Nhưng dù cho tốc độ của Dạ Thanh Thịnh có tăng lên gấp mười lần, cũng tuyệt đối không thể thoát khỏi lòng bàn tay Vân Triệt. Vân Triệt vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ vươn tay ra. Một luồng hàn khí vô hình xuyên thủng không gian, trong nháy mắt đã đánh trúng Dạ Thanh Thịnh ở ngoài trăm trượng. Toàn thân gã đang liều mạng chạy trốn bỗng cứng đờ, rồi ngã lăn ra đất trong tiếng kêu gào thê thảm, sau đó một lớp băng dày nhanh chóng ngưng tụ bao phủ khắp người.
- Giữ... giữ lại người sống!
Giọng Cung Dục Tiên dồn dập nói.
Không cần Cung Dục Tiên nhắc nhở, Vân Triệt vốn không có ý định giết chết Dạ Thanh Thịnh. Hắn đã xác định những kẻ này đến từ Nhật Nguyệt Thần Cung, nhưng vẫn chưa biết vì sao chúng lại ra tay với Băng Vân Tiên Cung... Đặc biệt là, những kẻ này rõ ràng do Dạ Tinh Hàn chính miệng bày kế!
Ít nhất, hắn phải biết rõ nguyên do... đặc biệt là mục đích của Dạ Tinh Hàn.
Trong nháy mắt, toàn thân Dạ Thanh Thịnh đã hoàn toàn bị đóng băng, bất luận là thân thể hay huyền lực, đều bị phong kín triệt để, ngã trên mặt đất không hề nhúc nhích. Vân Triệt mở lòng bàn tay, theo khí lưu di chuyển, thân thể bị đóng băng của Dạ Thanh Thịnh bay lên khỏi mặt đất, nhanh chóng bay ngược trở về, rơi xuống bên chân Vân Triệt, bị hắn nặng nề đạp dưới chân... Khoảnh khắc hắn đặt chân xuống, lớp băng trên người Dạ Thanh Thịnh cũng vỡ vụn theo. Ý thức của Dạ Thanh Thịnh vẫn chưa tan rã, dù không còn lớp băng, toàn thân gã vẫn lạnh cóng run lẩy bẩy, mặt mày xanh tím, nhưng huyền lực trong người lại bị một luồng sức mạnh mà gã không tài nào chống cự nổi áp chế và phong tỏa hoàn toàn. Mặc cho gã cố gắng thế nào, cũng không thể vận dụng được mảy may.
Vân Triệt ngước mắt, chậm rãi nhấc chân khỏi lưng gã. Dù không còn bị Vân Triệt giẫm đạp, sự áp chế cực kỳ mạnh mẽ vẫn tồn tại, thêm vào đó thân thể gã đã bị đông cứng hoàn toàn, đừng nói là đứng dậy, ngay cả nhấc cánh tay hay quay đầu cũng không thể làm được, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt và mơ hồ từ trong miệng.
Rầm!
Vân Triệt một cước đá bay Dạ Thanh Thịnh vào góc phải Băng Di Thần Điện, sau đó không thèm liếc mắt nhìn gã thêm một lần nào, mà bước nhanh tới trước mặt Cung Dục Tiên. Bởi vì hắn cảm nhận được, khí tức của Cung Dục Tiên đã ngày càng yếu ớt, cứ như thế này, chút sinh cơ cuối cùng có thể tan biến bất cứ lúc nào.
- Cung chủ, người bảo ta giữ lại mạng hắn, là để hỏi cho ra rốt cuộc đám người này đến từ đâu phải không?
Vân Triệt nhìn Cung Dục Tiên, bình tĩnh nói, đồng thời bắt đầu nhanh chóng vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết, thu nạp thiên địa chi khí.
Mộ Dung Thiên Tuyết, Quân Liên Thiếp, Mộc Lan Y, Sở Nguyệt Ly, Phong Hàn Nguyệt, Phong Hàn Tuyết... cùng tất cả các nữ tử Băng Vân đều kinh ngạc nhìn thẳng vào hắn, mọi ánh mắt đều mông lung như sương băng, mơ màng như mộng... Cho đến tận bây giờ, các nàng vẫn còn nghi ngờ mình đang ở trong một giấc mộng hư ảo.
Kiếp nạn từ trên trời giáng xuống, nửa năm nay, không một khoảnh khắc nào các nàng không chìm trong tuyệt vọng... Đối thủ là hai Phách Hoàng và mười Vương Tọa cao cấp, một sức mạnh mà các nàng không tài nào chống lại. Sáu tháng qua, các nàng dựa vào Băng Di Thần Điện để giữ lại chút hơi tàn cuối cùng.
Hôm nay, khi kẻ địch phá tan Băng Di Thần Điện, các nàng đã sẵn sàng cho cái chết, từ lâu đã không dám hy vọng vào bất kỳ kỳ tích nào... Nhưng, Vân Triệt, người đã bỏ mạng ở Thái Cổ Huyền Chu ba năm trước... nam đệ tử duy nhất của Băng Vân Tiên Cung, lại trở về vào thời khắc cuối cùng, xuất hiện trước mặt các nàng.
Hắn không chỉ sống sót trở về một cách kỳ diệu, mà thực lực còn trở nên mạnh mẽ đến mức không thể tin nổi, không thể nào hiểu được. Mười Vương Tọa cao cấp cường đại bị hắn giết sạch trong chớp mắt, còn Phách Hoàng, nhân vật thần thoại đối với Thương Phong Quốc, lại càng không có chút sức phản kháng nào trước mặt hắn, chẳng khác gì một đứa trẻ sơ sinh.
Nguy cơ đẩy các nàng vào đường cùng, lại được giải trừ trong nháy mắt chỉ vì sự trở về của Vân Triệt. Mười một kẻ mà các nàng căm hận và sợ hãi đã chết không toàn thây, kẻ còn lại cũng nằm liệt ở đó như một cái xác. Thế nhưng không một ai trong các nàng reo hò vui sướng, bởi vì... tất cả thực sự quá hư ảo. Trong phút chốc, các nàng không thể nào tin được Vân Triệt trước mắt chính là Vân Triệt mà các nàng từng biết.
- Phải...
Cung Dục Tiên chậm rãi gật đầu:
- Băng Vân Tiên Cung... không thể... không minh bạch... mà chịu kiếp nạn này... khụ... khụ khụ...
Cung Dục Tiên ho một trận kịch liệt, một dòng máu đen nhanh chóng chảy ra từ khóe miệng.
- Cung chủ!
Mộ Dung Thiên Tuyết và Quân Liên Thiếp kinh hãi thét lên, vội vàng truyền huyền khí vào cơ thể nàng. Vân Triệt tiến lên, đặt tay lên ngực nàng, đem thiên địa chi khí vừa thu nạp được truyền vào tâm mạch của nàng:
- Cung chủ yên tâm, chuyện này, chúng ta nhất định sẽ tra ra manh mối... Kẻ chủ mưu, bất kể là ai, đều phải trả giá đắt... Cung chủ, bây giờ người đừng nói gì cả, nhắm mắt lại, tĩnh tâm... Hiện tại đã không còn nguy hiểm, người chỉ cần an tâm dưỡng thương, nhất định sẽ nhanh chóng bình phục.
- Không...
Cung Dục Tiên lắc đầu:
- Có mấy lời, ta nhất định phải... nói ngay bây giờ...
Giọng Cung Dục Tiên run rẩy và yếu ớt, nhưng đôi mắt không hề tan rã mà vẫn một mảnh trong sáng, ngay cả sinh cơ đang suy yếu trong cơ thể cũng đột nhiên trở nên vững vàng... Nhưng sự thay đổi này không khiến Vân Triệt yên tâm, mà lòng hắn đột nhiên trĩu nặng...
Đây là... hồi quang phản chiếu!
Là Cung Dục Tiên đang dùng tất cả sinh mệnh còn sót lại... để đổi lấy chút tỉnh táo ngắn ngủi cuối cùng.
- Cung chủ, người...
- Đừng... nói nữa... Nghe ta nói... nghe ta nói...
Môi Cung Dục Tiên run rẩy, giọng nói yếu ớt nhưng đầy khẩn thiết, Vân Triệt cũng không dám ngắt lời nàng:
- Vân Triệt... ngươi có thể cho ta biết... thực lực hôm nay của ngươi đã đạt đến cảnh giới nào rồi không?
Mọi ánh mắt lại một lần nữa tập trung vào Vân Triệt. Các nàng đều vô cùng tò mò về cảnh giới thực lực hiện tại của hắn, nhưng Vân Triệt biết Cung Dục Tiên hỏi câu này không phải vì tò mò, hắn nghiêm túc đáp:
- Huyền lực của ta đang ở Vương Huyền Cảnh cấp ba, nếu vận dụng toàn lực, có lẽ có thể giao đấu với Đế Quân cấp ba trở xuống.
Giao đấu... với Đế Quân?
Sự kinh ngạc không thể diễn tả hiện lên trên mặt các nữ tử Băng Vân, từng tiếng hô khẽ bật ra trong vô thức. Thực lực của Vân Triệt khi toàn lực có thể giao đấu với Đế Quân... nói cách khác, thực lực của hắn hôm nay đã đạt đến... Quân Huyền Cảnh trong truyền thuyết!!
Đây không chỉ là ở Thương Phong Quốc, mà là cảnh giới tối cao mà tất cả huyền giả trên Thiên Huyền Đại Lục có thể đạt tới! Là đỉnh cao nhất! Một khi bước vào cảnh giới này, chính là Đế Quân thực thụ giữa nhân gian! Là thần thoại chân chính của Huyền Đạo.
Sắc mặt Cung Dục Tiên rất bình tĩnh, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia sáng, nàng chậm rãi hỏi:
- Vậy ngươi... có còn thừa nhận... mình là đệ tử của Băng Vân Tiên Cung không?
- Chỉ cần cung chủ không trục xuất ta, ta mãi mãi là đệ tử của Băng Vân Tiên Cung.
Vân Triệt đáp không chút do dự, hắn xòe tay ra, trong lòng bàn tay, một viên hàn tinh màu băng lam chậm rãi hiện ra:
- Băng Vân Hồn Tinh này là do thái thượng cung chủ năm đó tự tay ban cho, là tín vật chứng minh thân phận đệ tử Băng Vân. Dù đã rời Băng Vân Tiên Cung ba năm, nhưng ta vẫn luôn mang nó bên mình, chưa từng rời khỏi.
Nhìn Băng Vân Hồn Tinh trong tay Vân Triệt, ánh mắt Cung Dục Tiên rung động, nàng dùng hết sức lực chậm rãi gật đầu, giọng nói cũng mang theo sự kích động:
- Tốt... tốt... tốt... Sáu năm ngắn ngủi... từ một người không có huyền lực, đến mức có thể chiến với Đế Quân... Vẻn vẹn sáu năm... Thiên Huyền Đại Lục từ xưa đến nay chưa từng có... Ngươi bây giờ, đã có thể coi thường toàn bộ Thiên Huyền... thành tựu tương lai, càng không ai có thể đoán được... Đối với ngươi bây giờ mà nói, Băng Vân Tiên Cung... chẳng qua chỉ là một tồn tại nhỏ bé... vậy mà ngươi vẫn... nguyện thừa nhận mình là đệ tử của cung ta... Ngươi quả nhiên là... nam nhi trọng tình trọng nghĩa... Chẳng trách... Nguyệt Thiền lại bằng lòng vì ngươi mà ruồng bỏ Băng Vân... Khuynh Nguyệt vì ngươi mà trước sau không thể tĩnh tâm... Sư bá không tiếc phá vỡ môn quy ngàn năm để cho ngươi trở thành nam đệ tử đầu tiên...
Cung Dục Tiên nói một tràng dài như vậy, sắc mặt từ trắng bệch dần chuyển sang hồng hào. Mà Vân Triệt hiểu rõ, đây không phải là tình trạng của nàng chuyển biến tốt, mà là đang tiến gần hơn đến cái chết:
- Khuynh Nguyệt thành hôn cùng ngươi... Nguyệt Thiền vì ngươi mà rời cung... Ta từng coi ngươi như tội đồ của Băng Vân... Sư bá thu ngươi làm nam đệ tử, ta cũng từng không thể nào chấp nhận... Hôm nay mới biết, ngươi không những không phải tội đồ của Băng Vân, mà là cứu tinh trời cao ban cho Băng Vân Tiên Cung... Nếu không có ngươi, Băng Vân Tiên Cung hôm nay đã không còn tồn tại... Sư bá quả nhiên mắt sáng như đuốc...
- Cung chủ, người đừng nói nữa.
Phong Hàn Nguyệt và Phong Hàn Tuyết lo lắng đến sắp khóc:
- Hiện tại đã không còn nguy hiểm, chúng ta lập tức đưa người đến Băng Tâm Điện... Đến đó, người nhất định sẽ khá hơn ngay.
- Không...
Cung Dục Tiên đã rất yếu, nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu:
- Đừng động vào ta... Nghe ta... nghe ta nói hết lời... Vân Triệt... ngươi vừa còn thừa nhận thân phận đệ tử Băng Vân, vậy ngươi... có bằng lòng nghe mệnh lệnh của ta, cung chủ đời này... không?
"..." Vân Triệt gật đầu, hắn không khuyên can Cung Dục Tiên nữa, bởi vì hắn biết tất cả đều là vô ích. Ý chí của người sắp chết còn mạnh hơn cả y thuật: "Ta là đệ tử Băng Vân Tiên Cung, đương nhiên phải nghe theo mệnh lệnh của cung chủ."
- Tốt...
Giọng Cung Dục Tiên run rẩy càng thêm kịch liệt, ngữ điệu bỗng nhiên trở nên vô cùng nghiêm nghị:
- Băng Vân đệ tử Vân Triệt... quỳ xuống nghe lệnh!
Vân Triệt khẽ sững người, đối mặt với Cung Dục Tiên lúc này, hắn không thể nào từ chối, trịnh trọng quỳ một gối xuống trước mặt nàng. Đúng lúc này, hắn nhìn thấy bàn tay phải của Cung Dục Tiên chậm rãi mở ra, một viên băng lăng hư ảo lơ lửng trên mu bàn tay, tỏa ra lam quang mộng ảo lạ thường.
Nhìn thấy viên băng lăng đó, Băng Vân Thất Tiên đều biến sắc kịch liệt, thất thanh nói:
- Đó... đó là...
- Băng Phách này tên là ‘Băng Vân Tiên Phách’, nó chứa đựng toàn bộ công pháp của Băng Vân Tiên Cung, những ký ức quý giá của các đời cung chủ. Có nó bên người là có thể mở ra tất cả cấm chế trong Tiên Cung... Và nó, cũng chính là tín vật chứng minh thân phận Cung Chủ Băng Vân Tiên Cung...
Cung Dục Tiên run rẩy đưa tay ra, đẩy Băng Vân Tiên Phách đến trước mặt Vân Triệt:
- Ta bây giờ... giao ‘Băng Vân Tiên Phách’ cho ngươi... Kể từ hôm nay, ngươi chính là... Tân Cung Chủ của Băng Vân Tiên Cung