Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 610: CHƯƠNG 609: TÀ THẦN LÔI CHỦNG

- Hủy diệt... toàn bộ Huyễn Yêu Giới?

Cánh tay Vân Triệt khẽ run, thiếu chút nữa hắn đã kinh ngạc thốt lên. Dù khối ngọc thạch màu vàng kim trong lòng bàn tay không có chút nhiệt độ nào, trái tim hắn lại không kìm được mà run lên bần bật... Vân Triệt khó có thể tưởng tượng, một khối ngọc thạch ẩn chứa sức mạnh đủ để hủy diệt Huyễn Yêu Giới trong nháy mắt là thứ kinh khủng đến mức nào!

- Vật này khủng bố như vậy…

Vân Triệt hung hăng nuốt một ngụm nước bọt, nói:

- Nếu có thể hấp thu luyện hóa sức mạnh bên trong, chẳng phải là nghịch thiên rồi sao?

- Hấp thu sức mạnh bên trong? Đối với ngươi hiện tại, đó chỉ là kẻ si nói mộng.

Mạt Lỵ cười khẩy:

- Một khối ngọc thạch nhỏ bé lại ẩn chứa năng lượng đủ để hủy diệt toàn bộ Huyễn Yêu Giới, ngươi có thể tưởng tượng mật độ năng lượng bên trong khổng lồ đến mức nào không? Sức mạnh ở tầng thứ này là thứ mà hiện tại ngươi căn bản không thể lý giải, càng không thể nào chịu đựng nổi. Nếu ngươi cưỡng ép hấp thu sức mạnh bên trong, chỉ có một kết quả duy nhất, đó là... chết!

Đối với câu trả lời này của Mạt Lỵ, Vân Triệt cũng không hề bất ngờ, hắn lập tức nghi hoặc hỏi:

- Đã như vậy, tại sao Kim Ô hồn linh lại tặng nó cho ta?

- Tất nhiên là có chỗ hữu dụng, còn dùng để làm gì thì ngươi tự đi mà hỏi nàng.

Mạt Lỵ nói:

- Lúc ngươi hôn mê, nàng đã đọc hết tất cả ký ức của ngươi. Vì vậy, cho dù nàng nói ra bất kỳ bí mật nào của ngươi, ngươi cũng không cần phải kinh ngạc.

Vân Triệt nâng Cửu Dương Ngọc lên, động tác vô cùng cẩn trọng, hỏi:

- Kim Ô Thánh Thần, viên Cửu Dương Ngọc này quá mức quý giá, hơn nữa với năng lực của ta, cũng căn bản không cách nào khống chế và sử dụng được. Thần vật bực này để ở chỗ ta chỉ là phung phí của trời. Không hiểu vì sao ngài lại muốn tặng nó cho ta?

- Đối với ngươi mà nói, nó không chỉ hữu dụng, mà còn có công dụng rất lớn.

Kim Ô hồn linh thản nhiên nói, dường như không chút kinh ngạc khi hắn biết tên "Cửu Dương Ngọc".

- Ngươi không phải có một chiếc huyền chu đến từ thời đại Viễn Cổ sao? Chiếc huyền chu đó có được năng lực thần kỳ xuyên qua Thái Hư, nhưng muốn khởi động nó lại cần đến năng lượng vô cùng to lớn.

- Mà viên Cửu Dương Ngọc này lại có thể trở thành nguồn năng lượng cho Thái Cổ Huyền Chu, giúp ngươi tùy ý xuyên qua Thái Hư... Ít nhất, nó có thể giúp ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể trở về Thiên Huyền đại lục, nơi mà ngươi vẫn luôn tâm niệm tìm cách quay lại.

Nếu không được Mạt Lỵ nhắc nhở từ trước, Vân Triệt chắc chắn sẽ bị lời nói của Kim Ô hồn linh dọa cho hét toáng lên... Cảm giác bị người khác đọc hết ký ức đương nhiên vô cùng khó chịu, tất cả trải nghiệm, quá khứ, bí mật của bản thân... thậm chí cả những suy nghĩ thầm kín nhất cũng bị người ta biết rõ như lòng bàn tay, việc này còn khó chịu hơn cả việc bị lột trần truồng đứng trước mặt người khác...

Nghĩ đến việc Kim Ô hồn linh đã ban cho mình huyết mạch Kim Ô và Cửu Dương Ngọc, Vân Triệt liền khẽ cắn răng nhẫn nhịn, nhưng trong lòng hắn lúc này lại dấy lên một trận rung động kịch liệt. Mạt Lỵ từng nói, ngay cả Tử Mạch Thần Tinh cũng khó có thể khởi động Thái Cổ Huyền Chu, nhưng theo lời Kim Ô hồn linh, viên Cửu Dương Ngọc này lại hoàn toàn có thể làm được!

Như vậy, chẳng phải là hắn có thể lập tức dùng Thái Cổ Huyền Chu để trở về Thiên Huyền đại lục... trở về bên cạnh những người thân mà hắn ngày đêm lo lắng hay sao!

Chỉ cần sức mạnh trong Cửu Dương Ngọc chưa cạn kiệt, hắn còn có thể nhờ vào Thái Cổ Huyền Chu, tùy ý qua lại giữa Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu Giới... Hơn nữa còn không bị bất kỳ ai phát giác! Hoàn toàn tùy thời, tùy chỗ, tùy tâm sở dục!

Tất nhiên, Vân Triệt cũng không phải loại người dâng mỡ đến miệng mèo còn chê, hắn lập tức gọn gàng cất Cửu Dương Ngọc vào trong Thiên Độc Châu. Sau khi khối ngọc chứa năng lượng kinh khủng rời khỏi tay, Vân Triệt mới nặng nề thở phào nhẹ nhõm, sau đó chân thành hướng về phía Kim Ô hồn linh cảm tạ:

- Cảm tạ Kim Ô Thánh Thần ban ơn... Lúc trước ta có chút bất kính, mong Kim Ô Thánh Thần khoan dung.

- Hừ! Bản tôn sao có thể chấp nhặt với một tên tiểu tử nhân loại như ngươi.

Kim Ô hồn linh lãnh đạm nói. Bỗng nhiên, cặp đồng tử của nàng lóe lên. Trong nháy mắt, thân thể Vân Triệt lập tức bị hỏa diễm bao phủ, bay lên không trung.

- Đây là…

Vẻ mặt Vân Triệt có chút nghi hoặc.

- Tử Vong Chi Hải chính là nơi tu luyện tốt nhất cho ngươi! Thời gian tới, ngươi phải luôn ở trong Tử Vong Chi Hải, tỉ mỉ luyện hóa Kim Ô nguyên huyết, lĩnh hội “Kim Ô Phần Thế Lục” mà bản tôn đã khắc sâu vào tâm hồn ngươi! Đợi đến ngày Tiểu Yêu Hậu của ngươi phá vỡ bình chướng, bản tôn sẽ đưa ngươi trở về! Trước đó, ngươi không được rời khỏi Tử Vong Chi Hải!

- Lại là cái tính cách này! Vị Kim Ô hồn linh này đúng là thích ép buộc người khác làm theo ý mình.

- Có điều, mấy chữ "Tiểu Yêu Hậu của ngươi" nghe thật xuôi tai!

Vân Triệt thầm nghĩ.

- Được!

Vân Triệt gật đầu, hắn cũng không có lý do gì để phản đối quyết định của Kim Ô hồn linh. Tử Vong Chi Hải quả thật chính là nơi tu luyện thích hợp nhất với hắn.

- Ngoài ra, sau khi luyện hóa xong toàn bộ Kim Ô chi huyết, ngươi phải ăn hết thứ này!

Ngay khi giọng nói của Kim Ô hồn linh vừa dứt, một điểm sáng màu tím đã xuất hiện giữa hai mắt nàng, sau đó điểm tử quang kia liền nhanh chóng bay về phía Vân Triệt...

Khi điểm tử quang kia tới gần, nó kéo theo một tiếng rít càng lúc càng chói tai. Hai mắt Vân Triệt chợt trợn trừng... Điểm tử quang càng lúc càng gần, tuy rất nhỏ, nhưng quanh thân nó lại có vô số đạo tử quang vặn vẹo, dữ dội như hung thú, thâm thúy đến cực điểm quấn quanh, mà không gian xung quanh nó lại bị bóp méo đến không còn hình dạng.

Trong nháy mắt, lôi vân trên không trung vốn đã bị uy áp của Kim Ô hồn linh xua tan lại tràn ngập khắp chân trời, bên tai hắn vang lên từng đạo lôi minh điếc tai, chấn động thần hồn.

Nhưng những dị biến này cũng không phải thứ làm Vân Triệt kinh ngạc nhất. Hắn cảm giác được, ngay khoảnh khắc điểm tử quang này xuất hiện, huyền mạch trong cơ thể hắn giống như mãnh thú đang hôn mê đột nhiên thức tỉnh, bắt đầu rung động kịch liệt. Cảm giác rung động này, Vân Triệt không hề thấy xa lạ chút nào...

Tử lôi quang mang chớp động, tàn phá bừa bãi cũng không khiến hắn cảm thấy nửa điểm e ngại hay bài xích, ngược lại Vân Triệt còn cảm thấy một loại hòa hợp thấm sâu vào tâm hồn.

Thời điểm tử quang tới gần, Vân Triệt gần như không tự chủ được mà vươn tay ra, nắm lấy nó vào lòng bàn tay.

Trong nháy mắt, tất cả lôi điện đều tiêu tán, ngay cả khí tức cũng trở nên vô cùng ôn hòa. Lúc này, trong lòng bàn tay Vân Triệt hiện ra toàn cảnh của đạo tử quang kia... Đây là một hạt giống rất nhỏ, tử quang mộng ảo mà bình thản chớp động.

- Cái này... Chẳng lẽ là… Tà Thần Lôi Chủng?

- Không sai! Đây chính là lôi điện chi chủng trong số các Tà Thần chi chủng! Ngươi kế thừa sức mạnh của Tà Thần, nên thứ này cũng thuộc về ngươi!

Kim Ô hồn linh nói:

- Nó vốn luôn lưu lạc tại Huyễn Yêu Giới nhưng đã được bản tôn thu lại. Vùng lôi vân vô tận bên trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc này chính là nương nhờ sức mạnh của nó mà sinh ra! Cuối cùng thì, hiện giờ Kim Ô Lôi Viêm Cốc cũng sắp không còn lôi vân nữa rồi.

- Hiện giờ ngươi đã có được hỏa, thủy chi chủng, thành tựu Hỏa Linh Tà Thể cùng Thủy Linh Tà Thể. Sau khi ngươi dung hợp nó vào Tà Thần huyền mạch, ngươi có thể thành tựu 'Lôi Linh Tà Thể', đến lúc đó vạn lôi bất xâm. Đừng nói là huyền lực biến thành lôi điện, mà ngay cả Thiên Kiếp Lôi cũng không làm gì được ngươi!

- Đi đi!

Không chờ Vân Triệt nói thêm, cặp đồng tử màu xích kim kia liền lóe lên, thân ảnh Vân Triệt lập tức biến mất trên không trung... Hắn bị Kim Ô hồn linh trực tiếp ném vào sâu bên trong Tử Vong Chi Hải vô biên vô tận.

Khi Vân Triệt rời đi, cặp đồng tử xích kim của Kim Ô hồn linh vẫn chưa biến mất, mà phía trước cặp mắt ấy lại chậm rãi hiện ra bóng hình một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp trong bộ váy lụa màu đỏ.

Nàng khoanh hai tay trước ngực. Thoạt nhìn rõ ràng chỉ là một thiếu nữ nhỏ tuổi, nhưng vẻ mặt và tư thái lại vô cùng ngạo mạn, lẫm liệt... Dù đối mặt với Kim Ô hồn linh, nàng vẫn nhắm hờ hai mắt, mặt không đổi sắc nói:

- Bản công chúa rất tò mò, việc ngươi đột nhiên thu tay, sau đó lại ban cho hắn nhiều lợi ích như vậy, là vì ngươi phát hiện ra sự tồn tại của bản công chúa nên sinh lòng e ngại, hay là ngươi cam tâm tình nguyện?

Kim Ô hồn linh lãnh đạm nói:

- Đúng là ngươi có năng lực khiến bản tôn hồn phi phách tán, nhưng bản tôn thân mang ý chí Kim Ô. Trên đời này, chưa có thứ gì có thể khiến bản tôn sợ hãi!

Mạt Lỵ cười lạnh:

- Đáng tiếc, cái 'ý chí Kim Ô' này không bao lâu nữa sẽ tiêu tán. Ngươi ban hồn nguyên cho hắn, nhiều nhất chỉ có thể tồn tại thêm mười năm. Ngược lại thật đáng tiếc cho ba ngàn dặm Tử Vong Chi Hải này, mười năm sau cũng sẽ vì sự tan biến của ngươi mà dần dần biến mất.

- Bản tôn đã tìm được người thừa kế hoàn mỹ nhất, cho dù lập tức tan biến cũng không chút tiếc nuối, huống hồ còn có tới mười năm... Mà ngươi, người thừa kế Thiên Sát Tinh Thần Lực của Tinh Thần Giới, rất có thể còn không sống được đến ngày bản tôn tan biến, cần gì phải thương tiếc cho bản tôn!

- Ngươi nói cái gì?

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của Mạt Lỵ chợt hiện lên một tầng âm trầm.

- Giữa các Kim Ô hồn linh chúng ta có thể truyền ký ức cho nhau, mặc dù bản tôn vẫn luôn ở Huyễn Yêu Giới này, nhưng tuyệt đối không phải hoàn toàn không biết gì về chuyện của Chúng Thần Chi Giới các ngươi. Mặc dù Tinh Thần Giới các ngươi có thể thông qua 'Tinh Phách Luân Hồi' để truyền thừa sức mạnh tinh thần, nhưng mỗi khi trải qua 'Tinh Phách Luân Hồi', thần lực kế thừa sẽ suy giảm một phần, cho nên Tinh Thần Giới các ngươi không thể không dùng các loại phương pháp để 'bù đắp', tránh cho một đời yếu hơn một đời.

- Mà từ mười vạn năm trước, Thiên Sát Tinh Thần đã không còn tồn tại 'độc lập'... Nói cách khác, người gánh chịu sức mạnh Thiên Sát Tinh Thần như ngươi chỉ tạm thời là một 'vật dẫn' mà thôi! Mà kết cục của 'vật dẫn' chính là trở thành 'tế phẩm'! Nên biết, ngươi xuất hiện ở thế giới này không chỉ vì ngươi có được Tà Thần bất diệt chi huyết, mà nguyên nhân lớn nhất khiến ngươi bị truy sát có lẽ là vì ngươi muốn thoát khỏi Tinh Thần Giới!

- Nếu không, khi ngươi bị đuổi giết, vì sao phương hướng chạy trốn của ngươi lại ngược với Tinh Thần Giới... Tại sao lại rơi xuống thế giới này?

- Có lẽ, việc ngươi bất chấp rủi ro to lớn, không tiếc mọi giá để có được Tà Thần bất diệt chi huyết, chính là muốn thu được sức mạnh cường đại, từ đó thoát khỏi vận mệnh trở thành 'tế phẩm'!

- Im miệng!

Trong nháy mắt, không gian xung quanh Mạt Lỵ liền vỡ nát, sát khí âm hàn, kinh khủng đến cực điểm không thể khống chế mà phóng thích ra, khiến không gian xung quanh nứt ra hàng ngàn vạn vết rách.

- Ha ha ha ha ha…

Kim Ô hồn linh cười to:

- Xem ra đã bị bản tôn nói trúng hết rồi.

- Trên thế giới này, không ai có thể quyết định vận mệnh của bản công chúa, kể cả 'người kia' cũng không thể!

Sắc mặt Mạt Lỵ hiện lên một mảnh lạnh lùng, tay nàng lập tức chỉ về phía cặp đồng tử xích kim, trên đầu ngón tay chớp động đạo đạo tinh quang đỏ thắm:

- Nếu ngươi còn dám hồ ngôn loạn ngữ nữa, bản công chúa sẽ khiến ngươi vĩnh viễn biến mất ngay bây giờ!

- Dù có phẫn nộ, ngươi cũng không dám thực sự ra tay giết chết bản tôn. Nơi này không phải là thông đạo không gian. Nếu ngươi xuất ra sức mạnh đủ để giết chết bản tôn, chắc chắn sẽ khiến Tinh Thần Giới phát hiện ra sự tồn tại của ngươi. Đến lúc đó hậu quả thế nào, ngươi hiểu rõ hơn bất kỳ ai.

Cánh tay Mạt Lỵ lập tức khựng lại giữa không trung. Một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi hạ tay xuống. Ngay cả sát khí và nộ khí vừa bùng nổ trên người cũng bình tĩnh lại, đôi đồng tử cũng khôi phục vẻ lạnh lùng, nàng nói:

- Không hổ là hồn linh gánh chịu ý chí và ký ức của Kim Ô, những thứ ngươi biết thật quá nhiều! Hừ! Chuyện của bản công chúa, chưa đến lượt ngươi quan tâm! Nếu ngươi biết nhiều như vậy, bản công chúa liền hỏi ngươi một vấn đề... Nếu ngươi đã tra xét toàn bộ ký ức của Vân Triệt, chắc hẳn ngươi đã biết trên Lam Cực Tinh nhỏ bé này đồng thời tồn tại truyền thừa của Phượng Hoàng, Long Thần... và cả Kim Ô của ngươi! Ngay cả Tà Thần chi chủng cũng lưu lạc trong thế giới này...

- Đại thiên thế giới có vạn vạn ức tinh cầu, Thần chi truyền thừa là sự tồn tại trăm tỷ khó có một, mà một Lam Cực Tinh nhỏ bé này lại tồn tại nhiều truyền thừa như thế... Ta thật không hiểu trong thời đại Viễn Cổ, rốt cục trên tinh cầu này đã xảy ra chuyện gì? Vì sao có nhiều thần linh lưu lại ấn ký truyền thừa như vậy?

Vấn đề Mạt Lỵ đột nhiên hỏi khiến Kim Ô hồn linh lập tức trầm mặc. Sau một hồi im lặng, thanh âm của Kim Ô hồn linh mới vang lên:

- Nếu ngươi đã muốn biết, bản tôn sẽ trả lời ngươi... Tinh cầu này có tên là Lam Cực Tinh là bởi vì nó chỉ có một phiến đại lục, chín phần chín là nước! Nhìn từ bên ngoài, thế giới này giống như một viên tinh cầu màu xanh nhạt.

- Nhưng trước kia nó không gọi là Lam Cực Tinh, năm đó, trên tinh cầu này có bốn phần là đại lục, sáu phần là nước. Dáng vẻ hiện giờ của nó là vì phần lớn đại lục đều bị Thần chi hạo kiếp thời Viễn Cổ hủy diệt thành hư vô. Chính vì vậy mà hiện tại chỉ còn lại một chút đại lục. Thậm chí, nguyên bản tinh cầu này cũng không ở vị trí hiện giờ, mà là ở một nơi khác trong không gian hỗn độn, chỉ cách thế giới mà ngươi sinh ra không đến một trăm Tinh Giới.

- Cái gì?

Chân mày Mạt Lỵ chợt nhíu chặt:

- Ngươi muốn nói năm đó viên tinh cầu này đã xuyên qua một nửa không gian hỗn độn sao?

- Không sai! Dưới sức mạnh kinh khủng như vậy, nó vẫn tiếp tục tồn tại mà chỉ bị hủy đi hơn chín phần mười thổ địa. Đây là một kỳ tích mà toàn bộ thế giới của Thần đều không cách nào tái hiện. Kẻ bảo vệ viên tinh cầu này chính là Tà Thần! Bởi vì Lam Cực Tinh này chính là viên tinh cầu đầu tiên hắn sáng tạo ra!

Mạt Lỵ trầm mặc không nói.

- Sau khi Tà Thần tiêu vong, người biết được sự tồn tại của thế giới này chỉ có một vài thần linh giao hảo với Tà Thần mà thôi! Long Thần, Phượng Hoàng và Kim Ô! Đây chính là nguyên nhân duy nhất khiến ba vị thần linh lưu lại truyền thừa sức mạnh tại vị diện cấp thấp này! Ít nhất, người ở Tinh Giới các ngươi cũng sẽ không biết đến sự tồn tại của viên tinh cầu từng đi ngang qua nửa thế giới hỗn độn!

- Như vậy xem ra, Phượng Hoàng, Long Thần, còn có ngươi, không những ban cho hắn huyết mạch truyền thừa mà ngay cả hồn nguyên cũng đều ban cho hắn, là bởi vì hắn gánh chịu sức mạnh của Tà Thần?

Mạt Lỵ hơi híp mắt nói.

- Dĩ nhiên là không phải!

Kim Ô hồn linh lập tức phủ nhận. Lúc này, giọng nói của nàng trở nên vô cùng trầm thấp:

- Tuy chúng ta chỉ là linh hồn của thần linh đã tách rời bản thể, sức mạnh của chúng ta thấp hơn bản thể ngàn vạn lần, nhưng cảnh giới linh hồn của chúng ta vẫn là thần linh chi cảnh... Chúng ta có thể mơ hồ cảm nhận được một chút khí tức mà chỉ có thần linh mới có thể nhận ra.

- Có ý gì?

- Đó là khí tức vốn nên bị diệt tuyệt cùng với chư thần tại thời đại Viễn Cổ! Mặc dù khí tức này vô cùng xa xôi và mơ hồ, nhưng rõ ràng qua mỗi năm lại mạnh hơn một năm... Chúng ta là linh hồn tách rời khỏi bản thể, phải cả đời tuân theo ý chí của thần linh, không thể rời khỏi thế giới này... Nhưng cái khí tức đáng sợ kia càng ngày càng tới gần, vì vậy chúng ta phải bỏ ra cố gắng lớn nhất có thể, chính là mang tất cả mọi thứ của bản thân... bao gồm cả hồn nguyên giao cho một người thừa kế thích hợp nhất!

- Thời điểm bản tôn nhìn thấy hồn nguyên của Long Thần và Phượng Hoàng bên trong linh hồn hắn, bản tôn liền biết rõ bọn chúng cũng đã nhận ra đạo khí tức kia! Vì vậy, mặc dù bản tôn cực kỳ chán ghét Phượng Hoàng chi lực, nhưng cũng không đến mức vì oán giận cá nhân mà gạt bỏ ý chí!

- … ‘Khí tức vốn nên bị diệt tuyệt’ mà ngươi nói là cái gì?

Mạt Lỵ nhíu chặt lông mày hỏi.

- Ngươi hãy cầu nguyện đó chỉ là một ảo giác đi. Nếu không, mạnh như Tinh Thần Giới các ngươi cũng sẽ lâm vào vô tận khủng hoảng!

Theo câu nói cuối cùng của Kim Ô hồn linh rơi xuống, cặp đồng tử màu xích kim khảm trên không trung liền chậm rãi biến mất. Lôi vân màu tím sẫm trên không trung đang nhanh chóng tiêu tán, màu sắc của bầu trời dần dần từ màu tím sẫm chuyển thành màu đỏ rực.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!