Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 658: CHƯƠNG 657: BĂNG VÂN TIN DỮ (HẠ)

Lúc này, cửa tẩm cung bị đẩy ra, Vân Triệt và Thương Nguyệt sóng vai đi ra. Vành mắt của Thương Nguyệt đỏ bừng, hiển nhiên trước đó đã khóc đến trời u đất ám, nhưng sắc mặt nàng lại không còn tái nhợt, khuôn mặt khẽ nhuộm một tầng ráng đỏ, khiến vẻ cao quý của nàng lại thêm phần tươi đẹp động lòng người, ngay cả đôi mắt cũng ánh lên vẻ lộng lẫy hơn xưa.

Mọi người vội vàng nghênh đón, Đông Phương Hưu vội cất lời:

- Bệ hạ, người đã tỉnh… Vậy còn có chỗ nào không khỏe không?

Thương Nguyệt khẽ mỉm cười:

- Ta không sao rồi, đừng lo.

Nàng chuyển hướng sang ba người Thiên Hạ Đệ Nhất, chuẩn xác gọi tên của họ:

- Thiên Hạ đại ca, Tiêu Vân, còn có Thất muội, hoan nghênh ba vị đến Thương Phong quốc. Ba vị là bằng hữu của phu quân, vốn nên lấy quốc lễ đối đãi, nhưng lại để mọi người nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn không chịu nổi thế này, thật lấy làm hổ thẹn.

Khí chất của Thương Nguyệt đã thay đổi rất lớn so với ba năm trước, trong từng cử chỉ không còn là dịu dàng như nước, nhu nhu nhược nhược, mà trong vẻ thanh lịch lại toát ra sự cao quý và uy nghiêm. Khí thế đế vương đã nhanh chóng lớn mạnh trong áp lực nặng nề suốt ba năm qua cùng vô số lần quyết đoán sắt đá, khiến cả ba người Thiên Hạ Đệ Nhất đều cảm nhận được một luồng áp lực vô hình. Tiêu Vân vội vàng xua tay nói:

- Nữ hoàng… A, đại… Đại tẩu đừng khách sáo với chúng ta… Có việc gì, xin cứ phân phó cho chúng ta là được.

Dáng vẻ khẩn trương của Tiêu Vân khiến Thiên Hạ Đệ Thất phải âm thầm nhéo hắn một cái, sau đó nàng ung dung nói:

- Không hổ là thê tử của Vân đại ca, quả nhiên không giống tầm thường. Phu quân ta nói rất đúng, đại tẩu đừng khách sáo với chúng ta, hiện giờ Thương Phong quốc đang lâm nguy, nếu quả thật có chuyện gì chúng ta có thể giúp đỡ, xin cứ việc phân phó.

Thiên Hạ Đệ Nhất cũng không hề do dự nói:

- Vân huynh đệ có đại ân với ba người chúng ta, nếu có gì phân phó, dù vào sinh ra tử cũng không từ.

Thương Nguyệt khẽ cười nói:

- Cảm ơn các vị… Cũng cảm ơn mọi người trong khoảng thời gian này đã chiếu cố phu quân của ta.

Vân Triệt lo lắng nói:

- Nguyệt Nhi, hiện giờ thân thể nàng còn yếu, vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt đi. Chuyện còn lại, cứ giao cho ta là được rồi.

Thương Nguyệt nhẹ nhàng lắc đầu:

- Thân thể ta hoàn toàn không sao. Tuy rằng Thần Hoàng quân đã bị phu quân dùng thần uy tiêu diệt, nhưng nguy khốn của hoàng thành vẫn chưa được giải trừ. Phía Thần Hoàng Quốc tất nhiên đã bị kinh động, trong vòng mười hai canh giờ, đại quân của chúng nhất định sẽ tập kết trước cửa thành. Chiến sĩ của chúng ta, còn có dân chúng trong thành, cũng đều cần bố trí và trấn an, bây giờ không phải là lúc ta nghỉ ngơi.

- Đừng miễn cưỡng bản thân.

Thương Nguyệt dịu dàng nói:

- Có chàng ở đây, ta chẳng còn sợ hãi điều gì.

Trên vầng trán của nàng không có vẻ nặng nề và u ám, thậm chí ngay cả một chút ngưng trọng cũng không có, chỉ có sự ấm áp và thỏa mãn sâu sắc. Bởi vì không có mất đi, bởi vì có Vân Triệt ở bên cạnh, nàng đã có cả thế giới, không còn gì để cầu xin hay oán hận.

Thương Nguyệt liên tiếp hạ lệnh điều binh, Thương Phong hoàng thành cũng nhanh chóng tiến vào lại trạng thái chuẩn bị chiến tranh.

Sắc trời đã bắt đầu hơi tối xuống, thời gian đã gần hoàng hôn. Trong khoảng thời gian này, Vân Triệt cũng dần dần hiểu rõ cục diện hiện giờ của Thương Phong quốc qua lời của Đông Phương Hưu và Tần Vô Thương… Chỉ có thể dùng bốn chữ “thảm không nỡ nhìn” để hình dung.

Toàn bộ chín phần mười chủ thành đã bị Thần Hoàng Quốc xâm chiếm, thậm chí còn có một phần bị thiêu rụi trên diện rộng, dân chúng Thương Phong quốc táng thân trong biển lửa chiến tranh đã vượt qua hơn năm mươi triệu người… Mà đó gần như mới chỉ là ước tính ban đầu. Thần Hoàng Quốc vì muốn chiếm lấy Thương Phong với tốc độ nhanh nhất đã ra tay tàn nhẫn, độc ác, quả thật tội lỗi chồng chất… Có lẽ trong mắt Thần Hoàng Quốc, người Thương Phong quốc dù cũng là nhân loại, nhưng chỉ là những sinh mệnh đê tiện không đáng kể.

Cũng có không biết bao nhiêu người trôi giạt khắp nơi, không nhà để về… Thương Phong quốc từng yên bình tốt đẹp, hiện giờ đang đứng bên bờ vực hủy diệt… Ngay cả việc kéo dài hơi tàn cũng mong manh đến vậy.

Vân Triệt khẽ lẩm bẩm hai chữ, trong kẽ răng cắn chặt gần như muốn rỉ máu:

- Thần… Hoàng…

Vân Triệt hỏi:

- Phía Thiên Kiếm sơn trang, thật sự không có một chút hồi đáp nào sao?

Đông Phương Hưu thở dài một tiếng, chậm rãi lắc đầu, trên mặt tỏ vẻ bi ai:

- Haizzz, không có. Tiên hoàng và bệ hạ trước sau đã chín lần tự tay gửi thư cầu xin Thiên Kiếm sơn trang giúp đỡ. Nhưng Thiên Kiếm sơn trang hoàn toàn phớt lờ, ngay cả một lời giải thích cho có lệ cũng không có. Thần Hoàng Đế Quốc quá cường đại, bọn họ sợ vì vậy mà bị cuốn vào họa diệt quốc, có lẽ về lý cũng có thể lý giải… Nhưng bọn họ chỉ cần phái mấy cường giả bảo hộ bệ hạ cũng được…

Vân Triệt cười lạnh một tiếng:

- Về lý có thể lý giải? Đây không chỉ liên quan đến lời hứa ngàn năm giữa Thương Phong hoàng thất và Thiên Kiếm sơn trang… Mà còn là quốc nạn! Quốc nạn trước mắt, hễ là người có chút tâm huyết, đều sẽ biết dùng tất cả những gì mình có, bao gồm cả sinh mệnh để phản kháng! Thiên Kiếm sơn trang bọn họ… đường đường là thế lực tu huyền hàng đầu của Thương Phong quốc, nên dẫn dắt huyền giới tạo thành lực lượng phản kháng mạnh mẽ nhất, lại vì an nguy của bản thân mà bất chấp tín nghĩa gia tộc, mặc kệ nguy nan quốc gia… Hôm nay tất cả chiến sĩ Thương Phong ở lại thủ vệ Thương Phong hoàng thành, lao tới chiến trường, ai mà không rõ ràng hậu quả duy nhất khi ở lại chính là tử trận, nhưng bọn họ vẫn hiên ngang không chùn bước! Cái gọi là đệ tử Thiên Kiếm này… Thậm chí còn không bằng những chiến sĩ bình thường nhất của Thương Phong!

Tần Vô Thương ngẩng đầu lên, giọng nói cũng hoàn toàn bi thương:

- Đúng vậy… Huyền giới, nếu tập trung lại, vốn nên là một lực lượng phản kháng mạnh nhất, đáng tiếc… đáng tiếc… Đáng tiếc bọn họ có được lực lượng cường đại hơn người bình thường, sống lâu hơn người bình thường… nhưng cũng càng sợ chết hơn người bình thường. Thần Hoàng quân đến đâu, những thế lực, gia tộc xưng vương xưng bá ở bản xứ, lại có rất ít người phản kháng, thường thường đều là kẻ đầu tiên đầu hàng Thần Hoàng quân, thậm chí còn chủ động dâng lễ vật hậu hĩnh để hối lộ… Chỉ cần có thể giữ được mạng sống và bảo toàn cơ nghiệp gia tộc. Ngay cả Tiêu Tông kia cũng là như thế… Tông chủ và các trưởng lão của Tiêu Tông, những kẻ đủ sức một tay che trời ở Thương Phong Quốc, khi Thần Hoàng quân kéo đến chẳng những không phản kháng, mà còn chủ động ra ngoài tông môn hai mươi dặm để nghênh đón, khúm núm trước mặt chúng…

Một trận họa diệt quốc đã khiến các thế lực ngày thường cao cao tại thượng lộ hết bộ mặt thật. Đúng vậy, bọn họ có huyền lực cao hơn người thường, hưởng thụ vinh hoa mà người thường không dám mơ tới, có tuổi thọ dài hơn… nhưng lại sớm đã không còn nhiệt huyết vốn nên chảy trong lòng.

Thiên Hạ Đệ Thất căm giận nói:

- Thân là tông môn mạnh nhất một quốc gia, lại có hành vi như vậy trước quốc nạn… Thật khiến người ta khinh bỉ.

Thiên Hạ Đệ Nhất mặt không biểu cảm nói:

- Đúng vậy, nếu đó là bộ tộc của ta… cho dù sau khi nước mất vẫn có thể bảo toàn, ngay cả bản thân ta cũng sẽ khinh thường chính gia tộc của mình.

Vân Triệt ổn định tâm tình hỏi:

- Đông Phương phủ chủ, gia gia và tiểu cô của ta, họ vẫn ổn chứ?

Ở Thương Phong hoàng thành, hắn không nhìn thấy Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch. Hắn luôn canh cánh trong lòng về sự an nguy của họ, nhưng lại không dám hỏi, chỉ sợ phải nghe câu trả lời mà mình không muốn nghe nhất.

Đông Phương Hưu khẽ cười:

- Yên tâm, khoảng hai năm trước, bệ hạ đã lệnh cho Tần phủ chủ tự mình đưa họ đến Lưu Vân thành. Lưu Vân thành ở tận cùng phía đông, là một thành nhỏ nghèo nàn, chiến tranh không đến mức lan đến, vốn nên là nơi an toàn nhất… Chẳng qua, điều khiến chúng ta tuyệt đối không ngờ tới chính là, Thần Hoàng quân lại chia ra hơn hai mươi vạn quân thẳng tiến đến Lưu Vân thành.

Vân Triệt chợt đứng dậy, sắc mặt trầm xuống:

- Cái gì!

Phản ứng của Vân Triệt hoàn toàn nằm trong dự đoán của Đông Phương Hưu:

- Ha ha, đừng lo lắng. Thành chủ Lưu Vân theo mệnh lệnh của bệ hạ, đã rút hết lính phòng ngự, chủ động đầu hàng. Thần Hoàng quân không giết một người nào của Lưu Vân thành, hơn nữa ngay cả quân lính cũng không vào thành, mà phân tán đóng quân xung quanh Lưu Vân thành. Cứ mỗi bảy ngày bệ hạ sẽ truyền âm cho họ một lần, trong khoảng thời gian này họ vẫn luôn bình an vô sự.

Như trút được tảng đá ngàn cân trong lòng, Vân Triệt chậm rãi ngồi xuống, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Biểu cảm của Tiêu Vân biến ảo một hồi, cuối cùng không nén được nữa mà nói:

- Đại ca, gia gia và tiểu cô mà huynh vừa nói, có phải chính là… chính là…

Vân Triệt quay đầu lại, khẽ cười:

- Không sai…

Hắn lại một lần nữa đứng lên:

- Ta phải đi đón họ đến đây, để cả nhà các ngươi được đoàn tụ… Gia gia thấy đệ, nhất định sẽ… rất vui mừng, rất kích động.

Tiêu Vân ngơ ngác gật đầu, hai tay run lên vì căng thẳng:

- A… Được, được…

Gia gia… Tiểu cô… Người thân… Huyết mạch chí thân chân chính của bản thân…

Nghĩ đến việc có thể lập tức nhìn thấy gia gia và tiểu cô ngày đêm mong nhớ, nghĩ đến việc bản thân cuối cùng cũng có thể làm một chuyện khiến gia gia vui lòng, trong lòng Vân Triệt đã không thể kìm nén được sự vội vã. Tuy rằng họ ở Lưu Vân thành vẫn bình an vô sự, nhưng chỉ có ở bên cạnh hắn, mới là nơi khiến hắn yên tâm nhất. Hắn đứng dậy chuẩn bị rời đi, tìm một nơi để sử dụng Thái Cổ Huyền Chu, nhưng chân vừa cất bước, Đông Phương Hưu đã cất tiếng gọi hắn lại:

- Vân Triệt, có một chuyện, ta suy đi nghĩ lại, vẫn nên nhanh chóng báo cho ngươi biết thì tốt hơn. Bằng không… hậu quả thật khó lường.

Giọng nói ngưng trọng của Đông Phương Hưu khiến bước chân của Vân Triệt dừng lại, hắn nhìn Đông Phương Hưu, thận trọng nói:

- Đông Phương phủ chủ mời nói.

- Là chuyện về Băng Vân Tiên Cung.

Vân Triệt khẽ nhíu mày. Hắn không quên, bản thân vẫn là đệ tử của Băng Vân Tiên Cung:

- Băng Vân Tiên Cung? Băng Vân Tiên Cung làm sao? Chẳng lẽ cũng bị chiến tranh lan tới?

Đông Phương Hưu chậm rãi lắc đầu, nói:

- Ba năm nay tuy Băng Vân Tiên Cung chưa xuất động chống cự Thần Hoàng quân, nhưng đã liên tục không ngừng đem những gì tích lũy ngàn năm tặng cho chúng ta, bao gồm linh dược, huyền khí công kích, huyền tinh, huyền trận… cung cấp trợ lực thật lớn cho chúng ta. Ở Thiên Đồng quan có thể cầm chân Thần Hoàng quân suốt ba tháng, chính là dựa vào mấy ngàn viên huyền tinh công kích ẩn chứa huyền trận kỳ diệu của Băng Vân Tiên Cung. Chúng ta nằm mơ cũng không nghĩ tới, trước quốc nạn, người dốc hết toàn lực, không tiếc dùng đến cả căn cơ để giúp đỡ chúng ta, lại là Băng Vân Tiên Cung vốn có giao tình ít ỏi nhất.

Vân Triệt hỏi:

- … Nơi đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Hắn ngầm cảm thấy, Băng Vân Tiên Cung dốc hết sức lực như vậy, nhất định là vì Hạ Khuynh Nguyệt.

- Sáu tháng trước, Băng Nguyệt tiên tử Hạ Khuynh Nguyệt truyền âm cho bệ hạ, chỉ có mấy câu nói ngắn ngủi, nội dung của truyền âm là Băng Vân Tiên Cung đột nhiên gặp đại nạn, sau này không cách nào viện trợ cho hoàng thất được nữa, muốn bệ hạ tự lo liệu…

Trái tim Vân Triệt căng thẳng, bước nhanh về phía trước:

- Cái gì? Vậy sau đó thế nào? Băng Vân Tiên Cung rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì!

Đông Phương Hưu lắc đầu:

- Không ai biết. Sau đó, cho dù bệ hạ dùng phương pháp gì, đều không còn cách nào liên lạc được với người của Băng Vân Tiên Cung. Hơn nữa chiến thế liên tiếp báo nguy, Thương Phong tràn đầy nguy cơ, bệ hạ cũng không rảnh lo chuyện khác… Hiện giờ Băng Vân Tiên Cung rốt cuộc ra sao, không ai hay biết.

Tiêu Vân lập tức nói:

- Có phải đã bị Thần Hoàng quân tấn công không?

Vân Triệt trực tiếp lắc đầu:

- Không, không có khả năng. Nơi ở của Băng Vân Tiên Cung là Băng Cực Tuyết Vực rét căm căm quanh năm, hơn nữa băng tuyết phủ dày, cũng không phải là nơi thích hợp cho quân đội đóng quân, nhất là Thần Hoàng quân vốn sợ rét lạnh. Hơn nữa nơi đó ngoài Băng Vân Tiên Cung ra, đừng nói thành trì, ngay cả cư dân cũng không có, Thần Hoàng quân không có lý do gì để tấn công nơi đó.

Khó khăn ngàn năm?

Vân Triệt bỗng dưng nghĩ đến bốn chữ mà Thái thượng cung chủ Phong Thiên Hối lúc trước đã nói với hắn, mà không chỉ là bốn chữ, đó còn là lời tiên đoán liên quan đến sự sinh tử tồn vong ngàn năm của Băng Vân Tiên Cung. Phong Thiên Hối lúc trước cũng thẳng thắn nói sở dĩ để cho hắn lấy thân phận nam đệ tử gia nhập Băng Vân Tiên Cung, cũng hoàn toàn là vì ứng đối với lời tiên đoán “khó khăn ngàn năm” này.

Băng Vân Tiên Cung rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì… Lời tiên đoán “khó khăn ngàn năm” kia, chẳng lẽ thật sự đã ứng nghiệm sao!

Hơn nữa, tính từ lúc Hạ Khuynh Nguyệt truyền âm báo tin “đột nhiên gặp đại nạn” đến nay đã sáu tháng… Ròng rã sáu tháng trời!

Trong lòng Vân Triệt nhất thời bị phủ kín một tầng bóng ma thật sâu. Hôm nay, là ngày đầu tiên hắn trở về Thiên Huyền đại lục, hắn nhận được không phải là nước mắt của gặp lại và đoàn tụ, ngược lại là những tin tức cái sau còn trầm trọng hơn cái trước.

Vân Triệt nhíu mày nói:

- Ta phải đến Băng Vân Tiên Cung một chuyến ngay lập tức!

Tiêu Liệt và Tiêu Linh Tịch ở Lưu Vân thành chí ít vẫn an toàn, nhưng Băng Vân Tiên Cung… Nếu không lập tức đến xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn chắc chắn sẽ đứng ngồi không yên.

- Trong hôm nay, nhất định sẽ còn có Thần Hoàng quân kéo đến. Đến lúc đó nhớ truyền âm cho ta trước tiên. Ta có huyền chu trong người, chỉ trong nháy mắt là có thể quay về!

Thiên Hạ Đệ Nhất nhíu mày gật đầu nói:

- Ngươi yên tâm đi đi. Bên này có chúng ta ở đây, tất nhiên không có việc gì.

Vân Triệt đã không thể chờ đợi thêm, nhanh chóng ngưng huyền truyền âm báo cho Thương Nguyệt đang ở đại điện bên cạnh tự mình bố trí chiến cuộc một tiếng, sau đó đi ra cửa phòng, nhanh chóng bay lên cao, gọi Thái Cổ Huyền Chu ra, tập trung về phương hướng và khoảng cách đại khái của Băng Vân Tiên Cung, rồi trong một tiếng không gian rít lên, Thái Cổ Huyền Chu đã biến mất tại chỗ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!