Theo Kim Ô lĩnh vực không ngừng bành trướng, không chỉ Phượng Hoàng thành mà cả Thần Hoàng thành đều bị nhuộm trong sắc vàng đỏ.
Tòa Hắc Nguyệt tổng hội cao chọc trời cũng bị ánh lửa chiếu rọi thành một màu đỏ sẫm. Tử Cực đứng trước cửa sổ, dõi mắt về phía Phượng Hoàng thành, sắc mặt biến ảo không ngừng, mỗi một lần thay đổi đều vô cùng kịch liệt.
- Lập tức hạ lệnh, mở toàn bộ kết giới thủ hộ!
Tử Cực đột nhiên ra lệnh, khiến người áo lam bên cạnh lão giật mình kinh hãi, thất thanh nói:
- Mở… Mở kết giới ư?
Kết giới thủ hộ của Hắc Nguyệt thương hội đã hơn bốn ngàn năm chưa từng được kích hoạt!
Tử Cực hít một hơi thật sâu:
- Hỏa diễm lĩnh vực trên không Phượng Hoàng thành kia… tuyệt đối đủ sức hủy diệt toàn bộ Phượng Hoàng thành! Thậm chí có khả năng lan đến tận đây!
- Nhưng mà, Phượng Hoàng Thần Tông còn có hơn mười vị Đế Quân, lẽ nào còn không chống đỡ nổi hỏa diễm lĩnh vực của một mình Vân Triệt?
Người áo lam vô cùng khó hiểu.
Ánh mắt Tử Cực ngưng đọng, chậm rãi nói:
- Hỏa diễm lĩnh vực mà Vân Triệt mở ra, cường độ này không tính là khoa trương, nhưng cấp bậc của pháp tắc viêm lực lại cao đến mức không thể tưởng tượng. Với trình độ huyền đạo của ta mà còn không cách nào lý giải được nửa phần! Linh giác còn chưa chạm tới hỏa diễm, chỉ mới tiếp xúc với dư ba của nó mà linh hồn đã run rẩy không thể khống chế.
Người áo lam: “…”
- Các Đế Quân của Phượng Hoàng Thần Tông đều có đủ năng lực bảo toàn tính mạng trong lĩnh vực hỏa diễm đáng sợ này. Thế nhưng, cho dù tất cả bọn họ hợp lực, muốn hoàn toàn triệt tiêu nó trước khi nó giáng xuống Phượng Hoàng thành, theo ta thấy, nhiều nhất cũng chỉ có hai thành khả năng!
- Tám phần còn lại, Phượng Hoàng thành chắc chắn sẽ bị hủy diệt! Nếu người bên trong không kịp trốn thoát, dưới Đế Quân, tất cả sẽ bị thiêu thành tro bụi!
- Cho dù mọi người có thể sống sót thoát đi trước khi lĩnh vực giáng xuống… thì Phượng Hoàng thành bị thiêu rụi, dược viên, tinh thạch, tài phú, huyền trận… Căn cơ và tích lũy mấy ngàn năm bị hủy hoại chỉ trong chốc lát. Dù tất cả người của Phượng Hoàng Thần Tông còn sống nhưng nhân tâm sẽ hỗn loạn, muốn khôi phục lại cơ đồ như hiện tại, cũng phải mất ít nhất ngàn năm.
Lời của Tử Cực khiến người áo lam kinh hãi tột độ. Vân Triệt với huyền lực Vương Huyền cảnh đã có thể giết chết hai Đế Quân, điều này đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của hắn. Bây giờ, nếu không phải chính miệng Tử Cực nói ra, hắn càng không thể tin nổi Vân Triệt lại thật sự có thể hủy diệt cả Phượng Hoàng thành… mà tất cả Đế Quân của Phượng Hoàng Thần Tông hợp lực cũng không thể ngăn cản!
- Đó rốt cuộc là… lửa gì? Lẽ nào còn mạnh hơn cả Phượng Hoàng viêm?
Phượng Hoàng viêm là thần linh chi viêm, được công nhận là huyền viêm mạnh nhất thế gian. Mà lời của Tử Cực rõ ràng ám chỉ hỏa diễm Vân Triệt đang phóng thích còn đáng sợ hơn cả Phượng Hoàng viêm.
- Đúng là hỏa diễm còn cường đại hơn Phượng Hoàng viêm, hơn nữa còn đáng sợ hơn rất nhiều…
Tử Cực thở dài, sau đó ánh mắt khẽ động, thì thầm:
- Hay là, đây chính là huyền hỏa thần bí mà Nhật Nguyệt Thần Cung miêu tả, thứ đã giúp sư phụ Đoạt Thiên lão nhân của Vân Triệt thiêu chết Đế Quân trong nháy mắt?
Một luồng huyền lực dao động từ truyền âm ngọc của người áo lam truyền đến. Hắn nhanh chóng lấy ra, sau đó nói với Tử Cực:
- Chủ nhân, Phượng Thiên Uy đang toàn tốc lao về Phượng Hoàng thành, khoảng một trăm giây nữa sẽ đến nơi.
- Hắn quay về cũng vô ích. Vừa nhìn thấy hỏa diễm lĩnh vực của Vân Triệt, hắn sẽ lập tức hiểu rõ bản thân tuyệt đối không thể nào triệt tiêu hoàn toàn một hỏa diễm lĩnh vực có cấp bậc pháp tắc cao đến dị thường như vậy. Xem ra lần này, cho dù là Phượng Thiên Uy tự mình ra mặt, cũng nhất định phải nhận thua.
- Sống chết của các hoàng tử, Phượng Hoàng Thần Tông có thể xem như một ván cược, nhưng sự tồn vong của Phượng Hoàng thành thì Phượng Hoàng Thần Tông không thể cược nổi.
Tử Cực nhắm mắt nói.
- Còn không mau đi mở kết giới thủ hộ! Lỡ như lan đến thương hội, cho dù ta tự mình ra tay cũng chưa chắc bảo vệ được chu toàn!
- Vâng!
Người áo lam vội vã rời đi. Tử Cực mở mắt, một lần nữa tập trung về phía Phượng Hoàng thành, linh giác của lão đã cảm nhận được khí tức đang di chuyển với tốc độ cao nhất của Phượng Thiên Uy.
“Kỳ lạ, đã đến mức này rồi, vì sao Phượng Thần của bọn họ vẫn chưa xuất hiện?” Tử Cực hơi híp mắt, cúi đầu lẩm bẩm, vẻ mặt đăm chiêu.
––––––––––––––
- Hủy diệt Phượng Hoàng thành? Chỉ bằng ngươi?
Phượng Hi Minh giận dữ hét:
- Gia gia của ta sắp trở về rồi, chút lực lượng quèn đó của ngươi, gia gia ta chỉ cần phất tay là có thể dập tắt!
- Thái tử điện hạ nói không sai!
Tam trưởng lão Phượng Hoàng nói, sắc mặt hắn đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ trấn định:
- Vân Triệt, nhìn bộ dạng của ngươi bây giờ, rõ ràng đã là nỏ mạnh hết đà. Đợi Thái Tông chủ trở về chính là lúc ngươi phải đền mạng! Thái Tông chủ sở hữu lực lượng Đế Quân tối cao, sao có thể để cho ngươi cuồng vọng!
Vân Triệt châm chọc cười lạnh:
- Ha, một kẻ bị ta tùy tiện lừa ra ngoài mấy trăm dặm, ngu xuẩn không ai bì kịp, lại là Thái Tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi. Các ngươi không thấy nhục thì thôi, lại còn đem ra diễu võ dương oai trước mặt ta, thật khiến người ta cười rụng cả răng, ha ha ha ha!
- Ngươi… Ngươi dám sỉ nhục Thái Tông chủ!
Lời của Vân Triệt khiến tất cả trưởng lão Phượng Hoàng đều mặt đỏ tía tai, giận sôi lên.
Lúc này, một luồng khí tức nóng bỏng từ phương đông đột ngột áp sát, tất cả mọi người của Phượng Hoàng Thần Tông mừng như điên:
- Là Thái Tông chủ… Thái Tông chủ đã trở về!
Cảm nhận được khí tức của Phượng Thiên Uy, tất cả mọi người của Phượng Hoàng Thần Tông từ kinh hoàng chuyển thành vui sướng. Trước đó, bọn họ vẫn luôn lo sợ Vân Triệt sẽ hạ biển lửa vàng đỏ khổng lồ trên trời xuống trước khi Phượng Thiên Uy trở về. Giờ khắc này, Phượng Thiên Uy đã về tới, tảng đá lớn trong lòng họ cuối cùng cũng được đặt xuống.
Tiếng reo hò vừa vang lên, một luồng hỏa quang đã xẹt ngang trời, sau đó, một bóng người đỏ rực xuất hiện trước mặt Phượng Hoành Không và Phượng Hi Minh.
- Thái Tông chủ!
Toàn bộ trưởng lão Phượng Hoàng nghênh đón, quỳ rạp xuống đất.
- Gia gia, gia gia trở về đúng lúc lắm!
Phượng Hi Minh tiến lên, cung kính nói:
- Tên tiểu tử Vân Triệt này dùng quỷ kế thoát khỏi sự truy sát của gia gia để quay về đây, còn cuồng vọng muốn hủy diệt Phượng Hoàng thành của chúng ta, lại còn nói lời bất kính với gia gia… Tội của nghiệt súc này, chết vạn lần cũng không đủ! Gia gia ngàn vạn lần đừng nương tay.
“…” Phượng Thiên Uy ngẩng đầu nhìn lên không trung, không có bất kỳ phản ứng nào. Khi mọi người lặng lẽ ngẩng đầu nhìn, mới kinh ngạc phát hiện, sắc mặt của Phượng Thiên Uy âm trầm đến đáng sợ, hai nắm tay không chỉ siết chặt mà còn đang khẽ run… Trên đốt ngón tay, từng giọt mồ hôi lớn nhanh chóng rơi xuống, chưa kịp chạm đất đã hóa thành từng làn sương trắng.
Trên người Phượng Thiên Uy tỏa ra một luồng khí tức nặng nề đến cực điểm, khiến Phượng Hoành Không đứng gần nhất gần như không thể thở nổi.
Tâm trạng vừa thả lỏng của Phượng Hoành Không lại một lần nữa căng thẳng, hắn thấp giọng nói:
- Phụ hoàng…
Phượng Thiên Uy không để ý đến bất kỳ ai, hắn nhìn thẳng vào Vân Triệt, lồng ngực hơi phập phồng, rồi chậm rãi nói:
- Phượng Thiên Uy ta tự nhận cả đời anh minh thần võ, không ngờ hôm nay lại bị ngươi đùa bỡn trong lòng bàn tay. Xem ra mấy trăm năm nay, ta thật sự đã sống uổng kiếp chó rồi.
Phượng Thiên Uy rất bình tĩnh, cả giọng điệu lẫn vẻ mặt. Bởi vì thân là Thái Tông chủ Phượng Hoàng, bất cứ ai cũng có thể sợ, chỉ riêng hắn là tuyệt đối không thể.
Còn tâm hồn hắn có bình tĩnh như vẻ ngoài hay không, chỉ có mình hắn biết.
- Xem ra Thái Tông chủ Phượng Hoàng cũng là người biết tự lượng sức mình.
Đối mặt với lời tự giễu của Phượng Thiên Uy, Vân Triệt không hề lưu tình mà bồi thêm một nhát dao:
- Ngươi dù sao cũng là Phượng Hoàng Đế Quân uy chấn thiên hạ, tốc độ lại thật khiến người ta thất vọng. Ta vốn tưởng rằng khi lĩnh vực hủy diệt của ta hoàn thành được một nửa thì ngươi sẽ quay về, không ngờ ngươi lại chậm đến mức để ta hoàn thành trọn vẹn tám phần.
- Ngươi đã dùng một loại không gian nào đó để bỏ trốn!
Phượng Thiên Uy lạnh lùng nói:
- Dụ ta ra ngoài bốn trăm dặm, rồi dùng không gian để quay về đây, sau đó hoàn thành lĩnh vực hủy diệt này trước khi ta trở lại… Tính toán thật hay.
- A, tính toán hay thì không dám nhận, ta chẳng qua chỉ là tùy hứng nhất thời mà thôi.
Vân Triệt nhàn nhạt cười khẩy:
- Đây vốn là đại lễ cuối cùng ta định tặng cho Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi, đáng tiếc ngươi lại dám ra tay làm ta bị thương! Vậy thì ta đành phải dâng tặng phần đại lễ này sớm hơn một chút!
- Bây giờ ta muốn giết ngươi, dễ như trở bàn tay!
Phượng Thiên Uy giơ tay lên, hỏa diễm trong lòng bàn tay bùng cháy dữ dội.
- Ha ha ha ha, vậy thì ngươi cứ ra tay đi!
Vân Triệt cất tiếng cười điên cuồng:
- Chỉ có điều, ta có mười vạn phần chắc chắn rằng trước khi ngươi chạm được vào ta, ta sẽ hạ lĩnh vực hủy diệt này xuống. Đến lúc đó, một mạng của ta đổi lấy toàn bộ đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi cùng với Phượng Hoàng thành hóa thành tro bụi, nghĩ thế nào cũng thấy quá hời.
- Ngươi…
Cánh tay Phượng Thiên Uy run rẩy, tuy sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng hàm răng đã gần như bị cắn nát.
Những người khác của Phượng Hoàng Thần Tông không thể nhận thức được hết sự khủng bố của hỏa diễm lĩnh vực trên không trung, nhưng Phượng Thiên Uy hắn khi còn ở ngoài trăm dặm đã kinh hãi tột độ. Giờ đây, đứng ngay bên dưới lĩnh vực, hắn càng cảm nhận rõ ràng sự khủng bố của nó trong nỗi khiếp sợ vô tận.
Nếu Vân Triệt thật sự hạ hỏa diễm lĩnh vực kia xuống, dù hắn có thể bảo toàn tính mạng, nhưng dù có dốc toàn lực cũng tuyệt đối không thể triệt tiêu được sức mạnh của nó… cũng không thể nào bảo vệ được Phượng Hoàng thành.
Không chỉ hắn, cho dù toàn bộ Đế Quân đang tiềm tu trong tông môn cùng xuất hiện hợp lực, cũng gần như không thể làm được.
Tuy hắn không thể tin, càng không muốn thừa nhận, nhưng khí tức, uy áp, pháp tắc của hỏa diễm lĩnh vực này… đều rõ ràng vượt qua Phượng Hoàng viêm ở cảnh giới tầng thứ tư, cũng là tầng cao nhất của Phượng Hoàng Thần Tông bọn họ!
- Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai! Thứ ngươi đang sử dụng… rốt cuộc là loại huyền hỏa gì!
Phượng Thiên Uy dùng hết sức bình tĩnh lại. Hắn biết rõ câu hỏi của mình không thể nào nhận được câu trả lời thật sự, nhưng sống mấy trăm năm, đây là lần đầu tiên trong đời hắn khao khát biết một đáp án đến thế.
Mới hai mươi tuổi, huyền lực Vương Huyền cảnh cấp ba, lại có thể giết chết hai Đế Quân của Phượng Hoàng Thần Tông, tốc độ không hề thua kém hắn… Đây rốt cuộc là quái thai gì! Là ai đã bồi dưỡng ra một quái thai như vậy!
Ngọn lửa mà quái thai này sử dụng rốt cuộc là gì! Mà lại khiến cho thân thể và linh hồn của hắn, một người đã sở hữu Phượng Hoàng viêm lực Đế Quân cấp sáu, phải run rẩy đến thế.
- Còn cần phải hỏi sao? Đương nhiên là ngọn lửa có thể trừng phạt Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi, trừng phạt các ngươi!
Vân Triệt lạnh lùng nói.
- Ngươi… Nếu hạ lĩnh vực hủy diệt kia xuống, nó sẽ bao trùm Phượng Hoàng thành, đồng thời cũng chắc chắn lan đến một vùng rộng lớn của Thần Hoàng thành, khiến ít nhất hơn mười vạn, thậm chí trăm vạn người vô tội phải chết! Ngươi không sợ trời phạt sao!
Phượng Thiên Uy âm thầm nghiến răng, trong lòng tính toán cực nhanh, muốn tìm ra sơ hở của Vân Triệt.
- Trời phạt? Ta bây giờ, chính là sự trừng phạt của ông trời giáng xuống các ngươi!
Vân Triệt quát lạnh:
- Ta đến Thần Hoàng thành này, tất cả những gì ta làm với Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi, đều là do các ngươi gieo gió gặt bão, đều là báo ứng mà các ngươi đáng phải nhận! Hôm nay, cho dù cả Thần Hoàng thành bị lĩnh vực này hủy diệt, kẻ đầu sỏ gây nên cũng chính là Phượng Hoàng Thần Tông các ngươi!
Không khí nóng bỏng của Phượng Hoàng thành lại bị đè nén đến cực điểm. Cuộc đối thoại giữa Phượng Thiên Uy và Vân Triệt khiến tất cả mọi người càng ngày càng ý thức rõ một điều –– Hỏa diễm lĩnh vực trên bầu trời, ngay cả Phượng Thiên Uy cũng không thể đối phó!
Phượng Hi Minh thở hắt ra một hơi, tiến lên thấp giọng nói với Phượng Thiên Uy:
- Gia gia, không cần phải nói nhảm với hắn nhiều như vậy, cháu… cháu bây giờ sẽ đến Phượng Hỏa Lang Huyên Cảnh, gọi mấy vị khác…
Phượng Thiên Uy lại đưa tay ra, làm một động tác ngăn cản. Hành động này khiến cả Phượng Hi Minh và Phượng Hoành Không đồng thời co rụt đồng tử, sự kinh hãi trên mặt nháy mắt khuếch đại lên mấy chục lần.
- Phụ hoàng, lĩnh vực kia… thật sự đáng sợ đến thế sao?
Giọng Phượng Hoành Không rất nhỏ, nhưng vẫn không ngừng run rẩy.
Phượng Thiên Uy chậm rãi gật đầu, giọng nặng nề vô cùng:
- Nếu nó hạ xuống, tất cả các con đều phải chết, Phượng Hoàng thành cũng sẽ không còn tồn tại. Cho dù toàn bộ Đế Quân của tông ta liên thủ cũng vô dụng!
Phượng Hoành Không: “!!!”
- Cái… Cái này sao có thể. Vân Triệt làm sao có thể…
Không khí nóng rực như có thể bốc cháy bất cứ lúc nào, nhưng Phượng Hoành Không lại toàn thân run rẩy. Hắn bỗng giật mình, gấp gáp nói:
- Tính cách của Vân Triệt này cực kỳ cực đoan, quả thật giống như một kẻ điên, chuyện gì cũng dám làm… Phải lập tức truyền âm cho tất cả các đội ngũ rút khỏi Phượng Hoàng thành, ít nhất…
- Không!
Phượng Thiên Uy lạnh lùng quát ngắt lời:
- Nếu Phượng Hoàng thành bị hủy, thứ bị hủy diệt không chỉ là căn cơ, mà chuyện Phượng Thần đã chết cũng sẽ hoàn toàn bại lộ. Đến lúc đó, căn cơ và thần linh thủ hộ đều không còn, kết cục của Phượng Hoàng Thần Tông sẽ là gì… Con không thể tưởng tượng được sao!
Toàn thân Phượng Hoành Không chấn động mạnh, sắc mặt nháy mắt trắng bệch.
Phượng Hoàng thần linh, tổ tiên Phượng Thần của Phượng Hoàng Thần Tông, bình thường dù rất ít khi hiện thân, nhưng trước đại sự liên quan đến sự tồn vong của tông môn, tất nhiên phải xuất hiện! Mặc dù đến bây giờ Phượng Hoàng thần linh vẫn chưa xuất hiện đã đủ khiến người ta nghi ngờ, nhưng đó cũng chỉ là một mối nghi ngờ không nặng không nhẹ, hơn nữa nó rất dễ bị hình ảnh Phượng Thần mới xuất hiện ba năm trước phủ định.
Thế nhưng, nếu Phượng Hoàng thành thật sự bị hủy diệt mà Phượng Hoàng thần linh vẫn không xuất hiện… thì chân tướng Phượng Thần đã chết sẽ hoàn toàn bại lộ trước mặt người đời.
Phượng Hoàng Thần Tông cũng vì thế mà nghênh đón kiếp nạn ngập đầu thật sự!
Phượng Thiên Uy khẽ giơ ngón tay, ra hiệu cho Phượng Hoành Không đừng nói nữa, rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Vân Triệt, bình tĩnh nói:
- Vân Triệt, xuất binh đến Thương Phong, đúng là Thần Hoàng ta đuối lý trước. Vốn tưởng rằng chiếm lấy Thương Phong chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, không ngờ Thương Phong lại xuất hiện một nhân vật như ngươi!
- Tông ta có tổ tiên Phượng Thần phù hộ, hỏa diễm lĩnh vực của ngươi dù có mạnh hơn gấp bội cũng không thể nào phá hủy được nửa phần Phượng Hoàng thành. Nhưng tông ta đời đời thề rằng, không đến lúc sinh tử tồn vong, tuyệt đối không mượn sức mạnh của tổ tiên Phượng Thần. Cho nên, chuyện đã đến nước này, tông ta nhận thua.
- A…
Vân Triệt nhướng mày, vẻ mặt trào phúng, nhưng không vạch trần lời nói dối của Phượng Thiên Uy.
Nguyên nhân duy nhất, tự nhiên là vì Phượng Tuyết Nhi.
Nếu không phải vì Phượng Tuyết Nhi, hắn chỉ ước gì có thể chèn ép Phượng Hoàng Thần Tông, thế lực luôn bị Tứ Đại Thánh Địa coi là mối uy hiếp, đến mức điêu tàn triệt để!
- Vân Triệt, nếu ngươi thật sự muốn hủy diệt Phượng Hoàng thành, đã sớm hạ lĩnh vực hủy diệt xuống rồi. Ngươi dụ ta rời đi, hoàn thành lĩnh vực này, rồi lại cố sức chờ ta trở về, hiển nhiên cũng không muốn làm quá tuyệt tình. Mặc dù ngươi đã giết mấy hoàng tử và trưởng lão của tông ta, nhưng ba năm trước dù sao cũng đã cứu mạng Tuyết Nhi. Đối với tông ta mà nói, tính mạng của Tuyết Nhi còn quan trọng hơn tất cả những người ngươi đã giết, cho nên, thật ra tông ta cũng không cần phải làm quá tuyệt đối với ngươi.
Lời của Phượng Thiên Uy, nếu ở một thế lực hay gia tộc khác sẽ khiến người ta khó chịu, nhưng ở Phượng Hoàng Thần Tông, lại không ai cảm thấy có gì không ổn.
Bởi vì đối với toàn tông mà nói, tính mạng của Phượng Tuyết Nhi, thật sự còn quan trọng hơn mạng sống của những đệ tử, hoàng tử, trưởng lão, thậm chí là hai vị Thái trưởng lão đã chết cộng lại.
Thậm chí còn quan trọng hơn rất nhiều!
Không hề khoa trương chút nào!
- Nói ra điều kiện của ngươi đi.
Ánh mắt Phượng Thiên Uy sắc như chim ưng, giọng nói lạnh lùng quả quyết, không hề hoảng loạn, giống như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay hắn:
- Chỉ cần không quá phận, vì bảo vệ Phượng Hoàng thành, tông ta có thể chấp nhận toàn bộ, hơn nữa sẽ để ngươi sống sót rời đi.
- Tông ta dựng nghiệp mấy ngàn năm, chưa bao giờ phải lùi bước đến nước này! Nhưng nếu ngươi không biết điều, dám sư tử ngoạm, chạm đến điểm mấu chốt của tông ta, hừ, cho dù phải gánh chịu sự trừng phạt từ cơn thịnh nộ của tổ tiên Phượng Thần, chúng ta cũng chỉ có thể mượn dùng thần lực của ngài. Đến lúc đó, Phượng Hoàng thành của ta bình an vô sự, còn ngươi không những phải chết thảm, mà Thương Phong quốc cũng sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi Thiên Huyền đại lục!
- Lời của Phượng Thiên Uy ta, nhất ngôn cửu đỉnh!
Lời của Phượng Thiên Uy truyền khắp toàn bộ Thần Hoàng thành, từng chữ như sấm sét bên tai.
Nếu đổi lại là người khác, thật sự sẽ bị những lời này của Phượng Thiên Uy dọa cho khiếp sợ.
Nhưng đối với Vân Triệt, người đã biết rõ Phượng Thần sớm đã biến mất, đoạn sau trong lời nói của Phượng Thiên Uy không hề có chút uy hiếp nào, thậm chí còn suýt khiến hắn bật cười thành tiếng.