Âm thanh kinh hoàng vang vọng trăm dặm, cuối cùng, tất cả chìm vào tĩnh mịch.
Theo luồng kim quang biến mất, phía tây nam Thương Phong Hoàng Thành đã hoàn toàn trống trải. Bất kể là Thần Hoàng Quân hay bầy huyền thú khổng lồ, toàn bộ đều biến mất không còn tăm hơi... Không một xác chết, không một vết máu, không một mảnh giáp vỡ, thậm chí ngay cả một tia dấu vết cũng không thể tìm thấy. Chỉ có vô số vết nứt không gian đen kịt đang vặn vẹo thu nhỏ lại rồi biến mất.
Đây là đợt Thần Hoàng Quân thứ hai đến trong ngày hôm nay, và kết cục của bọn họ… giống hệt như đợt thứ nhất!
Mấy trăm ngàn đại quân Thần Hoàng, dưới cơn phẫn nộ của Vân Triệt, trong nháy mắt đã bị thiêu thành tro bụi, một vùng đất dài đến bảy mươi dặm bị hủy diệt thành hư không… Cảnh tượng đó mang đến một cú sốc cực hạn, khiến tất cả những người tận mắt chứng kiến đến bây giờ vẫn chưa thể hoàn hồn. Bởi vì điều họ thấy không khác gì thần thoại, một sức mạnh thật sự có thể hủy thiên diệt địa!
Thế nhưng, sức mạnh như vậy, hình ảnh như vậy… lại xuất hiện lần thứ hai ngay trước mắt họ trong cùng một ngày. Nhưng lần này không phải Vân Triệt, mà là một người khác. Điểm chung duy nhất là mục tiêu hủy diệt đều là tử địch của Thương Phong Quốc… Khí tức phẫn nộ gào thét và ngọn lửa căm hờn cháy bỏng của hắn đều không thua kém Vân Triệt chút nào.
Cây cự cung màu xanh biếc trên tay Thiên Hạ Đệ Nhất đã biến mất, trong lòng hắn chấn động vô tận, nhưng lại không hề kinh hoảng… “Gã khổng lồ” này có thực lực cực kỳ khủng bố, không thua kém Vân Triệt, nhưng hắn chắc chắn không phải kẻ địch. Bởi vì mục tiêu căm hận của hắn là Thần Hoàng Quân, hơn nữa sức mạnh vừa rồi được phóng thích theo cơn giận dữ còn được khống chế hết sức để tránh lan đến Thương Phong Hoàng Thành ở phía sau… Nếu không, dù chỉ là dư âm cũng đủ để hủy diệt Hoàng Thành thành một vùng phế tích.
Thiên Hạ Đệ Nhất hít sâu một hơi, quay sang hỏi Thương Nguyệt:
- Ngươi vừa gọi ‘Nguyên Bá’, đó là tên của người này sao? Lẽ nào ngươi biết hắn?
- Hắn tên là Hạ Nguyên Bá, là sư đệ của phu quân ta… cũng là người thân của chàng ấy.
Thương Nguyệt kích động vạn phần nói.
- Sư… Sư… Sư đệ?
Thiên Hạ Đệ Nhất và Tiêu Vân trợn trừng mắt, không dám tin vào tai mình:
- Lẽ nào tuổi của hắn… còn nhỏ hơn cả đại ca?
- Đúng vậy, hắn nhỏ hơn phu quân một tuổi.
Thương Nguyệt nhẹ nhàng nói.
- !@#%...
Thiên Hạ Đệ Nhất và Tiêu Vân như nghe thấy tiếng cằm mình rơi xuống đất.
Trên không trung, sau khi đại quân Thần Hoàng bị tiêu diệt hoàn toàn, cơn thịnh nộ của Hạ Nguyên Bá cuối cùng cũng đã nguôi ngoai đi một chút. Hắn chậm rãi xoay người, vừa nhìn đã thấy Thương Nguyệt và Tần Vô Thương bên cạnh. Đã thức tỉnh Phách Hoàng Chi Tâm, hắn vốn không còn là kẻ yếu đuối ngày xưa, nhưng giờ phút này ánh mắt vẫn rung động, vành mắt đã hơi ươn ướt.
- Tuyết Nhược sư tỷ… Tần phủ chủ…
Hắn khẽ gọi một tiếng rồi bay nhanh qua. Trong khoảng thời gian ở Thương Phong Huyền Phủ, ngoài Vân Triệt ra thì Thương Nguyệt là người đối xử tốt với hắn nhất, Tần Phủ chủ cũng hết lòng chăm sóc.
Nhìn thấy hai người họ bình an vô sự… chính là niềm an ủi lớn nhất.
——————————————
Binh!!
Một tiếng vỡ nát yếu ớt dường như vang lên từ nơi sâu thẳm nhất. Phượng Hoành Không đang trong tâm trạng phiền muộn lập tức mở mắt ra, ánh mắt hỗn loạn biến ảo… Hắn chỉ có thể hy vọng rằng vừa rồi chỉ là ảo giác.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ bên ngoài, theo sau là tiếng kêu thất thanh:
- Tông chủ, không hay rồi! Hồn tinh của Ngũ Thập Nhị trưởng lão… vừa rồi cũng đột nhiên vỡ nát!
Phượng Hoành Không chậm rãi đứng dậy, sắc mặt âm u. Chưa đầy nửa canh giờ trước, Hàn Hưng Triêu truyền âm báo rằng trước Thương Phong Hoàng Thành là một mảnh yên tĩnh quái dị, không những không có tung tích của Thần Hoàng Quân, mà ngay cả dấu vết của một trận ác chiến cũng không có… Bây giờ, y cũng giống như chủ quân Thần Hoàng, không thể liên lạc, không còn tin tức!
Bên Thương Phong Hoàng Thành… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
————————————————
Băng Vân Tiên Cung.
Vân Triệt dùng Băng Vân Tiên Phách mở ra cấm chế đặc thù, cùng các nữ tử Băng Vân tiến vào Băng Vân Bí Địa, đặt thi thể của Phong Thiên Hối và Cung Dục Tiên vào trong băng quan ở cuối phòng. Thi thể của các đời cung chủ Băng Vân Tiên Cung đều yên nghỉ tại đây.
Mộ Dung Thiên Tuyết, Quân Liên Thiếp, Mộc Lam Y, Sở Nguyệt Ly, Phong Hàn Nguyệt, Phong Hàn Tuyết quỳ trước băng quan, phía sau là tất cả đệ tử Băng Vân. Các nàng cứ quỳ như vậy gần một canh giờ, mãi cho đến khi Vân Triệt khẽ thở dài, nói:
- Chúng ta ra ngoài thôi, để cung chủ yên nghỉ. Nàng đã vì Băng Vân Tiên Cung vất vả cả đời, cũng nên nghỉ ngơi thật tốt rồi.
Khi hắn dẫn các nữ tử Băng Vân rời khỏi bí địa, sắc trời bên ngoài đã tối sầm. Băng Vân Tiên Cung tuy gặp đại nạn, nhưng trước đó có kết giới bảo vệ, và trước khi kết giới biến mất, các nàng lại toàn bộ trốn vào Băng Di Thần Điện, vì vậy không xảy ra chiến đấu khốc liệt, nên Băng Vân Tiên Cung cũng không bị phá hủy quá nghiêm trọng.
Màn đêm phủ lên Băng Vân Tiên Cung một vẻ đẹp mộng ảo, ánh băng chiếu rọi, óng ánh như lưu ly, tựa như tiên cảnh băng tuyết. Vân Triệt liếc nhìn bầu trời… Bên Thương Phong Hoàng Thành vẫn chưa có truyền âm lại, xem ra không còn Thần Hoàng Quân đến nữa.
Có điều, hắn không biết rằng, cấm chế đặc thù của Băng Vân Bí Địa không chỉ có thể ngăn cách khí tức bên ngoài… mà ngay cả truyền âm cũng có thể ngăn cách.
- Bái kiến cung chủ!
Vân Triệt vừa định xoay người nói chuyện, xung quanh hắn, các nữ tử Băng Vân… bao gồm cả Băng Vân Thất Tiên đã đồng loạt quỳ xuống, trán cúi thấp, trịnh trọng hành lễ. Hắn vội vàng nói:
- Đứng dậy đi, các ngươi không cần bái ta. Tuy ta tạm thời đảm nhận chức cung chủ, nhưng các ngươi không cần phải giữ nhiều quy củ với ta như vậy.
Mộ Dung Thiên Tuyết nghiêm túc nói:
- Băng Vân Tiên Cung, và cả tính mạng của chúng ta, đều do cung chủ cứu vớt. Ngài lại là tân cung chủ do tiên cung chủ tự mình ủy thác, về tình về lý, chúng ta đều phải quỳ xuống bái lạy. Sau này, tỷ muội chúng ta, các đệ tử, đều sẽ tuân theo mệnh lệnh của cung chủ.
Nữ tử Băng Vân ai nấy đều có dung nhan khuynh thế, lại đều có tâm hồn như băng tuyết, khiến người ta khó lòng tiếp cận, từng khiến hắn âm thầm nghiến răng, oán thán Băng Vân Tiên Cung quả thực là phung phí của trời, đắc tội khắp nơi… Mà bây giờ, hắn lại trở thành cung chủ của Băng Vân Tiên Cung, tất cả nữ tử Băng Vân đều quỳ gối dưới chân, cảm giác này thật phức tạp và vi diệu, khó mà diễn tả thành lời…
- … Được rồi, các ngươi mau đứng lên đi, cứ coi đây là mệnh lệnh đầu tiên của ta với tư cách cung chủ.
Vân Triệt cố gắng nói một cách nghiêm túc.
Các nữ tử Băng Vân lần lượt đứng dậy. Ánh mắt các nàng nhìn Vân Triệt vẫn mang theo vẻ bi thương, nhưng đối với người đàn ông này, lại không có quá nhiều sự bài xích. Ba năm trước, khi hắn trở thành nam đệ tử đầu tiên gia nhập Băng Cung, đã khiến tất cả đệ tử Băng Vân không hiểu… kể cả Cung Dục Tiên. Nhưng sau đó, hắn đã mở ra tất cả huyền quan cho Mộ Dung Thiên Tuyết, sở hữu sáu thiên linh thần mạch kinh thế hãi tục, hơn nữa tốc độ lĩnh ngộ Băng Di Thần Công còn nhanh hơn cả Hạ Khuynh Nguyệt, Băng Vân Tiên Cung đã không còn bài xích hay nghi ngờ về hắn, sự cảnh giác ngày càng giảm… Vài tháng sau, họ đã cơ bản quen với sự tồn tại của hắn.
Bây giờ hắn trở về đúng lúc Băng Vân Tiên Cung rơi vào tuyệt cảnh, cứu các nàng từ cõi chết trở về, thực lực hắn thể hiện càng khiến các nàng tâm phục khẩu phục… Kiếp nạn của Băng Vân Tiên Cung chưa hoàn toàn được giải trừ, mà có một Vân Triệt ở Quân Huyền Cảnh, không nghi ngờ gì là một sự bảo đảm mà trước đây các nàng ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Sau khi trải qua sáu tháng như ác mộng, đối với vị cung chủ nam nhân này, các nàng bây giờ lại có thêm một loại ỷ lại mà chính mình cũng không nhận ra.
- Sư bá, sư thúc, cùng các vị sư tỷ sư muội,
Giọng nói của Vân Triệt ôn hòa và chân thành:
- Ba năm trước, ta lấy thân phận nam đệ tử gia nhập Băng Vân Tiên Cung, đã phá vỡ môn quy ngàn năm. Bây giờ trở thành cung chủ, chung quy là không thích hợp, sẽ mang đến cho Băng Vân Tiên Cung chúng ta rất nhiều lời dị nghị. Tiên cung chủ truyền vị cho ta cũng là hành động bất đắc dĩ, vì vậy, ta chỉ tạm thời nhận vị trí cung chủ này. Chờ tìm được Khuynh Nguyệt, ta sẽ lập tức trả lại vị trí cung chủ cho nàng. Có điều xin mọi người yên tâm, ta trước sau vẫn là đệ tử Băng Vân, những gì đã hứa với cố cung chủ, ta nhất định sẽ không nuốt lời… Trừ phi ta chết, bằng không chắc chắn sẽ không để bất kỳ ai ức hiếp Băng Vân Tiên Cung.
Cung Dục Tiên đã truyền cho hắn “Băng Vân Tiên Phách”, bên trong chứa đựng những ký ức quan trọng của các đời cung chủ cùng phần lớn bí mật của Băng Vân Tiên Cung. Dựa theo ghi chép trong đó, huyền trận mà Hạ Khuynh Nguyệt sử dụng để trốn thoát là Tùy Cơ Truyện Tống Trận, căn bản không thể biết được nàng đã bị truyền tống đến nơi nào, ngay cả phạm vi truyền tống lớn nhất của nó cũng không rõ.
Hắn cũng đã biết được, mục đích Dạ Thanh Thịnh và bọn họ tấn công Băng Vân Tiên Cung… rõ ràng là vì Hạ Khuynh Nguyệt!
Đây là điều khiến hắn vô cùng khó hiểu. Hạ Khuynh Nguyệt trước mười sáu tuổi đều ở Lưu Vân Thành, ít khi rời khỏi khuê phòng, ngay cả hắn có hôn ước mười sáu năm cũng không gặp được mấy lần. Sau đó nàng một mực tu luyện ở Băng Vân Tiên Cung, rất ít khi ra ngoài… Vài lần hiếm hoi cũng chưa từng rời khỏi Thương Phong Quốc.
Tại sao Nhật Nguyệt Thần Cung lại đột nhiên nhắm vào Hạ Khuynh Nguyệt?
Chẳng lẽ Dạ Tinh Hàn đã để mắt đến dung nhan của Hạ Khuynh Nguyệt?
Cũng không đúng… Dạ Tinh Hàn căn bản chưa từng gặp Hạ Khuynh Nguyệt mới phải!
- Cung chủ, chúng ta kế tiếp nên làm gì? - Mộ Dung Thiên Tuyết khẽ hỏi, trong đôi mắt băng giá mang theo vô hạn lo lắng. Các nàng cho đến bây giờ vẫn không hiểu rõ, tại sao Băng Vân Tiên Cung chưa bao giờ tranh chấp với đời lại gặp phải kiếp nạn như vậy.
Từng đôi mắt đẹp đều đổ dồn về phía Vân Triệt. Thiếu niên mới chỉ hai mươi hai tuổi này, trước kiếp nạn, đã lặng lẽ trở thành chỗ dựa của các nàng. Dù sao, thế giới này thực lực là trên hết, bất kể ở đâu cũng đều như vậy.
Vân Triệt hơi trầm ngâm rồi nói:
- Chúng ta đi thẩm vấn kẻ đáng chết kia!!
Vân Triệt đưa tay ra, một cơn gió lạnh cuốn tới, một người mặc hắc y bị cuốn đến trong tiếng la hét, rơi ầm xuống chân hắn.
Dạ Thanh Thịnh đã bị Vân Triệt phế bỏ huyền lực, kinh mạch đứt đoạn, đừng nói là phản kháng hay chạy trốn, ngay cả tự sát cũng không thể. Ở giữa vùng đất Băng Thiên Tuyết Địa, không còn huyền lực hộ thân, hắn bị đông cứng đến run lẩy bẩy, cái lạnh thấu xương mỗi một giây đều như có vô số mũi băng đâm vào cơ thể, đau đến không muốn sống. Nhìn thấy Vân Triệt, trong con ngươi hắn không có sự cầu xin, chỉ có nỗi sợ hãi… nhưng ngay cả một câu đơn giản nhất cũng không thể thốt ra.
Nhìn hắn, tất cả nữ tử Băng Vân đều lộ vẻ phẫn nộ và oán hận. Vân Triệt bước lên trước, chẳng buồn nói thêm một câu, bàn tay duỗi ra, huyền cương bay thẳng vào mi tâm, trong nháy mắt hoàn thành Huyền Cương Nhiếp Hồn.
Dạ Thanh Thịnh toàn thân run lên, hai mắt nhanh chóng mất đi tiêu cự, trở nên trống rỗng.
- Ngươi tên là gì?
Vân Triệt thu tay lại, thản nhiên hỏi.
- Dạ… Thanh… Thịnh…
Dạ Thanh Thịnh run rẩy trả lời.
Dạ?
Vân Triệt khẽ nhíu mày… Quả nhiên là người của Nhật Nguyệt Thần Cung! Nhật Nguyệt Thần Cung tuy không phải thế lực gia tộc, nhưng tất cả mọi người của Nhật Nguyệt Thần Cung đều đổi thành họ “Dạ”. Hắn liền hỏi tiếp:
- Ngươi có phải thuộc tông môn Nhật Nguyệt Thần Cung không?
- …Phải…
Dạ Thanh Thịnh ngây dại trả lời.
- A!!
Tiếng kinh hô đúng như dự liệu vang lên bên tai Vân Triệt. Cái tên “Nhật Nguyệt Thần Cung” khiến các nữ tử Băng Vân hoàn toàn hoa dung thất sắc.
Có thể điều khiển được Phách Hoàng, toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục cũng không có nhiều. Sáu tháng qua, hai chữ “Thánh Địa” đã từng thoáng qua trong suy đoán của các nàng, nhưng ngay sau đó lại bị phủ nhận. Bởi vì đối với Băng Vân Tiên Cung, đối với toàn bộ Thương Phong Quốc mà nói, Tứ Đại Thánh Địa giống như mây trên trời, như một loại thần phủ tồn tại, Băng Vân Tiên Cung vĩnh viễn không thể chạm tới… càng không thể có lý do gì để ra tay độc ác với các nàng.
Nhưng lúc này, cái tên các nàng nghe được, rõ ràng thuộc về Tứ Đại Thánh Địa trong thần thoại mà các nàng chỉ có thể ngước nhìn.
- Vậy ai đã phái các ngươi tới?
Giữa sự kinh ngạc và hoảng sợ của các nàng, Vân Triệt nhìn thẳng vào Dạ Thanh Thịnh, tiếp tục hỏi.
- Là thiếu chủ… Dạ Tinh Hàn…
- Dạ Tinh Hàn phái ngươi đến Băng Vân Tiên Cung, là muốn bắt Hạ Khuynh Nguyệt đi?
Vân Triệt nhíu mày nói.
- Phải… Còn phải bảo đảm Hạ Khuynh Nguyệt… nguyên vẹn không chút tổn hại…
- Hắn tại sao lại phái các ngươi tới bắt nàng? Dạ Tinh Hàn có mưu đồ gì với Hạ Khuynh Nguyệt?
Giọng Vân Triệt càng nặng thêm mấy phần.
Hai mắt Dạ Thanh Thịnh trở nên mờ mịt, một lúc lâu sau mới nói:
- Ta không biết…
Kẻ bị trúng Huyền Cương Nhiếp Hồn tuyệt đối không thể nói dối. Hắn đã trả lời không biết, vậy thì đích thực là không biết.
Điều khiến Vân Triệt nghi hoặc nhất vẫn không có được câu trả lời, hắn nặng nề hít một hơi, rồi đột nhiên hỏi:
- Dạ Tinh Hàn đã gặp Hạ Khuynh Nguyệt ở đâu? Hoặc là, hắn từ đâu biết đến sự tồn tại của Hạ Khuynh Nguyệt?
- Thiếu chủ… chưa từng gặp Hạ Khuynh Nguyệt… Thiếu chủ nói… cái tên Hạ Khuynh Nguyệt… là đến từ một trưởng lão của Thiên Uy Kiếm Vực…
- Trưởng lão Thiên Uy Kiếm Vực? - Vân Triệt nhíu chặt hai hàng lông mày: - Trưởng lão nào?
- Ta… không… biết…
Vân Triệt không còn kiên nhẫn, hắn đạp một cước lên ngực Dạ Thanh Thịnh, hai tay đặt lên đầu y, phóng ra huyền cương, nhanh chóng đọc toàn bộ ký ức… Chỉ trong vài hơi thở ngắn ngủi, bàn tay hắn rời khỏi đầu Dạ Thanh Thịnh, sắc mặt vô cùng âm trầm.