Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 618: CHƯƠNG 617: NGỌN LỬA BÁO THÙ (THƯỢNG)

Vào thời điểm Yêu Hoàng Điện hoàn toàn đại loạn, Tiểu Yêu Hậu và Vân Triệt cuối cùng cũng đã đến. Có thể nói, họ tới đúng lúc nhất nhưng cũng là lúc mạo hiểm nhất. Bởi vì nếu họ trở về chậm hơn một chút, sau khi huyết sắc lôi quang trên người Vân Khinh Hồng nổ tung, hắn chắc chắn sẽ chết không còn gì nghi ngờ.

Trên đường đến Yêu Hoàng Thành, Vân Triệt đã mường tượng ra hơn mười loại tư thế oai hùng cùng mấy chục câu thoại uy phong lẫm liệt để ra oai. Dù sao thì lúc này bên cạnh hắn cũng có một chỗ dựa siêu cấp vững chắc là Tiểu Yêu Hậu. Coi như phải đối mặt với Minh Vương, hắn cũng có thể thỏa sức dương oai một phen.

Nhưng khi trông thấy Yêu Hoàng Điện chìm trong hỗn loạn, lại liếc qua tình trạng của Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu, chân mày hắn lập tức nhíu chặt. Toàn bộ những ý nghĩ lúc trước đều bị hắn ném ra sau gáy. Hắn kinh hô một tiếng, bất chấp tất cả, lấy tốc độ nhanh nhất lao xuống dưới.

- Cha, mẹ!!

- Triệt… Triệt nhi!!

Nhìn thân ảnh Vân Triệt ngày càng lớn dần trong tầm mắt, Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu đều rơi vào mông lung, thất thần như đang ở trong mộng cảnh. Vân Triệt nhanh chóng đáp xuống, lao thẳng đến trước mặt Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu, dồn dập hỏi:

- Cha, mẹ, hai người sao rồi… Vết thương có nặng không?

Với năng lực hiện tại, hắn chỉ liếc mắt là nhìn ra Mộ Vũ Nhu tuy bị thương nhưng không đáng ngại. Tuy nhiên, khi thấy Vân Khinh Hồng mặt trắng môi tím, y phục nhuốm đỏ quá nửa máu tươi, hắn biết phụ thân mình không chỉ bị trọng thương mà còn hao tổn nguyên khí trầm trọng. Ngay lập tức, Vân Triệt không chút do dự, tay phải đè lên ngực Vân Khinh Hồng, toàn lực vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết, đem toàn bộ thiên địa chi khí mình hấp thu được rót vào cơ thể ông.

- Triệt nhi… Con còn sống… Triệt nhi của ta không chết… Tốt quá rồi… Tốt quá rồi…

Mộ Vũ Nhu không còn để tâm đây là đâu. Lúc này, với nàng, tất cả mọi thứ đều không còn quan trọng, nàng nhào tới ôm chặt lấy con trai, nước mắt tuôn như mưa, khóc không thành tiếng.

Vân Triệt nhẹ nhàng nói:

- Hài nhi chưa kịp tận hiếu với phụ mẫu, sao có thể chết đi như vậy được… trong khoảng thời gian này, chắc chắn đã khiến hai người phải lo lắng và đau lòng nhiều…

Dưới luồng thiên địa chi khí khổng lồ mà Vân Triệt truyền vào, thương thế của Vân Khinh Hồng nhanh chóng dịu đi, ngay cả ngũ quan cũng dần trở nên sáng rõ. Ông nhìn chằm chằm Vân Triệt, người đàn ông cứng rắn như sắt thép này giờ đây cũng hai mắt đẫm lệ:

- Trở về là tốt rồi… Trở về là tốt rồi… Chỉ cần con còn sống, đó đã là cách báo hiếu tốt nhất đối với chúng ta… Coi như cái mạng này của ta lập tức mất đi… ta cũng không hối tiếc.

- Cha, người đừng nói lời ngốc nghếch như vậy!

Vân Triệt nói chắc như đinh đóng cột:

- Đừng quên, con của người là thần y! Chút thương thế này của cha… Mất đi chút tinh huyết ấy thì có đáng là gì! Cha, mẹ, hai người yên tâm, con nhất định sẽ giúp hai người bình phục… Hoàn toàn bình phục!

- Được…

Vân Khinh Hồng nhắm mắt lại, một chữ đơn giản lại ẩn chứa niềm vui mừng tột độ. Giờ phút này, dù thân mang trọng thương, tinh huyết tổn hao nặng nề, dù Tiểu Yêu Hậu đã trở về nhưng họ vẫn bị kẻ địch bao vây, với thế lực hiện tại của Hoài Vương, nguy cơ vẫn chưa hề được giải trừ. Nhưng trong lòng ông lại chỉ có nụ cười và nước mắt, không một chút căng thẳng, oán hận hay phẫn nộ nào, chỉ có vui mừng và mãn nguyện… Cảnh cả nhà đoàn tụ, ông vốn đã cho rằng đó là hy vọng xa vời cả đời không thể thực hiện, không ngờ giờ đây lại vẹn nguyên hiện ra trước mắt.

Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu chậm rãi đảo qua toàn trường, thanh âm mềm mại nhưng băng giá thấu xương từ đôi môi nàng truyền ra:

- Ai giải thích cho bổn hậu một chút, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Giọng nói của Tiểu Yêu Hậu mang theo một luồng uy áp cực kỳ nặng nề, hơn trước kia không biết bao nhiêu lần. Đám người dưới đại điện dù không trực diện nhìn vào mắt nàng, chỉ nghe thấy giọng nói thôi cũng đã cảm thấy hô hấp khó khăn, toàn thân cứng ngắc.

Họ vốn tưởng Tiểu Yêu Hậu đã chết, không ngờ vào ngày Tân Hoàng đăng cơ, nàng lại thức tỉnh huyết mạch Kim Ô, mang theo ấn ký Kim Ô trở về! Đây không thể nghi ngờ là một màn kinh hoàng và khó xử nhất trong lịch sử Huyễn Yêu Giới.

Tổng thống lĩnh Yêu Hoàng thị vệ tiến lên một bước, giọng nói có chút run rẩy:

- Tiểu Yêu Hậu, bốn tháng trước người hoàn toàn không có tin tức, Kim Ô Lôi Viêm Cốc lại bị cưỡng ép mở ra, nhưng sau khi phong ấn trở lại thì người cũng không thể đi ra… Mọi người đều cho rằng người đã gặp nạn trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc, cho nên… Cho nên… Hôm nay, là… là… ngày lễ đăng cơ của Tân Hoàng…

- Lễ đăng cơ?

Đôi mắt Tiểu Yêu Hậu chậm rãi chuyển động, ánh mắt lạnh như băng của nàng bắn thẳng về phía Hoài Vương và tất cả những kẻ đứng sau lưng hắn:

- Hoài Vương! Ngươi thật là oai phong. Ngươi cũng xứng mặc hoàng bào đó sao?

Yêu Hậu nổi giận, trong nháy mắt, một cảm giác áp bức kinh người khiến tất cả mọi người như muốn ngạt thở. Những kẻ vội vàng quy hàng dưới trướng Hoài Vương trong vài tháng qua lập tức đại loạn trong lòng, sợ đến kinh hồn táng đảm, chân tay luống cuống. Nhưng sự bối rối trong lòng nhiều thế lực… nhất là những thế lực đã sớm lệ thuộc vào Hoài Vương Phủ, lại dần lắng xuống. Bởi vì họ cảm thấy, cho dù Tiểu Yêu Hậu tưởng đã chết mà vẫn còn sống thì đã sao? Từ trước đến nay, thực lực của Hoài Vương Phủ vốn luôn vượt xa phe cánh của Tiểu Yêu Hậu. Trải qua mấy tháng ngắn ngủi, thế lực ấy lại càng bành trướng trên phạm vi lớn… Hiện tại, ngoài bản thân Tiểu Yêu Hậu ra, danh vọng và uy thế vạn năm của Yêu Hoàng nhất tộc còn đâu có thể so sánh được với Hoài Vương!

Sự xuất hiện của Tiểu Yêu Hậu cũng chỉ là thêm một chút phiền phức cho lễ đăng cơ này mà thôi! Hôm nay đừng nói là Tiểu Yêu Hậu, cho dù là Tiên Yêu Hoàng sống lại… cũng đừng hòng ngăn cản Hoài Vương đăng cơ!

Sau khi nhanh chóng trao đổi ánh mắt, tâm trạng của đám người phe Hoài Vương liền nhanh chóng ổn định lại. Việc đã đến nước này, họ không còn đường lui, mà cũng không cần phải lui. Trọng Vương lập tức tiến lên một bước, đối diện với ánh mắt của Tiểu Yêu Hậu nói:

- Tiểu Yêu Hậu! Bốn tháng trước, người đột nhiên hoãn đại điển, sau đó lại vứt bỏ toàn bộ quần hùng thiên hạ đến tham dự, một đi không trở lại, suốt bốn tháng bặt vô âm tín. Tất cả mọi người đều cho rằng người đã gặp rủi ro trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc.

- Mấy tháng này, nếu không phải Hoài Vương… không! Nếu không phải có Tân Hoàng chủ trì đại cục, chắc chắn Huyễn Yêu Giới đã đại loạn! Tân Hoàng đăng cơ là do quần hùng thiên hạ đề cử, chúng nhân ngưỡng vọng… Người có lý do gì để chỉ trích Tân Hoàng!

Tuy đang đối mặt với Tiểu Yêu Hậu, nhưng lời lẽ của Trọng Vương lại vô cùng gay gắt, không chút khách khí, không chút kiêng dè lớn tiếng chỉ trích, hiển nhiên đã không còn coi Tiểu Yêu Hậu là Huyễn Yêu Chi Đế.

- Trọng Quận Vương, ngươi thật to gan!

Mộ Vũ Bạch giận dữ gầm lên:

- Không ngờ ngươi lại dám ăn nói lỗ mãng, bất kính với Tiểu Yêu Hậu như vậy! Xem ra các ngươi chuẩn bị mưu phản rồi sao?

- Lời Trọng Quận Vương nói có gì sai.

Hách Liên Cuồng hét lớn một tiếng, cứng rắn át đi giọng của Mộ Vũ Bạch:

- Tiểu Yêu Hậu, việc người còn sống đương nhiên là chuyện tốt, nhưng người vô thanh vô tức biến mất suốt bốn tháng, toàn bộ người trong Huyễn Yêu Giới đều cho rằng người đã chết. Như vậy, cái danh xưng ‘Tiểu Yêu Hậu’ cũng đã trở thành lịch sử! Bây giờ Tân Hoàng đã khoác lên hoàng bào. Mọi chuyện đều là ván đã đóng thuyền, về tình về lý, hiện giờ Hoài Đế mới là Huyễn Yêu Chi Đế chân chính, chứ không phải ngươi, Tiểu Yêu Hậu.

- A!

Mộ Phi Yên cười lạnh:

- Thân là gia chủ của một trong những gia tộc thủ hộ Yêu Hoàng nhất tộc mà ngươi lại dám nói ra những lời đại nghịch bất đạo như thế! Mặt mũi của tổ tông trăm đời Hách Liên gia các ngươi đều đã bị các ngươi làm mất hết!

- Hừ!

Hách Liên Cuồng mặt không đổi sắc nói:

- Thứ mà Hách Liên nhất tộc chúng ta chân chính bảo vệ chính là minh quân của Huyễn Yêu! Bảo vệ sự bình yên của Huyễn Yêu Giới! Chưa nói đến việc Tiểu Yêu Hậu là một nữ nhân, về mọi phương diện, Tân Hoàng đều hơn xa Tiểu Yêu Hậu! Luận về lòng người, Tân Hoàng hơn Tiểu Yêu Hậu rất nhiều! Tân Hoàng vốn thích hợp với vị trí Huyễn Yêu Chi Đế hơn so với Tiểu Yêu Hậu! Trăm năm trước, Tiểu Yêu Hậu có thể trở thành Huyễn Yêu Chi Đế chỉ vì nàng có được huyết mạch Yêu Hoàng mà thôi! Nhưng hiện tại, nàng lại vứt bỏ Huyễn Yêu Giới đang hỗn loạn mà đột nhiên biến mất bốn tháng, khiến thiên hạ đại loạn… Bây giờ dù nàng có trở về, thì còn uy tín, mặt mũi nào mà tiếp tục thống lĩnh Huyễn Yêu Giới!

Dưới luồng thiên địa chi lực mà Vân Triệt truyền thụ, thương thế của Vân Khinh Hồng cuối cùng cũng ổn định lại, sắc mặt ông cũng tốt hơn rất nhiều. Lúc này, Vân Triệt mới thở phào một hơi, hắn quay mặt lại nhìn chằm chằm Hoài Vương, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh:

- Thân mang sứ mệnh thủ hộ, đã từng lớn tiếng hô hào một lòng trung thành với Yêu Hoàng nhất tộc, đến chết không đổi, thế nhưng hiện tại lại ngẩng đầu quở trách Tiểu Yêu Hậu… Thật là uy phong! Quả thực là không biết xấu hổ! Ta muốn hỏi Hách Liên gia chủ một chút, là ai đã thống nhất Huyễn Yêu Giới náo động không ngừng? Là ai đã giúp cho Huyễn Yêu Giới có được vạn năm yên bình, người và yêu chung sống hòa thuận! Là ai đã dẫn dắt các gia tộc thủ hộ các ngươi nhất thống thiên hạ, để các ngươi đứng trên đỉnh của Huyễn Yêu Giới suốt vạn năm qua! Là ai đã cho phép đám Quận Vương vô liêm sỉ các ngươi vừa sinh ra đã được hưởng hết vinh hoa phú quý! Là Yêu Hoàng nhất tộc… hay là kẻ gọi là ‘Tân Hoàng’ mà các ngươi hận không thể nhào tới quỳ xuống liếm chân này?

- Ngươi…

Vân Triệt vừa lên tiếng, lòng Hách Liên Cuồng chợt run lên. Bóng đen mà Vân Triệt để lại trong lòng hắn bốn tháng trước chợt thức tỉnh và khuếch đại, nhất thời khiến hắn không dám hó hé thêm lời nào.

- Không ngờ ngươi lại có thể đường hoàng nói rằng Hoài Vương thích hợp trở thành Huyễn Yêu Chi Đế hơn Tiểu Yêu Hậu, ha ha ha ha! Đây thực sự là chuyện cười lớn nhất thiên hạ, không có Yêu Hoàng nhất tộc thì Hoài Vương hắn căn bản là một cái rắm cũng không bằng, hắn có tư cách gì để so sánh với Tiểu Yêu Hậu!

Ánh mắt Vân Triệt lập tức trở nên sắc bén, hắn trầm giọng nói:

- Các ngươi luôn mồm chỉ trích Tiểu Yêu Hậu vô cớ biến mất suốt bốn tháng qua, nhưng tại sao các ngươi không hỏi cái gọi là Tân Hoàng này xem vì sao Tiểu Yêu Hậu lại đột nhiên biến mất? Hắn chính là kẻ biết rõ mồn một!

- Vân thiếu gia, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Tần Chinh, Thiên Yêu vực chủ vội vàng hỏi:

- Rốt cuộc bốn tháng trước đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ thật sự là Hoài Vương…

Ánh mắt Vân Triệt chợt chuyển, mặc cho toàn trường đang đổ dồn ánh mắt vào mình, hắn vẫn thản nhiên nói:

- Các vị đã ở lại Yêu Hoàng Thành mấy tháng nay, chắc hẳn đã sớm nghe nói về dã tâm của Hoài Vương Phủ! Tuy nhiên, Hoài Vương Phủ này chẳng những sớm có tâm mưu phản mà còn độc ác hơn tưởng tượng của các ngươi gấp ngàn vạn lần! Bốn tháng trước, chính là Hoài Vương, cùng với Minh Vương, vị phụ thân đã biến mất nhiều năm của hắn, đã thừa dịp Tiểu Yêu Hậu dùng Yêu Hoàng ấn tỷ mạnh mẽ mở phong ấn Kim Ô Lôi Viêm Cốc mà hạ độc thủ với nàng trong đó! Bởi vì lúc ấy ta ngẫu nhiên phát hiện phong ấn Kim Ô Lôi Viêm Cốc đã mở nên cũng tiến vào! Kết quả là vừa vặn nhìn thấy cảnh bọn chúng ám sát Tiểu Yêu Hậu! Tiểu Yêu Hậu và ta đều bị chúng ép đến tuyệt cảnh, buộc phải tiến vào Tử Vong Chi Hải!

- Cái… cái gì!

Trong đại điện vang lên một tràng kinh hô. Tô Hạng Nam lập tức nói:

- Vừa tiến vào Tử Vong Chi Hải là chết không thể nghi ngờ, vậy các ngươi đã làm thế nào…

- Đương nhiên là vì chúng ta được Kim Ô thần linh che chở!

Vân Triệt lạnh mặt nói:

- Yêu Hoàng nhất tộc là người thừa kế duy nhất của Kim Ô thần linh, nó sao có thể nỡ nhìn huyết mạch truyền thừa của mình bị đoạn tuyệt. Chính vì vậy nên nó đã cứu chúng ta ra khỏi Tử Vong Chi Hải… Nếu không, ta và Tiểu Yêu Hậu sớm đã táng thân ở đó! Nghịch tặc bực này quả thực là đại nghịch bất đạo, thiên địa không dung… Không ngờ hôm nay, hắn lại được các ngươi tôn làm Tân Hoàng… Đây quả thực là sỉ nhục lớn nhất trong lịch sử vạn năm của Huyễn Yêu Giới!

Lời nói của Vân Triệt khiến đại điện lập tức chìm trong tranh cãi. Lúc này, Hoài Vương cười lạnh một tiếng, âm trầm nói:

- Vân Triệt, ngươi nói đủ chưa! Bản hoàng vẫn ít nhiều có chút kính ý đối với Vân gia các ngươi, nhưng… hôm nay, các ngươi thật khiến bản hoàng thất vọng! Vân Khinh Hồng mở miệng nói xấu bản hoàng, bản hoàng vẫn luôn nhẫn nhịn. Nhưng Vân Triệt ngươi vừa xuất hiện, bản hoàng liền biết ngươi chắc chắn sẽ nói ra lời thoái thác giống như Vân Khinh Hồng… Quả nhiên không sai! Vân gia các ngươi vì muốn hãm hại bản hoàng thật đã dụng tâm khổ tứ!

Hai mắt Vân Triệt lạnh lùng nhìn về phía Hoài Vương, ánh mắt mang theo sự trào phúng như đang nhìn một thằng hề cố gắng biểu diễn.

- Nhưng tiếc là lời nói mà các ngươi dùng để hãm hại bổn vương lại có một lỗ hổng hết sức buồn cười.

Hoài Vương cười lạnh nói:

- Một khi tiến vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc, trừ khi phong ấn tái sinh, nếu không sẽ không có cách nào đi ra, toàn bộ người trong thiên hạ đều biết điểm này. Nhưng bốn tháng trước, sau khi Vân gia, Mộ gia, Tô gia từ Kim Ô Lôi Viêm Cốc trở về, cho đến trước khi phong ấn tái sinh, bản hoàng vẫn luôn ở trong Yêu Hoàng Thành, chưa bao giờ rời đi! Vô số người ở đây, bao gồm rất nhiều người của Vân gia, đều tận mắt nhìn thấy! Ngươi nói bản hoàng đã hạ độc thủ với Tiểu Yêu Hậu… Chẳng lẽ bản hoàng biết phân thân sao? Sau khi đại điển đột nhiên bị gián đoạn, bản hoàng chưa từng nhìn thấy Tiểu Yêu Hậu. Những lời giá họa trăm ngàn sơ hở này quả thật là trò cười đáng hổ thẹn cho Vân gia các ngươi!

Sắc mặt Hoài Vương càng thêm âm trầm, hắn chợt nói:

- Vân gia các ngươi liều mạng hãm hại bản hoàng, dù vô sỉ bỉ ổi đến cực điểm nhưng cũng coi như một lòng trung thành với Yêu Hoàng nhất mạch, cho nên bản hoàng còn có thể nhẫn nhịn! Nhưng… Vân Triệt tiểu nhi, ngươi nói xấu bản hoàng thì cũng thôi đi, không ngờ ngươi lại có gan nói xấu cả danh dự của phụ vương ta!

- Phụ vương ta một đời không màng danh lợi, không tranh quyền thế. Hơn một trăm năm trước đã từ biệt Yêu Hoàng, du ngoạn trong Huyễn Yêu Giới, sống cuộc đời nhàn vân dã hạc… Cả thiên hạ đều biết chuyện này! Trải qua trăm năm, đừng nói là người khác, ngay cả bản hoàng cũng chưa từng gặp lại phụ vương, nhưng ngươi lại…

Hoài Vương tức giận đến toàn thân run rẩy:

- Ngươi dám làm ô danh phụ vương ta đã chạm đến giới hạn cuối cùng của bản hoàng… Ngày hôm nay, Vân gia các ngươi nhất định phải cho bản hoàng một lời công đạo! Nếu không, đừng trách bản hoàng không nể nang chút tình cảm nào!

- Ngươi muốn thể diện sao?

Vân Triệt vừa định mở miệng đáp lại thì một giọng nói lạnh đến cực điểm của Tiểu Yêu Hậu đã từ trên không truyền đến:

- Vậy thì từ giờ trở đi, ta sẽ để ngươi tự mình giải thích với tất cả mọi người!

Hôi bào trên người Tiểu Yêu Hậu khẽ động, nàng đột nhiên xuất thủ. Trong một sát na, ấn ký giữa mi tâm nàng bắn ra một đạo quang hoa màu vàng đỏ lấp lánh.

- Vương gia cẩn thận!

Đám hộ vệ của Hoài Vương nhanh chóng lách mình, muốn lao tới chắn trước mặt hắn. Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, dù không ai thấy Tiểu Yêu Hậu có động tác gì khác, trên người Hoài Vương lại có ánh lửa chợt lóe lên, sau đó một tiếng vỡ vụn chói tai truyền ra…

Không gian tùy thân của Hoài Vương trực tiếp sụp đổ. Ngay lập tức, một khối ngọc ấn tỏa ra hỏa diễm màu đỏ rực xuất hiện ngay trước mắt mọi người. Khối ngọc ấn kia từ trong không gian tùy thân đã vỡ nát bay ra, rồi dưới một lực hút không thể kháng cự, nó kéo theo một đạo ảnh màu đỏ rực bay thẳng vào tay Tiểu Yêu Hậu.

- Đó là… Yêu Hoàng ấn tỷ!

- Là Yêu Hoàng ấn tỷ!

- Yêu Hoàng ấn tỷ… Cái này…

Từ ngoại hình, quang mang cho tới khí tức, đây chính là Yêu Hoàng ấn tỷ độc nhất vô nhị trên thế gian! Lực lượng có thể một kích đánh nát không gian tùy thân của một Đế Quân trung kỳ đã đủ để khiến huyền giả khắp thế gian kinh ngạc. Nhưng tất cả những người có mặt đều không quan tâm đến chuyện đó, họ trừng lớn hai mắt nhìn vào khối ngọc ấn vừa bay ra từ không gian tùy thân đã vỡ nát của Hoài Vương…

Trong nháy mắt, toàn bộ đại điện vang lên một trận kinh hô. Lúc này, ngay cả sắc mặt của những kẻ thuộc phe Hoài Vương cũng kịch biến, thần sắc họ chìm trong lo sợ không yên, còn khuôn mặt Hoài Vương thì triệt để cứng đờ.

- Hoài Vương!

Mộ Phi Yên giận dữ gầm lên:

- Ngươi nói sau khi đại điển bị gián đoạn ngươi chưa từng nhìn thấy Tiểu Yêu Hậu… Vậy tại sao Yêu Hoàng ấn tỷ lại ở trên người ngươi?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!