Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 624: CHƯƠNG 623: MINH VƯƠNG HIỆN THÂN

Hách Liên Cuồng gào khóc thảm thiết, hối hận đến tột cùng. Những gia tộc, thế lực đã quy hàng Hoài Vương Phủ, đặc biệt là những kẻ vừa bị điểm danh, không một ai còn ngồi yên nổi. Tất cả đều lần lượt quỳ rạp xuống đất, trong lòng kinh hãi tột độ, liều mạng sám hối, cầu xin Tiểu Yêu Hậu, thậm chí phát cả lời thề độc...

- Tiểu Yêu Hậu, những việc Hoài Vương Phủ làm, chúng ta thật sự không hề hay biết... Một chút cũng không biết a...

- Nếu biết... có cho chúng ta thêm mười ngàn lá gan, chúng ta cũng không dám cấu kết với Hoài Vương Phủ... ngay cả Minh Vương kia, từ trước đến nay ta đều chưa từng gặp qua...

- Hoài Vương... Ngươi... Ngươi... Các ngươi lại điên cuồng đến vậy! Không chỉ ám hại Yêu Hoàng, còn gieo vạ cho toàn bộ Huyễn Yêu Giới... Tội ác bực này, trời tru đất diệt, tru di cửu tộc cũng không đủ để chuộc lại! Nếu sớm biết như thế... Cửu Phương gia tộc chúng ta thà liều tất cả, cũng phải tự tay băm vằm ngươi thành vạn mảnh...

- Tiểu Yêu Hậu, tuy huynh đệ hai người chúng ta... bị lợi ích làm mờ mắt, nhưng... những việc Hoài Vương Phủ làm, chúng ta thật sự không biết, bằng không, huynh đệ chúng ta dù có chết cũng quyết không dính dáng một chút nào đến Hoài Vương Phủ... Nếu có nửa câu gian dối, huynh đệ chúng ta nguyện bị thiên lôi đánh chết... Xin Tiểu Yêu Hậu thứ cho chúng ta vô tri... sau này hai huynh đệ chúng ta nguyện vì Tiểu Yêu Hậu mà vào sinh ra tử, không từ nan...

Người nói chuyện chính là Bạch Quy Hồn và Bạch Quy Mệnh, hai kẻ đã vây công Vân Khinh Hồng trước đó. Khi Hoài Vương phơi bày tội ác của chính mình, bọn họ cũng bị dọa cho hồn phi phách tán.

- Vi thần đối với Yêu Hoàng tộc, đối với Tiểu Yêu Hậu vẫn luôn trung thành tuyệt đối... Sở dĩ quy hàng Hoài Vương Phủ, cũng chỉ vì cho rằng Tiểu Yêu Hậu đã gặp nạn, là vì tự vệ mà thôi... Những tội ác của Hoài Vương Phủ, vi thần không biết chút nào... Lời nói và lòng trung của vi thần, có nhật nguyệt chứng giám, thiên địa làm chứng...

Một vị đại tướng quân toàn thân mặc hoàng kim giáp trụ quỳ tại chỗ dập đầu lia lịa, suýt chút nữa đã dập nát cả đầu.

Tiếng kêu than ai oán vang vọng khắp đại điện, mà những kẻ đang phủ phục trên mặt đất, có ai không phải là cường giả cái thế hoặc gia chủ của một gia tộc kiêu hãnh. Một canh giờ trước, mỗi người bọn họ còn ngạo nghễ vô song, nhưng lúc này lại quỳ rạp dưới đất gào khóc như tù nhân, trong lòng sợ hãi và hối hận, liều mạng cầu xin tha thứ...

Ngay cả người của Hoài Vương Phủ cũng hoàn toàn tê liệt trên đất, ánh mắt hoặc là sợ hãi, hoặc là trống rỗng, ngay cả tiếng rên rỉ cũng không phát ra nổi. Bọn họ biết, kể từ hôm nay, Hoài Vương Phủ đã vạn kiếp bất phục. Thân là người của Hoài Vương Phủ, bọn họ bị những tội danh này dọa cho gần như vỡ mật.

Chết cũng chẳng có gì ghê gớm, nhưng nếu uy danh một đời trở thành vết nhơ, thì dù sống hay chết đều bị vô số người phỉ nhổ, ngay cả con cháu đời sau, thậm chí cả gia tộc, đều bị người đời ghẻ lạnh và xa lánh... Đến cả tổ tông cũng phải hổ thẹn. So với cái chết đơn thuần, kết cục này còn khuất nhục và đáng sợ hơn gấp vạn lần.

Mà lúc này, bọn họ đang rơi vào tình cảnh như vậy. Tội ác mà Hoài Vương Phủ phạm phải, từ trước đến nay chưa từng xuất hiện trong Huyễn Yêu Giới, đủ để nhân thần cộng phẫn. Mà bọn họ lại thật sự đã ruồng bỏ Yêu Hoàng tộc để đi theo Hoài Vương Phủ. Một khi bị Tiểu Yêu Hậu truy cứu, tất cả vinh quang của bọn họ sẽ bị nhấn chìm vào bùn lầy.

Điều khiến bọn họ vừa uất hận vừa kinh sợ là họ thật sự không biết Hoài Vương Phủ đã phạm phải những tội ác này... Cũng thật sự đã rất lâu rồi không gặp Minh Vương.

Tiểu Yêu Hậu chậm rãi đảo mắt qua, lạnh lùng nói:

- Bổn hậu tin rằng các ngươi hoàn toàn không biết tội ác của Hoài Vương Phủ.

Câu nói của Tiểu Yêu Hậu khiến bọn họ nhất thời mừng rỡ, nhưng lời kế tiếp của nàng lại như một chậu nước lạnh buốt dội thẳng xuống đầu:

- Nhưng những năm qua, Hoài Vương vô số lần công khai và ngấm ngầm chống đối bổn hậu, dùng đủ mọi thủ đoạn để chèn ép các gia tộc, thế lực trung thành với bổn hậu, dã tâm của hắn đã lộ rõ như ban ngày! Dù các ngươi có là kẻ mù, cũng phải biết rành rành! Thế nhưng, các ngươi vẫn tình nguyện ruồng bỏ bổn hậu, quy hàng Hoài Vương Phủ! Việc này đã không khác gì mưu nghịch tạo phản... Còn có mặt mũi nào mà cầu xin bổn hậu tha thứ!

Không còn nghi ngờ gì nữa, lời của Tiểu Yêu Hậu đã đâm thẳng vào tử huyệt của những kẻ này. Bọn họ đã làm gì, mang tâm tư thế nào, chính bản thân họ biết rõ nhất. Bảy gia tộc, các vương phủ, cùng tất cả những kẻ đã quy hàng Hoài Vương Phủ đều run lên bần bật. Chuyện duy nhất có thể làm lúc này là liều mạng cầu xin, biểu thị lòng trung, thậm chí phát cả những lời thề độc địa nhất...

Tiểu Yêu Hậu chậm rãi xòe bàn tay ra. Động tác này của nàng khiến tất cả mọi người nín thở... Cánh tay mềm mại như ngọc tuyết ấy trong mắt bọn họ chính là bàn tay của tử thần, có thể lấy mạng họ trong nháy mắt.

Coong!

Theo chuyển động của bàn tay Tiểu Yêu Hậu, một con dao găm sáng loáng từ trên người Bạch Quy Mệnh bay ra, cắm phập xuống trước mặt Hoài Vương, một nửa lưỡi dao ngập sâu vào nền đất. Giọng nói trầm thấp của Tiểu Yêu Hậu cũng vang lên:

- Nếu các ngươi muốn biểu thị lòng trung thành... Rất tốt. Ai trong các ngươi tự tay giết Hoài Vương, bổn hậu sẽ tha tội cho kẻ đó!

Đại điện chìm trong tĩnh lặng trong thoáng chốc, rồi ngay sau đó, một luồng khí tức ầm ầm bùng nổ, chấn động cả Yêu Hoàng Điện. Những kẻ vốn đang phủ phục trên mặt đất bỗng như phát điên lao về phía Hoài Vương, tốc độ nhanh đến cực điểm, huyền khí trên người tuôn trào cuồng bạo, gần như đã phá vỡ cực hạn của bản thân.

Hách Liên Cuồng ở gần nhất, phản ứng cũng nhanh nhất. Hắn chộp lấy con dao găm cắm trên mặt đất, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên sự thù hận điên cuồng, gầm lên rồi lao về phía Hoài Vương:

- Hoài Vương... Chết đi cho ta!

Sự thù hận của hắn không hề giả dối. Với tình cảnh hiện tại, hắn không cho rằng bản thân có tội mà đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu Hoài Vương... Con dao găm trong tay ngưng tụ toàn bộ huyền lực của hắn, đâm thẳng vào yếu huyệt của Hoài Vương, hận không thể một dao chém hắn thành trăm mảnh.

Đúng lúc này, bầu trời bỗng vang lên một tiếng nổ kinh thiên, đỉnh Yêu Hoàng Đại Điện nứt toác ra, một luồng hắc hỏa ngập trời mang theo sóng khí vừa nóng rực vừa âm hàn đến cực điểm đánh xuống... Hỏa diễm chưa tới, luồng khí tức cuồng bạo kia đã thổi bay tất cả những kẻ đang lao về phía Hoài Vương, đại điện cũng sụp đổ với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

- Là Minh Vương... Cẩn thận!

Vân Triệt trầm giọng hô lên, nắm chặt Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, lao đến chắn trước mặt Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu.

Tiểu Yêu Hậu phất tay áo, Kim Ô Hỏa Diễm phóng thẳng lên trời, trong nháy mắt đã đánh tan tác Ma Viêm ngập trời. Theo Đọa Lạc Ma Viêm tiêu tán, một thân ảnh mặc ngân bào cũng xuất hiện trên không trung cách đó trăm trượng.

- Minh... Vương!

Những người từng gặp Minh Vương đều kinh hãi kêu lên. Tuy Minh Vương đã biến mất hơn trăm năm, nhưng dung mạo của hắn không hề thay đổi. Chỉ là, vị "Phật Di Lặc" ôn hòa, không mang dáng vẻ quận vương ngày nào giờ đây đã hóa thành ác quỷ.

Tiểu Yêu Hậu lơ lửng giữa không trung, đối mặt với Minh Vương, trong đôi mắt bắn ra sát khí lạnh thấu xương:

- Minh Vương, bổn hậu còn tưởng ngươi là kẻ nhát gan không dám ra mặt.

- Haiz.

Minh Vương nhìn thảm cảnh của Hoài Vương Phủ phía dưới, khẽ thở dài một tiếng:

- Thành làm vua, bại làm giặc. Ban đầu bản vương đã nghĩ đến ngày công thành danh toại, thì cũng tự nhiên nghĩ đến hậu quả của thất bại... Chỉ có điều, bản vương không phải thua bất kỳ ai, mà là thua bởi thần linh Kim Ô... sức người, cuối cùng vẫn không thể chống lại thần linh. Bằng không, Huyễn Yêu Giới đã là thiên hạ của bản vương.

- Minh Vương... Quả nhiên là ngươi!

Mộ Phi Yên chỉ tay về phía Minh Vương, toàn thân run lên vì phẫn nộ:

- Tiên Yêu Hoàng đối với ngươi tín nhiệm biết bao, năm đó ngươi muốn rời khỏi Yêu Hoàng Thành, Tiên Yêu Hoàng và ta còn hết lời giữ lại... Năm đó, Yêu Vương từng khuyên ta đề phòng ngươi, ta lại trước sau không nghe... Không ngờ, ngươi lại vong ân phụ nghĩa đến vậy!

- Ha ha...

Minh Vương lạnh lùng cười:

- Đời người, ngắn thì mấy chục năm, dài thì mấy ngàn năm, sau đó cũng hóa thành tro bụi tan vào trời đất, ngắn ngủi biết bao. Một đời ngắn ngủi nhưng mang hùng tâm, sao cam nguyện ở dưới người, sao phải xưng thần với kẻ khác. Yêu Hoàng tộc có thể làm Yêu Hoàng, vì sao bản vương lại không thể! Bản vương chỉ làm chuyện mà rất nhiều người muốn làm nhưng không dám làm, thậm chí ngay cả can đảm nghĩ tới cũng không có mà thôi! Bản vương sai ở đâu! Dù hôm nay thất bại, bản vương có thua nhưng quyết không hối hận!

- Minh Vương, những lời này của ngươi, sai mười phần rồi.

Vân Triệt cười nhạt một tiếng, chậm rãi nói.

- Ồ?

Ánh mắt tà dị của Minh Vương quét tới:

- Vậy ngươi nói cho bản vương biết, câu nào sai ở đâu.

- Không phải câu nào, mà là toàn bộ đều sai.

Vân Triệt lắc đầu, khẽ cười, nhưng là nụ cười khinh miệt:

- Thế nào là người? Con người có thể không đỉnh thiên lập địa, có thể không có công tích vĩ đại, có thể một đời tầm thường vô vị, nhưng người sở dĩ là người, không chỉ vì có thân thể của con người, có ý chí độc lập, mà quan trọng nhất là có nhân tính, liêm sỉ và lương tri cơ bản nhất. Minh Vương, những thứ này, ngươi có sao? À... Dường như là hoàn toàn không có. Như vậy, ngươi có tư cách gì tự xưng là người? Cùng lắm, cũng chỉ là một loài cầm thú độc ác mà thôi.

- Nếu ngay từ đầu, việc làm người đã sai, thì những lời phía sau cũng chỉ là một đống rác rưởi.

- Còn nữa! Ngươi đem mình ra so sánh với Yêu Hoàng tộc, quả thực là một trò cười lớn. Vì sao Yêu Hoàng tộc có thể vạn năm làm hoàng? Chuyện này hoàn toàn không liên quan đến việc Yêu Hoàng tộc có kế thừa huyết mạch Kim Ô hay không! Năm đó, Yêu Hoàng thủy tổ bình định Huyễn Yêu Giới, chấm dứt phân tranh giữa nhân tộc và yêu tộc, thống nhất toàn bộ Huyễn Yêu Giới, mang lại cho Huyễn Yêu Giới vạn năm thái bình, không còn chiến tranh! Vì lẽ đó, Yêu Hoàng tộc mới có tư cách quân lâm thiên hạ, có tư cách tiếp nhận sự thần phục của con dân Huyễn Yêu Giới. Mà Minh Vương ngươi... có tư cách gì!?

- Ngươi thân là Huyễn Yêu vương tộc, chịu ân huệ của Yêu Hoàng tộc, vừa sinh ra đã có thân phận cao quý, hưởng thụ tài nguyên thượng đẳng nhất, không những không biết ơn báo đáp, ngược lại còn nảy sinh phản tâm! Ngươi thậm chí còn dẫn sói vào nhà, khiến Huyễn Yêu Giới gặp đại nạn, khiến Yêu Hoàng Thành đại loạn, còn đê tiện hại chết Yêu Hoàng và Tiểu Yêu Hoàng, suýt nữa để Tiểu Yêu Hậu cũng chết trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc... Ngươi đối với Huyễn Yêu Giới không có chút công lao nào, ngược lại còn gieo vạ cho thiên hạ! So với thành tựu vĩ đại thống nhất Huyễn Yêu Giới của Yêu Hoàng tộc, Minh Vương ngươi chỉ có sự bỉ ổi và độc ác! Ngươi có tư cách gì, có mặt mũi gì mà so sánh với Yêu Hoàng tộc!

- Yêu Hoàng tộc có thể làm đế vạn năm, thiên hạ thái bình. Còn ngươi, cho dù thật sự thực hiện được độc mưu, một ngày kia chân tướng bại lộ, cuối cùng các ngươi cũng sẽ bị con dân Huyễn Yêu Giới trong cơn phẫn nộ tiêu diệt, tuyệt đối không thể lâu dài!

- Còn có phụ vương ngươi, tổ phụ của ngươi, từng đời tổ tông của ngươi, ngươi cho rằng bọn họ sẽ vì cái mà ngươi gọi là 'hùng tâm' mà vui mừng và kiêu ngạo ư! Không, bọn họ sẽ chỉ cảm thấy đau lòng, thương tâm, buồn nôn, hận không thể từ dưới cửu tuyền nhảy lên tự tay bóp chết ngươi! Bởi vì ngươi đã làm cho danh dự một đời của họ mất hết, khiến cho cả tộc của ngươi vĩnh viễn trở thành sỉ nhục...

- Câm miệng!!!

Dù đối mặt với thảm bại vẫn một mực lạnh nhạt, nhưng vào lúc này Minh Vương lại tức giận gầm lên một tiếng, khuôn mặt hắn vặn vẹo, đôi mắt vốn không một gợn sóng cũng kịch liệt rung chuyển. Trên thế gian này, binh khí sắc bén nhất không phải là đao kiếm, mà là những lời tru tâm! Mỗi một câu một chữ của Vân Triệt đều sắc như kim thép, mạnh mẽ đâm vào tử huyệt của hắn, khiến tâm cảnh mà hắn cho là cứng như bàn thạch bị đâm cho thủng trăm ngàn lỗ.

Cuối cùng hắn cũng đã tự mình lĩnh giáo sự sắc bén trong lời nói của Vân Triệt... Cuối cùng cũng đã hiểu rõ, tại sao con trai của mình lại vì Vân Triệt mà suýt chút nữa tức nổ phổi, thậm chí còn lưu lại bóng ma tâm lý.

- A! Thẹn quá hóa giận sao?

Minh Vương trong cơn thịnh nộ phóng thích khí thế cực kỳ kinh người, nhưng Vân Triệt nào có sợ hãi, hắn cười híp mắt nói:

- Được làm vua thua làm giặc? Không không không, đó là dùng cho kiêu hùng thôi, câu nói này hoàn toàn không hợp với ngươi. Ngươi bây giờ, chẳng qua chỉ là một con chó nhà có tang, sắp bị người người đuổi đánh, người người phỉ nhổ mà thôi!

Thân thể Minh Vương bắt đầu run rẩy:

- Bản vương... sẽ giết ngươi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!