- Thiên Hạ gia chủ, thật sự chúc mừng. Lệnh ái và Tiêu vương đúng là trai tài gái sắc, một đôi trời sinh, lại được Tiểu Yêu Hậu đích thân chỉ hôn, quả là đại hỷ sự.
- Tại hạ đã chờ đợi tin vui từ lâu, đến lúc đó nhất định phải đến uống một chén rượu mừng.
- Tiểu vương vừa hay có tài may hỷ phục, vậy nên hỷ phục cứ giao cho tiểu vương, đảm bảo sẽ khiến Thiên Hạ gia chủ và lệnh ái hài lòng...
Thiên Hạ Hùng Đồ vừa bước ra khỏi Yêu Hoàng đại điện đã bị một đám người vây quanh, xu nịnh bợ đỡ, ai nấy đều mang vẻ cung kính và lấy lòng, ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ không thể che giấu. Dù Thiên Hạ Hùng Đồ đã làm gia chủ Thiên Hạ gia tộc nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời hắn có cảm giác lâng lâng như đi trên mây.
Những năm qua, vì chuyện của Thiên Hạ Đệ Thất và Tiêu Vân mà Thiên Hạ bộ tộc bọn họ đã phải chịu không biết bao nhiêu lời chế giễu. Bất cứ ai nhắc đến chuyện của hai người họ trước mặt Thiên Hạ Hùng Đồ cũng đều khiến hắn nổi giận. Nhưng tình thế bây giờ đã hoàn toàn đảo ngược, cũng vì chuyện của Thiên Hạ Đệ Thất và Tiêu Vân mà những kẻ từng chế giễu trước đây giờ phải quay sang ngưỡng mộ, lấy lòng, ngay cả địa vị của họ trong mười hai gia tộc cũng tăng vọt.
Trước kia, tất cả mọi người đều cho rằng Tiêu Vân chỉ là một kẻ con hoang, nếu Thiên Hạ bộ tộc gả nàng công chúa duy nhất cho hắn thì đó sẽ là một trò cười cho thiên hạ... là sự sỉ nhục của Thiên Hạ gia tộc.
Nhưng bây giờ, đừng nói là chính thê, chỉ cần Tiêu Vân công khai tuyển vợ lẽ, những vương công quý tộc này tuyệt đối sẽ tự mình dắt con gái đến cửa, tranh nhau đến vỡ đầu chảy máu...
- Vân huynh đệ, thật sự chúc mừng.
Tô Hạng Nam cười nói với Vân Khinh Hồng.
Vân Khinh Hồng đáp lễ:
- Cảm ơn Tô đại ca, ngày mai là lễ phong vương của Tiêu nhi nhà ta, mong Tô đại ca có thể nể mặt đến tham dự.
- Ha ha ha!
Tô Hạng Nam cười lớn:
- Đó là điều chắc chắn! Nói đến chuyện này, ta vốn còn lo lắng Vân huynh đệ bị thương nặng, lại tổn thất lớn tinh huyết, có thể sẽ vắng mặt trong đại điển. Không ngờ Vân huynh đệ không chỉ đến đúng hẹn mà khí sắc còn tốt đến vậy, quả thực khiến người ta khó mà tin nổi.
Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu cùng mỉm cười, Vân Khinh Hồng nói:
- Triệt nhi có hiểu biết sơ qua về y thuật, sau mấy ngày điều trị, thương thế của ta đã không còn đáng ngại, chỉ một thời gian nữa là sẽ khỏi hẳn, Tô đại ca không cần lo lắng.
- Khỏi hẳn?
Tô Hạng Nam kinh ngạc:
- Đây là tổn thất tinh huyết, trên đời này lại có thần y như vậy sao?
Hắn như nghĩ đến điều gì đó, kinh ngạc nói:
- Khoảng thời gian trước có lời đồn rằng thương thế của Vân huynh đệ và đệ muội đều do Vân hiền chất chữa trị, mà lại chỉ dùng vỏn vẹn hai tháng. Chẳng lẽ, chuyện này lại là thật?
- Ha ha ha ha!
Vân Khinh Hồng cười dài một tiếng, giữa hai hàng lông mày đều là vẻ kiêu ngạo không hề che giấu:
- So với tu vi huyền lực, y đạo của Triệt nhi còn cao hơn một bậc.
Tô gia chủ há hốc miệng, đứng ngây người hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn... Bốn tháng trước, một mình Vân Triệt quét ngang sáu đại cường giả phe địch, uy chấn Huyễn Yêu. Bảy ngày trước, đối mặt với một kích toàn lực của Hoài Vương, hắn chỉ dùng một kiếm đã đánh trọng thương y... Gần đây, đã có không ít người suy đoán rằng Vân Triệt nhận được truyền thừa do thần linh Kim Ô ban tặng, tu vi huyền lực có thể đã vượt qua cả Vân Khinh Hồng!
Mà giờ khắc này, Vân Khinh Hồng lại nói... cảnh giới y đạo của Vân Triệt còn vượt qua cả cảnh giới huyền đạo của hắn?!
Hai tháng chữa khỏi trọng thương và kịch độc trên người Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu mà toàn bộ thần y của Huyễn Yêu Giới đều bó tay... Vân Khinh Hồng bị tổn thất nặng nề tinh huyết, chỉ trong bảy ngày ngắn ngủi, sắc mặt đã hồng hào trở lại, thậm chí còn có thể khỏi hẳn...
Y thuật bực này, quả thực là chưa từng nghe thấy, khiến người nghe kinh hãi!
Huống hồ đây lại là lời do chính Vân Khinh Hồng nói ra, làm sao có thể là giả được!
Đại điển vừa kết thúc, mọi người liền tụ tập bên ngoài Yêu Hoàng đại điện, một đám đông vây quanh Vân gia, sẵn sàng nịnh bợ bất cứ lúc nào. Cuộc đối thoại giữa Vân Khinh Hồng và Tô Hạng Nam không hề hạ thấp giọng, làm sao những cường giả có thính lực phi phàm này lại không nghe rõ...
Nhất thời, chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi, chuyện Vân Triệt chữa khỏi thương thế cho vợ chồng Vân Khinh Hồng... giúp Vân Khinh Hồng hồi phục tinh huyết đã tổn thất... sở hữu y thuật siêu phàm, đã lan truyền như một cơn bão khắp Yêu Hoàng thành.
Vân Triệt không hề hay biết mình đã bị cha biến thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Sau khi mọi người giải tán, hắn đi thẳng đến hầm đá mà Tiểu Yêu Hậu đã vào. Tuy cửa đá đang mở nhưng vẫn bị Tiểu Yêu Hậu phủ một tầng kết giới. Dựa vào khí tức của kết giới, nó không chỉ khiến người ngoài không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong mà còn ngăn cách hoàn toàn âm thanh. Phía sau kết giới, một luồng khí tức lạnh lẽo đủ để khiến cả Đế quân cũng phải không rét mà run tỏa ra rõ rệt.
Đối với luồng khí tức lạnh lẽo này, Vân Triệt làm như không thấy, bước chân không ngừng xuyên qua kết giới, tiến vào trong thạch thất.
Mật thất này khá rộng rãi, trên đỉnh khảm một con Kim Ô màu vàng óng, một chiếc hoàng tọa đặt ở giữa, mười hai bộ bàn ghế đá được xếp hai bên, vừa đủ cho mười hai gia tộc.
Tiểu Yêu Hậu đứng trước hoàng tọa, quay lưng về phía Vân Triệt, giọng nói lạnh như băng ẩn chứa nộ khí:
- Ngươi tới làm gì... Ai cho phép ngươi vào?
Vân Triệt lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ, chậm rãi nói:
- Lần trước ta luyện chế đan dược cho ngươi, không ngờ lại khiến ngươi tức giận đến vậy, mấy ngày qua trong lòng ta cũng rất bất an. Người mang trong mình Kim Ô viêm lực nên rất dễ nổi nóng, mà tức giận sẽ làm tổn thương khí huyết, vì vậy, mấy ngày nay ta đã bào chế một ít thuốc an thần.
- Là thứ này?
Tiểu Yêu Hậu hơi nghiêng người, giọng cực kỳ lạnh nhạt.
- À, thứ này tên là ‘Tiên Chi Ngọc Dịch’, không chỉ giúp an tâm định khí mà còn có... công dụng đặc biệt tốt đối với thân thể nữ tử. Chỉ cần Tiểu Yêu Hậu mỗi ngày dùng một giọt, chưa đến một tháng, tất sẽ...
Một tiếng xé gió sắc bén vang lên, Tiểu Yêu Hậu không đợi hắn nói xong đã vung tay hút lấy bình ngọc trong tay Vân Triệt rồi ném vào trong không gian:
- Bổn hậu nhận bình ‘Tiên Chi Ngọc Dịch’ này, ngươi có thể đi được rồi.
- Đê tiện, vô liêm sỉ, biến thái, xấu xa, cầm thú, sắc ma…
Mạt Lỵ nguyền rủa trong đầu Vân Triệt... Thời gian nàng ở cùng Vân Triệt càng lâu, vốn từ ngữ nàng dùng để mắng người cũng phong phú hơn vài đại cảnh giới so với lúc ban đầu!
- Nhớ là phải mỗi ngày một giọt, tuyệt đối không được gián đoạn, dùng trước khi ngủ là tốt nhất!
Vân Triệt nhấn mạnh, nhưng sau đó không rời đi mà đột nhiên nói:
- Nhân tiện, ngươi định xử lý đám người đang quỳ bên ngoài kia thế nào?
- Chuyện này không cần ngươi bận tâm!
- Ai, ta không muốn bận tâm cũng không được!
Vân Triệt tỏ vẻ bất đắc dĩ, hắn không những không rời đi mà còn bước về phía trước, đến bên cạnh nàng rồi ngồi xuống chiếc ghế gần hoàng tọa nhất, tự nói:
- Dù sao các gia tộc thủ hộ và chư vương phủ cũng không giống những thế lực khác, họ là trụ cột và nền tảng của Huyễn Yêu Giới. Đặc biệt là các gia tộc thủ hộ, loại bỏ bất kỳ gia tộc nào cũng là tổn thất to lớn đối với Huyễn Yêu Giới, hơn nữa việc bồi dưỡng một gia tộc ngang hàng với gia tộc thủ hộ là chuyện vô cùng khó khăn.
- Nhưng tội bọn họ phạm phải lại là tội mưu nghịch, tuyệt đối không thể tha thứ. Mà quy mô liên lụy lại quá lớn, hơn một nửa số gia tộc thủ hộ cùng gần bảy phần mười vương tộc. Xử trí bọn họ ra sao có quan hệ rất lớn đến vận mệnh và sự ổn định của Huyễn Yêu Giới trong nhiều năm tới…
Vân Triệt ngẩng đầu, nói một cách cực kỳ nghiêm túc:
- Mà trọng trách gian nan như vậy, lại đặt nặng trên vai nữ nhân của Vân Triệt ta... Ta làm sao có thể không bận tâm cho được!
Tiểu Yêu Hậu đột nhiên giơ tay, hàn ý dâng trào:
- Ngươi...
- Ồ! Ta biết, ta biết…
Vân Triệt vội giơ tay:
- Chắc chắn ngươi lại muốn giết ta phải không. Không sao cả, ta gần như quen rồi, chỉ cần ngươi thích thì cứ tùy ý giết đi, đợi ngươi giết xong chúng ta lại tiếp tục bàn cách xử lý đám người kia.
- Ngươi…
Nhìn bộ dạng của Vân Triệt, nào có nửa điểm sợ hãi, rõ ràng là hắn nắm chắc nàng tuyệt đối sẽ không hạ sát thủ với mình. Một ánh mắt, một luồng khí tức của Tiểu Yêu Hậu đủ để kinh sợ quần hùng thiên hạ, nhưng lúc này nàng lại có cảm giác bất lực sâu sắc, ngay cả sát khí và hàn ý cũng trở nên hỗn loạn.
Giữa hai người bỗng nhiên im lặng trong vài nhịp thở. Lần đầu tiên trong đời, Tiểu Yêu Hậu có cảm giác "nghiến răng nghiến lợi", nàng quay mặt đi, lạnh lùng nói:
- Xử trí bọn họ thế nào, bổn hậu đã sớm nghĩ xong, không cần ngươi ở đây khoa tay múa chân... Cút ra ngoài ngay!
- Ồ? Thật sao?
Vân Triệt tỏ vẻ vui mừng khôn xiết:
- Không hổ là nữ nhân của Vân Triệt ta, vấn đề khó khăn như vậy cũng giải quyết xong rồi.
Tiểu Yêu Hậu không thể nhịn được nữa:
- Ngươi còn dám nói năng xằng bậy...
- Há, tùy tiện giết.
- !#...&
Tiểu Yêu Hậu chậm rãi xoay người, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo hơn cả búp bê sứ phủ một lớp âm u tựa như Tử thần:
- Ngươi thật sự là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt Tiểu Yêu Hậu, đột nhiên chậm rãi nói:
- Nếu như, ngươi thật sự chỉ còn lại ba năm sinh mệnh... ngươi không hy vọng có một người mà ngươi không ghét, lại vĩnh viễn không muốn giết, cùng ngươi trải qua khoảng thời gian đó sao... Ngươi thật sự muốn đơn thân bóng chiếc như vậy à?
Ánh mắt Tiểu Yêu Hậu ngưng lại, xuyên qua đôi đồng tử sâu thẳm vô tận của nàng, không ai có thể đoán được nàng đang nghĩ gì. Nàng lạnh lùng nói:
- Ngươi có biết Tiểu Yêu Hoàng vừa là hoàng đệ, cũng là phu quân của bổn hậu không? Đơn thân bóng chiếc thì đã sao? Trăm năm qua bổn hậu đều là như vậy, huống hồ chỉ là ba năm!
Vân Triệt:
"..."
- Nếu ngươi muốn ở lại, vậy thì hãy xem bổn hậu xử trí những kẻ mưu phản này thế nào!
Tiểu Yêu Hậu nhẹ nhàng phất tay áo bào xám, ngồi ngay ngắn trên hoàng tọa. Nàng nhìn về phía trước, thờ ơ nói:
- Vân Triệt, bây giờ bổn hậu hỏi ngươi, nếu trong những người này chỉ có một người được sống, ngươi sẽ chọn ai? Nếu chỉ có một người phải chết, ngươi sẽ chọn ai?
Vân Triệt không hề suy nghĩ, trực tiếp mở miệng, dường như đã cân nhắc vấn đề này từ lâu:
- Nếu chỉ có một người có tư cách sống, vậy đó sẽ là Hiên vương. Bốn tháng trước, Hiên vương vẫn luôn trung thành với Yêu Hoàng tộc, trong ngày đại điển còn từng dùng lời lẽ nghiêm khắc quát mắng bảy gia tộc thủ hộ. Sau đó hắn quy hàng Hoài vương, chủ yếu là do lầm tưởng ngươi đã gặp nạn trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc, là vì bảo toàn vương phủ mà bất đắc dĩ lựa chọn.
- Nếu như nhất định phải có một người chết... Nếu là ta, ta sẽ chọn gia chủ của Hách Liên gia tộc - Hách Liên Cuồng!
Vân Triệt hơi nheo mắt lại:
- Hách Liên gia tộc là gia tộc đầu tiên trong các gia tộc phản bội Yêu Hoàng tộc, quy hàng Hoài vương phủ! Hách Liên Cuồng thân là gia chủ, đương nhiên có vai trò quyết định. Hơn nữa, đối với chuyện mưu nghịch của Hoài vương phủ, hắn không chỉ trợ giúp về thanh thế mà còn nhiều lần ra tay, chèn ép những thế lực trung thành với Yêu Hoàng tộc, thậm chí còn bày ra đủ loại độc kế. Trước đây, chuyện ly gián Vân gia ta và Thiên Hạ bộ tộc, cũng là người của Hách Liên gia tộc ra tay ám sát Thiên Hạ Đệ Thất... Nếu không phải ta vừa lúc gặp phải, âm mưu của bọn họ rất có thể đã thành công, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
- Tội đáng chết, tâm đáng chém!
Tiểu Yêu Hậu lặng lẽ nghe Vân Triệt nói, khi hắn dứt lời, ánh mắt nàng lóe lên, giọng nói trầm thấp xuyên qua kết giới, vang vọng bên ngoài Yêu Hoàng điện:
- Hiên vương, vào gặp bổn hậu