- Ha ha, trăm năm không thấy nhật nguyệt, không ngờ tiểu tử ranh con ngày nay lại trở nên không biết trời cao đất dày như thế.
Sắc mặt thoáng thay đổi rồi nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình tĩnh, Phượng Thiên Dụ không vì lời nói của Vân Triệt mà tức giận, ngược lại còn chậm rãi lắc đầu, buông một tiếng thở dài đầy thương hại.
- Tiểu bối vô tri, tên của thái tông chủ thần tông ta, há là thứ để ngươi có thể gọi.
Phượng Thiên Kình trầm giọng nói.
Sắc mặt của cả hai đều bình tĩnh như ban đầu, nhưng trong lòng không khỏi dấy lên sóng lớn… Bọn họ đã một lần nữa xác nhận, khí tức huyền lực trên người Vân Triệt đúng là chỉ ở Vương Huyền cảnh cấp ba mà thôi.
Mặc dù đã sớm biết điều này từ miệng Phượng Hoành Không, nhưng khi tận mắt chứng kiến, bọn họ vẫn không khỏi kinh hãi trong lòng. Dựa vào huyền lực Vương Huyền cảnh mà lại giết được cả hoàng tử lẫn trưởng lão của bọn họ, ép Thần Phượng Hoàng Tông phải mời cả một đời thái thượng trưởng lão ra tay, chuyện này đâu chỉ khó mà tưởng tượng nổi.
Trên đời này, lại thật sự tồn tại một nhân vật như vậy sao!?
- Hả? Lời này ta lại nghe không hiểu.
Vân Triệt cười lạnh:
- Dưỡng dục ra một đứa con không bằng cầm thú, vô lương tâm, đáng bị thiên lôi đánh xuống như Phượng Hoành Không, ta còn cảm thấy hổ thẹn và bi ai thay cho thái thượng tông chủ Phượng Thiên Uy của các ngươi. Ta không xứng gọi tên hắn? Ha, ta gọi đầy đủ tên của hắn còn cảm thấy bẩn miệng mình, phỉ!
- Càn rỡ!!
Thần Phượng Hoàng Tông tồn tại năm ngàn năm nay, nào có ai dám sỉ nhục danh húy của thái tông chủ như thế! Dù là Tứ Đại Thánh Địa cũng tuyệt đối không dám! Phượng Thiên Dụ và Phượng Thiên Kình với tâm cảnh rèn luyện mấy trăm năm cũng bị những lời này của Vân Triệt chọc cho giận tím mặt –– Bọn họ đã được chứng kiến sự cuồng vọng của Vân Triệt ngay khi vừa gặp mặt, nhưng không ngờ hắn lại cuồng vọng đến mức độ này!!
- Tiểu tử ranh con, ngươi thật to gan, dám sỉ nhục thái tông chủ của thần tông ta!!
Phượng Thiên Dụ giận dữ nói.
- Thái trưởng lão, đừng nổi giận với hắn.
Phượng Hoành Không bỗng nhiên trầm giọng:
- Tâm tính của nghiệt súc này không tầm thường, ba năm trước huyền lực của hắn chỉ mới là Địa Huyền cảnh, vậy mà khi một mình đối mặt với thần tông ta vẫn vô cùng trấn định. Giờ phút này tuy hắn tỏ ra bình tĩnh, nhưng tuyệt đối không thể không kiêng dè hai vị thái trưởng lão. Lời hắn nói rõ ràng là đang cố tình chọc giận hai vị, sau đó thừa dịp hai vị thái trưởng lão tức giận mà tìm kẽ hở bỏ chạy!
- Kẻ này giảo hoạt vô cùng, quỷ kế đa đoan khiến người ta khó lòng phòng bị. Hai vị thái trưởng lão hoàn toàn không cần lãng phí nước bọt với hắn… Trực tiếp tru sát!!
Giọng Phượng Hoành Không vừa dứt, Phượng Thiên Dụ đã phá không bay lên, một cây trường kích rực lửa hiện ra giữa trời, đâm thẳng về phía Vân Triệt:
- Nghiệt súc cuồng vọng, chịu chết đi!!
Đế Quân ra tay, khí tức bùng nổ trong nháy mắt khiến mấy vạn đệ tử Phượng Hoàng phía dưới bị xung kích hất văng ngã rạp, bão cát cuộn lên trong phạm vi hơn mười dặm.
Thân hình Vân Triệt lóe lên, một chiêu Tinh Thần Toái Ảnh nhẹ nhàng né tránh, khiến một kích của Phượng Thiên Dụ đâm vào khoảng không, chỉ sượt qua một tàn ảnh. Huyền quang trên người Vân Triệt lóe lên, dưới Huyễn Quang Lôi Cực, hắn đã hóa thành một tia chớp lao về phía đông nam.
- Phượng Hoành Không, xem ra hôm nay ngươi vẫn không định nghe lời, còn gọi cả hai lão bất tử ra đây. Ha ha ha ha… Ngươi ngàn vạn lần đừng hối hận!!
Thân là một Đế Quân cấp ba, đòn tấn công nhắm vào một Vương Tọa lại bị né tránh hoàn toàn, trường kích hỏa diễm ngưng tụ viêm lực Đế Quân chỉ đâm trúng một tàn ảnh, Phượng Thiên Dụ nhất thời vừa kinh ngạc vừa tức giận, nhanh chóng xoay người, toàn thân bốc lên Phượng Viêm, đuổi thẳng theo Vân Triệt:
- Xem ngươi trốn đi đâu! Hôm nay, lão phu nhất định phải thiêu ngươi thành tro!!
Phượng Thiên Kình bay vút lên, vừa định cùng đuổi theo thì giọng của Phượng Thiên Dụ đã từ xa vọng lại:
- Thiên Kình, ngươi ở lại trong tông, nghiệt súc này còn chưa đủ tư cách để hai chúng ta cùng ra tay!
Huyền khí của Phượng Thiên Kình lập tức thu lại, hắn nhìn theo phương hướng Vân Triệt và Phượng Thiên Dụ đi xa, trên mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc:
- Xem ra những gì các ngươi nói không hề khoa trương. Chỉ là một Vương Tọa mà có thể thi triển tốc độ đến mức này! Gần như ngang ngửa với Thiên Dụ!
- Thân pháp huyền kỹ mà hắn sử dụng, rất có khả năng là Huyễn Quang Lôi Cực của bộ tộc Thần Trộm. Huyễn Quang Lôi Cực được công nhận là thân pháp huyền kỹ đệ nhất Thiên Huyền đại lục.
Phượng Hoành Không oán hận nói.
- Nhưng hắn tuyệt đối không thể thoát khỏi lòng bàn tay của Thiên Dụ.
Phượng Thiên Kình bình thản nói:
- Tuy tốc độ của hắn đủ để sánh với Thiên Dụ, nhưng về huyền lực hùng hậu, khoảng cách giữa hắn và Thiên Dụ có thể nói là một trời một vực. Có lẽ trong thời gian ngắn Thiên Dụ khó mà đuổi kịp, nhưng kéo dài hơn, huyền lực của Vân Triệt tất sẽ suy yếu nhanh chóng, đến lúc đó, hừ, xem hắn còn cuồng vọng thế nào.
Vân Triệt có Huyễn Quang Lôi Cực trong người, một đường phá không mà đi, Thần Hoàng thành lướt qua phía dưới hắn với tốc độ cực nhanh. Cách đó hai dặm, Phượng Thiên Dụ toàn thân bọc trong Phượng Viêm, đi đến đâu đều cuốn theo một luồng sóng nhiệt hừng hực. Hai mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào bóng dáng Vân Triệt, nhưng trong lòng lại càng lúc càng kinh hãi… Mặc dù mục tiêu vẫn luôn trong tầm mắt, nhưng hắn đã dốc toàn lực mà vẫn không thể nào rút ngắn khoảng cách với Vân Triệt, đuổi theo hồi lâu mà vẫn bị bỏ xa đúng hai dặm.
Bản thân đường đường là Đế Quân cấp ba, dưới tốc độ tối đa, lại không đuổi kịp một Vương Tọa cấp ba!!
Nếu có ai nói với hắn chuyện này, hắn chắc chắn sẽ coi đó là một trò cười. Vậy mà lúc này, nó lại xảy ra với chính hắn!
Tốc độ như vậy, cũng khó trách ép Phượng Hoành Không đến bộ dạng thảm hại kia.
Mây trên trời bị hai luồng khí tức cuồng bạo xé toang, chẳng bao lâu, hai người một trước một sau đã bay ra khỏi phạm vi Thần Hoàng thành, thẳng tiến về phía đông nam.
Khi đã rời xa Thần Hoàng thành khoảng trăm dặm, ánh mắt Phượng Thiên Dụ đột nhiên ngưng lại, bởi vì bóng dáng của Vân Triệt đang dần phóng đại trong tầm mắt… Khoảng cách giữa hai người đã được rút ngắn, hơn nữa còn đang rút ngắn với tốc độ không hề chậm.
Phượng Thiên Dụ nhướng mày, mặt lộ vẻ vui mừng… Tuy tốc độ của Vân Triệt kinh người, nhưng về sức bền thì làm sao so được với hắn. Hỏa diễm trên người hắn bùng lên, tốc độ lại mơ hồ nhanh hơn một phần, vừa định hô lớn, đột nhiên thấy bóng dáng Vân Triệt ở phía trước nhanh chóng tiến lại gần…
Vân Triệt thế mà lại dừng lại giữa không trung, còn xoay người nhìn về phía hắn.
- Ồ, dừng lại rồi sao!
Phượng Thiên Dụ cười lạnh một tiếng, hắn không hề xem nhẹ lời Phượng Hoành Không nói lúc trước, không có ý định dừng lại đùa giỡn với con mồi, cánh tay phải vươn ra, ngọn lửa trên người nháy mắt bành trướng, hóa thành tám cột lửa khổng lồ, đánh thẳng về phía Vân Triệt.
Đây là ngọn lửa hủy diệt đến từ một Đế Quân. Trong khoảnh khắc tám luồng Phượng Viêm lao tới, không gian xung quanh Vân Triệt đều bị vặn vẹo thành vô số lốc xoáy, tất cả nguyên tố, âm thanh, thậm chí cả ánh sáng, đều bị ngọn lửa Đế Quân này hoàn toàn thiêu hủy.
Sắc mặt Vân Triệt bình thản, ánh mắt lạnh như băng, thân thể hắn lơ lửng giữa không trung, không hề có ý định né tránh, trên người cũng bùng lên ngọn lửa Phượng Hoàng, hai tay đan chéo trước ngực, rồi đột nhiên vung ra.
Trong chốc lát, tám luồng Phượng Hoàng Viêm tương tự cũng từ trên người hắn gào thét bay ra, mang theo ánh lửa còn nóng cháy và sâu thẳm hơn của Phượng Thiên Dụ, lao thẳng vào tám luồng Phượng Hoàng Viêm đang ập tới.
Mười sáu luồng Phượng Hoàng Viêm, giống như mười sáu con hỏa mãng khổng lồ hung tợn bay lượn, va chạm dữ dội giữa không trung.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, mặt đất tức thì nứt ra mấy chục khe hở khổng lồ, đất cát tung bay như suối phun, bắn cao hàng trăm trượng. Ánh lửa phóng lên trời cao, đạt đến độ cao mấy trăm trượng, chiếu rọi cả một vùng trời thành màu đỏ rực kéo dài trong vài giây.
Ánh lửa tan đi, mặt đất vốn bằng phẳng dưới chân Vân Triệt và Phượng Thiên Dụ đã biến thành một hố sâu cực lớn, không khí xung quanh lất phất những đốm lửa nhỏ. Nhìn thấy Vân Triệt không hề hấn gì, sắc mặt Phượng Thiên Dụ cuối cùng cũng biến đổi… Đây tuy chỉ là Phượng Hoàng Viêm hắn tiện tay đánh ra, nhưng đây là huyền lực cấp bậc Đế Quân! Cho dù Vân Triệt thật sự lợi hại như Phượng Hoành Không miêu tả, cũng ít nhất nên bị đốt thành trọng thương.
Nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ, Phượng Hoàng Viêm mình đánh ra lại bị Vân Triệt hóa giải hoàn toàn!
Phượng Thiên Dụ không tiếp tục tấn công, đôi mắt sắc như chim ưng nhìn thẳng vào Vân Triệt, nói:
- Tông chủ nói với lão phu rằng tuy huyền lực của ngươi chỉ có Vương Huyền cảnh cấp ba, nhưng thực lực lại có thể sánh với nửa bước Đế Quân! Lão phu vốn không tin, nhưng xem ra bây giờ, đánh giá của tông chủ dường như cũng không hề khoa trương.
- Có thể dùng huyền lực Vương Huyền cảnh phát huy ra uy lực sánh ngang nửa bước Đế Quân, đừng nói lão phu, e rằng trong lịch sử Thiên Huyền đại lục cũng chưa từng xuất hiện người có thiên tư cao đến mức này. Xét về thiên phú, nói ngươi là đệ nhất nhân từ trước đến nay của Thiên Huyền đại lục cũng không hề quá lời.
Miệng Phượng Thiên Dụ thì khen ngợi, nhưng sát khí trong mắt lại càng lúc càng nặng:
- Nhưng ngươi lại cứ phải đến Thần Phượng Hoàng Tông ta tìm chết!! Xem ra hôm nay lão phu không thể không ra tay bóp chết một thiên tài chân chính!
- Ồ, vậy thật sự làm phiền ngươi tự mình ra tay rồi.
Vân Triệt mỉa mai nói.
- Ngươi đã biết tên lão phu, cũng nên biết đại khái thực lực của lão phu. Xem ra ngươi cũng không quá ngu xuẩn, biết rằng dù có trốn thế nào cũng chỉ là giãy giụa vô ích!
Phượng Thiên Dụ giơ tay lên, một đoàn Phượng Hoàng hỏa diễm cực kỳ đậm đặc ngưng tụ trong lòng bàn tay:
- Kể từ khi lão phu bước vào cảnh giới Đế Quân, chưa từng ra tay với người dưới ba trăm tuổi. Với thiên tư của ngươi, có thể chết trong tay lão phu, cũng coi như không oan!
- Đáng tiếc ngươi còn ngu xuẩn hơn ta tưởng.
Vân Triệt nhàn nhạt cười:
- Ngươi thật sự cho rằng ta đang chạy trốn? Ha, ta chẳng qua chỉ dẫn ngươi đến một nơi thích hợp để làm mồ chôn mà thôi! Nếu ta thật sự muốn chạy, với tốc độ của ngươi, đến cả tư cách hít bụi sau lưng ta cũng không có.
- Chết đến nơi rồi còn mạnh miệng. Chết đi!!
Phượng Thiên Dụ gầm lên một tiếng, bàn tay lật lại, một mũi “Phượng Hoàng Tiễn” bắn thẳng về phía Vân Triệt. Lần này, hắn đã dùng đến năm thành huyền lực, Phượng Hoàng hỏa diễm bắn ra cuốn theo một cơn lốc lửa, mang theo tiếng nổ vang như sấm sét.
Sắc mặt Vân Triệt hoàn toàn ngưng trọng… Mạt Lỵ đã nói cho hắn biết, huyền lực của Phượng Thiên Dụ là Quân Huyền cảnh cấp ba trung kỳ. Trừ những lần đối chiến với Hoài Vương và luận bàn với Vân Khinh Hồng ở Huyễn Yêu giới, đây là lần đầu tiên hắn đối chiến với một Đế Quân theo đúng nghĩa! Hơn nữa còn là một kẻ địch muốn dồn hắn vào chỗ chết!
Lúc trước Mạt Lỵ đã từng nói rõ với hắn, nếu thực lực của hắn bộc phát toàn bộ, có thể đạt đến cường độ của Quân Huyền cảnh cấp ba. Nhưng vì huyết mạch, thân thể, huyền công và cả sát chiêu của hắn đều không phải thứ mà huyền giả Thiên Huyền đại lục có thể so sánh, cho nên ở cùng cấp bậc, hắn có thể nói là tồn tại vô địch… Nói cách khác, cường độ huyền lực của hắn có thể đạt tới Quân Huyền cảnh cấp ba, nhưng trong số những người cùng là Quân Huyền cảnh cấp ba, không một ai là đối thủ của hắn.
Mà Phượng Thiên Dụ lại sử dụng Phượng Hoàng Viêm, uy hiếp đối với hắn càng giảm đi!
Cho nên hắn tự tin không có lý do gì để thua Phượng Thiên Dụ!
- Luyện Ngục!!
Gầm nhẹ một tiếng, cảnh giới Luyện Ngục của Vân Triệt được mở ra, huyền quang trên người và cả đồng tử trong mắt hắn tức thì nhuốm một màu đỏ sậm. Khí tức huyền lực toàn thân phóng thích ra, trong nháy mắt bành trướng điên cuồng như thể sắp bùng nổ.
Một luồng lốc xoáy huyền lực ập đến, mãnh liệt như một cây búa lớn bổ thẳng vào mặt. Cảm nhận được sự biến đổi huyền khí trên người Vân Triệt, sắc mặt của Phượng Thiên Dụ chợt thay đổi, đôi đồng tử co rút lại chỉ còn bằng mũi kim:
- Cái… Cái gì!!
Bởi vì, đó là một luồng khí tức huyền lực có cường độ gần như không thua kém gì hắn!
✹ Thiên Lôi Trúc ✹ AI dịch truyện