Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 613: CHƯƠNG 612: HY VỌNG CUỐI CÙNG

Thương Phong Quốc, Băng Vân Tiên Cung.

- Một lũ nữ nhân ngây thơ! Các ngươi cho rằng chỉ bằng Thiên Bàn Ngọc là có thể ngăn cản chúng ta sao! Bây giờ ngoan ngoãn mở cửa, giao Hạ Khuynh Nguyệt ra đây thì ta còn có thể tha cho các ngươi một mạng, nếu không thiếu chủ của chúng ta sẽ rất đau lòng khi biết nhiều mỹ nhân như vậy phải chết. Nếu các ngươi còn ngu xuẩn mất khôn, đợi đến khi ta phá tan đại môn này thì tất cả các ngươi... đều phải chết!

- Ầm!!

Gã trung niên áo xanh tung một quyền hung hãn lên đại môn, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, huyền khí bùng nổ khiến không gian xung quanh bị khuấy động dữ dội. Nhưng cánh cửa bị hắn oanh kích lại không hề suy suyển.

- Ồ!

Gã trung niên áo xanh lùi lại một bước, cả cánh tay run lên vì đau nhức, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm:

- Băng Vân Tiên Cung này không chỉ có một tòa đại trận hộ cung quái dị mà còn có cả một đại điện được đúc hoàn toàn từ Thiên Bàn Ngọc! Thật vô lý! Nhiều Thiên Bàn Ngọc như vậy, e rằng cả Phượng Hoàng Thần Tông và Thần Hoàng Đế Quốc cũng chưa chắc có thể bỏ ra được!

Một nửa bước Bá Hoàng mới hơn hai mươi tuổi, một tòa đại trận hộ cung duy trì suốt bảy ngày khiến bọn họ dùng mọi cách cũng không thể đột phá... tất cả đều là những chuyện mà ngay cả trong mơ bọn họ cũng không dám nghĩ tới. Bọn họ mãi mới chờ được đến lúc tòa huyền trận thủ hộ kia biến mất, vốn tưởng rằng chỉ cần vung tay là có thể nắm giữ vận mệnh của đám người Băng Vân Tiên Cung. Nhưng bọn họ lại không ngờ, sau khi hộ trận tan vỡ, các nàng liền trốn vào một cung điện ngầm... mà vật liệu tạo nên tòa cung điện này chính là Thiên Bàn Ngọc cứng rắn vô song, ngay cả hai cường giả Bá Hoàng trong bọn họ cũng khó lòng phá hủy!

Đại môn của tòa đại điện này dày ít nhất hai thước... Thiên Bàn Ngọc dày hai thước, cho dù mười hai người bọn họ ngày đêm liên thủ oanh kích cũng tuyệt đối không thể phá vỡ trong thời gian ngắn.

- E rằng ngay cả thiếu chủ cũng không biết Băng Vân Tiên Cung này lại có một tòa đại điện đúc từ Thiên Bàn Ngọc.

Lão giả áo tím trầm giọng nói:

- Với sức của hai chúng ta, trong thời gian ngắn không thể phá vỡ cánh cửa này được, xem ra phải truyền âm báo cho thiếu chủ phái một vị trưởng lão cấp Đế Quân tới thôi!

- Không được!!

Gã trung niên áo xanh lập tức phất tay:

- Hai chúng ta đường đường là Bá Hoàng, mang theo mười Vương Tọa đến cái Thương Phong Đế Quốc nhỏ bé này mà ngay cả nhiệm vụ bắt một nữ nhân cũng không hoàn thành, lại còn phải nhờ đến trưởng lão giúp đỡ, vậy thì còn mặt mũi nào mà trở về cung! Hừ, chẳng phải sẽ khiến những kẻ ngày thường ngứa mắt chúng ta được dịp cười nhạo hay sao!

- Thiếu chủ bế quan lần này, ít nhất phải nửa năm nữa mới xuất quan, ta không tin, trong vòng nửa năm... ta lại không phá nổi đám Thiên Bàn Ngọc này!

————————————

Tiếng oanh kích và những lời gào thét giận dữ không ngừng truyền vào từ bên ngoài. Bên trong Băng Di Thần Điện, tất cả đệ tử Băng Vân đều có mặt. Băng Di Thần Điện có diện tích vô cùng rộng lớn, cho dù hai ngàn đệ tử Băng Vân đều ở trong này nhưng không hề có cảm giác chen chúc, trái lại còn có chút trống trải... và thê lương.

Giữa Băng Di Thần Điện đặt một cỗ quan tài băng trong suốt. Bên trong, một vị lão nhân tóc đã bạc nửa đầu đang lẳng lặng nằm đó, trên người không còn chút sinh khí nào, nhưng thần thái của bà lại không hề an tường, mà bị một tầng oán hận dày đặc bao phủ.

Bà không phải đệ tử bình thường của Băng Vân Tiên Cung, mà là cung chủ tiền nhiệm, cũng là thái thượng cung chủ hiện tại... Phong Thiên Hối.

Xung quanh quan tài băng, mấy vị nữ tử Băng Vân đang quỳ, tất cả đều cúi đầu khóc nức nở, từng tấc không khí trong Băng Di Thần Điện đều nhuốm màu bi thương sâu đậm.

- Chung quy... chúng ta vẫn không thoát khỏi kiếp nạn ngàn năm mà Băng Vân tổ tiên từng nói... Khụ... khụ khụ...

Hai mắt Cung Dục Tiên vô thần nhìn lên không trung, ánh mắt dường như sắp tan rã, giọng nói lộ ra sự suy yếu cùng cực. Theo một trận ho khan kịch liệt, một vệt máu đen kịt từ khóe miệng bà chậm rãi chảy xuống.

- Cung chủ!

- Cung chủ!

Tất cả đệ tử Băng Vân kinh hãi hô lên, vội vàng tiến đến đỡ lấy Cung Dục Tiên. Mộ Dung Thiên Tuyết và Mộc Lam Y vội vã vận chuyển huyền lực, toàn lực áp chế thương thế cho bà. Vết thương của Cung Dục Tiên quá nặng, cho dù lấy huyền lực Vương Tọa cấp sáu của bà để chống đỡ thì cũng chỉ có thể sống thêm nhiều nhất là vài tháng.

- Thái thượng cung chủ vì muốn Băng Vân Tiên Cung vượt qua đại kiếp nạn này mà không tiếc phá vỡ môn quy ngàn năm, để Vân Triệt vào cung trở thành nam đệ tử đầu tiên... Nhưng cuối cùng... người tính không bằng trời tính...

- Cung chủ...

Quân Lân Tích đặt tay lên ngực Cung Dục Tiên, cùng Mộ Dung Thiên Tuyết và Mộc Lam Y đồng thời áp chế thương thế cho bà. Sau khi được Vân Triệt khai mở toàn bộ huyền quan, tu vi của các nàng tiến triển cực nhanh, hiện tại toàn bộ Băng Vân Thất Tiên đều đã đột phá Vương Huyền Cảnh, tu vi của ba người các nàng đã mơ hồ vượt qua cả cung chủ Cung Dục Tiên.

- Cung chủ, người đừng quá bi quan, chúng ta còn có Băng Di Thần Điện bảo vệ, bọn họ không thể vào được đâu... Nhất định sẽ có người tới cứu chúng ta... nhất định sẽ có cách...

Mặc dù nói vậy, nhưng trong mắt những nữ tử Băng Vân vốn được xem như tiên nữ tại Thương Phong Đế Quốc đều đã ngấn lệ. Bởi vì trong lòng các nàng đều hiểu rõ, chuyện đã đến nước này, căn bản không có ai có thể cứu các nàng. Băng Di Thần Điện này chỉ là nơi trú ẩn cuối cùng... Thời điểm đại môn bị phá tan cũng chính là lúc các nàng thật sự rơi vào tuyệt cảnh.

- Bọn họ... là Bá Hoàng... Băng Di Thần Điện... cũng chỉ có thể chống đỡ nhất thời... Khụ... khụ khụ... Khuynh Nguyệt, ngươi tới đây...

Cung Dục Tiên duỗi bàn tay trắng bệch của mình ra.

- Cung chủ.

Hạ Khuynh Nguyệt bước tới, chậm rãi quỳ xuống trước mặt Cung Dục Tiên.

- Khuynh Nguyệt...

Cung Dục Tiên nhìn nàng, trong đôi mắt gần như tan rã của bà chợt lóe lên một tia sáng:

- Đều do ta quá ích kỷ, lúc trước đã không đồng ý cho ngươi đến Thương Phong Hoàng Thành cầu cứu... Nếu không... ngươi đã có thể... tránh được kiếp nạn này...

- Không...

Hạ Khuynh Nguyệt lắc đầu:

- Đây không phải lỗi của cung chủ. Những năm qua, Băng Vân Tiên Cung đã dành hơn nửa tài nguyên cho Thương Phong Hoàng Thành, đệ tử vô cùng cảm kích...

- Ai!

Cung Dục Tiên thở dài một tiếng:

- Băng Vân Tiên Cung ta trải qua ngàn năm vinh hoa, không ngờ lại rơi vào cảnh này trong đời của ta... Ta có lỗi với thái thượng cung chủ, có lỗi với liệt tổ liệt tông, có lỗi với Băng Vân tổ tiên... Nhưng, Khuynh Nguyệt, ngươi là đệ tử xuất sắc nhất từ trước tới nay của Băng Vân Tiên Cung, bây giờ mới hai mươi hai tuổi mà tu vi đã vượt qua cả Băng Vân tổ tiên năm đó... Chỉ cần ngươi còn sống... chỉ cần còn có ngươi... thì Băng Vân Tiên Cung sẽ không diệt vong... Băng Vân Quyết và Băng Di Thần Công... sẽ không thất truyền... Thậm chí... còn có thể... gây dựng lại Băng Vân...

Hạ Khuynh Nguyệt lập tức ngẩng đầu, giọng nói mang theo vài phần hoảng sợ:

- Cung chủ...

- Ngươi hãy dùng bảo mệnh huyền trận mà Băng Vân tổ tiên để lại... lập tức rời đi!

Cung Dục Tiên nói bằng giọng dồn dập:

- Chỉ có ngươi... mới có tư cách dùng bảo mệnh huyền trận đó... Chỉ có ngươi thoát được thì Băng Vân Tiên Cung mới còn hy vọng! Đi!

“Bảo mệnh huyền trận” mà Cung Dục Tiên nói tới chính là huyền trận mà lần đầu tiên Vân Triệt tiến vào Băng Di Thần Điện đã hỏi Hạ Khuynh Nguyệt. Đây là huyền trận do Băng Vân tổ tiên lưu lại trước khi phi thăng, không ai biết nó dẫn đến đâu, chỉ khi gặp phải nguy cơ sinh tử thì nó mới có thể được kích hoạt, và mỗi lần chỉ có một người được sử dụng. Sau khi khởi động, huyền trận sẽ biến mất, phải một trăm năm sau mới xuất hiện lại.

Hơn hai ngàn đệ tử bị vây trong Băng Di Thần Điện, chỉ có một người có thể thông qua bảo mệnh huyền trận này để rời đi.

Lúc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào Hạ Khuynh Nguyệt, trong mắt họ không hề có sự đố kỵ hay không cam lòng, bởi vì nếu chỉ có một người có thể trốn thoát, lựa chọn duy nhất trong lòng bất kỳ ai cũng chính là Hạ Khuynh Nguyệt. Nàng là niềm hy vọng rực rỡ nhất của Băng Vân Tiên Cung, chỉ có nàng thoát được mới có thể chấn hưng lại Băng Vân, cũng chỉ có nàng mới có thể báo thù cho Băng Vân Tiên Cung trong tương lai.

- Không...

Hạ Khuynh Nguyệt dùng sức lắc đầu:

- Con là đệ tử Băng Vân, con sẽ cùng sống chết với Băng Vân Tiên Cung, sao con có thể bỏ mặc an nguy của cung chủ, sư phụ, các vị sư bá, sư thúc cùng chúng tỷ muội mà một mình chạy trốn được.

- Bây giờ không phải lúc hành động theo cảm tính!

Cung Dục Tiên gằn giọng:

- Nếu ngươi còn coi mình là đệ tử của Băng Vân Tiên Cung thì hãy lập tức rời khỏi đây, để bản thân... trở thành hy vọng cuối cùng của Băng Vân Tiên Cung ta... Mạng sống của ngươi... chính là hy vọng cuối cùng của Băng Vân Tiên Cung ta...

- Nhưng...

- Không có nhưng gì cả!

Giọng Cung Dục Tiên run lên bần bật:

- Đây là mệnh lệnh của cung chủ, ngươi thân là đệ tử Băng Vân... không được trái lệnh! Nếu ngươi không đi... chẳng lẽ ngươi muốn thái thượng cung chủ chết không nhắm mắt... muốn hủy diệt hy vọng cuối cùng của Băng Vân Tiên Cung ta sao?

- Khuynh Nguyệt...

Sở Nguyệt Ly bước tới, đặt tay lên vai Hạ Khuynh Nguyệt:

- Ngươi hãy dùng bảo mệnh huyền trận rời đi, đây không chỉ là mệnh lệnh của cung chủ, mà còn là ý nguyện của tất cả chúng ta...

Nàng nhắm mắt lại, giọng nói chậm rãi hạ thấp:

- Ta là sư phụ của ngươi, ta hy vọng... sau này ngươi đừng để gánh nặng chấn hưng Băng Vân và báo thù đè nặng lên vai mình, ta chỉ muốn ngươi sống thật tốt... để Băng Vân Quyết và Băng Di Thần Công được tiếp tục truyền thừa... là tốt rồi...

- Khuynh Nguyệt, hãy nghe lời cung chủ và sư phụ, khởi động huyền trận mà tổ tiên để lại đi.

Mộ Dung Thiên Tuyết chậm rãi nói.

- Khuynh Nguyệt, ngươi nhất định phải sống thật tốt, tuyệt đối đừng quay lại đây... Sau này chỉ cần ngươi thỉnh thoảng nhớ đến chúng ta là được rồi.

Phong Hàn Nguyệt và Phong Hàn Tuyết hai mắt đẫm lệ nói.

- Hạ sư muội, sau khi rời khỏi đây nhất định không được quay lại...

- Hạ sư tỷ... phải cố gắng bảo trọng, chúng ta đều sẽ phù hộ cho tỷ...

Từng ánh mắt như những bông tuyết bằng kim cương rơi xuống người Hạ Khuynh Nguyệt, khiến tâm can nàng run lên như dây đàn. Nàng cắn chặt môi, lắc đầu nói:

- Không... mục đích của bọn họ là ta... chỉ cần ta đi ra ngoài thì có thể bảo vệ...

- Câm miệng!

Giọng Cung Dục Tiên run rẩy kịch liệt, vì kích động mà sắc mặt bà ửng lên một cách bất thường:

- Khuynh Nguyệt, ngươi thông minh như vậy, sao lại có thể... tin lời của lũ ác nhân đó! Hơn nữa... cho dù bọn họ nói thật, thì dù cả Băng Vân Tiên Cung này có chết hết, ngươi cũng tuyệt đối không được chết!

- Mau đi... Nếu ngươi không đi... ta sẽ tự đoạn tâm mạch... chết ngay trước mặt ngươi!

- Cung chủ!

Hạ Khuynh Nguyệt kinh hãi đến biến sắc.

- Còn không đi!

Cung Dục Tiên gào đến khản giọng:

- Lũ ác nhân kia chỉ cách chúng ta một bức tường, bọn chúng có thể phá cửa xông vào bất cứ lúc nào... Đến lúc đó, dù ngươi muốn đi... cũng không đi được nữa... Ngươi chần chừ thêm một giây là thêm một phần nguy hiểm, Băng Vân Tiên Cung lại bớt đi một phần hy vọng... Nếu ngươi không đi... chẳng lẽ ngươi muốn trơ mắt nhìn ta chết trước mặt ngươi sao?

- Ầm!!

Cung Dục Tiên đột nhiên đứng dậy, đánh ra một chưởng, vỗ lên ngực Hạ Khuynh Nguyệt. Thân thể Hạ Khuynh Nguyệt lập tức bay ra xa, vừa vặn rơi xuống bên cạnh tòa huyền trận đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

- ĐI!!!

Hạ Khuynh Nguyệt lập tức đứng dậy, hai mắt đẫm lệ. Nàng biết, mình đã không còn lựa chọn nào khác, nếu nàng thật sự không đi, Cung Dục Tiên sẽ tự đoạn tâm mạch. Nàng quay lại, đôi mắt run rẩy nhìn kỹ từng khuôn mặt quen thuộc, khắc sâu dung nhan của tất cả mọi người vào trong linh hồn, rồi nhẹ nhàng nói:

- Cung chủ, sư phụ, các vị sư bá, sư thúc, chúng tỷ muội... Mọi người... nhất định phải bảo trọng! Con... Hạ Khuynh Nguyệt, đệ tử của Băng Vân Tiên Cung... nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của mọi người...

- Khuynh Nguyệt, đi đi.

Sở Nguyệt Ly quay người đi, không nhìn nàng, cũng không để nàng nhìn thấy nước mắt trên mặt mình:

- Bảo mệnh huyền trận mà Băng Vân tổ tiên để lại không biết dẫn đến đâu, nếu còn ở Thương Phong Đế Quốc thì ngươi phải rời đi thật xa... đi càng xa càng tốt, đừng để lũ ác nhân đó tìm được... Ngươi là niềm kiêu hãnh của sư phụ, cũng là cô gái thông minh nhất thế gian này, chắc chắn ngươi hiểu rõ hậu quả của việc hành động nông nổi... Hãy hứa với sư phụ, trước khi thực lực đột phá Quân Huyền Cảnh, nhất định không được quay lại đây!

Quân Huyền Cảnh, đó là cảnh giới “thần thoại” tại Thương Phong Đế Quốc, nhưng đối với Hạ Khuynh Nguyệt mà nói, không phải là không thể đạt tới. Bởi vì năm nay nàng mới hai mươi hai tuổi đã đạt tới nửa bước Bá Hoàng.

Những kẻ đẩy Băng Vân Tiên Cung vào tuyệt cảnh có thực lực Bá Huyền Cảnh khủng bố. Mạnh mẽ như vậy nhưng chúng vẫn phải nghe lệnh một vị “thiếu chủ”. Kẻ có thể xem Bá Hoàng là thuộc hạ, nàng có thể tưởng tượng được thế lực của đối phương đáng sợ đến mức nào.

Vì lẽ đó, nàng muốn sau này khi Hạ Khuynh Nguyệt báo thù, cũng như trở lại Băng Vân, thì nhất định phải thành tựu Đế Quân.

-... Đệ tử xin lập lời thề, chưa thành Quân Huyền, tuyệt không trở lại.

Băng mâu của Hạ Khuynh Nguyệt khép lại, từng chữ trầm thấp. Đồng thời, nàng cũng gian nan cất bước tiến vào huyền trận truyền tống... Nàng biết, sau khi rời khỏi đây, mạng sống của nàng không chỉ thuộc về mình, mà còn gánh vác hy vọng của tất cả mọi người trong Băng Vân Tiên Cung, cho dù thế nào cũng không thể chết một cách vô ích.

Trong khoảnh khắc, bảo mệnh huyền trận phát ra ánh sáng long lanh, một luồng quang mang màu lam lập tức nhấn chìm thân ảnh của Hạ Khuynh Nguyệt. Trong nháy mắt, nàng đã biến mất khỏi Băng Di Thần Điện.

Cung Dục Tiên cuối cùng cũng buông thõng tay xuống, trên mặt bà đồng thời hiện lên vẻ thống khổ và bình yên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!