Một luồng uy áp khiến người ta nghẹt thở truyền đến từ trên không, Đông Phương Hưu theo bản năng ngẩng đầu, vừa liếc mắt đã thấy một ngọn lửa đang giáng xuống… Ngọn lửa chỉ là một đốm nhỏ, nhưng lại mang theo uy áp cực lớn khiến toàn thân hắn co rúm lại trong nháy mắt… Bởi vì đó là Phượng Hoàng viêm, hơn nữa còn là Phượng Hoàng viêm đến từ một Bá Hoàng!
Toàn thân Đông Phương Hưu cứng đờ, hắn lắc mình chắn trước người Thương Nguyệt, huyền lực toàn thân không chút giữ lại mà tuôn ra, miệng gầm lên một tiếng:
— Tránh ra… Tất cả tránh ra!!
— Rầm!!
Tiếng hét của Đông Phương Hưu bị tiếng chém giết trên chiến trường nhấn chìm, Phượng Hoàng hỏa diễm vô tình giáng xuống, mang theo tiếng gầm rú khiến trời đất chấn động, một cột lửa dữ dội từ trước cửa thành Thương Phong phóng vút lên trời, tựa như một ngọn núi lửa ngủ say đột nhiên phun trào.
Hơn hai ngàn chiến sĩ Thương Phong bị nhấn chìm trong biển lửa, bị Phượng Hoàng viêm thiêu rụi không thương tiếc, vô số người khác bị dư chấn lan đến đánh bay, trọng thương. Phong Vân Liệt bị dư âm của vụ nổ nện mạnh lên tường thành, toàn thân đẫm máu, rất lâu không thể đứng dậy. Phía sau hắn, cửa thành và tường thành vốn đã đầy vết tích tàn phá lại càng trở nên nát không thể tả dưới Phượng Hoàng hỏa diễm, lung lay sắp đổ.
Dù chỉ là dư âm quét qua, nhưng Đông Phương Hưu cũng phải dốc toàn lực mới hoàn toàn đỡ được, không để bản thân và Thương Nguyệt phía sau bị thương tổn. Hắn căm tức nhìn lên không trung, phượng hoàng bào và ấn ký màu vàng thêu trên đó khiến đồng tử hắn co rút kịch liệt –– bởi vì đó rõ ràng là dấu hiệu của trưởng lão Phượng Hoàng Thần Tông!!
Mà người có tư cách trở thành trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông, huyền lực thấp nhất cũng phải là Bá Huyền Cảnh cấp năm!
Nói cách khác, người trung niên áo đỏ trên không trung kia… yếu nhất cũng là Bá Hoàng trung kỳ! Là một sự tồn tại khủng bố mà Hoàng thành Thương Phong tuyệt đối không thể chống lại! Phượng Hoàng hỏa diễm của y đủ để dễ dàng thiêu rụi toàn bộ Hoàng thành Thương Phong trong thời gian ngắn.
Trên trán Đông Phương Hưu nổi đầy gân xanh, hắn phẫn nộ nói:
— Ngươi đường đường là nhân vật cấp bậc trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông, vậy mà lại ra tay với những tướng sĩ bình thường này… Ngươi ngay cả liêm sỉ của một Bá Hoàng huyền giả cũng không cần nữa sao!!
— Đông Phương phủ chủ, đừng tức giận.
Thương Nguyệt lạnh lùng nói:
— Phượng Hoàng Thần Tông đã sớm vứt bỏ hết lương tri, làm gì còn bận tâm đến liêm sỉ!
— Ha ha ha.
Phượng Phi Ưng lại không hề tức giận, hắn nhìn xuống phía dưới… đó là ánh mắt của kẻ phán xét, mang theo chút thương hại nhàn nhạt:
— Bổn trưởng lão không phải đang can dự vào chiến tranh của phàm nhân, mà là đang ban cho các ngươi cơ hội cuối cùng. Mở thành đầu hàng, thúc thủ chịu trói, các ngươi còn có thể…
— Thần Hoàng lão tặc, đừng có mơ tưởng hão huyền!
Đôi mày của Thương Nguyệt cong lên như vầng trăng lạnh, từng chữ nghiến răng căm hận:
— Trẫm thà làm vua mất nước… cho dù có chết vạn lần, cũng vĩnh viễn không làm nô lệ vong quốc!!
Khí tức Chân Huyền Cảnh, một thiếu nữ mới hơn hai mươi tuổi… vậy mà ánh mắt lại sắc bén lạnh lùng đến mức khiến hắn có phần không dám nhìn thẳng. Phượng Phi Ưng cười lạnh một tiếng, hỏa diễm toàn thân đột nhiên bùng cháy:
— Vậy thì các ngươi hãy cùng tòa thành hèn mọn này hóa thành tro tàn đi!!
Phừng!!!
Ngọn lửa đỏ rực trên người Phượng Phi Ưng bùng cao hơn mười trượng trong nháy mắt, nhiệt độ không gian trong phạm vi ngàn trượng xung quanh tăng vọt, toàn bộ Hoàng thành Thương Phong đều bị một luồng uy áp nóng rực bao phủ. Vầng sáng màu đỏ sậm trong khoảnh khắc đã che kín cả bầu trời.
— Dừng… Dừng tay!!
Tầm mắt hoàn toàn bị ngọn lửa đỏ sậm bao phủ, đám người Đông Phương Hưu, Tần Vô Thương đều kinh hãi thất sắc… Nếu Phượng Hoàng viêm kinh khủng như thế đánh xuống, đủ để thiêu rụi gần như toàn bộ phía bắc Hoàng thành Thương Phong, không chỉ có tường thành, cửa thành, mà còn có vô số chiến sĩ, vô số dân chúng không muốn rời đi trong thành cũng sẽ bị cuốn vào, táng thân trong biển lửa.
Phượng Phi Ưng đã sớm mất hết kiên nhẫn, sao có thể dừng tay. Hắn miệt thị đám người và tường thành phía dưới, trong mắt lóe lên khoái cảm tàn bạo:
— Lũ hạ đẳng dám phản kháng Thần Hoàng ta, tất cả đi chết đi!!
Trong tiếng cười lớn ngông cuồng, Phượng Hoàng hỏa diễm che khuất bầu trời không chút lưu tình giáng xuống. Tựa như một vầng thái dương lật úp, ánh sáng đỏ chết chóc bao trùm phía bắc Hoàng thành Thương Phong…
— Bảo vệ bệ hạ!!
Phong Vân Liệt giơ cánh tay đẫm máu, phát ra tiếng gầm khàn đẫm máu.
Mà Đông Phương Hưu, Tần Vô Thương, cùng tất cả cường giả của Thương Phong Huyền Phủ đã sớm chắn hết trước người Thương Nguyệt. Huyền lực toàn thân họ điên cuồng khởi động, nhưng gương mặt lại vặn vẹo trong thống khổ… Bởi vì mỗi người bọn họ đều vô cùng rõ ràng, đây là Phượng Hoàng viêm của một Bá Hoàng trung kỳ, đừng nói bọn họ dốc hết toàn lực, cho dù có được sức mạnh lớn hơn gấp mười lần cũng không thể nào đỡ nổi.
Thương Nguyệt khẽ ngẩng đầu, nhìn ngọn lửa tử thần ngày một đến gần, không kinh hoảng, không sợ hãi, đôi mắt đẹp dần trở nên mông lung…
Cuối cùng… cũng phải kết thúc rồi sao…
Phụ hoàng… Nguyệt nhi thật sự không chống đỡ nổi nữa… Ba năm nay… con đã rất khổ… rất sợ… rất mệt…
— Bệ hạ!!
— Bảo vệ bệ hạ… Bảo vệ bệ hạ!
— A!!!
Âm thanh bên tai dần xa, nàng chậm rãi nhắm mắt lại, hai hàng lệ lặng lẽ tuôn rơi, khóe miệng lại khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, rất đẹp… Phu quân… thiếp cuối cùng cũng có thể… đến bầu bạn với chàng…
Ngọn lửa đỏ sậm che trời càng lúc càng gần, chiếu rọi lên từng khuôn mặt đầy oán hận và tuyệt vọng. Từng người một thống khổ nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết và sự hủy diệt giáng xuống…
Rầm!!!!
Đúng lúc này, một tiếng gầm rú nặng nề nổ vang trên không trung, một luồng hỏa diễm khác không biết từ đâu bỗng nhiên bùng lên, luồng hỏa diễm này cũng có màu đỏ sậm, nhưng sắc đỏ càng thêm sâu thẳm, cháy càng thêm dữ dội. Trong khoảnh khắc, ngọn lửa này đã lan rộng ngàn trượng, ầm ầm đánh xuống, nhưng nó không đánh về phía Hoàng thành Thương Phong, mà bao phủ lấy Phượng Hoàng viêm sắp sửa giáng xuống… Chỉ trong nháy mắt, nó đã nuốt trọn hoàn toàn Phượng Hoàng hỏa diễm mà Phượng Phi Ưng phóng ra.
Phượng Hoàng hỏa diễm bị nuốt chửng liền ngừng rơi xuống, bắt đầu giãy giụa kịch liệt. Thế nhưng, ngọn lửa phượng hoàng đến từ một Bá Hoàng cường đại, có năng lực thiêu đốt khủng bố này, trước mặt ngọn lửa đỏ sậm kia lại giống như một con giun đất rơi vào miệng mãng xà khổng lồ, ngay cả sự giãy giụa cũng chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi bị tan biến hoàn toàn. Ngoài từng làn khói nhẹ, không còn sót lại chút gì… không thể chạm tới dù chỉ một tấc đất của Hoàng thành Thương Phong!
— Cái… Cái gì!?
Tròng mắt Phượng Phi Ưng lồi hẳn ra ngoài, như thể vừa thấy được cảnh tượng khó tin nhất trên đời. Đúng lúc này, luồng hỏa diễm đã nuốt trọn Phượng Hoàng viêm của hắn liền đánh về phía hắn. Dù còn cách xa trăm trượng, khí tức nóng rực đã khiến hắn như rơi vào biển lửa luyện ngục.
— Phi Ưng… Mau lui lại!!
Phượng Hoàng hỏa diễm mà Phượng Phi Ưng vừa phóng ra có sức phá hoại lớn đến mức nào, Phượng Phi Hằng biết rất rõ. Vậy mà luồng xích viêm kia lại có thể nuốt trọn nó trong nháy mắt… sự khủng bố của nó, không cần nói cũng biết! Thấy luồng xích viêm đánh về phía Phượng Phi Ưng, hắn liều mạng gầm lên.
Phượng Phi Ưng dù đang kinh hãi nhưng phản ứng cũng cực nhanh, vận chuyển huyền lực toàn thân bay ngược lại… Nhưng hắn vừa bay được vài dặm, vẫn bị luồng xích diễm kia quét trúng sượt qua…
— Hu a a a a!!!!
Một tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm vang vọng trên chiến trường đẫm máu. Khoảnh khắc bị xích viêm chạm phải, cả người Phượng Phi Ưng lập tức hóa thành một ngọn đuốc sống, bị ngọn lửa hoàn toàn bao phủ, từ trên không trung rơi thẳng xuống, vừa khéo rơi ngay trước mặt Phượng Phi Hằng cách đó không xa, sau đó thống khổ lăn lộn trên mặt đất, gào thét trong tuyệt vọng… Ngọn lửa đỏ rực trên người lại càng cháy càng mạnh, kèm theo mùi da thịt khét lẹt gay mũi.
— Phi Ưng!!
Phượng Phi Hằng vội vàng xông lên, nhưng còn chưa đến gần trong phạm vi năm bước, một luồng nhiệt nóng khó có thể chịu đựng đã ập vào mặt, khiến sắc mặt hắn thay đổi đột ngột, hoảng loạn lùi lại. Khi hắn vừa hoàn hồn lại từ cơn chấn kinh, tiếng kêu thảm của Phượng Phi Ưng đã tắt, ngọn lửa trên người cũng lụi tàn… Nằm đó, chỉ còn lại một cỗ thi thể cháy đen như than. Thứ duy nhất có thể nhận ra là một cánh tay giơ cao, năm ngón tay vặn vẹo, đã biến thành một bàn tay cháy đen sì.
Tổng thống lĩnh Thần Hoàng quân là Tề Trấn Thương và Đoàn Thanh Hàng đã sớm hóa đá tại chỗ, ánh mắt họ nhìn về phía thi thể cháy đen kia tràn ngập sự khiếp sợ và hoảng loạn vô tận.
Không khí vô cùng nóng rực, trong cơ thể còn có huyết mạch Phượng Hoàng càng nóng bỏng hơn, nhưng Phượng Phi Hằng lại cảm nhận rõ ràng một luồng khí lạnh từ xương cụt lan khắp toàn thân.
Phượng Phi Ưng, xếp hạng thứ bốn mươi ba trong số các trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông, là một Bá Hoàng cấp năm đủ để ngạo thị Thiên Huyền! Huyền lực cũng chỉ thấp hơn hắn hai tiểu cảnh giới… vậy mà chỉ bị luồng xích viêm kia chạm phải… trong vài giây ngắn ngủi đã bị thiêu thành tro bụi! Ngay cả cơ hội giãy giụa, chống cự cũng không có.
Luồng xích viêm kia, hắn chắc chắn không phải là Phượng Hoàng hỏa diễm, bởi vì không hề có chút khí tức nào của Phượng Hoàng hỏa diễm. Nhưng uy lực và khí tức của nó lại khiến cho Phượng Hoàng viêm lực của hắn –– ngọn lửa mạnh nhất thế gian –– cũng phải cảm thấy sợ hãi đến tận xương tủy. Hắn ngẩng đầu nhìn lên không trung phía trước, gầm lên bằng một giọng nói run rẩy:
— Là ai… Là ai!!
Ngọn lửa trên không trung biến mất, ánh sáng đỏ và hơi nóng che phủ bầu trời xanh cũng theo đó tan đi, nhưng ánh sáng lại rõ ràng u ám hơn lúc nãy rất nhiều, tựa như có một đám mây đen thay thế ngọn lửa bao trùm bầu trời. Cùng lúc đó, một luồng uy áp trầm trọng, u ám đến cực điểm lặng lẽ bao phủ xuống. Dưới luồng uy áp này, chiến trường vốn đang chém giết rung trời bỗng trở nên tĩnh lặng như tờ, không ai có thể phát ra âm thanh, không ai có thể hô hấp, ngay cả máu chảy thành sông trên mặt đất cũng ngừng lại, như thể đã hoàn toàn đông cứng.
Mà luồng uy áp này không chỉ trầm trọng, trong đó còn ẩn chứa sự phẫn nộ vô tận… Sự phẫn nộ dữ dội này, dường như có thể mất khống chế mà bùng nổ bất cứ lúc nào.
Tất cả mọi người theo bản năng ngẩng đầu, nhìn về phía không trung xa xôi… Nơi đó, có một bóng người tắm mình trong lửa. Ngọn lửa quá mức nồng đậm, không thể nhìn rõ hình dáng bên trong, chỉ có thể thấy một bóng người mơ hồ. Khí tức giận dữ trong không khí quá mức mãnh liệt và khủng bố, khiến người ta không phân biệt được thứ đang thiêu đốt trên người hắn là huyền hỏa hay là lửa giận.
Phía sau hắn không xa còn có ba bóng người khác. Nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bóng người rực lửa kia, không ai chú ý đến ba người còn lại.
— Kia… đó là… đó là ai…
Nhìn bóng người rực lửa đang lơ lửng trên không, đồng tử của Đông Phương Hưu giãn ra, giọng nói mang theo sự hoảng sợ không thể kìm nén… Mặc dù chính người này đã dùng sức mạnh cường đại đến khó tin để phá tan Phượng Hoàng viêm đang nhắm vào Hoàng thành Thương Phong, còn dễ dàng tiêu diệt một trưởng lão Phượng Hoàng vô cùng mạnh mẽ, dường như không phải là kẻ địch… Nhưng mà, khí tức sức mạnh của người này, cùng với khí tức phẫn nộ của hắn, đều thật sự quá đáng sợ… Thân là Thương Phong phủ chủ, cả đời này, hắn chưa bao giờ cảm nhận được sự đáng sợ như thế… Không! Ngay cả một phần mười của khí tức này hắn cũng chưa từng cảm nhận được.
Hắn không hề nghi ngờ, với sức mạnh kinh khủng như thế, muốn hủy diệt một Hoàng thành Thương Phong… chỉ là một cái phất tay.
Người này là ai… Từ khi nào Thiên Huyền đại lục lại có một nhân vật như vậy… Tại sao hắn lại muốn giúp Thương Phong…
— A a… Thật… thật đáng sợ.
Thiên Hạ Đệ Thất che nửa khuôn mặt, không ngừng rúc vào lòng Tiêu Vân.
— Thật là một cảnh tượng thảm khốc không thể tả.
Thiên Hạ Đệ Nhất nhìn chiến trường máu chảy thành sông, thây chất đầy đồng ở phía dưới, cho dù là hắn cũng cảm thấy tim đập mạnh một trận, huống chi là Thiên Hạ Đệ Thất. Bọn họ theo Vân Triệt, từ thành Tân Nguyệt ngồi trên Thái Cổ Huyền Chu phá vỡ không gian, trong nháy mắt đã đến nơi này… Hắn đã đoán trước có thể sẽ thấy cảnh chiến tranh, nhưng không thể nào ngờ rằng sẽ phải chứng kiến một chiến trường thê thảm đến nhường này.
— Không, không phải…
Thân thể Thiên Hạ Đệ Thất co rúm lại:
— Muội nói là… muội nói là Vân đại ca! Dáng vẻ bây giờ của huynh ấy thật đáng sợ…
— Đại ca…
Tiêu Vân thoáng tiến lên, nhưng lập tức bị Thiên Hạ Đệ Nhất giơ tay ngăn lại:
— Đừng đến gần hắn!
Dưới Kim Ô hỏa diễm, thân thể Vân Triệt khẽ run lên… Ngọn lửa giận sôi trào kia khiến cả Thiên Hạ Đệ Nhất cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu sắc.