- Tiểu Triệt, cháu không sao chứ? Có bị thương chỗ nào không?
Phần Tuyệt Trần rời đi, Tiêu Linh Tịch cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng vội vã nắm lấy cánh tay Vân Triệt, kiểm tra xem hắn có bị thương trong đòn công kích vừa rồi không. Dù sao, nàng đã tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của Phần Tuyệt Trần hiện giờ.
- Cháu không sao, yên tâm đi, một sợi tóc cũng không tổn hại.
Vân Triệt cười an ủi.
- Vậy thì tốt.
Tiêu Linh Tịch thoáng yên tâm, trên gương mặt kiều diễm vẫn phủ một tầng tái nhợt vì quá đỗi kinh hãi, lập tức, nàng lại lo lắng nói:
- Tiểu Triệt, ba tháng sau cháu tuyệt đối đừng đi tìm hắn, hắn hiện giờ trở nên thật lợi hại, còn lợi hại hơn xa tưởng tượng của cháu. Dù thế nào cũng không được đi, bằng không, cháu thật sự sẽ bị hắn giết chết. Ngay cả quân đội Thần Hoàng quốc khổng lồ như vậy cũng không một ai dám chọc vào hắn.
- … Tiểu cô, vừa rồi cô nhắc tới y đã cứu cô và cả Lưu Vân thành, là chuyện gì vậy?
Vân Triệt hỏi.
Tiêu Linh Tịch cố gắng ổn định lại suy nghĩ, khẽ nói:
- Một năm rưỡi trước, Phần đại ca hắn… Hắn vì tìm cháu báo thù nên đã đến nơi này, giết rất nhiều người của Tiêu môn, sau khi ta ngăn cản, hắn liền dừng tay và ở lại đây, nhưng cũng không giết thêm bất kỳ ai nữa… Nửa năm trước, hai mươi vạn đại quân của Thần Hoàng quốc đột nhiên kéo đến, sau khi thủ lĩnh của bọn họ vào thành, ta tình cờ gặp phải, kẻ đó đột nhiên hạ lệnh bắt ta đi…
- Hạ lệnh bắt cô đi?
Sắc mặt Vân Triệt đột nhiên trầm xuống.
- Ừm… May mà Phần đại ca kịp thời xuất hiện cứu ta, còn giết một kẻ bên cạnh tên thủ lĩnh kia. Sau đó hắn không giết người nữa, nhưng cảnh cáo Thần Hoàng quân không được giết bất kỳ ai ở Lưu Vân thành. Cũng chính vì lời uy hiếp của hắn mà hai mươi vạn đại quân của Thần Hoàng đóng ở đây nửa năm nhưng chưa từng giết một người nào của Lưu Vân thành, ngay cả đại quân cũng rất ít khi tiến vào trong thành. Bằng không, với sự tàn bạo của Thần Hoàng quân, cho dù Lưu Vân thành không bị thảm sát, thì sau nửa năm cũng nhất định đã bị giày xéo đến tan hoang.
- … Khi đó y không tiếp tục tàn sát người của Thần Hoàng quân, nhất định là do tiểu cô ngăn cản phải không?
Vân Triệt nói, chân mày hắn hơi nhếch lên, trong mắt thoáng qua một luồng lệ khí khó nhận ra. Giờ phút này, hắn vừa hối hận lại vừa may mắn vì năm đó đã không giết Phần Tuyệt Trần… Nếu không phải Phần Tuyệt Trần ra tay, tiểu cô rất có khả năng…
Thủ lĩnh của hai mươi vạn Thần Hoàng quân… Bất kể đó là ai… Cho dù là Thiên vương lão tử, mi cũng phải chết!!
- Ừm, nếu hắn ra tay với Thần Hoàng quân, tình hình vốn đang yên ổn sẽ hoàn toàn mất kiểm soát, Lưu Vân thành rất có thể sẽ bị cuốn vào tai họa khôn lường, cho nên ta phải ngăn cản hắn… Hắn cũng không giết thêm bất kỳ ai nữa. Phần đại ca tuy trông rất máu lạnh, ai cũng sợ hắn, nhưng hắn thật sự không phải người xấu, ta đối với hắn… luôn rất cảm kích. Nhưng mà… nhưng mà giữa hai người, tại sao lại thành ra thế này…
Tiêu Linh Tịch thì thầm với vẻ ảm đạm và bối rối. Năm đó ở Phần Thiên môn, hắn liều mạng vì nàng mà cản Phần Tuyệt Thành, ở Lưu Vân thành, hắn lại cứu nàng một lần nữa, đồng thời vì nàng mà bảo vệ cả Lưu Vân thành.
Thế nhưng, giữa hắn và Vân Triệt, lại có mối thù diệt tộc.
Vân Triệt nhẹ giọng an ủi:
- Tiểu cô, cô yên tâm, cháu sẽ xử lý tốt chuyện giữa cháu và y.
- Đại ca.
Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất chậm rãi bước tới, hắn len lén liếc nhìn Tiêu Linh Tịch, rồi lại lo lắng đảo mắt đi nơi khác, hỏi:
- Người vừa rồi là ai vậy? Là kẻ địch của đại ca sao?
- Ừm, có thể nói là huyết hải thâm cừu.
Vân Triệt nói thẳng.
- Khí tức của người kia thật đáng sợ.
Thiên Hạ Đệ Thất lòng còn sợ hãi nói:
- Vân đại ca, không phải huynh nói nơi huynh lớn lên có cấp bậc huyền lực vô cùng thấp sao, tại sao lại có người lợi hại như vậy… Cả đời muội chưa từng cảm nhận được khí tức đáng sợ đến thế.
Tiêu Vân cũng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đồng tình.
- Một lời khó nói hết.
Vân Triệt nửa phiền muộn nửa bất đắc dĩ nói:
- Được rồi, tạm thời đừng bận tâm đến y, lòng tự tôn của y rất mạnh, đã hứa ba tháng sau tái chiến thì trước đó sẽ không xuất hiện tìm ta đâu.
- Tiểu Triệt, cháu còn chưa giới thiệu cho ta, bọn họ là…
Tiêu Linh Tịch nhìn Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất, mỉm cười chào hỏi một cách lịch sự.
- Ta… Ta… Ta… Ta tên Tiêu Vân.
Đối mặt với câu hỏi và ánh mắt của Tiêu Linh Tịch, Tiêu Vân khẩn trương đến mức nói năng lắp bắp, bởi vì hắn nghe Vân Triệt luôn gọi nàng là tiểu cô. Khi ở Huyễn Yêu giới, hắn cũng đã nghe Vân Triệt nhắc đến xưng hô này rất nhiều lần, đối với Vân Triệt, nàng là người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn. Mà đối với Tiêu Vân… nàng là một trong hai người thân duy nhất trên thế giới này của hắn!
Một người là gia gia của hắn, người còn lại là tiểu cô, dù cũng là trưởng bối nhưng lại nhỏ hơn hắn một tuổi.
Thiên Hạ Đệ Thất liên tục nhéo Tiêu Vân đang khẩn trương đến luống cuống, rồi thản nhiên nói:
- Ta là thê tử của Tiêu Vân ca ca, mọi người đều gọi ta là Thất muội. Vân đại ca thường xuyên nhắc đến “Tiểu cô” trước mặt chúng ta, hôm nay cuối cùng cũng được gặp… Tiểu cô thật sự còn xinh đẹp và có sức hút hơn cả trong tưởng tượng của ta.
- Hoan nghênh các ngươi đến Lưu Vân thành. Thật xin lỗi… Vừa mới đến đã để các ngươi phải kinh hãi.
Tiêu Linh Tịch mỉm cười nói. Nếu là ba năm trước, được người do Vân Triệt mang đến khen như vậy, nàng nhất định sẽ vui mừng nhảy cẫng lên, nhưng ba năm tang thương biến đổi, nàng đã không còn là thiếu nữ hồn nhiên, hoạt bát và ngây thơ ngày nào nữa, mỗi lời nói, mỗi nụ cười đều mang theo vẻ bình thản và uyển chuyển hiếm thấy ở nàng trước đây.
- Hắn tên là Tiêu Vân, là huynh đệ kết nghĩa của cháu, cùng tuổi với cháu, đây là thê tử mới cưới của Tiêu Vân, hai người họ vừa thành thân chưa đầy một tháng. Ngoài ra, họ còn có một… thân phận quan trọng hơn.
Vân Triệt nói với vẻ thần bí.
- Thân phận khác?
Tiêu Linh Tịch nghi hoặc.
- Lát nữa cô sẽ biết.
Không đợi Tiêu Linh Tịch hỏi thêm, hắn khẽ nói:
- Tiểu cô, gia gia có ở nhà không?
- Ừm, ông đang ở trong đình viện của mình.
Nhắc tới Tiêu Liệt, vẻ mặt Tiêu Linh Tịch trở nên vội vàng, nàng nắm tay Vân Triệt:
- Sau khi công chúa tỷ tỷ báo cho chúng ta biết cháu đã trở về, gia gia cháu vẫn luôn chờ đợi cháu, ông mà nhìn thấy cháu, không biết sẽ vui mừng đến mức nào nữa.
- Cháu cũng rất nhớ gia gia… Vậy chúng ta qua đó đi!
Vân Triệt gật mạnh đầu, cùng Tiêu Linh Tịch đi về phía đình viện.
- Còn không mau đi theo!!
Thiên Hạ Đệ Thất dùng sức kéo Tiêu Vân vẫn còn đang ngẩn người, hắn như sực tỉnh cơn mê, vội vàng đi theo sau Vân Triệt.
Bên trong Tiêu môn không có nhiều thay đổi, đình viện của gia gia, hắn vẫn nhớ như in. Từng gương mặt quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt cũng đều khiến hắn ngay lập tức nhớ ra tên… Còn đối phương khi nhìn thấy hắn, đều hoặc là ngây dại, hoặc là kinh hãi, như thể gặp phải quỷ thần.
Bước chân ngày một gần nơi ở của Tiêu Liệt, hắn lờ đi tất cả những phản ứng khoa trương của người trong Tiêu môn, lòng mang theo nỗi lo lắng sâu sắc hỏi:
- Ba năm nay, gia gia sống có tốt không?
Tiêu Linh Tịch khẽ cắn môi, động tác theo bản năng này khiến lòng Vân Triệt chợt thắt lại, nàng trầm giọng nói:
- Ba năm trước, sau khi nghe tin cháu qua đời, cha rất bình tĩnh, luôn cố gắng an ủi ta, còn an ủi cả tiên hoàng, tuyệt nhiên không rơi một giọt lệ. Nhưng ta biết, trong lòng ông rất đau khổ… còn đau khổ hơn bất kỳ ai. Khi còn ở Thương Phong huyền phủ, khẩu vị của cha rất tốt, nhưng sau này, mỗi ngày ông nhiều nhất chỉ ăn một bữa… cho đến tận hôm nay vẫn vậy.
- Sau này tiên hoàng bị sát hại, cha giúp công chúa tỷ tỷ lo liệu xong hậu sự cho tiên hoàng, liền ngỏ ý muốn đưa ta trở về Lưu Vân thành. Ngày trở về, cha đột nhiên hôn mê, hôn mê suốt một ngày một đêm, sau đó lại ốm nặng một trận dài, tuy cuối cùng cũng khỏi bệnh, nhưng sức khỏe của ông ngày càng sa sút, hơn nữa còn già đi rất nhanh. Bắt đầu từ một năm trước, thậm chí… thậm chí đã không thể tự mình đi lại được nữa…
“…” Vân Triệt siết chặt hai tay, hít một hơi thật sâu. Khi ở Huyễn Yêu giới, điều hắn lo lắng nhất chính là sức khỏe của Tiêu Liệt. Ba năm trước, Tiêu Liệt từng vì lòng như tro nguội mà nảy sinh tử chí, Vân Triệt đã dùng hy vọng “người cháu ruột của ông nhất định vẫn còn sống và đã trưởng thành bình an” để dập tắt tử chí của ông.
Mà khi nhận được tin hắn qua đời, có thể tưởng tượng Tiêu Liệt đã phải chịu đả kích nặng nề đến mức nào… Cả đời ông đã phải chịu quá nhiều đả kích tàn khốc, lần này đủ để dập tắt mọi ngọn lửa hy vọng, khiến ông hoàn toàn tuyệt vọng. Mà sự thật còn nghiêm trọng hơn hắn dự tính, bởi vì cùng với đó là quốc nạn Thương Phong diệt vong… khiến thân thể ông càng ngày càng suy sụp, rõ ràng là tử chí trong ông càng thêm u ám và nặng nề.
- Gia gia sẽ khá hơn… Nhất định sẽ khá hơn!
Vân Triệt quả quyết nói, bước chân vội vã hơn vài phần.
Nơi Tiêu Liệt ở vẫn là đình viện cũ, cửa viện đã được dỡ xuống, đây chắc là ý của Tiêu Liệt. Đứng trước cánh cổng mà ngày xưa gần như ngày nào cũng đến, giờ đã hơn sáu năm không đặt chân tới, Vân Triệt nhìn thấy một lão nhân đang ngồi trong đình viện, trên chiếc ghế trúc cũ kỹ… Ông nhắm mắt, tắm mình trong ánh nắng ấm áp, gương mặt bình thản mang theo vẻ lãnh đạm… đó là vẻ lãnh đạm của một người đã chết, tóc ông đã bạc trắng, gần như không còn một sợi đen nào.
Cảm giác chua xót dâng lên từ sống mũi, lan khắp toàn thân Vân Triệt. Lòng hắn trào dâng nỗi đau đớn, áy náy và tự trách sâu sắc. Tiêu Liệt bây giờ mới ngoài sáu mươi, hơn nữa tu vi huyền lực đã gần đến Địa Huyền cảnh, vốn không nên có chút dáng vẻ già nua nào. Vậy mà ba năm không gặp, ông lại như đã già đi hơn ba mươi tuổi. Sáu mươi tuổi, lại mang dáng vẻ già nua khọm khẹm như người tám, chín mươi tuổi.
Bọn họ chậm rãi đi vào, Tiêu Linh Tịch vừa định lên tiếng gọi thì Tiêu Liệt lại từ từ mở mắt ra. Ông nhìn Vân Triệt, trên mặt khẽ nở một nụ cười hiền hậu:
- Triệt nhi, đã về rồi.
Tiêu Liệt rất bình tĩnh, đôi mắt già nua tràn đầy niềm vui mừng, nhưng nhiều hơn cả lại là sự u ám dày đặc đến cực điểm. Vân Triệt bước nhanh tới, nặng nề quỳ xuống trước mặt Tiêu Liệt, hai tay đặt lên đầu gối ông:
- Gia gia, Triệt nhi bất hiếu, đã để ông phải chịu khổ rồi.
Tiêu Liệt lắc đầu, khẽ cười:
- Nhìn thấy con bình an trở về, gia gia nào có khổ. Triệt nhi cát nhân thiên tướng, lần nào cũng có thể hóa nguy thành an, tương lai nhất định vạn phúc. Ha ha, chỉ cần cháu và Linh Tịch có thể luôn bình an, cả đời này của ta sẽ không còn gì hối tiếc.