Mười chín người của Nhật Nguyệt Thần Cung nhanh chóng tiến vào bên trong Nhật Nguyệt Thánh Chu, toàn bộ quá trình không hề phát ra một tiếng động nào, chỉ sợ hắc y lão giả kinh khủng kia bỗng nhiên đổi ý. Cửa thuyền vừa đóng kín, Nhật Nguyệt Thánh Chu lập tức khởi động, chỉ trong nháy mắt đã bay vút về phía chân trời, biến mất trong gió tuyết mịt mù, chỉ để lại một luồng khí lạnh buốt còn vương lại rất lâu.
Lúc bọn họ đến có tổng cộng hai mươi người, thiếu chủ đích thân dẫn đội, Tứ Đại Trưởng Lão hộ tống, phía sau còn có mười lăm hộ pháp. Bọn họ vốn tưởng rằng đội hình như vậy đã là dùng dao mổ trâu giết gà. Nhưng chỉ trong chốc lát, chẳng những không làm Vân Triệt tổn hại một phân một hào, mà còn tổn thất một trưởng lão, đồng thời phải rút lui vô cùng chật vật… Mãi đến khi Nhật Nguyệt Thánh Chu bay xa mấy trăm dặm, bọn họ vẫn còn sợ hãi, toàn thân toát mồ hôi lạnh không ngừng.
- Đi rồi… Cuối cùng cũng đi rồi…
Uy thế cường đại đến mức Đế Quân cũng phải run rẩy đã biến mất không còn tăm hơi trong nháy mắt, cả thế giới cũng từ trạng thái băng giá tuyệt đối trở lại bình thường. Thấy Nhật Nguyệt Thần Cung hoảng hốt rời đi, chúng nữ Băng Vân Cung không hề có cảm giác trút được gánh nặng như đáng lẽ phải có, mà tất cả đều kinh ngạc nhìn lên “hắc y lão giả” trên không trung, ánh mắt như đang chiêm ngưỡng Thần Minh.
Mộ Dung Thiên Tuyết tiến lên một bước, hành lễ của bậc vãn bối, cung kính vạn phần nói:
- Vãn bối Mộ Dung Thiên Tuyết, thay mặt Băng Vân Tiên Cung, cảm tạ đại ân của tiền bối!
- Ha… - Hắc y lão giả bật ra một tiếng cười có phần suy yếu:
- Mộ Dung sư bá… hai chữ ‘tiền bối’ này, ta… không dám nhận…
Thanh âm của “hắc y lão giả” khiến Mộ Dung Thiên Tuyết đột nhiên ngây người, theo bản năng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn bóng người màu đen trên không trung. Chúng nữ Băng Vân Cung phía sau nàng cũng sững sờ như hóa đá… Bởi vì âm thanh đó không còn chút nào trầm thấp, lạnh lùng, tang thương… Đây rõ ràng là giọng nói của Vân Triệt!
- A…
Theo một tiếng hít sâu, thân hình “hắc y lão giả” kịch liệt chao đảo, từ không trung rơi thẳng xuống, rơi mạnh xuống nền tuyết bên dưới.
- A… Đại ca!
- Vân Triệt!
Một tiếng thét kinh hãi, vội vàng lao tới trước người “hắc y lão giả”, đỡ hắn dậy. Lúc này, trên người “hắc y lão giả” đừng nói là uy thế ngập trời, thậm chí còn suy yếu như thể trọng thương gần chết.
Mộ Dung Thiên Tuyết và mọi người nhìn nhau, Mộc Lam Y nhẹ giọng hỏi:
- Cung chủ, chuyện gì thế này? Tiền bối ngài ấy…
- Không… không phải!
“Vân Triệt” vội vã phất tay, ấp úng nói:
- Ta không phải cung chủ, đại ca mới là cung chủ… A… Hắn… hắn mới là đại ca…
Hắc y trên người lão giả lúc này được thu lại, bên dưới lộ ra khuôn mặt của Vân Triệt… giống hệt như “Vân Triệt” đang đỡ hắn! Cởi bỏ hắc y, sắc mặt Vân Triệt trắng bệch đến đáng sợ, lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập.
Hắn ngồi bệt xuống đất một lúc lâu không thể đứng dậy, nhắm mắt lại, trên mặt lộ ra nụ cười nhẹ nhõm:
- Tốt quá rồi… Long Hồn của ta… cuối cùng cũng chống đỡ được.
Giọng nói của hắn nhất thời suy yếu, nhưng đích xác chính là giọng của Vân Triệt. Ngược lại, giọng của “Vân Triệt” đang đỡ hắn lại hoàn toàn xa lạ. “Vân Triệt” lúc này luống cuống tay chân xé một vệt trên mặt, khôi phục lại khuôn mặt vốn có, căng thẳng lo lắng nói:
- Đại ca, ngươi không sao chứ… Hơi thở của ngươi… sao lại trở nên yếu như vậy?
- Ta không sao.
Vân Triệt lắc đầu, mỉm cười nói:
- Chỉ là tinh thần tiêu hao quá độ, có chút mệt mỏi mà thôi, nghỉ ngơi một lúc là ổn.
Nhật Nguyệt Thần Cung kinh sợ rút lui, “hắc y lão giả” có khả năng đã biến thành Vân Triệt, mà “Vân Triệt” lại trở thành một người xa lạ. Chúng nữ Băng Vân Cung đều ngơ ngác, các nàng nhìn Vân Triệt, lại nhìn Tiêu Vân, ánh mắt trở nên hoảng hốt. Sở Nguyệt Ly ngạc nhiên hỏi:
- Cung chủ, đây là… xảy ra chuyện gì?
- Đây là huynh đệ kết nghĩa của ta… Tiêu Vân.
Khí tức dần ổn định, Vân Triệt có chút khó khăn đứng thẳng người dậy, vịn vào vai Tiêu Vân nói:
- Trước đó hắn vẫn luôn ở trong huyền chu, được ta dịch dung thành bộ dạng của ta. Ta vừa mới đột nhiên biến mất, chính là tiến vào huyền chu, sau đó ‘ta’ mà các ngươi thấy, chính là hắn.
- …Các vị… tiên nữ tỷ tỷ… à, còn có tiên nữ tiền bối, ta… ta tên là Tiêu Vân.
Tiêu Vân nói năng lắp bắp, lúc nói chuyện đầu cũng không dám ngẩng lên. Đối mặt với những nữ tử đẹp tựa tiên nữ tuyết trắng này, hắn có lẽ đều sẽ tim đập nhanh hơn, nói năng lộn xộn, huống hồ là lập tức nhìn thấy nhiều người như thế.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, hắn cũng không tin trên đời này lại có một… tiên cảnh như vậy.
- Còn ‘sư phụ’ mà các ngươi thấy, vẫn luôn là ta.
Vân Triệt cười nói, đối với phản ứng của Tiêu Vân, hắn không hề bất ngờ.
- Nhưng mà…
- Những thứ đó đều là giả.
Vân Triệt biết các nàng đang kinh ngạc điều gì, cười tủm tỉm nói:
- Luồng khí thế đó là do ta dùng một phương pháp đặc thù để cưỡng ép đẩy lên. Ngọn lửa tinh túy giết chết Dạ Thạch là do ta chuẩn bị từ một canh giờ trước trong Băng Di Thần Điện, còn những thứ khác… cũng chỉ để dọa bọn chúng mà thôi…
Uy thế ngập trời khiến Nhật Nguyệt Thần Cung kinh sợ, tự nhiên đến từ Long Hồn của Vân Triệt. Hắn gần như đã dùng toàn bộ tinh thần lực để dốc sức thôi thúc Long Thần Chi Hồn, phóng ra uy thế của Long Thần. Mặc dù với năng lực hiện tại của Vân Triệt còn xa mới có thể thôi thúc hoàn toàn Thần Long Chi Hồn, nhưng dù sao đây cũng là uy thế của “Thần” đến từ Long Thần, cho dù chỉ là một tia mỏng manh, cũng đủ để khiến cường giả cấp Đế Quân phải run rẩy từ trong tâm hồn.
Luồng áp lực “Long Hồn Lĩnh Vực” này tuy mạnh nhưng còn kém xa mức có thể đánh tan kẻ địch trong nháy mắt, nhưng đối với tinh thần của Vân Triệt vẫn là một sự tiêu hao cực lớn. Trước đó hắn cũng không biết mình có thể chống đỡ được bao lâu, tất cả những gì diễn ra hôm nay đều là một ván cược. May mắn là… hắn đã thắng!
Thứ giết chết Dạ Thạch, khiến Nhật Nguyệt Thần Cung sợ hãi hồn bay phách lạc, chính là “băng viêm” do Vân Triệt dung hợp Băng Di và Phượng Hoàng Viêm. Mà muốn dung hợp băng viêm, cần một khoảng thời gian tương đối dài, đồng thời phải tập trung tâm niệm trong suốt quá trình, không thể bị bất kỳ sự quấy rầy nào, nên căn bản không thể thực hiện khi đang giao thủ hoặc đối mặt với kẻ địch.
Hai ngọn băng viêm mà hắn bày ra khi đối mặt với Nhật Nguyệt Thần Cung, là do hắn dung hợp từ băng di bên trong thần điện trước khi Nhật Nguyệt Thần Cung đến. Nhưng bất luận là loại sức mạnh nào, sau khi được tạo ra sẽ tự nhiên tiêu tán, một khi rời khỏi vật dẫn, chạm vào vật khác, sức mạnh sẽ bùng nổ trong nháy mắt rồi tan biến vào hư không.
Mà vật dẫn duy nhất mà băng viêm có thể tồn tại, tự nhiên chính là thân thể của Vân Triệt. Nhưng cho dù Vân Triệt có thể dung hợp từ trước, cũng không thể vừa bắt đầu đã cầm hai ngọn băng viêm ra đối mặt với Nhật Nguyệt Thần Cung. Làm như vậy, khả năng uy hiếp chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều, thậm chí không còn sót lại chút gì, không chỉ không thể dựng nên một “sư phụ cường đại đến mức tuyệt không thể trêu chọc”, mà ngay cả lá bài tẩy của mình cũng hoàn toàn bại lộ.
Nhưng Vân Triệt lại có một vật dẫn đặc thù… đó chính là Thiên Độc Châu!
Bởi vì Thiên Độc Châu đã dung hợp vào cơ thể hắn, là một phần của thân thể hắn. Băng viêm do hắn dung hợp sinh ra chỉ có thể lấy thân thể hắn làm vật dẫn, cũng tự nhiên có thể lấy Thiên Độc Châu, một phần của thân thể hắn, làm vật dẫn. Vì vậy, Vân Triệt đã ở trong Băng Di Thần Điện lần lượt dung hợp ra hai ngọn băng viêm, rồi cất vào bên trong Thiên Độc Châu… Có điều, ngay cả ở trong Thiên Độc Châu, sức mạnh của băng viêm vẫn sẽ tự nhiên tiêu tán. Ngọn băng viêm giết chết Dạ Thạch, chính là ngọn đầu tiên được dung hợp trong Băng Di Thần Điện, bởi vì được dung hợp sớm hơn, nên cũng tự nhiên tiêu tán nhiều hơn… nhỏ hơn gần một nửa so với ngọn thứ hai.
Chỉ riêng uy thế của Long Thần Chi Hồn đã đủ để khiến Nhật Nguyệt Thần Cung kinh sợ, nhưng vẫn chưa đủ để dọa bọn chúng chạy tán loạn. Chỗ dựa lớn nhất của Vân Triệt hôm nay, chính là băng viêm chưa bao giờ xuất hiện. Lúc trước khi huyền lực chỉ mới ở Địa Huyền Cảnh, một đóa băng viêm cũng có thể hủy diệt hai Phách Hoàng trong nháy mắt. Khi ở Thiên Huyền Cảnh, hắn đã có thể dùng băng viêm đốt thủng một lỗ lớn trên thần vật thượng cổ Thái Cổ Huyền Chu. Bây giờ đã là Vương Huyền Cảnh, hắn tin rằng dù có mạnh đến cấp Đế Quân, cũng không thể hoàn toàn chống đỡ được uy lực của băng viêm.
Có điều, sự khủng bố của băng viêm vẫn nằm ngoài dự đoán của hắn. Hắn vốn dự đoán rằng khi đối mặt với khí tức của băng viêm, đối phương tất sẽ khinh thường chống đỡ, hậu quả là bị trọng thương trong nháy mắt, phải dùng hết toàn lực mới có thể trung hòa băng viêm… Dù chỉ là nuốt chửng một cánh tay, cũng đủ để tạo thành uy hiếp to lớn đối với đối phương… Dù sao, đó cũng chỉ là sức mạnh do “sư phụ” tiện tay ném ra.
Hắn trước đó tuyệt không ngờ rằng, một cường giả cấp bốn Đế Quân lại bị hủy diệt thành hư vô dưới ngọn băng viêm trong nháy mắt, gần như ngay cả sức giãy giụa cũng không có! Hơn nữa, đó còn là ngọn băng viêm đã tiêu tán hơn một nửa!
Sức mạnh dung hợp giữa băng và hỏa, được tạo ra bởi sức mạnh Tà Thần đi ngược lại quy luật tự nhiên, lại khủng bố đến mức độ như vậy!
Và uy hiếp tạo ra, cũng tự nhiên lớn đến cực điểm. Khiến một đám cường giả Nhật Nguyệt Thần Cung sợ đến mặt mày xám xịt, sợ đến mức Nhật Nguyệt trưởng lão ngày thường cao ngạo nói chuyện cũng run rẩy, cuối cùng đào tẩu như lăn lê bò trườn, ngay cả đầu cũng không dám ngoảnh lại.
- Thì ra… là như vậy…
Sở Nguyệt Ly thấp giọng lẩm bẩm, nhưng vẻ kinh ngạc trên gương mặt tựa tuyết vẫn chưa tan đi, ngược lại càng thêm sâu sắc. Tất cả những điều này, thì ra đều là giả… Nhưng các nàng không thể nào tưởng tượng được, rốt cuộc là dùng phương pháp gì mới có thể giả tạo đến mức đó.
Chẳng trách sau khi “Vân Triệt” xuất hiện lần nữa, lại không có thái độ cuồng ngạo, mà phần lớn thời gian đều cúi đầu, giọng nói cũng thấp hơn rất nhiều, hơn nữa còn có vẻ hơi khàn… Vốn tưởng rằng đó là sự cung kính cẩn thận khi đối mặt với sư phụ, thì ra, đó căn bản là để che giấu thân phận giả của Vân Triệt.
- Bất kể thế nào, những kẻ xấu của Nhật Nguyệt Thần Cung đều bị dọa chạy cả rồi, dáng vẻ lúc bọn chúng đào tẩu còn run lẩy bẩy.
Phong Hàn Nguyệt hai tay đặt trước ngực, vô cùng kích động nói.
- Đúng vậy, đúng vậy!
Phong Hàn Tuyết cũng gật đầu lia lịa:
- Mặc dù là giả, nhưng cung chủ thật sự rất lợi hại, đã dọa bọn chúng chạy hết rồi, hơn nữa… chúng sẽ không quay lại nữa chứ?
- Đúng… Ít nhất trước khi bị bại lộ, bọn chúng không có gan quay lại, dù sao, người càng mạnh thường càng sợ chết… Sau này, nơi đây không những không còn nguy hiểm, mà ngược lại có thể nói… là nơi an toàn nhất, hô…
Dứt lời, đại não Vân Triệt một trận choáng váng, hắn liên tục hít sâu, nhắm hai mắt lại. Thu hoạch hôm nay vượt xa mong đợi của hắn. Như vậy, không chỉ Nhật Nguyệt Thần Cung không dám đến Băng Vân Tuyết Vực nữa, mà ngay cả bản thân hắn cũng an toàn hơn rất nhiều. Bởi vì hắn tin chắc cái tên “Đoạt Thiên”, vị “sư phụ mạnh mẽ” này sẽ sớm bị Nhật Nguyệt Thần Cung truyền ra ngoài. Đến lúc đó, bất kể là ai hay thế lực nào muốn lấy mạng hắn, cũng phải cân nhắc một chút về vị “sư phụ” đã dọa cho Nhật Nguyệt Thần Cung sợ đến vỡ mật!
Mặc dù “sư phụ” là do hắn dựng nên, nhưng cỗ uy thế đó, ngọn lửa kinh thế hãi tục kia, và cả cảnh Dạ Thạch hóa thành hư vô… những thứ đó đều không phải là giả!
Như vậy, Băng Vân Tiên Cung đã hoàn toàn thoát khỏi hiểm cảnh. Mà mình cũng có thể yên tâm… đi xử lý chuyện của Thần Hoàng Đế Quốc!
- Cung chủ…
Dáng vẻ của Vân Triệt làm Mộ Dung Thiên Tuyết khẽ gọi, nàng vội vàng tiến lên, tự mình đỡ lấy Vân Triệt:
- Cung chủ hiện tại rất suy yếu, mau đỡ cung chủ đến Băng Tuyết Cung nghỉ ngơi… Tiêu công tử, cũng xin mời cùng đi.
- A? - Tiêu Vân sững sờ, sau đó vội vã xua tay, vẻ mặt ái ngại nói:
- Không không… ta không vào đâu, ta nghe đại ca nói, Băng Vân Tiên Cung không có… không có nam tử…
Quân Liên Thiếp chậm rãi nói:
- Cung ta tuy rất ít tiếp đón nam khách, nhưng Tiêu công tử là huynh đệ kết nghĩa của cung chủ, cũng chính là quý khách. Hơn nữa Tiêu công tử đã tương trợ cung chủ đánh lui cường địch, cũng coi như là ân nhân của Băng Vân Tiên Cung, ít nhất hãy để chúng ta tận tình tiếp đãi, xin mời.
Tiêu Vân đưa ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Vân Triệt trong lòng Mộ Dung Thiên Tuyết, lại phát hiện hắn hai mắt khẽ nhắm, hô hấp đều đặn, dường như đã tiến vào trạng thái ngưng thần, đành phải gãi gãi trán, có chút áy náy nói:
- Được… vậy thì làm phiền rồi.
Dù sao ở nơi này hắn hoàn toàn xa lạ, không có Thái Cổ Huyền Chu của Vân Triệt, hắn cũng không có cách nào trở về Thương Phong Hoàng Thành.