- Vân Triệt? Là… Vân Triệt nào?
- Phò mã của hoàng thất Thương Phong… Người năm đó một mình đánh bại Phượng Hoàng Thần Tông của ta… Còn có thể là Vân Triệt nào nữa!
Phượng Phi Hằng khàn giọng nói.
- Nhưng mà, không phải ba năm trước hắn đã táng thân trong Thái Cổ Huyền Chu rồi sao!
Tề Trấn Thương và Đoàn Thanh Hàng tỏ vẻ không thể tin nổi:
- Hơn nữa, năm đó cảnh giới huyền lực của Vân Triệt là Địa Huyền Cảnh, thực lực có thể so với Vương Huyền hậu kỳ… Nhưng thực lực của người này lại ngay cả Tứ Thập Tam trưởng lão cũng…
- Ta còn muốn biết tại sao hơn các ngươi!
Phượng Phi Hằng cắn răng quát, đồng tử vẫn luôn ở trạng thái giãn ra đến cực độ:
- Nhưng hắn chính là Vân Triệt… Tuyệt đối không sai!
- …Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? Nếu hắn thật sự là một Đế Quân…
- Lui lại! Đương nhiên là lui lại!
Phượng Phi Hằng trầm giọng quát:
- Chẳng lẽ các ngươi còn ngây thơ cho rằng mấy chục vạn đại quân có thể chống lại một người ở cảnh giới Đế Quân hay sao!
Vốn dĩ, hắn còn định lấy hết can đảm, dùng thân phận trưởng lão Phượng Hoàng Thần Tông và uy danh của tông môn để giao thiệp với vị Đế Quân đáng sợ đột nhiên xuất hiện này. Nhưng khi phát hiện người này lại chính là Vân Triệt, hắn không còn một chút suy nghĩ nào như vậy nữa… Ba năm trước, Vân Triệt đã dám một mình xông vào địa bàn của Phượng Hoàng Thần Tông, một mình đối mặt với toàn bộ tông môn. Cho dù đối mặt với Tông chủ Phượng Hoàng và một đám trưởng lão, khí thế của hắn cũng không hề rơi xuống thế hạ phong chút nào.
Thiên tư và thực lực của Vân Triệt đã cường đại không gì sánh được, mà tính tình mạnh mẽ, cương liệt của hắn lại càng đạt tới cực hạn.
Năm đó Vân Triệt chỉ có Địa Huyền Cảnh đã dám một mình đối mặt với Phượng Hoàng Thần Tông, Vân Triệt bây giờ… sao có thể giống như người bình thường mà kiêng kỵ uy danh của Phượng Hoàng Thần Tông được!
Huống chi, khí tức oán hận tỏa ra từ trên người hắn khiến cả đất trời đều phải run rẩy!
Sắc mặt Tề Trấn Thương run lên, không chút do dự cầm lấy ngọc truyền âm, hét lớn:
- Toàn quân lui lại… Hết tốc độ lui lại!
Mệnh lệnh dồn dập của Tề Trấn Thương khiến đại đa số thủ lĩnh đều ngây người tại chỗ, gần như cho rằng tai mình có vấn đề, đủ loại âm thanh nghi vấn truyền về phía Tề Trấn Thương:
- Lui… Lui lại? Chỉ vì… một người này?
- Lũ khốn kiếp!
Tề Trấn Thương phẫn nộ gầm lên:
- Hắn không phải một người… Hắn là một Đế Quân! Đế Quân! Tứ Thập Tam trưởng lão vừa rồi còn không chống nổi một chiêu đã chết trong tay hắn, mắt các ngươi đều mù cả rồi sao! Toàn quân lui lại… Lập tức lui lại với tốc độ nhanh nhất!
Tề Trấn Thương còn chưa buông ngọc truyền âm xuống, bỗng nhiên cảm thấy toàn thân lạnh buốt. Hắn theo bản năng ngẩng đầu, nhìn thấy bóng dáng màu vàng kia đang từ trên tường thành chậm rãi bay xuống… Một luồng khí tức phẫn nộ, oán hận, cuồng bạo đột nhiên áp chế tâm hồn hắn, khiến máu toàn thân hắn đình chỉ trong nháy mắt dưới áp lực cực độ. Trên toàn bộ chiến trường, sáu mươi vạn đại quân Thần Hoàng, cùng với đội quân Thương Phong đã tổn thất nặng nề chỉ còn chưa đến năm vạn người, đều đột nhiên toàn thân lạnh lẽo trong khoảnh khắc… Ngay cả Thiên Hạ Đệ Nhất, trên mặt cũng lộ ra vẻ khiếp sợ và hoảng sợ sâu sắc.
Đây là… lần đầu tiên ở Thiên Huyền Đại Lục, Vân Triệt không hề giữ lại chút nào, hoàn toàn triệt để phóng thích toàn bộ sát khí của mình. Sát khí mãnh liệt đến mức như hóa thành thực chất, thô bạo đến mức khiến lông tóc toàn thân tất cả mọi người dựng đứng, từ thân thể đến tâm hồn đều lạnh như băng giống như ngâm mình trong hàn đàm.
- Tất cả… chết đi!
Ánh đỏ trong tay Vân Triệt lóe lên, Kiếp Thiên Kiếm xuất hiện, quét ngang về phía trước.
Ầm!!!
Vân Triệt chỉ quét ra một kiếm, không hề hoa mỹ, không dùng bất kỳ huyền kỹ nào, lại tạo ra tiếng nổ vang kinh thiên động địa như trời sụp đất nứt. Phía trước Vân Triệt, mặt đất hoàn toàn nứt toác, trong bụi trần bay đầy trời, mấy ngàn binh sĩ Thần Hoàng bị cuốn vào cơn lốc huyền lực mạnh mẽ vô song, trong nháy mắt bị hất văng ra ngoài. Bọn họ còn chưa kịp phát ra một tiếng gào thét tuyệt vọng đã hóa thành những đóa hoa máu đỏ tươi, kèm theo những mảnh thịt nát cùng tay chân cụt lìa bắn tung tóe, nở rộ trong không trung. Một vùng đất rộng lớn nhanh chóng bị máu tươi chói mắt nhuộm đỏ.
Chỉ một kiếm, ba ngàn binh sĩ Thần Hoàng… chết không toàn thây!
Đám người Tề Trấn Thương đứng ở trung quân dù cách rất xa, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến hắn kinh hãi đến mức hồn bay phách lạc. Bàn tay hắn nắm chặt ngọc truyền âm, dùng hết khí lực toàn thân gầm lên:
- Lui lại… Toàn quân… A a!
Giữa tiếng gầm thét đột nhiên trở nên hoảng sợ gấp mấy chục lần của Tề Trấn Thương, bóng dáng Vân Triệt đã tiếp cận với tốc độ không thể tin nổi. Thanh trọng kiếm màu son trong tay hắn mang theo huyền quang đỏ sậm cùng khí tức cuồng bạo không cách nào hình dung, oanh kích vào đại quân Thần Hoàng vẫn còn chưa kịp hoàn hồn sau cảnh tượng vừa rồi.
Ầm!!!!
Một tiếng nổ vang như sấm sét kinh thế hoàn toàn che lấp thính giác của mọi người. Tức thì, ánh sáng trở nên đặc biệt âm u… Đó không phải là bầu trời đột nhiên kéo thêm mây đen, mà là mặt đất trong phạm vi mấy dặm hoàn toàn bị nhấc bổng lên, mang theo đội quân Thần Hoàng ước tính đến mười vạn người, bị ném lên không trung cao ngàn trượng. Trong lúc nhất thời, trời và đất như hoàn toàn đảo lộn, mặt đất nứt toác sụp đổ, đầy trời đều là đất đen và tiếng gào thét hoảng sợ của quân Thần Hoàng. Nhưng tiếng gào thét này chỉ kéo dài trong một cái chớp mắt ngắn ngủi, thân thể của bọn họ đã bị nghiền nát hoàn toàn trong cơn lốc trọng kiếm cuồng bạo tới cực điểm, nát vụn còn hơn cả bụi.
Rào rào…
Cát đất đen ngòm đầy trời rơi xuống, nhưng gần mười vạn quân Thần Hoàng bị hất lên lại không một ai có thể rơi xuống… Bởi vì thứ rơi xuống chỉ có huyết nhục bị nghiền nát đến cực điểm, đừng nói là một thi thể, ngay cả một ngón tay hoàn chỉnh cũng không có.
Khi lớp đất bị nhấc lên cuối cùng rơi xuống hết, màu sắc mặt đất đã không còn là màu vàng xám, mà là màu đỏ sẫm đến rợn người, xen lẫn với vô số áo giáp, vũ khí cũng bị nghiền nát. Trên mặt đất, từng vết rách không gian do lực trọng kiếm tạo ra vẫn chưa hoàn toàn tan biến, đang “rắc rắc” vặn vẹo.
Chiến trường khổng lồ, chỉ trong nháy mắt… thật sự chỉ trong nháy mắt, đã biến thành một luyện ngục đầy máu tanh, tiếng kêu rên sợ hãi và tiếng thét chói tai. Người chết thì chết không toàn thây, người sống sót thì run rẩy, gào khóc thảm thiết, tim gan như muốn vỡ nát… Vô số quân lính Thần Hoàng không bị ảnh hưởng cũng tê liệt ngã trên mặt đất, đồng tử co rúm lại, đừng nói là đứng lên, ngay cả tâm hồn cũng đã bị kinh hãi đến mức hoàn toàn rời khỏi thể xác.
Nghẹt thở, áp lực và nghẹt thở đến cực hạn. Quân Thương Phong ở trước cửa thành không khỏi trợn trừng mắt, giống như đang ở trong mộng. Quân Thần Hoàng mà họ vô cùng căm hận bị hủy diệt từng mảng lớn trong nháy mắt, vốn dĩ họ nên hưng phấn mới phải… Nhưng hình ảnh trước mắt lại khiến họ phải chịu đựng sự hoảng sợ và kinh hãi không hề thua kém quân Thần Hoàng. Ngay cả Phong Vân Liệt, người đã sớm coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, cũng trợn trừng hai mắt, thật lâu không thể hoàn hồn.
Tiêu Vân nhìn mưa máu đầy trời rơi xuống, vô số xác nát, cùng với mặt đất bị nhuộm đỏ trong nháy mắt, thân thể vốn đã hạ quyết tâm rất lớn của hắn run lên một trận, sau đó chợt xoay người đi, bàn tay gắt gao ôm lấy khuôn mặt đã trắng bệch như giấy của mình:
- Ta làm không được… Ta thật sự làm không được…
Thiên Hạ Đệ Thất vội vàng ôm lấy hắn an ủi:
- Không sao… Hoàn toàn không sao. Vân ca ca mà ta yêu thích vốn là người lương thiện đến mức không nỡ làm tổn thương cả một con vật nhỏ, nếu chàng thật sự trở thành giống như Vân đại ca, ta… ta ngược lại sẽ sợ hãi. Cho nên… thật sự không sao đâu.
Sắc mặt của Thiên Hạ Đệ Nhất cũng đã trở nên vô cùng khó coi, hắn quay mặt đi, thậm chí không dám nhìn chiến trường đã biến thành màu máu kia, thì thầm một tiếng:
- Trên thế giới này… lại có sát khí đáng sợ như vậy… Phù…
Thân là thống lĩnh quân đội, phần lớn thời gian Đoàn Thanh Hàng và Tề Trấn Thương đều ở trong quốc quân, chưa từng thấy uy thế chân chính của một Đế Quân. Bọn họ trơ mắt nhìn mười vạn quân… vẻn vẹn mười vạn quân, dưới một kiếm của Vân Triệt… chỉ một kiếm, toàn bộ bỏ mạng!
Không có dù chỉ một chút cơ hội giãy giụa và phản kháng… Thậm chí đến toàn thây, ngay cả nơi chôn thân cũng không có!
Quân Thần Hoàng có thể tung hoành thiên hạ, quét ngang sáu nước, có trang bị cấp Thiên Huyền đỉnh phong, tư chất cao cấp nhất, vậy mà ở trước mặt người này, vốn ngay cả một bầy kiến hôi cũng không bằng!
Cho dù bọn họ thân kinh bách chiến, lòng dạ sắt đá, thì vào khoảnh khắc này, tâm trí cũng sụp đổ… Tề Trấn Thương hoảng sợ lùi về phía sau, rồi ngã phịch xuống đất, sau đó hét lên như điên:
- Mau… Mau rút lui!
Tiếng gào của Tề Trấn Thương gần như xé rách cổ họng, đám quân Thần Hoàng đang run rẩy trong hoảng sợ cũng như bừng tỉnh từ cơn ác mộng, phát ra những tiếng kêu quái dị, điên cuồng chạy về phía sau… Một khi phòng tuyến tâm lý sụp đổ, ngay cả thống lĩnh cũng đã bị dọa vỡ mật, hơn mười vạn đại quân Thần Hoàng này còn đâu nghĩ đến quân kỷ, một đám như ruồi bọ không đầu tháo chạy, chỉ mong dùng tốc độ nhanh nhất để rời xa khỏi ác ma khủng bố từ trên trời giáng xuống kia. Trong nháy mắt, quân lính đã tan rã, không biết bao nhiêu người chết vì giẫm đạp lên nhau.
Nhưng Vân Triệt hận thấu càn khôn, sát khí không thể khống chế sao có thể vì bọn họ chạy tán loạn mà dừng lại. Hắn đỏ ngầu hai mắt, bay vút lên không trung, Kim Ô Viêm cấp tốc ngưng tụ, trong nháy mắt đã bành trướng hơn mười trượng. Từ xa nhìn lại, giống như trên trời đã xuất hiện một vầng mặt trời đỏ rực khác.
- Viêm Dương Bạo Liệt!
“Mặt trời” màu đỏ trên trời cao bạo liệt, bắn ra ngọn lửa hủy diệt ngập trời. Đây là Kim Ô Viêm, là ngọn lửa hủy diệt mà ngay cả trưởng lão Phượng Hoàng Phượng Phi Ưng dính vào cũng chết ngay lập tức, quân lính Thần Hoàng bình thường làm sao có thể chịu nổi. Hỏa diễm đỏ rực che trời hạ xuống, tất cả quân Thần Hoàng bị ngọn lửa chạm đến đều bị xích viêm thiêu đốt trong nháy mắt, hóa thành tro tàn trên đất… thậm chí trực tiếp bị thiêu cháy thành hư vô.
Tiếng kêu thảm thiết, tiếng gào thét, tiếng rít gào, sự sợ hãi, cùng với âm thanh thiêu đốt… đan xen trên không trung chiến trường này thành một khúc nhạc chiêu hồn kinh hoàng tột độ từ địa ngục.
Bọn họ thân là quân Thần Hoàng “vô địch thiên hạ”, một đường quét ngang Thương Phong, binh lực áp sát hoàng thành, chiếm lấy hoàng thành Thương Phong vốn đơn giản như lấy đồ trong túi. Bọn họ nằm mơ cũng không thể ngờ rằng lại gặp phải một ác ma cường đại và tàn nhẫn đến cực điểm như vậy. Huyền lực Phượng Hoàng toàn thân Phượng Phi Hằng điên cuồng vận chuyển, tốc độ đã đạt tới cực hạn, âm thanh bên tai khiến hắn như rơi vào ác mộng. Lúc này, hắn bỗng nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát, theo bản năng quay đầu lại, liền nhìn thấy Vân Triệt đang ở ngay phía sau hắn, cách chưa đến mười trượng.
Đồng tử của Phượng Phi Hằng đột nhiên phóng đại, hắn chợt cắn răng, một chiêu “Phượng Viêm Phần Thiên”, đánh toàn bộ Phượng Hoàng Viêm về phía Vân Triệt.
Sắc mặt Vân Triệt âm trầm như tử thần đoạt mệnh đến từ địa ngục. Đối mặt với công kích của Phượng Phi Hằng, Kiếp Thiên Kiếm trong tay hắn nhẹ nhàng bâng quơ vung lên… Ngọn lửa Phượng Hoàng cường đại của Phượng Phi Hằng vừa chạm đến lực trọng kiếm, trong nháy mắt liền bị phá tan thành hoa lửa bay đầy trời, mà cơn lốc huyền lực do trọng kiếm khuấy động gần như không hề bị ảnh hưởng gì, trong tiếng rít phá không, hung hăng đánh lên ngực Phượng Phi Hằng.
Ầm!
Phượng Phi Hằng phun ra liên tiếp ba ngụm máu tươi, lăn lộn trên mặt đất. Hắn còn chưa kịp đứng dậy, cả người đã bị Vân Triệt túm gáy nhấc lên, cảm giác tử vong lạnh như băng cũng từ phía sau truyền đến.
- Ta… ta là Phượng Phi Hằng… là Thập Cửu trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông… Ngươi không thể giết ta…
Mỗi một cơ bắp, mỗi một dây thần kinh trên toàn thân Phượng Phi Hằng đều đang kịch liệt run rẩy:
- Bằng không… bằng không Phượng Hoàng Thần Tông sẽ không tha cho ngươi… A a a a!
Ầm!!!
Trong tiếng kêu gào thảm thiết thê lương tuyệt vọng của Phượng Phi Hằng, một luồng hỏa diễm nổ tung sau lưng hắn, khiến vị trưởng lão Thần Hoàng lừng lẫy một thời này hóa thành những mảnh lửa bay đầy trời.