Tại nơi cực nam của Thiên Huyền đại lục.
Đây là một cánh cửa đá cao lớn đúc thành từ trấn long thạch. Bên trái cửa đá khắc một vầng trăng khuyết, bên phải khắc một vầng thái dương, cả hai đều mang màu vàng rực, tỏa ra ánh sáng chói lòa. Phía trước cửa đá, mười sáu người chia nhau đứng hai bên, mỗi người ăn mặc khác nhau, nhưng cả trước ngực và sau lưng đều có hoa văn mặt trời và trăng khuyết giống hệt.
Điều kinh người nhất là khí tức huyền lực tỏa ra từ những người này lại đáng sợ khôn cùng. Kẻ yếu nhất cũng đã ở cảnh giới Bá Huyền.
Lúc này, cánh cửa đá vốn im lìm khép chặt bỗng từ từ mở ra, một bóng người cao lớn chậm rãi bước ra. Mười sáu cường giả tuyệt thế vốn đủ tư cách ngạo thị thiên hạ này lại đồng loạt quỳ rạp xuống đất, cúi đầu cung kính nói:
- Cung nghênh Thiếu chủ xuất quan.
Dạ Tinh Hàn giơ hai tay lên, đuôi mày nhướng cao, vẻ mặt ngạo nghễ như thể hắn chính là chúa tể vô thượng của thế gian. Hắn thản nhiên nói:
- Vừa tròn sáu tháng, thời gian không chênh lệch bao nhiêu so với dự tính của ta. Chư vị thủ quan vất vả rồi, đứng lên đi.
Mười sáu người đứng dậy, người đứng gần nhất mặt đầy kinh hỉ nói:
- Huyền lực của Thiếu chủ lại đột phá đến Bá Huyền cảnh cấp tám… Chỉ trong sáu tháng ngắn ngủi! Đây thật sự là tin vui của toàn bộ Thần cung ta, chúc mừng Thiếu chủ.
- Thiếu chủ không hổ là kỳ tài ngút trời, tin rằng nếu Kiếm Chủ biết được, nhất định sẽ vô cùng vui mừng.
Một người khác cũng vội vàng nịnh nọt.
- Chúc mừng Thiếu chủ thần công đại thành. Với thiên tư và tiến cảnh của Thiếu chủ, tin rằng chỉ cần hai mươi năm nữa, ngài nhất định có thể đặt chân đến cảnh giới Đế Quân!
- Lời này của Ngao hộ pháp sai rồi! Với thiên tư của Thiếu chủ, cần gì đến hai mươi năm, nhiều nhất chỉ mười lăm năm là có thể trở thành Đế Quân một đời.
- Mười lăm năm…
Khóe miệng Dạ Tinh Hàn khẽ nhếch lên. Với cảnh giới hiện tại, nếu có thể đặt chân đến cảnh giới Đế Quân sau mười lăm năm, thì dù ở trong tứ đại thánh địa cũng là một tốc độ cực nhanh. Nhưng nếu có được nữ tử mang “Cửu Huyền Linh Lung Thể” làm lô đỉnh, thì cần gì đến mười lăm năm!
- Hạ Khuynh Nguyệt mà ta muốn đâu rồi? Giờ đang ở đâu?
Ánh mắt Dạ Tinh Hàn bắn ra tia nóng bỏng và kích động.
Mười sáu người lập tức im bặt, hai mặt nhìn nhau, không ai lên tiếng. Lúc trước hắn đột ngột hạ lệnh đến Băng Vân Tiên Cung của Thương Phong quốc bắt một người tên “Hạ Khuynh Nguyệt”, bọn họ đã cảm thấy vô cùng kỳ quái. Giờ đây, hắn vừa xuất quan đã hỏi ngay đến nàng, đủ thấy hắn coi trọng nữ tử này đến mức nào, vượt xa dự đoán của họ.
Phản ứng của mọi người khiến sắc mặt Dạ Tinh Hàn thoáng chốc sa sầm:
- Sao thế? Chuyện này… lẽ nào các ngươi làm hỏng việc của ta rồi?
- Không, không, Thiếu chủ bớt giận!
Người lớn tuổi nhất trong mười sáu người vội nói:
- Thanh Thịnh và Tử Nghĩa hộ pháp mà Thiếu chủ phái đi đã lên đường đến Thương Phong quốc ba ngày sau khi ngài bế quan, nhưng cho đến nay vẫn chưa trở về.
- Chưa trở về? Chưa trở về là có ý gì?
Ánh mắt Dạ Tinh Hàn trở nên vô cùng âm trầm:
- Lẽ nào hai người bọn họ… ngay cả một Băng Vân Tiên Cung hèn mọn của Thương Phong quốc cũng không đến được!
- Cũng không phải vậy.
Lão giả vội giải thích:
- Lão nô biết rõ Thiếu chủ cực kỳ coi trọng Hạ Khuynh Nguyệt, nên thấy bọn họ chậm chạp chưa về đã nhiều lần truyền âm hỏi thăm. Nhưng câu trả lời của họ luôn lảng tránh, lần nào cũng nói bắt được Hạ Khuynh Nguyệt là chuyện dễ như trở bàn tay, chắc chắn sẽ mang nàng về trước khi Thiếu chủ xuất quan… Ba ngày trước lão nô còn truyền âm hỏi, họ vẫn trả lời như vậy. Chúng ta đều đoán rằng, có lẽ Thanh Thịnh và Tử Nghĩa thấy Băng Vân Tiên Cung mỹ nữ như mây, nên… nhân lúc Thiếu chủ bế quan đã ở đó hưởng lạc… vui đến quên trời đất.
- Hừ, thật to gan!
Hai mắt Dạ Tinh Hàn híp lại thành một khe hẹp tựa như đôi rắn độc, nhưng khi biết rằng không phải là không có cách nào bắt được Hạ Khuynh Nguyệt, cơn giận của hắn lại nguôi đi rất nhiều. Hắn cầm lấy một khối truyền âm huyền ngọc đặc chế của Nhật Nguyệt Thần Cung, giọng nói lạnh như băng tuôn ra:
- Thanh Thịnh, Tử Nghĩa, các ngươi quả thật đã cho bản thiếu chủ một bất ngờ lớn!
Một lúc lâu sau, từ ngọc truyền âm vang lên giọng nói có phần run rẩy:
- Thiếu chủ… Chúc mừng Thiếu chủ thần công đại thành, viên mãn xuất quan. Thuộc hạ… thuộc hạ tự biết làm việc không xong… Thuộc hạ sẽ lập tức mang Hạ Khuynh Nguyệt về Thần cung, xin Thiếu chủ yên tâm!
- Về Thần cung?
Dạ Tinh Hàn cười lạnh:
- Các ngươi còn biết đường về sao? Ta thấy các ngươi ở nơi đó tiêu dao khoái hoạt, sớm đã coi mệnh lệnh của ta như gió thoảng bên tai rồi!
- Không, không, Thiếu chủ, xin người nghe thuộc hạ giải thích!
Giọng nói từ ngọc truyền âm càng thêm hoảng loạn:
- Mệnh lệnh của Thiếu chủ, thuộc hạ dù liều mạng cũng sẽ nhanh chóng hoàn thành, tuyệt đối không dám lơ là. Chỉ là… chỉ là Băng Vân Tiên Cung này không hề đơn giản như thuộc hạ nghĩ, khắp nơi đều lộ ra vẻ quỷ dị. Bọn họ không những thực lực tổng hợp không yếu, mà còn có một đại trận phòng ngự mạnh đến mức thuộc hạ không thể công phá. Đợi đến khi thuộc hạ cuối cùng phá được đại trận, tất cả bọn họ đã trốn vào một đại điện được xây bằng thiên bàn ngọc. Thiên bàn ngọc này lại vô cùng dày, thuộc hạ không cách nào công phá trong thời gian ngắn, cũng không dám mặt dày xin trưởng lão viện trợ. Lại nghĩ Thiếu chủ ít nhất cũng bế quan nửa năm, trong khoảng thời gian này đủ để công phá thiên bàn ngọc, cho nên… cho nên mới kéo dài đến bây giờ.
- Tuy nhiên, xin Thiếu chủ yên tâm! Có lẽ là nhờ phúc của Thiếu chủ xuất quan, thuộc hạ công phá ròng rã mấy tháng, vừa hay hôm nay đã sắp đại công cáo thành! Chỉ cần thêm vài canh giờ nữa, nhất định có thể phá tan cửa đá này! Dù thuộc hạ chưa bắt được Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng mấy tháng nay, nàng ta vẫn luôn là cá trong chậu. Đợi hôm nay phá được cửa đá là có thể bắt ngay lập tức, dâng lên cho Thiếu chủ… Thuộc hạ xin lấy tính mạng ra bảo đảm, câu câu đều là thật.
- Thiên bàn ngọc?
Dạ Tinh Hàn nhíu chặt mày. Hắn đương nhiên biết thiên bàn ngọc là thứ cứng cỏi và quý giá đến mức nào, ngay cả với thực lực của Nhật Nguyệt Thần Cung, việc xây một đại điện hoàn toàn bằng thiên bàn ngọc cũng là chuyện gần như không thể. Dù có chút khó tin, nhưng hắn chắc chắn rằng Thanh Thịnh và Tử Nghĩa không có gan lừa dối hắn.
Dạ Tinh Hàn âm trầm nói:
- Thiên bàn ngọc đó tốt nhất là như lời các ngươi nói, hôm nay có thể công phá! Các ngươi có biết ta đã phải trả cái giá lớn thế nào mới biết được sự tồn tại của Hạ Khuynh Nguyệt không? Đối với ta, nàng ta còn quan trọng hơn cả mạng của các ngươi! Nếu không phải bình cảnh của ta nới lỏng cần bế quan, ta đã tự mình đi rồi… Ta cho các ngươi thêm mười ngày, sau khi bắt được Hạ Khuynh Nguyệt, phải ngày đêm tức tốc trở về cho ta! Mười ngày sau nếu ta vẫn không thấy Hạ Khuynh Nguyệt… các ngươi vĩnh viễn không cần quay về nữa!
- Vâng… Xin Thiếu chủ yên tâm. Thuộc hạ làm việc không xong, sau khi trở về xin mặc cho Thiếu chủ xử phạt.
Giọng nói run rẩy từ ngọc truyền âm càng lúc càng nặng.
- Hừ!
Dạ Tinh Hàn thu lại ngọc truyền âm, lạnh lùng nói:
- Một đám phế vật!
- Thiếu chủ bớt giận, hai người họ tuyệt đối không dám lừa dối Thiếu chủ. Nếu họ đã thề thốt như vậy, tin rằng trong vòng mười ngày, nhất định có thể đưa Hạ Khuynh Nguyệt đến trước mặt ngài.
Lão giả tiến lên nói.
Khóe mắt Dạ Tinh Hàn híp lại:
- Một Băng Vân Tiên Cung nhỏ bé lại có nhiều thiên bàn ngọc như vậy sao? Hừ, cho dù thật sự có, với thực lực cao nhất chỉ là Vương Huyền cảnh, làm sao có thể xây thành một đại điện hoàn chỉnh… Thật đúng là thú vị.
- Nhân tiện…
Đôi mắt Dạ Tinh Hàn nhướng lên:
- Tình hình Thương Phong quốc hiện giờ thế nào rồi? Vẫn chưa bị Thần Hoàng tiêu diệt sao?
- Dù tạm thời chưa, nhưng cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Sao Thiếu chủ lại quan tâm đến một tiểu quốc nhỏ bé như vậy?
- Hừ, sự tồn vong của Thương Phong quốc chỉ là chuyện vặt, ta chỉ không hiểu tại sao Thần Hoàng quốc lại muốn xâm chiếm Thương Phong, lại còn vội vã như vậy.
Dạ Tinh Hàn trầm giọng nói:
- Thương Phong quốc không chỉ lãnh thổ nhỏ hẹp mà tài nguyên còn thiếu thốn, quả thực không có giá trị thôn tính. Thần Hoàng quốc lại không tiếc huy động mấy trăm vạn đại quân. Cho dù thật sự thôn tính được Thương Phong quốc, đoạt hết tài nguyên của nó, e rằng cũng không bù nổi hao phí của mấy trăm vạn đại quân trong ba năm. Nói không có uẩn khúc gì, ta tuyệt đối không tin.
- Nguyên nhân Thần Hoàng quốc xâm lược Thương Phong quốc, mấy năm nay có không ít lời đồn đoán. Lời đồn nhiều nhất là vì phò mã của Thương Phong quốc ba năm trước đã đánh bại Thần Hoàng đế quốc trong giải đấu xếp hạng bảy nước, khiến họ mất mặt, nên mới giận dữ trả thù.
- Thật nực cười.
Dạ Tinh Hàn khinh thường hừ một tiếng:
- Nếu Phượng Hoàng Không là loại phế vật lòng dạ hẹp hòi như vậy, cũng không thể trở thành tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông. Bọn họ nhất định có mưu đồ khác. Thương Phong quốc chắc chắn sắp xong đời rồi. Sau khi bọn họ đánh hạ hoàng đô, các ngươi phải phái người theo dõi sát sao động tĩnh của họ… nhất là những hành động bất thường!
- Nếu nói là hành động bất thường… thì lại có một chuyện rất kỳ quái.
Vẫn là lão giả lớn tuổi nhất cẩn thận nói:
- Mấy tháng trước, chủ lực của Thần Hoàng vốn đã chỉ còn cách Thương Phong hoàng thành ngàn dặm, lại đột nhiên tách ra mười vạn quân, thẳng tiến đến Lưu Vân thành ở cực đông Thương Phong… Lưu Vân thành là thành trì nhỏ nhất của Thương Phong quốc, chỉ nhỉnh hơn các thị trấn khác một chút, hoàn toàn không có gì nổi bật, có lẽ Thiếu chủ cũng chưa từng nghe qua. Mười vạn quân Thần Hoàng nhanh chóng chiếm lĩnh Lưu Vân thành nhưng không giết một ai. Điều kỳ lạ là quân Thần Hoàng vào thành chưa đến một nửa, hơn mười vạn quân toàn bộ phân tán ra xung quanh Lưu Vân thành, mấy tháng nay vẫn luôn như vậy… Giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.
- Ồ?
Ánh mắt Dạ Tinh Hàn chợt lóe lên, trầm ngâm một lúc rồi thấp giọng nói:
- Lập tức sắp xếp thêm vài chục người trà trộn vào quân Thần Hoàng… điều tra triệt để xem rốt cuộc bọn họ đang làm gì.
Lúc này, đại hộ pháp dẫn đầu đột nhiên thần sắc khẽ động, từ trong không gian giới chỉ lấy ra một viên ngọc truyền âm, sau đó sắc mặt khẽ biến.
Thấy hắn có biểu hiện lạ, Dạ Tinh Hàn liếc mắt qua:
- Lại có chuyện quan trọng gì?
- Bẩm Thiếu chủ, cơ sở ngầm bên Hoàng Cực Thánh Vực báo lại… Thiên Thánh Huyền Chu vừa mới bay ra khỏi Hoàng Cực Thánh Vực!
- Cái gì! Thiên Thánh Huyền Chu?
Tất cả mọi người đồng loạt lộ vẻ kinh hãi:
- Lẽ nào là Thánh Đế xuất động?
- Không!
Đại hộ pháp lắc đầu:
- Không phải Thánh Đế… Trong Thiên Thánh Huyền Chu chỉ có một người! Là Hạ Nguyên Bá!
- Hạ Nguyên Bá!?
Mọi người sững sờ. Ba năm trước, Hạ Nguyên Bá là một cái tên hoàn toàn xa lạ, nhưng sau khi Dạ Tinh Hàn phát hiện bí mật về Bá Hoàng Thần Mạch trên người hắn ở Thái Cổ Huyền Chu, cả Nhật Nguyệt Thần Cung đã bị kinh động… cùng với Thiên Uy Kiếm Vực và Chí Tôn Hải Điện! Tứ đại thánh địa, không ai không biết cái tên “Hạ Nguyên Bá”, dù khi đó hắn mới chưa đầy hai mươi tuổi.
Bởi vì người sở hữu Bá Hoàng Thần Mạch, một khi huyết mạch lực hoàn toàn thức tỉnh, tất sẽ trở thành hoàng đế của thiên hạ!
- Thiên Thánh Huyền Chu vẫn luôn là tọa kỵ của Thánh Đế… vậy mà lại cho Hạ Nguyên Bá kia!
Một hộ pháp kinh ngạc thốt lên.
- Thiên Thánh Huyền Chu không phải là mấu chốt, tin tức kinh người nhất là…
Đại hộ pháp cầm ngọc truyền âm hít một hơi thật sâu:
- Cơ sở ngầm của chúng ta vừa nhấn mạnh, Hạ Nguyên Bá bế quan ba năm, vừa mới xuất quan hai canh giờ trước… Lúc xuất quan, khí tức trên người hắn tỏa ra rõ ràng là huyền khí của cảnh giới Đế Quân!
- Cái gì!!?
Tiếng gầm kinh hãi tột độ khiến cả thạch điện rung chuyển dữ dội, sắc mặt Dạ Tinh Hàn cũng biến đổi mạnh. Một hộ pháp trừng lớn mắt nói:
- Chuyện này… sao có thể! Tuổi của Hạ Nguyên Bá hiện giờ chắc chỉ mới hai mươi mốt… Đế Quân hai mươi mốt tuổi, đừng nói là bây giờ, mà từ xưa đến nay Thiên Huyền đại lục chưa từng có! Dù hắn có Bá Hoàng Thần Mạch… cũng là chuyện không thể nào!
Bá Hoàng Thần Mạch… hai mươi mốt tuổi… Đế Quân!
Vừa rồi bọn họ còn kinh ngạc vì Thánh Đế để Hạ Nguyên Bá sử dụng tọa kỵ của riêng mình… mà giờ đây, khi nghe được tin tức động trời này, họ lại không còn thấy chuyện đó kỳ lạ nữa. Một Đế Quân hai mươi mốt tuổi, một nhân vật mà ngay cả “kỳ tài ngút trời” cũng không thể hình dung! Đừng nói là giao cho hắn huyền chu mạnh nhất, cho dù lập tức phong hắn làm Thiếu chủ Thánh Vực, cũng không ai cảm thấy quá khoa trương.
Đại hộ pháp cẩn thận liếc nhìn Dạ Tinh Hàn, nói:
- Bên Hoàng Cực Thánh Vực cũng vô cùng kinh hãi. Nhưng từ trong lời bàn tán của họ, hình như… hình như… nguyên nhân huyền lực của Hạ Nguyên Bá tăng vọt là vì… là vì Thiếu chủ?
- Có ý gì?
Sắc mặt Dạ Tinh Hàn đột nhiên sa sầm.
Đại hộ pháp hít một hơi nói:
- Ba năm trước, sau khi Hạ Nguyên Bá trở về Hoàng Cực Thánh Vực, chuyện hắn nhắc đến mỗi ngày đều là muốn… thề giết Thiếu chủ. Mà muốn Bá Hoàng Thần Mạch thức tỉnh, cần phải có lòng khát vọng sức mạnh. Khát vọng càng mãnh liệt, thức tỉnh càng nhanh… Hạ Nguyên Bá dưới chấp niệm thề giết Thiếu chủ đã bế quan ba năm… cho nên… cho nên…
- Trên Thiên Thánh Huyền Chu có thật chỉ có một mình Hạ Nguyên Bá không? Vậy không biết Hạ Nguyên Bá ngồi Thiên Thánh Huyền Chu muốn đi đâu?
Một hộ pháp lớn tiếng gầm lên. Hắn vừa dứt lời, mọi người đều hiểu ý hắn… Một Đế Quân hai mươi mốt tuổi, người mang Bá Hoàng Thần Mạch, lại còn có tiềm lực vô tận, chỉ nghĩ thôi đã thấy đáng sợ! Mà điều đáng sợ hơn, là hắn có mối hận khắc cốt ghi tâm với Nhật Nguyệt Thần Cung!
Có thể trưởng thành nhanh đến vậy… đủ thấy mối thù của hắn với Nhật Nguyệt Thần Cung đã đến mức nào!
Mối họa lớn như vậy, bất kể thế nào cũng phải nhanh chóng diệt trừ! Tuyệt đối không thể để hắn tiếp tục trưởng thành.
- Xác định chỉ có một mình Hạ Nguyên Bá! Hắn là người Thương Phong quốc, sáng nay sau khi xuất quan nghe tin Thương Phong sắp diệt quốc đã nổi giận tại chỗ! Hắn ngồi Thiên Thánh Huyền Chu đi đến, chính là Thương Phong quốc! Với tốc độ cực hạn của Thiên Thánh Huyền Chu… chỉ cần bốn năm canh giờ là đủ đến biên giới Thương Phong quốc! Thiếu chủ, chúng ta có cần…
- Các ngươi coi Hoàng Cực Thánh Vực đều là một lũ ngu ngốc sao!
Dạ Tinh Hàn âm trầm nói:
- Thánh Đế ngàn năm không có con trai, chỉ có mấy đứa con nuôi, mà mấy đứa con nuôi đó chưa từng có ai được chạm vào Thiên Thánh Huyền Chu! Bây giờ có một Hạ Nguyên Bá… tương lai địa vị đứng đầu Thánh Vực, làm gì còn phần của mấy đứa con nuôi kia! Thánh Đế ngay cả Thiên Thánh Huyền Chu cũng bằng lòng ban cho hắn… làm sao có thể không đặt an toàn của hắn lên hàng đầu! Các ngươi nghĩ… bây giờ là lúc để chúng ta trở mặt với Hoàng Cực Thánh Vực sao!
Tất cả hộ pháp lập tức cúi đầu, không dám lên tiếng.
- Lập tức bẩm báo cặn kẽ chuyện này cho phụ thân ta. Hạ Nguyên Bá kia… phải chết! Nhưng thân phận của hắn đã không còn là một đệ tử Thánh Vực bình thường nữa. Để hắn chết như thế nào… chỉ có thể giao cho phụ thân ta định đoạt!
Dạ Tinh Hàn trầm giọng nói.
- Vâng! Vậy thuộc hạ đi bẩm báo Kiếm Chủ đại nhân.