— Ngươi đang làm gì?
Tiểu Yêu Hậu không đáp lời hắn mà lạnh lùng hỏi lại. Sự băng giá trong giọng nói nàng gần như xuyên thủng tim hắn, nhưng đó không phải là cố ý, mà vì nàng vốn dĩ đã như vậy.
Vân Triệt đứng dậy:
— Ta đang luyện dược, ngươi đến đây…
— Luyện dược? Không đỉnh, không lò, không có bất kỳ dụng cụ nào, ngươi luyện dược kiểu gì?
Tiểu Yêu Hậu nói với vẻ mặt không đổi.
— Người khác không thể, không có nghĩa là ta không thể.
Ngoại trừ kinh hãi lúc đầu, thần sắc Vân Triệt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh. Nếu nói toàn bộ Huyễn Yêu Giới có người thật sự không sợ Tiểu Yêu Hậu, thì chỉ có Vân Triệt. Hắn khẽ vươn tay, kẹp viên đan dược màu đỏ nhạt mà mình vừa chăm chú luyện chế giữa hai ngón tay:
— Tiểu Yêu Hậu, ngươi tới thật đúng lúc. Viên đan dược này chính là luyện cho ngươi.
— Cho bản hậu?
Đôi mày của Tiểu Yêu Hậu khẽ nhướng lên:
— Bản hậu cần đan dược làm gì!
— …Viên đan dược này được ta dung hợp từ tất cả linh dược và huyền ngọc có tác dụng kéo dài tuổi thọ ở đây.
Vân Triệt chậm rãi nói, một nét ảm đạm thoáng qua rồi biến mất:
— Ta không chắc nó có thể kéo dài sinh mệnh của ngươi hay không, nhưng ít nhất… dược lực của nó rất ôn hòa, uống vào cũng không có hại.
Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu lạnh như sao băng, không một gợn sóng, vẻ mặt càng không chút xúc động. Nàng phất tay áo, viên đan dược trong tay Vân Triệt đã bị hút vào tay nàng, nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp ném vào không gian trữ vật của mình:
— Nể tình ngươi dụng tâm, bản hậu nhận lấy. Nhưng sau này đừng làm những chuyện vô nghĩa như vậy nữa. Vận mệnh của bản hậu do chính Kim Ô Thánh Thần phán định, ngay cả ngài ấy cũng đã khẳng định như thế, thế gian này còn có thứ gì thay đổi được! Bản hậu còn rõ hơn ngươi trạng thái của cơ thể này, cho dù ngươi dùng hết tất cả linh dược mà Vân gia các ngươi tích lũy vạn năm, thậm chí hao hết tất cả Tử Mạch Thần Tinh của Huyễn Yêu Giới, cũng không thể kéo dài mệnh của bản hậu dù chỉ một hơi thở… Chẳng qua chỉ là lãng phí mà thôi!
— Việc ngươi cần làm nhất, chính là giữ kín bí mật về số mệnh của ta, không được tiết lộ cho bất kỳ ai! Còn những chuyện khác, ngươi không cần quan tâm, cũng không cần xen vào!
— Không!
Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt Tiểu Yêu Hậu, kiên quyết lắc đầu:
— Nếu ngươi chỉ là Tiểu Yêu Hậu, chỉ cần không liên quan đến lợi ích và an nguy của Vân gia ta, ngươi sống hay chết ta cũng lười xen vào. Nhưng… chuyện này, ta không thể không để tâm. Ta cũng sẽ không cho phép ngươi chết sau ba năm nữa… Bởi vì ngươi là nữ nhân của Vân Triệt ta!
“…”
Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu thoáng dao động, rồi lập tức trở nên lạnh lẽo:
— Càn rỡ! Vân Triệt, ngươi có biết chỉ bằng câu nói vừa rồi, bản hậu đã có thể ban cho ngươi tội chết không!
Uy áp kinh khủng của Tiểu Yêu Hậu đủ để một Đế Quân cao cấp cũng phải run rẩy, nhưng trên mặt Vân Triệt lại không có nửa điểm sợ hãi, ngược lại khóe miệng còn nhếch lên, không nhanh không chậm nói:
— Coi như ta tin trên đời có quỷ, cũng tuyệt đối không tin ngươi sẽ giết ta. Ngươi là Tiểu Yêu Hậu… còn ta, Vân Triệt, là nam nhân của Tiểu Yêu Hậu ngươi! Hơn nữa, nói cho nghiêm túc thì cũng là do ngươi chủ động ép buộc ta…
Vút…
Một cơn gió lốc xé rách không gian, bóng xám trước mắt Vân Triệt lóe lên, một đôi tay nhỏ nhắn đã siết chặt lấy cổ hắn… Nàng siết rất chặt, khiến hắn hoàn toàn nghẹt thở, xương cổ gần như bị bóp gãy. Nếu không phải thân hình Tiểu Yêu Hậu quá mức nhỏ nhắn xinh xắn, hai chân hắn đã bị nhấc bổng khỏi mặt đất.
— Ngươi thật sự cho rằng bản hậu không dám giết ngươi sao!
Gương mặt Tiểu Yêu Hậu gần trong gang tấc, con ngươi nàng sâu thẳm như tinh không vô tận, nội tâm lạnh lẽo tựa băng ngục:
— Ba năm cuối cùng này của bản hậu, chính là dùng máu tươi để thanh tẩy Huyễn Yêu Giới. Chỉ cần bản hậu muốn, không có ai là không thể giết! Mà ngươi, biết quá nhiều bí mật của bản hậu, vốn đã là kẻ đáng chết! Lại còn dám càn rỡ trước mặt bản hậu!
Một mùi máu tanh truyền vào linh giác của Tiểu Yêu Hậu, nàng chợt thấy trên ống tay áo bên phải của Vân Triệt có một vệt máu dài chừng hai tấc, hơn nữa từ mùi máu có thể đoán được, vết máu này mới xuất hiện không lâu. Đôi mày nàng khẽ chau lại, rồi lập tức dời mắt đi.
Vân Triệt không thở nổi, toàn thân như bị núi cao đè nặng, không thể dùng nửa điểm sức lực để giãy giụa. Gương mặt hắn dần trở nên tái nhợt, nhưng ánh mắt lại không hề sợ hãi, dùng giọng nói khó khăn nhưng vô cùng rõ ràng:
— Ta mới… không tin… ngươi sẽ… giết ta…
Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu càng thêm băng giá, giọng nói cũng lạnh thấu xương tủy:
— Vậy ngươi muốn thử xem không!
— Được…
Cổ tay nhỏ nhắn càng siết chặt hơn, khiến hắn đau đớn khôn cùng, nhưng hắn lại cất tiếng cười:
— Cho ta xem… ngươi dùng cách nào… giết ta…
Giữa những lời nói đứt quãng, Vân Triệt ngưng tụ toàn bộ huyền lực có thể vận dụng, tay phải bỗng nhanh như tia chớp vươn ra, dùng sức chụp lên bộ ngực mềm mại của Tiểu Yêu Hậu.
Lập tức, một cảm giác mềm mại truyền đến tay Vân Triệt. Áo choàng xám của Tiểu Yêu Hậu rất mỏng, Vân Triệt có thể cảm nhận rõ ràng hình dáng và sự đàn hồi trong lòng bàn tay mình…
Ầm!!
Một tiếng nổ vang lên, thân thể Vân Triệt bay ra ngoài như đạn pháo, sau đó va mạnh vào vách tường Dược Các, làm vỡ nát hai lớp tường được xây bằng Vạn Niên Huyền Ngọc.
Vân Triệt nằm trên mặt đất một lúc lâu mới miễn cưỡng vịn vào đống ngọc vỡ đứng dậy, một tay ôm cổ họng, vừa ho khan vừa cười đắc ý:
— Khụ khụ… Còn muốn mạnh miệng sao… Ngươi căn bản không thể giết ta.
Ngực Tiểu Yêu Hậu phập phồng, sát khí lạnh lẽo bao trùm. Nàng xoay người đi, lạnh lùng vô tình nói:
— Bản hậu không giết ngươi, là vì ngươi từng cứu mạng bản hậu, cũng không muốn có lỗi với Vân gia! Chuyện ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc, bản hậu chỉ lợi dụng thể chất Phượng Hoàng và Long Thần của ngươi để có được sức mạnh báo thù, ngươi lại tưởng rằng bản hậu vì thế mà nảy sinh tình cảm nam nữ với ngươi sao? Ngây thơ nực cười!
Vân Triệt:
“…”
— Hôm nay bản hậu không giết ngươi, xem như trả ơn cứu mạng khi đó! Nhưng sau ngày hôm nay, nếu ngươi còn dám xúc phạm bản hậu, còn dám nhắc lại chuyện ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc, bản hậu chắc chắn sẽ…
Tiểu Yêu Hậu nói đến đây bỗng dừng lại, rồi nàng hừ lạnh một tiếng, không gian xung quanh vặn vẹo, cả người hoàn toàn biến mất trước mắt Vân Triệt.
— Hù…
Thân thể Vân Triệt từ từ trượt xuống, rồi ngồi phịch xuống đất. Mặc dù vừa rồi Tiểu Yêu Hậu không hạ sát thủ, nhưng ra tay tuyệt đối không nhẹ, khiến khí huyết toàn thân hắn hỗn loạn, e rằng chỉ cần nặng thêm một chút cũng đủ để hắn thất khiếu chảy máu.
— Nữ nhân này… ra tay thật độc ác.
Vân Triệt một tay xoa cổ họng, một tay ôm ngực. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Yêu Hậu biến mất, bỗng có chút thất thần nói:
— Mạt Lỵ, ngươi nói xem ta có cần chế cho Tiểu Yêu Hậu một ít Tiên Chi Ngọc Dịch không?
— Tiên Chi Ngọc Dịch? Đó là cái gì? Lại là đan dược kéo dài tuổi thọ sao?
— Không phải để kéo dài tuổi thọ. Nhưng nữ tử mỗi ngày dùng một ít, có thể khiến bộ ngực trở nên đầy đặn hơn, hiệu quả vô cùng tốt, lại không có bất kỳ tác dụng phụ nào. Tiểu Yêu Hậu chỗ nào cũng tốt, chỉ có bộ ngực hơi phẳng… Đơn giản là phẳng lỳ như ngươi vậy, hít…
Cơn đau trên người khiến Vân Triệt hít một hơi lạnh.
“…”
Một luồng sát khí lạnh lẽo bao phủ toàn thân Vân Triệt, Mạt Lỵ cười lạnh:
— Vốn ta còn có chút đồng tình với ngươi… nhưng giờ ta chỉ hận sao Tiểu Yêu Hậu không đánh gãy hết xương cốt toàn thân ngươi!!
—— —— —— —— —— ——
Tiểu Yêu Hậu không hề đi xa, lúc nàng xuất hiện trở lại là ở trên không trung cách Dược Các trăm trượng.
Bàn tay ngọc vươn ra, giữa lòng bàn tay là viên đan dược màu đỏ nhạt của Vân Triệt. Nàng cầm lấy đan dược, chậm rãi đưa đến gần môi, bỗng dưng, động tác của nàng ngừng lại… Từ trên viên đan dược, nàng ngửi thấy một tia huyết khí vô cùng mờ nhạt…
Trước mắt nàng, lập tức hiện lên vệt máu trên ống tay áo của Vân Triệt… tia huyết khí này, và mùi máu trên tay áo hắn, hoàn toàn giống hệt nhau.
Cánh tay của Tiểu Yêu Hậu buông thõng, run rẩy một hồi, rồi thân ảnh lóe lên, biến mất tại chỗ.
Cuối cùng Vân Triệt cũng bình ổn được khí huyết, hắn đứng dậy, nhìn vách tường vỡ nát mà mặt mày phiền muộn, Vạn Niên Huyền Ngọc này đều là bảo vật có tiền cũng không mua được. Lúc này, một luồng khí tức từ phía sau truyền đến, hắn quay người lại, thấy Tiểu Yêu Hậu đã quay trở về, và trên mặt nàng, rõ ràng… là sự phẫn nộ.
— Viên đan dược này, là ngươi dùng máu của mình luyện thành?
Tiểu Yêu Hậu cầm viên đan dược màu đỏ nhạt, giọng nói vô cùng trầm thấp.
Không đợi Vân Triệt trả lời, Tiểu Yêu Hậu đã tức giận nói:
— Ngươi cho rằng Long Thần chi huyết là vạn năng sao! Ngươi cho rằng ngươi có thể nghịch lại số mệnh mà ngay cả Kim Ô Thánh Thần cũng không thể thay đổi sao!
— …Ta không biết, nhưng cho dù chỉ có một chút tác dụng…
— Ngươi liền nguyện ý không ngừng dùng máu của mình để luyện dược sao?
Trong ánh mắt băng giá của Tiểu Yêu Hậu lộ ra vẻ chế giễu nhàn nhạt:
— Ngươi nghĩ làm vậy, bản hậu sẽ cảm kích, sẽ cảm động đến rơi nước mắt ư?
— Hừ! Có lúc ngươi rất thông minh, nhưng có lúc lại ngu xuẩn đến cùng cực! Ngươi cho rằng đây là đang lấy lòng bản hậu…
Tiểu Yêu Hậu giơ tay lên, ngón tay kẹp lấy viên đan dược màu đỏ nhạt:
— Nhưng đối với bản hậu mà nói, nếu không cẩn thận uống phải, sẽ bị máu của ngươi làm bẩn thân thể!
Dứt lời, một ngọn lửa màu vàng đỏ bùng lên trong lòng bàn tay nàng, thiêu rụi viên đan dược mà Vân Triệt đã dùng máu của mình luyện chế thành tro bụi trong nháy mắt.
Vân Triệt:
“…”
— Hừ!
Tiểu Yêu Hậu buông tay xuống, xoay người, biến mất trước mắt hắn.
— Ai…
Vân Triệt lắc đầu, thở dài một tiếng, tự nhủ:
— Cần gì phải như vậy chứ… Ta so với ngươi… còn hiểu rõ nữ nhân hơn…
—— —— —— —— —— ——
Phía trên Dược Các, Tiểu Yêu Hậu xòe bàn tay, chậm rãi đưa một viên đan dược màu đỏ nhạt lên môi, nhẹ nhàng nuốt xuống… Một luồng khí ấm áp lập tức lan tỏa, tràn ngập toàn thân nàng. Nàng lơ lửng bay lên, hướng về phía trung tâm Yêu Hoàng Thành, giữa không trung mênh mông, chỉ có nàng đơn độc lẻ bóng. Hơn một trăm năm qua, nàng vẫn luôn một mình như vậy, có lẽ đã sớm thành thói quen.
Chỉ là hôm nay, trong cuộc đời cô độc của nàng, mơ hồ thoáng hiện lên một nỗi cô đơn và chua xót chưa từng có…