toàn trở thành sự thật:

- Hóa ra huyết mạch Phượng Hoàng trên người ngươi cũng chỉ vẻn vẹn có ba giọt Phượng Hoàng tổ huyết mà thôi! Bản tôn muốn xóa bỏ ba giọt Phượng Hoàng tổ huyết này dễ như trở bàn tay!

- Chỉ với ba giọt Phượng Hoàng tổ huyết mà có thể dễ dàng luyện thành tầng thứ sáu của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển! Không hổ là Hỏa Linh Tà Thể do Tà Thần lực lượng tạo thành! Nhưng Phượng Hoàng Tụng Thế Điển sao có thể sánh với Kim Ô Phần Thế Lục được! Đợi khi bản tôn xóa bỏ toàn bộ những thứ liên quan đến Phượng Hoàng trong cơ thể và ý thức của ngươi, thì Tà Thần chi thể độc nhất vô nhị trong thiên hạ này sẽ có thể hoàn toàn tiếp nhận sức mạnh của Kim Ô nhất tộc ta!

- Ầm!!

Trong thần hồn Vân Triệt như có một đạo cửu thiên lôi đình nổ tung, vô tận kim sắc chi hỏa giống như những cơn bão gào thét, điên cuồng tràn vào ý thức của hắn. Chỉ trong nháy mắt, ý thức của hắn chỉ còn lại biển lửa vô tận mà không còn bất cứ thứ gì khác. Một tia thanh tỉnh hiếm hoi còn sót lại giống như chiếc lá khô bị cuồng phong cuốn lên, bất cứ lúc nào cũng có thể bị xé thành mảnh vụn.

Kim Ô Hồn Linh là một phần linh hồn của thượng cổ thần thú Kim Ô, bản thân nó nắm giữ sức mạnh và ý chí đạt tới cấp bậc thần linh. Chỉ riêng việc nó có thể trực tiếp giúp Tiểu Yêu Hậu đạt tới nửa bước Thần Huyền đã cho thấy sức mạnh của nó vượt xa Phượng Hoàng Hồn Linh ở Thần Hoàng Đế Quốc tại Thiên Huyền đại lục rất nhiều.

Đối mặt với tầng sức mạnh như vậy, cho dù là một Đế Quân cấp cao cũng chỉ có thể quỳ gối run rẩy, không thể nảy sinh một tia phản kháng nào. Nhưng đối với Vân Triệt, dù chỉ còn sót lại một tia ý thức mỏng manh như tơ nhện, hắn cũng kiên quyết không tiếc bất cứ giá nào mà giãy dụa.

- Ngươi... Ngươi... tốt xấu gì cũng là... Thần Thú chi linh... không ngờ... lại dùng... thủ đoạn... đê hèn... như vậy... Nếu ngươi... lập tức... dừng tay... thì trong lòng ta... còn có thể có... một chút tôn trọng... và cảm kích ngươi đã giúp Tiểu Yêu Hậu... Bằng không... A a...

- Ồ? Không ngờ ngươi còn có thể phát ra hồn âm, ý chí lực của ngươi thật khiến bản tôn bất ngờ. Hừ! Muốn trách thì chỉ có thể trách chính ngươi ngu xuẩn, lại vì huyết mạch Phượng Hoàng mà từ chối tiếp nhận truyền thừa của Kim Ô nhất tộc ta! Bằng không bản tôn đâu cần phải làm vậy!

Cảm giác áp bức từ Kim Ô Hồn Linh lại một lần nữa tăng lên dữ dội, khiến tia ý thức cuối cùng của Vân Triệt rơi vào bờ vực tan vỡ, nhưng hắn vẫn dùng toàn bộ ý chí gào thét lên:

- Nếu như... Kim Ô chi lực... thật sự... đủ mạnh... thì sao phải để ý... huyết mạch Phượng Hoàng... có tồn tại hay không... Ngươi để tâm như vậy... chỉ có thể nói rõ... cảm nhận của ngươi đối với huyết mạch Phượng Hoàng... không những không xem thường như vẻ bề ngoài... mà ngược lại chính là một loại căm ghét... vì tự biết bản thân không bằng...!

- Về điểm này... ngươi... đã thua!

Nhưng ngoài dự liệu của Vân Triệt, tâm thần của Kim Ô Hồn Linh không hề vì lời nói của hắn mà đại động. Ngược lại, chỉ có một tiếng cười khinh miệt truyền đến:

- Hừ, một sự phản kháng thấp kém vô vị, ngươi cho rằng chỉ bằng mấy lời như vậy là có thể khiến bản tôn tức giận sao? Chút giãy dụa đáng thương này đối với ngươi chỉ có hại chứ không có bất kỳ lợi ích nào!

- Mặc dù là ép buộc, nhưng bản tôn lại có tư cách ép buộc tuyệt đối! Bởi vì bản tôn đã giao tấm thân xử nữ của đệ nhất mỹ nhân tôn quý nhất được Huyễn Yêu Giới công nhận cho ngươi mặc sức làm càn, lại còn trợ giúp cho nàng lực lượng có một không hai! Nếu ngươi tiếp tục không biết điều, ngươi có tin bản tôn có thể lập tức phế bỏ huyết mạch của nàng không!

- Ngươi...

Tâm thần Vân Triệt khẽ run... Đến bây giờ hắn mới hiểu được nguyên nhân và mục đích thực sự khiến Kim Ô Hồn Linh giúp đỡ Tiểu Yêu Hậu... Tất cả những việc này, thuần túy chỉ là để ép buộc hắn ngoan ngoãn tiếp nhận truyền thừa!

Trong khoảnh khắc ý thức của Vân Triệt xuất hiện một chút hỗn loạn, biển lửa vàng liền dâng lên, hoàn toàn nhấn chìm tia ý thức cuối cùng của hắn.

Thời điểm này, ánh mắt hắn chợt trống rỗng, toàn bộ thế giới không còn bất kỳ âm thanh nào. Lúc này, ngay cả Kim Ô Chi Viêm trước mắt hắn cũng không thể nhìn thấy, không thể cảm nhận, tất cả đều tan đi... Cuối cùng, nhanh chóng biến mất, tất cả bắt đầu bị bóng tối bao phủ.

Một chớp mắt trước khi thế giới bị bóng tối bao trùm hoàn toàn, Vân Triệt đã làm ra sự giãy dụa cuối cùng.

- Long... Hồn... Lĩnh... Vực...

- Hống!!

Một tiếng long ngâm uy thế lăng thiên chợt vang vọng trong linh hồn Vân Triệt. Trong nháy mắt, Kim Ô Chi Viêm đang xâm chiếm linh hồn hắn, tìm kiếm Phượng Hoàng ấn ký liền bắt đầu hỗn loạn. Theo tiếng long ngâm kia, một con Thương Long khổng lồ lập tức xé rách biển lửa mà ra, phóng thẳng lên trời... Thần uy của Thái Cổ Thương Long khiến cho Kim Ô Chi Viêm đang tàn phá bừa bãi trong thần hồn Vân Triệt bị đình chỉ trong nháy mắt, thậm chí còn khẽ run rẩy trong bất an.

- Cái gì!? Long Thần chi hồn?

Trong nháy mắt, Kim Ô Hồn Linh kinh hãi thất thanh:

- Chuyện gì thế này... Thái Cổ Thương Long giao cho hắn huyết mạch Long Thần nồng đậm như vậy đã là bất thường. Tại sao lại giao cả hồn nguyên cho tiểu tử này!

- Huyết mạch có thể khuếch tán trong truyền thừa... nhưng hồn nguyên lại là ý chí và dấu vết cuối cùng mà Thần Linh lưu lại trên thế gian! Thiếu đi một phần là vĩnh viễn mất đi một phần! Huống hồ đây chính là Thái Cổ Thương Long, đứng đầu trong các thượng cổ thần thú... Rốt cuộc trên người nhân loại này có thứ gì đáng giá khiến nó làm như thế

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!