Tại tầng bảy của Thương hội Hắc Nguyệt.
- Chủ nhân, thứ vừa bay đi từ Thành Phượng Hoàng đúng là Thuyền Phượng Thần. Trải qua nhiều lần điều tra, đã xác nhận trên thuyền chỉ có ba người... Vân Triệt, Phượng Hoành Không, và Công chúa Tuyết Nhi, Phượng Tuyết Nhi. Hướng bay chính là Quốc Thương Phong. Nếu bọn họ thật sự đến Thương Phong, trước hoàng hôn ngày mai sẽ tới được Hoàng thành Thương Phong.
- Có thể tra rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?
Tử Cực nhíu mày nói.
- Có Phượng Thiên Uy ở bên cạnh, chúng ta chưa dám tới gần. Nhưng chưa đến ngày mai là có thể biết được.
Tử Cực trầm ngâm thật lâu, chậm rãi nói:
- Thật đúng là biến đổi bất ngờ.
Chuyện này phát triển có thể nói mỗi một bước đều hoàn toàn chệch hướng so với dự liệu của hắn. Đây chắc chắn là một đả kích nặng nề đối với người luôn tự tin nắm rõ toàn cục như hắn.
- Chủ nhân, thuộc hạ còn một chuyện nữa cần bẩm báo. Trăm năm trước, mười một người của chúng ta lẻn vào Giới Huyễn Yêu, sau tám người trước đó, ba Hồn Ấn cuối cùng cũng đã hoàn toàn biến mất vào một khắc trước. Rất có thể thân phận của họ đã bị bại lộ, sau đó gặp phải sưu hồn, cuối cùng bị nhổ tận gốc.
- ...
Tử Cực trầm mặc không nói.
- Chủ nhân, thật ra việc này cũng không cần phải quá để tâm. Trăm năm trước, khi chúng ta lẻn vào Giới Yêu Hoàng, người chỉ mang theo bảy viên Truyền Âm Thạch, tin tức truyền về một năm trước vừa đúng là lần thứ bảy, nói cách khác bảy viên Truyền Âm Thạch đã dùng hết. Coi như bọn họ còn sống cũng không thể truyền tin tức về được nữa, dù họ chết cũng đã hoàn thành sứ mệnh.
"Truyền Âm Thạch" trong miệng hắn tự nhiên không phải là truyền âm thạch thông thường, mà là loại Truyền Âm Thạch đặc thù có thể vượt qua khoảng cách trăm vạn dặm, truyền âm từ Giới Huyễn Yêu về Đại lục Thiên Huyền. Loại Truyền Âm Thạch đặc thù này, nhìn khắp Đại lục Thiên Huyền, cũng chỉ có Tứ Đại Thánh Địa với nội tình vô cùng thâm hậu mới có thể sở hữu, hơn nữa số lượng cực kỳ ít ỏi.
- Trước đây vẫn luôn bình yên vô sự, nhưng gần đây lại liên tiếp bị nhổ bỏ, xem ra, bên Giới Huyễn Yêu đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Tử Cực chậm rãi nói:
- Có điều, thứ ta để ý hơn không phải là sự bại lộ và sinh tử của bọn họ, mà là tin tức cuối cùng họ truyền về một năm trước kia.
- Một năm trước?
- Tin tức kia đơn giản miêu tả hiện trạng của mười hai gia tộc thủ hộ ở Thành Yêu Hoàng, lúc nói đến Vân gia có đề cập tới việc Vân Khinh Hồng tàn phế đã thu một tên nghĩa tử tên là 'Vân Triệt'...
Tử Cực nói đến đây thì dừng lại, người áo xanh bên cạnh hắn chau mày, nghi ngờ nói:
- Chẳng lẽ chủ nhân cho rằng hắn có liên quan tới Vân Triệt này? Hay chỉ đơn thuần là trùng tên, dù sao...
- Lúc ấy, ta hoàn toàn không để tâm đến chuyện này, thế nhưng...
Tử Cực không nói tiếp, trong đầu hiện lên Huyền Ảnh trong đá, đó là cảnh hai cánh chim màu ám sắc mở ra vào lúc rạng đông… Dưới đôi cánh cuộn lên cơn bão màu xanh.
Cùng với… Vân Triệt sống lại.
- Chủ nhân, chẳng lẽ nói...
Tử Cực khẽ lắc đầu, ngữ khí biến đổi, ý vị âm trầm nói:
- Trăm năm trước, lúc đánh vào Thành Yêu Hoàng, thừa dịp hỗn loạn phái người trà trộn vào, không chỉ có riêng chúng ta... Còn có Kiếm Vực Thiên Uy. Không biết bọn họ đã dùng hết Truyền Âm Thạch hay chưa?
—— —— —— —— —— —— —— —— ——
Thuyền Phượng Thần là huyền thuyền đẳng cấp cao nhất của Thần Tông Phượng Hoàng, cũng là biểu tượng của toàn bộ Quốc Thần Hoàng. Sự xuất hiện của nó thường báo hiệu Đế vương đích thân giá lâm.
Theo màn đêm buông xuống, Thuyền Phượng Thần đã tới gần biên cảnh Thần Hoàng, những nơi nó bay qua, người dân của Quốc Thần Hoàng không khỏi cúi mình bái lạy từ xa.
Trên Thuyền Phượng Thần to lớn như vậy chỉ có ba người: Vân Triệt, Phượng Tuyết Nhi, và Phượng Hoành Không với sắc mặt không ngừng biến ảo.
- Phụ hoàng nói, với tốc độ của Thuyền Phượng Thần, ngày mai hẳn là có thể đến Hoàng thành Thương Phong.
Phượng Tuyết Nhi ngồi bên cạnh Vân Triệt, dựa vào hắn rất gần. Lúc nói chuyện, gương mặt nàng ửng hồng, rõ ràng đang rất phấn khích. Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên nàng rời khỏi Quốc Thần Hoàng từ lúc sinh ra đến giờ, một ngày mà nàng đã mơ ước từ khi còn rất nhỏ.
Nhìn Phượng Tuyết Nhi không chút e dè, thậm chí có thể nói là rất tự nhiên dựa sát vào Vân Triệt, trong đôi mắt tràn đầy vẻ thân mật, sắc mặt Phượng Hoành Không co giật, nhưng lại chỉ có thể yên lặng thở dài một hơi... Mấy canh giờ trên Thuyền Phượng Thần, không biết hắn đã âm thầm thở dài bao nhiêu lần.
Hắn tự nhận đã luôn bảo vệ Phượng Tuyết Nhi đến cực hạn, ngay cả các huynh trưởng ruột thịt cũng khó mà đến gần nàng trong vòng ba bước, đừng nói là người ngoài, ngay cả đệ tử trong tông có thể ngẫu nhiên nhìn thấy Phượng Tuyết Nhi một lần đã là vô cùng may mắn.
Làm sao lại...
Phượng Hoành Không đưa tay lên đỉnh đầu, năm ngón tay siết chặt, hận không thể bứt hết tóc đi… Hắn thà để Vân Triệt phá nát Thần Tông Phượng Hoàng, cũng tuyệt không muốn hắn gây họa cho Phượng Tuyết Nhi.
- Có phải ngươi đã giết Phượng Xích Hỏa không?
Phượng Hoành Không đang vò đầu bỗng nhiên hỏi.
- Đúng.
Vân Triệt không chút do dự, lập tức trả lời.
- Hừ!
Phượng Hoành Không không nói gì thêm, bởi vì việc đã đến nước này, nói gì cũng vô dụng. Hiện tại, hắn chỉ mong tình cảm mà Phượng Tuyết Nhi dành cho Vân Triệt còn chưa đến mức độ mà hắn không dám nghĩ tới.
- Ta cũng muốn hỏi ngươi một vấn đề.
Ánh mắt Vân Triệt khóa chặt Phượng Hoành Không:
- Mục đích thực sự của việc ngươi hạ lệnh xâm lấn Thương Phong của ta… rốt cuộc là gì?
Phượng Hoành Không toàn thân cứng đờ, không nói gì.
- Phụ hoàng, Tuyết Nhi cũng muốn biết vì sao?
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng nói:
- Bởi vì con biết Phụ hoàng tuyệt đối không phải người tàn nhẫn vô tình, quyết định mà Phụ hoàng đưa ra ba năm trước nhất định... nhất định là có nguyên nhân hoặc lý do vô cùng đặc biệt. Có thể... nói cho con và Vân ca ca biết được không? Có lẽ sau khi biết được lý do, Vân ca ca sẽ giảm nhẹ tội cho Phụ hoàng.
Phượng Hoành Không chậm rãi buông tay, trước lời thỉnh cầu mềm mỏng của Phượng Tuyết Nhi, hắn không có sức lực để cự tuyệt. Lại nghĩ đến việc Vân Triệt đã biết chân tướng Phượng Thần qua đời... Phượng Hoành Không chậm rãi thở dài một tiếng, nói:
- Bốn năm trước, lúc Điện Linh Khôn của tông ta đang chuẩn bị cho việc Thái Cổ Huyền Chu sắp hiện thế, đã ngẫu nhiên thăm dò được ở phía đông Quốc Thương Phong có phản ứng yếu ớt của tài nguyên khoáng sản Tử Tinh. Khoảng cách xa như vậy mà vẫn truyền đến phản ứng Tử Tinh, đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử. Thế là ta liền phái một hộ pháp của Điện Linh Khôn bí mật đến điều tra, phát hiện ở một thành trì phía Đông tên là Thành Lưu Vân có một mỏ Tử Tinh khổng lồ ẩn sâu dưới lòng đất, hơn nữa tầng năng lượng vô cùng kinh người... Nếu khai thác toàn bộ mỏ Tử Tinh này, có thể tinh luyện được trăm cân Tử Mạch...
- Thần Tinh!
- A!
Phượng Tuyết Nhi lập tức kinh hô.
Trăm cân Tử Mạch Thiên Tinh đã là khái niệm đủ để động trời… Huống chi là Tử Mạch Thần Tinh!
Đối với Tứ Đại Thánh Địa, trăm cân Tử Mạch Thần Tinh chính là một nguồn tài nguyên vô cùng phong phú.
Phải biết, một Thánh Địa muốn tích lũy được trăm cân Tử Mạch Thần Tinh cần ít nhất năm trăm năm! Nếu Thần Tông Phượng Hoàng hoàn toàn có được số Tử Mạch Thần Tinh này, thì cũng tương đương với việc sở hữu tài nguyên mà một Thánh Địa tích lũy hơn năm trăm năm!
Sự cám dỗ này đủ để cho Thần Tông Phượng Hoàng... đủ để cho bất kỳ thế lực nào ở Đại lục Thiên Huyền vì nó mà không tiếc bất cứ giá nào, không từ thủ đoạn!
- Hóa ra là thế.
Vân Triệt ngẩng đầu, mấy lời này của Phượng Hoành Không đã gần như giải thích được tất cả những nghi hoặc trong lòng hắn trước đây.
- Vân ca ca, huynh đã biết rồi sao?
Lời nói của Vân Triệt làm cho Phượng Tuyết Nhi nghi ngờ nhìn về phía hắn.
- Gần như vậy.
Vân Triệt đứng dậy, nhíu mày nhìn chằm chằm Phượng Hoành Không nói:
- Để Phụ hoàng của ngươi nói tiếp đi.
Phượng Hoành Không hơi nhắm mắt, trực tiếp nói:
- Năm đó, sau khi tổ tiên Phượng Thần tan biến, chúng ta biết được chuyện này liền có ý thức nguy cơ rất mạnh. Bởi vì một khi chuyện này truyền ra ngoài, Thần Tông Phượng Hoàng sẽ bị Tứ Đại Thánh Địa áp chế... Thậm chí có thể gặp tai họa ngập đầu. Cho nên, chúng ta phải giữ kín bí mật Phượng Thần đã qua đời, đồng thời tìm cách bảo toàn tông môn… Hoặc ít nhất có thể bảo vệ Tuyết Nhi nếu chẳng may bí mật bị lộ ra ngoài.
- Mà việc phát hiện mỏ Tử Tinh khổng lồ này, khiến trẫm và Phụ hoàng mừng như điên. Nếu thật sự có thể đạt được trăm cân Tử Mạch Thần Tinh, nhất định có thể trong thời gian ngắn tạo ra một lượng lớn cường giả tuyệt đỉnh, từ đó có thêm một tầng bảo hộ vững chắc hơn.
- Chính vì nguyên nhân này? Chính vì muốn có được mỏ Tử Tinh ở Quốc Thương Phong?
Phượng Tuyết Nhi mê hoặc, không hiểu lắc đầu:
- Nhưng, việc này có liên quan gì tới chuyện Phụ hoàng hạ lệnh xâm chiếm Quốc Thương Phong… lại còn dùng phương thức tàn nhẫn như vậy?
- Đương nhiên là để giương đông kích tây, tránh bị người của Tứ Đại Thánh Địa phát giác.
Vân Triệt mở miệng nói, sâu trong đôi mắt lại là vẻ giễu cợt nhàn nhạt:
- Tứ Đại Thánh Địa luôn cho người âm thầm giám sát động tĩnh của Thần Tông Phượng Hoàng. Mà sự tồn tại của mỏ Tử Tinh này chỉ có thể để một vài nhân vật quan trọng trong tông biết, nhưng những nhân vật này tự nhiên lại là trọng tâm giám thị của Tứ Đại Thánh Địa. Coi như hành động bí mật đến đâu cũng có rủi ro bị phát giác rất lớn, đến lúc đó, mỏ Tử Tinh kia cũng sẽ bị bại lộ, mà một khi bại lộ, nó sẽ không còn thuộc về Thần Tông Phượng Hoàng nữa.
- Cho nên, mục đích ngươi phát động chiến tranh với Thương Phong, chính là vì muốn che giấu và chuyển hướng tầm mắt của mọi người! Hơn nữa, để hiệu quả che giấu đạt đến mức lớn nhất, các ngươi không tiếc giết dân đốt thành, tỏ ra muốn trong thời gian ngắn nhất chiếm được toàn bộ Thương Phong, mặt khác còn để hả giận cho việc ta làm các ngươi mất hết mặt mũi ở Thất Quốc Bài Vị Chiến.
- Đúng.
Phượng Hoành Không mặt không đổi sắc gật đầu.
- Chỉ vì trăm cân Tử Mạch Thần Tinh? Ha…
Vân Triệt nhìn dáng vẻ của Phượng Hoành Không, cười lạnh:
- Nhìn bộ dạng của ngươi, chẳng lẽ ngươi không thấy mình làm vậy có gì sai sao?
- Đối với Quốc Thương Phong mà nói, trẫm xác thực đáng bị trời tru đất diệt. Nhưng trẫm là Thần Hoàng chi Đế, là Tông chủ Phượng Hoàng!
Phượng Hoành Không ngẩng đầu đối mặt với Vân Triệt:
- Trăm cân Tử Mạch Thần Tinh này đối với người khác mà nói, chỉ là tài nguyên vô cùng khổng lồ, nhưng đối với chúng ta, những người đã không còn tiên tổ Phượng Thần, lại là một cọng cỏ cứu mạng! Hậu quả của ngày hôm nay hoàn toàn khiến trẫm hối hận... Nhưng quyết định của trẫm không hề sai!
- Ngây thơ! Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng trăm cân Tử Mạch Thần Tinh có thể bảo vệ được Thần Tông Phượng Hoàng của các ngươi sau khi chuyện Phượng Thần đã chết bị tiết lộ ra ngoài sao?
Vân Triệt lạnh lùng nói.
- Ít nhất có thể cho chúng ta thêm một phần lực lượng để bảo vệ Tuyết Nhi! Chỉ cần có thể bảo vệ Tuyết Nhi trăm năm, dù cho toàn tông ta hoàn toàn suy tàn, cũng vẫn còn vô tận hy vọng!
Phượng Hoành Không gầm nhẹ.
- Phụ hoàng, người đừng nói nữa!
Nhìn thấy Vân Triệt và Phượng Hoành Không đối chọi gay gắt, Phượng Tuyết Nhi vội vàng đứng vào giữa hai người:
- Phụ hoàng, bất luận xuất phát từ nguyên nhân gì, việc làm cho nhiều người vô tội phải chết như vậy, để cho nhiều người vô tội rơi vào biển lửa như thế đều là sai lầm lớn. Phượng Hồn của Tuyết Nhi nhờ sự giúp đỡ của Vân ca ca mới thức tỉnh, đã có thể bảo vệ Thần Tông Phượng Hoàng chúng ta, Phụ hoàng không cần phải vì Tuyết Nhi mà lo lắng vô ích nữa. Hiện tại, Tuyết Nhi chỉ cầu có thể cùng Phụ hoàng chuộc lại sai lầm đã phạm phải, có thể nhận được sự tha thứ của Thương Phong, và của Phượng Thần đại nhân trên trời có linh thiêng.
- Tuyết Nhi…
Phượng Hoành Không nhìn nữ nhi của mình, ánh mắt dần dần mông lung.
- Nói tiếp, năm đó ngươi để Phượng Hi Thần tự mình đến Hoàng thành Thương Phong, đưa thiệp mời Thất Quốc Bài Vị Chiến chỉ là ngụy trang, mục đích thực sự là dùng thân phận hoàng tử Thần Hoàng mượn cớ huyết mạch của ta để khơi mào tranh chấp, từ đó lấy cớ phát động chiến tranh?
Vân Triệt nghiêng mắt nói.
- Đúng.
Phượng Hoành Không không phủ nhận.
Vân Triệt tiếp tục nói:
- Khi chiến tranh kéo dài hơn hai năm, sau khi sự chú ý của Tứ Đại Thánh Địa ngày càng mờ nhạt, các ngươi liền bắt đầu chuẩn bị chiếm lấy mỏ Tử Tinh. Nhưng lúc đào mỏ, vì nó ở sâu trong lòng đất nên đã tạo ra tiếng vang ầm ầm. Vì thế, các ngươi điều hai mươi vạn quân đến Thành Lưu Vân, mỗi ngày công kích mặt đất, bày ra dáng vẻ nơi đó là nơi luyện binh chính là để ngụy trang che giấu tất cả.
- Ngươi nói không sai.
Phượng Hoành Không nhìn hắn thật lâu. Lúc trước hắn chỉ nói là có tài nguyên khoáng sản Tử Tinh tồn tại, vậy mà Vân Triệt có thể suy ra toàn bộ quá trình và thủ đoạn như thế… Tâm tư của hắn, kinh khủng đến mức nào?
- Hiện tại, mục đích kia của các ngươi đã đạt được mấy phần?
Vân Triệt lãnh đạm hỏi. Hắn hoàn toàn không ngờ, khu vực Thành Lưu Vân mà hắn sống mấy chục năm lại ẩn giấu một mỏ Tử Tinh, có thể khiến Thần Tông Phượng Hoàng không tiếc trả một cái giá lớn như vậy cũng phải có được.
Khu vực xung quanh Thành Lưu Vân trống trải cằn cỗi, chỉ có vài loại huyền thú cấp thấp nhất sinh sống. Trước đây, cho dù có người nói cho hắn biết nơi đó ẩn giấu một mỏ khoáng sản khổng lồ có thể tinh luyện ra trăm cân Tử Mạch Thần Tinh, hắn cũng sẽ không tin.
- Mười phần.
- Mười phần?
Lời nói của Phượng Hoành Không khiến Vân Triệt đột nhiên nhíu mày.