Tân hoàng đại lễ được toàn bộ Huyễn Yêu Giới dõi theo đã kết thúc theo một cách không ai ngờ tới. Thay vào đó là một cuộc thanh trừng đẫm máu nhắm vào Hoài Vương phủ và bè lũ phản nghịch.
Khi Tiểu Yêu Hậu ban ra mệnh lệnh tàn khốc tru diệt cửu tộc Hoài Vương phủ, những kẻ vốn đã quy hàng không khỏi chĩa lưỡi đao về phía chủ cũ. Bọn chúng từng nịnh nọt bợ đỡ Hoài Vương phủ, nhưng giờ lại không tiếc bất cứ giá nào để phủi sạch quan hệ, kẻ nào kẻ nấy tranh nhau ra tay, chỉ sợ mình giết ít hơn người khác... Nhất là bảy đại gia tộc thủ hộ và các vương phủ, trong lòng bọn họ hiểu rất rõ, muốn bảo toàn bản thân, bảo toàn gia tộc thì phải không tiếc mọi giá thể hiện lòng trung thành với Tiểu Yêu Hậu, dù cho phải vứt bỏ tôn nghiêm như chó vẫy đuôi mừng chủ...
Bởi vì Tiểu Yêu Hậu hiện tại có đủ năng lực khiến gia tộc bọn họ hủy diệt, cũng có thể chỉ bằng vài câu nói mà khiến toàn tộc bọn họ mang tiếng xấu muôn đời!
Dù sao Hoài Vương phủ cũng là Hoài Vương phủ, cường giả nhiều vô số, nhưng cũng không thể chống đỡ nổi cuộc vây quét của những cường giả tuyệt thế này. Tiểu Yêu Hậu cho thời hạn mười ngày, nhưng chỉ mới ba ngày ngắn ngủi, Hoài Vương phủ đã không còn một ngọn cỏ, cửu tộc bị diệt sạch... không một người sống sót, cho dù là chi tộc ở ngoài mấy ngàn dặm cũng đều bị tàn sát.
Hoài Vương phủ từng hưng thịnh một thời giờ chỉ còn là một đống phế tích, mùi máu tanh nồng nặc lởn vởn mãi không tan, trong vòng mười dặm không một ai dám đến gần. Trong Yêu Hoàng thành, các thế lực lớn đều nơm nớp lo sợ, người người bất an, ngay cả đi đứng cũng phải cẩn thận từng li từng tí, nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.
Quần hùng thiên hạ từ bốn phương tám hướng đến tham gia Yêu Hậu đại điển và lễ đăng cơ của tân hoàng vẫn chưa thể rời đi, bởi vì bảy ngày sau, đại điển bị gián đoạn bốn tháng trước sẽ được tổ chức lại một lần nữa... Đây cũng là mệnh lệnh của Tiểu Yêu Hậu. Bây giờ lệnh của nàng ban xuống, ai dám không tuân.
Những ngày này, Vân gia luôn trong không khí hưng phấn, vui tươi tràn ngập khắp nơi.
Mặc dù cấm trận của Vân Khinh Hồng đã bị Tiểu Yêu Hậu cưỡng ép phá giải, không gây ra hậu quả tồi tệ nhất, nhưng nó cũng đã khởi động được một nửa. Vết thương nghiêm trọng nhất trên người hắn chính là tổn hao quá nhiều tinh huyết. Mà tổn thất tinh huyết không chỉ khiến huyền lực sụt giảm, điều đáng sợ hơn là nó sẽ khiến tư chất vĩnh viễn suy giảm, thậm chí sau này không bao giờ có thể đột phá được nữa... Mà tinh huyết một khi đã hao tổn thì gần như không thể dùng bất kỳ phương pháp nào để bù đắp.
Nhưng đối với Vân Triệt, chữa trị tổn thương tinh huyết không phải là chuyện bất khả thi.
Vân Triệt ngồi sau lưng Vân Khinh Hồng, hai tay đặt lên hậu tâm của hắn, vận Đại Đạo Phù Đồ Quyết thu nạp thiên địa chi lực không ngừng rót vào cơ thể hắn.
Động tác này kéo dài hơn một canh giờ. Khi Vân Triệt thu tay lại, Vân Khinh Hồng cũng mở mắt ra. Sắc mặt hắn hồng hào, đôi mắt trong veo, khí tức hùng hậu, khiến người ta không thể nhận ra vài ngày trước hắn mới tổn hao lượng lớn tinh huyết.
- Hù!
Vân Triệt thở nhẹ một hơi, vẻ mặt nhẹ nhõm nói:
- Nguyên khí của phụ thân vốn rất hùng hậu, hồi phục còn thuận lợi hơn con dự đoán rất nhiều. Cứ mỗi ngày điều tức một canh giờ như thế này, nhiều nhất ba tháng, tổn thương tinh huyết của phụ thân có thể hoàn toàn bình phục.
- Triệt nhi, vất vả cho con rồi.
Mộ Vũ Nhu đưa tay áo ra, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên trán Vân Triệt, gương mặt tràn đầy vẻ từ ái và mãn nguyện.
- Đây quả thực... là thần tích!
Vân Ngoại Thiên kích động nói.
- Có câu này của thiếu gia chủ, chúng ta hoàn toàn yên tâm rồi.
Vân Đoạn Thủy vui mừng gật đầu, sau đó cảm khái nói:
- Cảm tạ lão thiên đã trả lại thiếu gia chủ cho chúng ta. Thiếu gia chủ, toàn tộc chúng ta hổ thẹn với ngài hơn hai mươi năm, ngài vừa trở về đã cứu vớt cả gia tộc trong cơn hoạn nạn... Xin nhận của Vân Đoạn Thủy một lạy!
Nói xong, hắn đã cúi người bái thật sâu... dù rất kích động nhưng không hề khoa trương chút nào. Ai cũng thấy rõ, từ khi Vân Triệt trở về, hắn đã cứu Vân gia khỏi bờ vực sinh tử, sau đó cùng Tiểu Yêu Hậu cường thế quay lại, càng khiến địa vị của Vân gia tăng lên một tầm cao không tưởng.
Vân Ngoại Thiên cũng vội vàng quỳ xuống. Vân Triệt vội bước lên đỡ họ dậy:
- Hai vị trưởng lão mau đứng lên, đại lễ thế này thật sự là muốn hại chết vãn bối rồi. Nếu nói về cống hiến cho gia tộc, các vị mới thật sự là người vất vả, vãn bối đâu có tư cách nhận đại lễ này của các vị...
Lúc này, tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài truyền đến, theo sau là tiếng hô lo lắng của Tiêu Vân:
- Phụ thân, mẫu thân... con về rồi!!
Cửa phòng bị đẩy ra, Tiêu Vân mặt mày kích động đứng ở đó, gương mặt đỏ bừng:
- Phụ thân, mẫu thân... đại ca!
Hắn lao tới trước mặt Vân Triệt, kích động đến mức hai mắt đỏ hoe, chân tay luống cuống:
- Đại ca, có thể gặp lại huynh... thật tốt quá... tốt quá...
Vừa nói, Tiêu Vân vừa nghẹn ngào.
Thập tam trưởng lão từ bên ngoài chậm rãi bước vào, cười ha hả nói:
- Sau khi thiếu gia biết thiếu gia chủ trở về, đã kích động đến suýt khóc rống lên... Tiểu Yêu Hậu bình an vô sự, Vân gia chúng ta cũng bình an vô sự... quả nhiên lão thiên không phụ Vân gia chúng ta.
Ba ngày trước, lúc Vân Khinh Hồng quyết tâm cùng Hoài Vương cá chết lưới rách, hắn đã đánh ngất Tiêu Vân, để thập tam trưởng lão đưa cậu ra ngoài mấy ngàn dặm. Dù hắn đã quyết định đi chịu chết, thậm chí có thể kéo theo cả gia tộc, nhưng tuyệt đối không thể liên lụy đến hậu nhân của Tiêu Ưng.
Bây giờ, mọi chuyện đã phát triển theo chiều hướng nằm mơ cũng không ngờ tới, dĩ nhiên Tiêu Vân và thập tam trưởng lão cũng trở về.
- Tiêu nhi, là phụ thân có lỗi với con.
Vân Khinh Hồng mỉm cười nói:
- Chưa được con đồng ý đã cưỡng ép đưa con ra ngoài ngàn dặm...
- Không, không, không!
Tiêu Vân vội vàng xua tay:
- Con biết, cha mẹ làm vậy cũng là để bảo vệ con, sao lại có lỗi với con được... lúc đó con rất sợ, con muốn trở về cùng cha mẹ đối mặt, nhưng lại không dám về, sợ phụ tấm lòng của cha mẹ... Bây giờ thấy cha mẹ không sao, đại ca cũng ổn, cả nhà chúng ta đoàn tụ trọn vẹn, tóm lại là... quá tốt rồi!
- Tiêu nhi…
Mộ Vũ Nhu nhìn hai người con trai của mình, đôi mắt rưng rưng, một lần nữa cảm thấy kiếp này không còn gì hối tiếc.
Vân Triệt cười híp mắt nói:
- Nếu trong nhà có thêm một Thất muội nữa thì càng hoàn mỹ.
- Ha ha ha ha!
Trong phòng vang lên tiếng cười lớn, Tiêu Vân hơi đỏ mặt, cúi đầu, cũng ngượng ngùng cười theo.
Vân Triệt lấy Bá Hoàng đan từ trong Châu Thiên Độc ra, nói:
- Lúc trước ta đã nói sẽ chia Bá Hoàng đan làm hai viên, mỗi người các ngươi một nửa, không ngờ trời xui đất khiến lại qua lâu như vậy. Đợi thân thể phụ thân ổn định lại, ta sẽ bắt tay vào luyện chế Bá Hoàng đan, đến lúc đó ngươi cầm Bá Hoàng đan đi tìm Thất muội, đảm bảo nhạc phụ tương lai của ngươi sẽ đích thân ra ngoài nghênh đón.
- Hì hì hì.
Tiêu Vân có chút ngượng ngùng cười ngây ngô.
Thân thể Vân Khinh Hồng bị trọng thương, lại thêm tinh huyết tổn hao quá nhiều nên cần rất nhiều thời gian nghỉ ngơi. Vân Triệt trở lại nơi ở của mình, hắn hồi tưởng lại mọi chuyện xảy ra sau khi đến Huyễn Yêu Giới, trong lòng không khỏi thổn thức. Sự xuất hiện của hắn quả thật đã hoàn toàn thay đổi vận mệnh của Huyễn Yêu Giới. Nếu không có hắn, Vân gia sẽ bị hủy diệt, Yêu Hoàng tộc sẽ vĩnh viễn biến mất, Huyễn Yêu Giới sẽ trở thành thiên hạ của Hoài Vương phủ. Thậm chí âm mưu thâm độc của Minh Vương sẽ mãi mãi không bao giờ bị phơi bày.
Đến bây giờ, tất cả cũng coi như đã hạ màn. Mùi máu tanh thoang thoảng bên ngoài chính là minh chứng cho sự diệt vong hoàn toàn của Hoài Vương phủ. Nhân tố bất ổn còn lại chính là Minh Vương đã dùng huyết độn bỏ trốn... Và còn, sinh mệnh của Tiểu Yêu Hậu chỉ còn lại ba năm.
- Ngươi định khi nào trở về Thiên Huyền đại lục?
Mạt Lỵ đột nhiên hỏi.
- ...Phụ thân muốn khỏi hẳn phải cần ba tháng nữa, ít nhất trong ba tháng này, ta không thể trở về.
Vân Triệt có chút thất thần nói:
- Hơn nữa ở Huyễn Yêu Giới này, ta còn một chuyện rất quan trọng phải làm.
- Chuyện quan trọng?
Rất hiếm khi Mạt Lỵ không nhìn thấu được suy nghĩ của Vân Triệt.
Vân Triệt im lặng một hồi lâu mới thấp giọng nói:
- Tuổi thọ của Tiểu Yêu Hậu, thật sự chỉ còn lại ba năm... Không có biện pháp nào sao?
- Sao thế? Không nỡ xa nàng à?
Giọng Mạt Lỵ rõ ràng mang theo vẻ khinh bỉ.
- Cục diện đại loạn có thể kết thúc nhanh như vậy, nguyên nhân chủ yếu nhất là do Tiểu Yêu Hậu có thực lực tuyệt đối, nhưng ba năm thực sự quá ngắn, ba năm sau nàng qua đời... rất có thể Huyễn Yêu Giới sẽ đại loạn lần nữa.
Vân Triệt chậm rãi nói:
- Hơn nữa... nàng dù sao cũng là nữ nhân của ta!
- Hừ! Câu cuối cùng mới là trọng điểm chứ gì!
Mạt Lỵ khinh thường nói:
- Chuyện của ngươi lúc nào cũng là chuyện đàn bà!
- ...Đa tạ lời khen.
Vân Triệt bất lực đáp.
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh Tiểu Yêu Hậu thay hắn đỡ đòn của Minh Vương ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc, hình ảnh bản thân trọng thương và bị nàng đè trên mặt đất, gương mặt trắng bệch cùng đôi mắt vô thần của nàng... hình ảnh Kim Ô hồn linh nói cho nàng biết nàng chỉ còn ba năm tuổi thọ, nàng không chút do dự... Sau khi trở về lại tuyệt tình đối đãi với Hoài Vương phủ...
Trong lòng hắn không kìm được một trận nhói đau.
Bây giờ mọi người chỉ thấy được uy nghiêm không thể xâm phạm và sức mạnh không thể chống lại của nàng, nhưng không ai biết nàng đã phải gánh chịu những gì... Nàng không có người thân, tất cả đều do một mình nàng gánh vác. Bây giờ, cũng là một mình nàng báo thù cho Yêu Hoàng tộc, một mình chấn chỉnh Yêu Hoàng thành, một mình gánh chịu món nợ máu của Hoài Vương phủ...
Suy cho cùng, nàng cũng chỉ là một nữ nhân.
Đổi lại là nữ tử khác, dù có ý chí mạnh gấp ngàn lần cũng đã sớm gục ngã.
Gạt bỏ lớp vỏ Tiểu Yêu Hậu, nàng chỉ là một cô gái bình thường, nàng đã phải chịu quá nhiều khổ cực và đáng thương.
- Huyền lực hiện tại của Tiểu Yêu Hậu là dùng chính sinh mệnh của mình để duy trì! Nàng tối đa chỉ có thể sống thêm ba năm, đây là lời của thần thú Kim Ô! Ngay cả thần thú cũng đã nói vậy, ngươi nghĩ ở thế giới này, còn có ai, có sức mạnh nào có thể nghịch chuyển được sao!
- Theo hiểu biết của ngươi... cũng hoàn toàn không thể sao?
Vân Triệt không từ bỏ mà hỏi.
- Hừ, quả nhiên ngươi sẽ hỏi như vậy.
Mạt Lỵ hừ nhẹ một tiếng:
- Nếu ngươi đã nhất quyết muốn biết, ta thật ra có biết hai phương pháp... Nhưng ta nói ra, ngươi sẽ càng thêm thất vọng.
- Phương pháp gì?
Vân Triệt vui mừng:
- Mau nói đi, nếu thật sự có... Bất kể thế nào, cũng tốt hơn là không có chút hy vọng nào!
- Vậy ngươi nghe cho kỹ đây.
Mạt Lỵ khẽ hếch mũi:
- Phương pháp thứ nhất, chính là tu luyện Đại Đạo Phù Đồ Quyết của ngươi lên đến tầng thứ mười trở lên! Đến lúc đó, ngươi không chỉ có được thân thể Chân Thần, mà còn có thể thu nạp Hồng Mông khí tức nguyên thủy nhất trong vũ trụ! Mỗi ngày ngươi truyền cho nàng đủ Hồng Mông khí tức, dần dà, thể chất của nàng sẽ xảy ra biến đổi, nói không chừng có thể sống thêm tám mươi, một trăm năm.
- Chưa nói đến vấn đề thân thể yếu ớt của nhân loại, tầng thứ sáu của Đại Đạo Phù Đồ Quyết đã là cực hạn. Cho dù ngươi thật sự đạt tới tầng thứ mười... thì thời gian của nàng cũng chỉ còn lại ba năm! Ngươi dùng năm năm, từ tầng thứ nhất đột phá đến tầng thứ tư, tốc độ đã là một kỳ tích. Trong ba năm, ngươi có thể đột phá đến tầng thứ năm hay không còn chưa biết... Tầng thứ mười, đó chỉ là chuyện viển vông. Coi như Hoang Thần tại thế, cũng không thể nào trong vòng ba năm tu luyện Đại Đạo Phù Đồ Quyết từ tầng thứ tư đột phá đến tầng thứ mười.
- ...Vậy phương pháp thứ hai là gì?
Vân Triệt khẽ cắn răng. Mặc dù hắn biết phương pháp Mạt Lỵ nói ra đều rất khó thực hiện, nhưng gáo nước lạnh này dội xuống cũng quá triệt để. Lúc trước Mạt Lỵ từng nói, ca ca của nàng dốc hết tâm huyết cả đời cũng chỉ tu luyện Đại Đạo Phù Đồ Quyết đến tầng thứ sáu. Muốn hắn trong vòng ba năm tu đến tầng thứ mười... đó là chuyện không thể nào hoàn thành.
- Phương pháp thứ hai.
Giọng Mạt Lỵ hơi ngừng lại, sau đó trầm xuống:
- Chính là tìm được 'Hồng Mông Sinh Tử Ấn' đứng hàng thứ ba trong bảy đại Huyền Thiên Chí Bảo... thứ có được vĩnh hằng chi lực