- Vân... Triệt!
Nhìn gương mặt đang cười khẩy của Vân Triệt, Dạ Tinh Hàn thất thanh rít lên, giọng nói tràn ngập oán hận. Năm đó, chính tên tiểu nhân không bằng chó này đã dám đối nghịch với hắn, đường đường là Thiếu chủ Nhật Nguyệt Thần Cung, còn phá hỏng đại sự của hắn ở Thái Cổ Huyền Chu! Nếu không phải vì Vân Triệt, hắn đã chiếm được thân thể Phượng Thần của Phượng Tuyết Nhi, thực lực hôm nay ắt đã đột phá Đế Quân, tốc độ trưởng thành trong tương lai cũng không thể nào so với hiện tại... Tất cả là tại Vân Triệt!
Năm đó Vân Triệt chết ở Thái Cổ Huyền Chu, nhưng mối hận trong lòng hắn vẫn không thể nào nguôi ngoai!
Vậy mà ba năm trôi qua, hắn mới biết Vân Triệt không chết! Còn giết người của hắn, một lần nữa phá hỏng chuyện tốt của hắn... Ngay cả huyền lực cũng tăng tiến như vũ bão... Thậm chí, dường như đã vượt qua hắn!
Khoảnh khắc nhận được hồn ấn báo tử của Dạ Thanh Thịnh, sự phẫn nộ, oán hận, sát ý... đã kịch liệt đến mức muốn làm lồng ngực hắn nổ tung!
Nếu lý trí không mách bảo rằng mình đã không còn là đối thủ của Vân Triệt, hắn đã sớm như chó điên lao tới, dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất hành hạ Vân Triệt đến chết. Hắn nhìn chằm chằm Vân Triệt, ánh mắt từ lạnh lẽo, oán hận dần hóa thành nụ cười gằn ác độc:
- Ngươi vẫn còn sống... thật sự cho bản thiếu một bất ngờ lớn đấy! Những năm qua, tiếc nuối lớn nhất của bản thiếu chính là không thể tự tay băm ngươi thành vạn mảnh. Không ngờ ngươi lại từ chỗ Diêm Vương chạy về, ngoan ngoãn dâng lên cho bản thiếu một món quà lớn.
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Dạ Tinh Hàn lướt ra sau, rơi xuống người chúng nữ Băng Vân Tiên Cung. Thoáng chốc, hai mắt hắn lập tức trợn lớn, ánh mắt trở nên cực kỳ nóng rực, vẻ mặt cũng từ âm lãnh chuyển thành dâm tà không hề che giấu:
- Vân Triệt, bản thiếu gia đột nhiên có chút cảm kích ngươi, nếu không phải vì ngươi, bản thiếu gia còn không biết có một nơi tuyệt vời như Băng Vân Tiên Cung! Không ngờ ở cái tiểu quốc sắp tan thành mây khói này lại có nhiều tuyệt thế mỹ nhân như vậy chờ thiếu gia ta đến hưởng dụng, chậc chậc...
Dạ Tinh Hàn lè lưỡi, chậm rãi liếm mép, cổ họng thậm chí còn vang lên tiếng "ừng ực". Ánh mắt và khí tức dâm tà đã hoàn toàn che lấp đi cả sự tức giận lẫn sát ý. Mà những điều này không phải Dạ Tinh Hàn giả vờ. Hắn tu luyện tà công, ngự nữ vô số, lòng tham đối với sắc đẹp và nhãn quang tự nhiên cũng vượt xa người thường, mỹ nữ tầm thường căn bản không lọt vào mắt hắn. Nhưng nữ tử Băng Vân Tiên Cung đều lấy băng tuyết làm da, trăng lạnh làm dung, khí chất lại càng lạnh lùng thoát tục, mỗi một người đều như đóa thiên sơn tuyết liên nở rộ giữa phong tuyết, như tiên tử giáng trần, ngạo nghễ hậu thế, đẹp đến tuyệt luân.
Ngàn năm qua, các đời đệ nhất mỹ nhân của Thương Phong Quốc đều xuất thân từ Băng Vân Tiên Cung, chưa từng có ngoại lệ!
Mà bất kỳ một nữ tử nào trong Băng Vân Tiên Cung... dù là người bình thường nhất, đặt ra thế gian cũng đều là tuyệt thế mỹ nhân trăm dặm có một, khí chất băng tuyết đó lại càng không phải nữ nhân tầm thường có thể so bì.
Vì lẽ đó, ngay cả một Dạ Tinh Hàn ngự nữ vô số, khi đối mặt với một nữ tử Băng Vân cũng sẽ lộ ra vẻ dâm tà như hổ đói... Huống hồ trước mắt hắn là trọn vẹn hai ngàn nữ tử Băng Vân! Không chút khoa trương, lúc này mỗi một tế bào, mỗi một dây thần kinh của Dạ Tinh Hàn đều đang hưng phấn run rẩy. Trọn vẹn hai ngàn nữ tử Băng Vân, chỉ cần tùy ý chọn ra một người cũng đủ khiến tất cả những nữ nhân hắn "nuôi nhốt" ở Nhật Nguyệt Thần Cung đều trở nên ảm đạm phai mờ. Đặc biệt là sáu người đứng đầu có huyền khí cường thịnh nhất, càng khiến hắn thèm nhỏ dãi đến mức không thể khống chế...
Về Băng Vân Tiên Cung, hắn đã từng ngẫu nhiên nghe nói từ rất lâu, nhưng một thế lực toàn nữ tử ở tiểu quốc Thương Phong, đừng nói là khiến hắn quan tâm, ngay cả tư cách để hắn nhớ kỹ cũng không có. Nếu không phải vì biết được cái tên "Hạ Khuynh Nguyệt" và nàng đang ở trong Băng Vân Tiên Cung, hắn sẽ không bao giờ "hạ cố" đến nơi này. Mà hắn nằm mơ cũng không ngờ, nơi đây lại là một "nhân gian tiên cảnh"!
Đối với một Thiếu chủ Nhật Nguyệt coi nữ sắc như mạng, hắn bỗng có cảm giác bừng tỉnh. Lúc này, sự chú ý của hắn đã hoàn toàn chuyển từ trên người Vân Triệt sang chúng nữ Băng Vân phía sau... So với những mỹ nhân đẹp như tiên băng này, sống chết của Vân Triệt quả thực không đáng nhắc tới!
Thiếu chủ Nhật Nguyệt Dạ Tinh Hàn dùng nữ tử để tu luyện tà công, ác danh này chúng nữ Băng Vân đều đã từng nghe qua. Hôm nay tận mắt nhìn thấy, quả thực còn không thể tả hơn cả lời đồn. Đối mặt với vẻ mặt và ánh mắt dâm tà của hắn, trên mặt chúng nữ Băng Vân đều lộ ra vẻ căm ghét sâu sắc. Mộ Dung Thiên Tuyết, Sở Nguyệt Ly mày liễu nhíu chặt, toàn thân băng linh lượn lờ, tay cầm thật chặt băng kiếm... Hôm nay, các nàng dù có bỏ mạng cũng quyết không để Dạ Tinh Hàn làm bẩn nửa phần.
"Ha ha ha ha!" Nghe Dạ Tinh Hàn nói, Vân Triệt không hề lộ ra nửa điểm kiêng kỵ hay tức giận, ngược lại hai tay khoanh trước ngực, cất tiếng cười điên cuồng:
- Dạ Tinh Hàn, ngươi chết đến nơi rồi mà còn muốn mơ mộng hão huyền, thật khiến người ta cười rụng cả răng, ha ha ha ha...
- Bản thiếu chết đến nơi rồi?
Dạ Tinh Hàn ánh mắt lạnh lùng, ngửa đầu cười ha hả, tiếng cười còn lớn hơn cả Vân Triệt:
- Xem ra dù ngươi có sống thêm ba năm thì vẫn chỉ là một tên ngốc đáng thương, ngay cả ai sắp chết đến nơi cũng không nhận ra.
- Thiếu chủ!
Dạ Thạch bước lên trước nói:
- Tên tiểu tử này thấy thiếu chủ, hiển nhiên đã sợ vỡ mật rồi. Hừ, với thân phận của thiếu chủ, không cần phải phí lời với hắn, ta bây giờ sẽ bắt hắn lại, mặc cho thiếu chủ xử trí!
- Vậy làm phiền Thập Ngũ trưởng lão rồi.
Dạ Tinh Hàn thản nhiên nói:
- Thập Ngũ trưởng lão ra tay nhẹ một chút, tuyệt đối đừng giết chết hắn.
- Nhìn ta đánh gãy hai chân của hắn trước đã!
Dạ Thạch cười lạnh một tiếng, huyền lực toàn thân khuấy động, đang định xông lên thì bỗng nhiên bóng người phía trước nhoáng lên, Dạ Cô Ảnh đã chắn ngay trước mặt, thấp giọng nói:
- Chờ đã! Tạm thời đừng ra tay! Các ngươi không phát hiện tình hình có gì đó không ổn sao!
- Lúc chúng ta đến, bọn họ đã bày trận sẵn ở đây, còn hô lên "Nhật Nguyệt Thánh Chu", rõ ràng đã sớm biết chúng ta sẽ đến, nhưng không những không bỏ chạy mà ngược lại còn chờ ở đây!
Dạ Cô Ảnh lạnh lùng giải thích:
- Nếu không có chỗ dựa hoặc âm mưu gì, sao bọn họ dám làm vậy! Đặc biệt là tên Vân Triệt kia... Ngươi xem bộ dạng của hắn, nào có nửa điểm lo lắng sợ hãi, ngược lại còn ra vẻ nắm chắc phần thắng, như thể con mồi đã sa lưới!
Tình hình đâu chỉ là không ổn, sau khi bọn họ đến, cảnh tượng tìm thấy Vân Triệt hoàn toàn nằm ngoài dự đoán. Dạ Thạch đáp lại:
- Đúng là không bình thường. Nhưng vừa rồi ta đã dùng toàn lực dò xét bốn phía, căn bản không có khí tức của cường giả nào. Huyền khí mạnh nhất cũng chỉ là Vương Huyền Cảnh cấp tám, còn tên Vân Triệt này cũng chỉ mới Vương Huyền Cảnh cấp ba! Tuy không biết tại sao bọn họ lại biết trước chúng ta sẽ đến, nhưng việc họ không bỏ trốn, hiển nhiên là biết thế lực của Nhật Nguyệt Thần Cung chúng ta, dù có chạy đến chân trời góc biển cũng vô dụng. Còn bộ dạng của Vân Triệt, vốn dĩ chỉ là giả vờ... phô trương thanh thế mà thôi!
- Ngươi thật sự cho rằng hắn đang giả vờ sao?
Dạ Cô Ảnh nhíu mày:
- Chúng ta đều là người đã sống gần ngàn năm, còn Vân Triệt mới hai mươi tuổi, hắn có giả vờ hay không, chẳng lẽ còn qua được mắt chúng ta?
Dạ Thạch mí mắt giật giật, Dạ Tiêu Nhiên và Dạ Quyển Vân cũng khẽ nhíu mày... Vân Triệt trước mắt không chỉ chủ động chờ bọn họ ở đây, mà khi đối mặt với Nhật Nguyệt Thần Cung, hắn lại trấn định tự nhiên. Bất luận là vẻ mặt, ánh mắt hay tư thái, đều không thấy nửa điểm căng thẳng hay kiêng kỵ, ngược lại còn không ngừng tỏ ra ngông cuồng, thậm chí là miệt thị... Bọn họ đã sống mấy trăm năm, thậm chí gần ngàn năm, tuyệt đối không tin một thiếu niên mới hai mươi tuổi có thể "giả vờ" đến trình độ như vậy trước mặt họ.
Sâu trong lòng, họ đã sớm xác định... sau lưng Vân Triệt, chắc chắn có chỗ dựa!
- Vậy thì thế nào?
Dạ Thạch vẫn cười khinh bỉ:
- Coi như hắn thật sự có chỗ dựa vững chắc... chẳng lẽ còn có thể mạnh hơn Nhật Nguyệt Thần Cung chúng ta? Trên Thiên Huyền Đại Lục này, ngoài ba Thánh Địa kia ra, chẳng lẽ còn có thế lực nào đáng để Nhật Nguyệt Thần Cung phải kiêng kỵ sao?
Lời của Dạ Thạch có phần ngông cuồng, nhưng lại là sự thật. Là thế lực đỉnh cao của Thiên Huyền Đại Lục, ngoài Hoàng Cực Thánh Vực, Chí Tôn Hải Điện và Thiên Uy Kiếm Vực, căn bản không tồn tại thứ gì đủ khiến họ phải nhìn thẳng. Cho dù Vân Triệt có triệu tập toàn bộ huyền giả của Thương Phong Quốc lại, bọn họ cũng chẳng thèm để vào mắt.
- Một người có thể khiến Phượng Hoàng Thần Tông phải chịu thiệt, tu huyền sáu năm đã có thể giết Dạ Thanh Thịnh và Dạ Tử Nghĩa, ta không có lý do gì để tin rằng hắn ở đây chỉ đơn thuần chờ chết!
Dạ Cô Ảnh cực kỳ thận trọng:
- Hơn nữa ngươi không nghe hắn vừa nói gì sao... Hắn nói Thiếu chủ của chúng ta sắp chết đến nơi! Hắn hoặc là đang phô trương thanh thế, nhưng nếu sau lưng hắn thật sự có chỗ dựa với thực lực như vậy, dù chỉ có một phần ngàn khả năng... ngươi có dám liều lĩnh gánh chịu nguy hiểm không? Nếu Thiếu chủ thật sự xảy ra chuyện gì, không chỉ chúng ta phải chết, mà cả gia tộc già trẻ của chúng ta, thậm chí tất cả hậu thế đều phải chôn cùng!
Lời của Dạ Cô Ảnh khiến Dạ Thạch toàn thân khẽ run, sắc mặt Dạ Tiêu Nhiên và Dạ Quyển Vân càng thêm kinh hoảng. Nhìn vẻ chắc chắn không một chút sơ hở của Vân Triệt, mấy vị trưởng lão Nhật Nguyệt Thần Cung, những Đế Quân ngạo thị thiên hạ, trong phút chốc lại không ai dám tùy tiện tiến lên, mà toàn lực ngưng tụ tinh thần, dò xét xem khu vực xung quanh có ẩn giấu huyền khí nào không.
- Một cái mạng tiện nhân của hắn, sống hay chết sao có thể so với an nguy của Thiếu chủ. Không phải ta quá cẩn thận, mà là bộ dạng của hắn... tuyệt không tầm thường, sau lưng nhất định có âm mưu. Thiếu chủ, chúng ta tuyệt đối không thể hành động thiếu suy nghĩ.
Dạ Cô Ảnh con ngươi hơi híp lại, bình tĩnh nói:
- Để ta đến thăm dò hắn! Tra cho ra ngọn ngành, xác nhận không có uy hiếp rồi giết hắn cũng không muộn!
- Ồ? Sao lại im lặng cả rồi, không phải vừa rồi còn hô hào muốn bắt ta sao? Các ngươi động thủ đi chứ!
Vân Triệt lười nhác đưa ngón tay ra, ngoắc ngoắc đầu ngón tay. Động tác và ánh mắt khinh bỉ đó, đừng nói là đối với trưởng lão Nhật Nguyệt Thần Cung, mà ngay cả một huyền giả cấp thấp nhất cũng sẽ bị chọc cho lửa giận ngút trời.
Vân Triệt vẻ mặt ngạo mạn khinh bỉ, nhưng thực ra sau gáy hắn đã sớm rịn ra một mảng mồ hôi lạnh. Vừa rồi Mạt Lỵ đã cho hắn hay thực lực của bốn người này là một Quân Huyền Cảnh cấp ba, hai Quân Huyền Cảnh cấp năm, còn người trông trẻ tuổi nhất rõ ràng là Quân Huyền Cảnh cấp bảy... một nhân vật khủng bố gần đến hậu kỳ, ngang hàng với Thái thượng trưởng lão của Vân gia! Hắn đã đoán trước Dạ Tinh Hàn chắc chắn sẽ mang theo cường giả cấp bậc Đế Quân, nhưng đội hình như thế này vẫn vượt xa dự liệu của hắn.
Bản thân Dạ Tinh Hàn, huyền lực cũng đã đột phá đến Bá Huyền Cảnh cấp tám, vượt xa ba năm trước.
Nếu vừa rồi Dạ Thạch thật sự cứ thế xông lên, lựa chọn duy nhất của hắn chính là mang theo chúng nữ Băng Vân dùng Thái Cổ Huyền Chu đào tẩu... Mọi kế hoạch sau đó đều không thể triển khai. Nhưng may mắn thay, hắn đã thành công khiến đối phương dấy lên lòng cảnh giác, bước đầu tiên hữu kinh vô hiểm.
Dạ Cô Ảnh chậm rãi tiến lên, trên người không tỏa ra khí tức mãnh liệt, nhưng lại mênh mông như biển cả, trong nháy mắt gần như bao trùm toàn bộ Băng Cực Tuyết Vực. Luồng khí tức mạnh mẽ và khủng bố này khiến chúng nữ Băng Vân không khỏi hoảng sợ thất sắc... bởi vì đây là một loại sức mạnh vượt qua nhận thức của các nàng vô số lần, thậm chí là nằm ngoài sức tưởng tượng.
- Vân Triệt,
Dạ Cô Ảnh nhàn nhạt mở miệng:
- Ngươi tuy thiên tư không tầm thường, nhưng trong mắt Nhật Nguyệt Thần Cung, căn bản không đáng nhắc tới. Chúng ta nếu muốn giết ngươi, chẳng qua chỉ là một cái phất tay. Chỉ có điều trước lúc đó, ta có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi, nếu ngươi thành thật trả lời, chúng ta có thể cân nhắc tha cho những nữ nhân phía sau ngươi.
Câu nói sau cùng của Dạ Cô Ảnh hiển nhiên là thừa, bởi vì dù họ có muốn tha cho chúng nữ Băng Vân, Dạ Tinh Hàn cũng tuyệt đối không đồng ý. Vân Triệt nhàn nhạt liếc hắn một cái, ngửa đầu cười ha hả:
- Ha ha ha ha! Giết ta? Chỉ bằng các ngươi một Đế Quân cấp ba, hai Đế Quân cấp năm, và một Đế Quân cấp bảy mà cũng muốn giết ta? Ha ha ha ha, quả thực là chuyện cười lớn nhất thiên hạ, Nhật Nguyệt Thần Cung các ngươi chẳng lẽ toàn là một lũ ngu xuẩn sao?
Tứ đại trưởng lão và cả Dạ Tinh Hàn đều đột nhiên biến sắc... không phải vì những lời sỉ nhục ngông cuồng chói tai của Vân Triệt, mà là vì hắn đã nói ra một cách thản nhiên và chuẩn xác không sai một ly cấp bậc huyền lực của Dạ Thạch, Dạ Quyển Vân và Dạ Cô Ảnh!
Không sai một chút nào