Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời chưa ló dạng, Lưu Vân Thành vẫn đang bị một tầng sương mỏng bao phủ, Vân Triệt đã cáo biệt Tiêu Linh Tịch cùng Tiêu Liệt, mang theo Phượng Tuyết Nhi tiến vào Thái Cổ Huyền Chu, khóa chặt phương hướng Băng Cực Tuyết Vực. Vốn dĩ hắn định đưa Phượng Tuyết Nhi ngự không bay đến Băng Cực Tuyết Vực để nàng có thể ngắm nhìn toàn bộ lãnh thổ Thương Phong quốc, nhưng khi nghĩ đến hai ngàn đệ tử Băng Vân Tiên Cung, hắn muốn giúp toàn bộ các nàng trải qua một lần thuế biến trước Ma Kiếm đại hội, thời gian vô cùng gấp gáp, cho nên cuối cùng hắn vẫn lựa chọn dùng Thái Cổ Huyền Chu.
- Mấy ngàn năm nay, gia tộc của ta đều thăm dò bí mật của Thái Cổ Huyền Chu, mỗi lần nó xuất hiện chúng ta đều dốc toàn bộ tinh lực để tìm hiểu. Bởi vì mỗi lần Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện, chẳng những Linh Không Điện mà ngay cả Phượng Thần đại nhân cũng sẽ cảm ứng được linh khí cực cao, bọn họ đều tin chắc rằng trên huyền chu này nhất định ẩn giấu một thiên đại bảo vật nào đó. Nhưng thật không ngờ, hóa ra bảo vật này lại chính là bản thân Thái Cổ Huyền Chu. Thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Bên trong Thái Cổ Huyền Chu, Phượng Tuyết Nhi đưa đôi mắt đẹp nhìn ngắm cảnh tượng xung quanh. Lúc này, nàng và Vân Triệt đang ở trong một tòa pháo đài cổ thần bí trên huyền chu. Trong đầu nàng vẫn còn ký ức rất rõ về cảnh tượng từng xảy ra ở nơi này. Ba năm trước, dưới sự truy sát của Dạ Tinh Hàn, nàng đã được Vân Triệt ôm chặt xông vào đây... Mặc dù khi đó huyền lực của nàng đã bị phong ấn, toàn thân kiệt sức nhưng nàng lại không thể nào quên được từng hình ảnh lúc đó.
- Ta cũng luôn cảm thấy chuyện này thật khó tin. Mặc dù hiện tại huyền chu này đã thuộc về ta, nhưng ta lại hoàn toàn không biết chút gì về lai lịch của nó. Chắc chắn bên trong huyền chu còn ẩn giấu bí mật nào đó mà ta hoàn toàn không biết... Đúng rồi Tuyết Nhi, ngươi tuyệt đối đừng nói cho người khác biết về mọi chuyện liên quan tới Thái Cổ Huyền Chu, ngay cả phụ hoàng của ngươi cũng không được.
- Vâng, ta biết.
Phượng Tuyết Nhi mỉm cười đáp:
- Vân ca ca, nơi mà chúng ta sắp đến thực sự toàn là tuyết sao?
- Ngươi cứ nhắm mắt lại sẽ biết!
Vân Triệt khẽ cười nói. Thái Cổ Huyền Chu tiến hành xuyên qua không gian, chỉ trong nháy mắt liền từ Lưu Vân Thành đến Băng Cực Tuyết Vực. Thời điểm Phượng Tuyết Nhi nói chuyện thì bọn họ đã tới bầu trời của Băng Cực Tuyết Vực.
- Nhắm... mắt lại sao?
Phượng Tuyết Nhi khẽ lẩm bẩm một tiếng, sau đó liền nhẹ nhàng khép mi lại.
Trong khoảnh khắc, bầu không khí xung quanh nàng vốn yên tĩnh lập tức trở nên lạnh lẽo, khí tức băng giá từ bốn phương tám hướng tràn tới. Khí tức lạnh lẽo ở Băng Cực Tuyết Vực vượt xa giới hạn mà người thường có thể chịu đựng, nhưng đối với Phượng Tuyết Nhi có huyền lực Quân Huyền cảnh cấp tám hộ thân mà nói, những thứ này căn bản không đủ để tạo thành chút cảm giác khó chịu nào. Tuy nhiên, đối với Phượng Tuyết Nhi chưa bao giờ rời khỏi Thần Hoàng Thành, đây là lần đầu tiên trong đời nàng dùng thân thể chạm tới loại khí tức băng giá này.
Phượng Tuyết Nhi thoáng cảm nhận toàn thân lạnh buốt như được băng tuyết vạn năm gột rửa, không khí tinh khiết đến không một tia ô nhiễm, bên tai nàng là những tiếng gió rít kỳ dị... Lúc này, Phượng Tuyết Nhi lập tức mở mắt ra, nàng ngơ ngác nhìn thế giới tuyết trắng thuần khiết trước mắt. Trong đôi mắt đẹp của nàng như có những vì sao rung động, tỏa ra từng tầng hào quang sáng chói.
Hơn một nửa thời gian trong năm ở Băng Cực Tuyết Vực đều là tuyết bay. Lúc này, từng bông tuyết rơi xuống dày đặc, đại địa hoàn toàn biến thành màu trắng, núi non là màu trắng, sông băng là màu trắng, bầu trời cũng bị tuyết trắng bao phủ, toàn bộ thế giới đều là một màu trắng thuần túy, ngay cả đường chân trời cũng không thể nhìn thấy. Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng đưa hai tay ra, đôi ngọc thủ của nàng hiện ra giữa thế giới trắng tinh này. Hai tay nàng khẽ chuyển động, làn da trắng mịn của nàng còn tỏa ra vẻ óng ánh tinh khiết hơn cả băng tuyết.
Từng mảnh bông tuyết may mắn rơi vào lòng bàn tay nàng nhưng chỉ thoáng chạm vào đã bị Phượng Hoàng viêm lực của nàng hòa tan. Thấy vậy, Phượng Tuyết Nhi liền vội vàng thu liễm huyền lực. Trong nháy mắt, bông tuyết ngoan ngoãn đậu lại trong lòng bàn tay nàng, rất nhanh đã phủ kín bàn tay, mái tóc cùng phượng y của nàng.
Nàng khẽ múa hai tay, một chùm tuyết sương lập tức bay lượn trước người. Trên mỗi một bông tuyết tinh khôi đều phản chiếu niềm vui sướng và vẻ mê ly như chìm trong mộng của đôi mắt xinh đẹp của nàng.
- Giống như đang mơ vậy... Trên thế giới này thật sự có nơi đẹp như vậy sao!
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng nỉ non. Năm nàng mười ba tuổi, lần đầu tiên trong lịch sử Thần Hoàng Thành có tuyết rơi cũng chính là phong cảnh tươi đẹp nhất mà kiếp này nàng từng thấy, và nàng không thể nào quên được cảnh tượng lúc đó. Trước khi gặp Vân Triệt, khát vọng lớn nhất của nàng chính là có thể nhìn thấy tuyết rơi thêm một lần nữa.
Mà lúc này, đối với nàng, cảnh tượng vô vàn bông tuyết đang rơi cùng quang cảnh hoàn toàn trắng xóa của mảnh tuyết vực vô biên trước mắt giống như thế giới trong mộng vậy.
- Oa!
Phượng Tuyết Nhi hoàn toàn giải phóng niềm vui sướng trong lòng. Nàng cất lên một tiếng reo trong trẻo, lập tức bay vút lên, dùng thân thể mình đón nhận vô vàn bông tuyết đang rơi, trong gió lạnh dường như xen lẫn tiếng cười tinh khiết không nhiễm bụi trần.
Nàng lập tức gọi Tuyết Hoàng Thú ra. Nàng tựa lên lớp lông tuyết của Tuyết Hoàng Thú, thỏa sức bay lượn qua lại trong thế giới tuyết trắng này, vui vẻ như một đứa trẻ lạc vào thế giới mộng ảo:
- Tiểu Bạch Bạch, Vân ca ca nói nơi này là cố hương của ngươi. Chắc chắn lúc này được về nhà ngươi vui lắm đúng không?
- Thu...
Tuyết Hoàng Thú ngửa cổ cất một tiếng rít dài trong trẻo, hai cánh vỗ mạnh kéo theo một mảng hoa tuyết lớn che trước mặt Phượng Tuyết Nhi, khiến nàng bật ra một tiếng hoan hô mềm mại.
Vân Triệt mỉm cười nhìn về phía trước, nhưng thứ hắn nhìn không phải cảnh tuyết rơi mà là Phượng Tuyết Nhi. Có lẽ tất cả những người từng gặp Phượng Tuyết Nhi đều sẽ tin tưởng vững chắc rằng trên Thiên Huyền đại lục không tồn tại phong cảnh nào tuyệt mỹ hơn vẻ đẹp của nàng. Cho dù là Vân Triệt ba năm trước, khi vừa mới gặp nàng, cho tới hôm nay có thể sánh vai cùng nàng, trong lòng hắn đều có một loại cảm giác mơ hồ không thật.
- Ba năm trước, ta vốn cho rằng mình vĩnh viễn không có cách nào hoàn thành ước định cùng nàng.
Vân Triệt khẽ nói thầm.
- Hừ, một ngày nào đó ngươi sẽ chết trên tay nữ nhân!
Giọng Mạt Lỵ lạnh như băng vang lên, đây đã là lần thứ ba nàng nói ra lời này. Hiện tại nàng càng ngày càng tin chắc rằng nếu có một ngày Vân Triệt chết thảm, khả năng lớn nhất... không đúng, tuyệt đối nguyên nhân chính là vì nữ nhân!
Khóe miệng Vân Triệt hơi co giật. Lúc này, thanh âm của Mạt Lỵ vang lên trong tâm hồn hắn đột nhiên trở nên trầm thấp:
- Dường như... ca ca...
Nàng nói những lời này rất nhẹ, dường như trong lúc thất thần đã vô thức nỉ non, âm thanh nhẹ đến mức dù kề sát bên tai cũng khó nghe rõ. Nhưng Mạt Lỵ và Vân Triệt lại là một thể, dù là thanh âm từ thần hồn của nàng rất nhỏ nhưng hắn vẫn có thể nghe rõ mồn một. Vân Triệt lập tức ngạc nhiên hỏi:
- Ca ca ngươi?
Vân Triệt đột nhiên cảm giác được khí tức của Mạt Lỵ chợt rung động, cảm xúc của nàng trở nên băng giá nhưng nàng lại không hề mở miệng nói chuyện với hắn. Có thể thấy nàng không hề muốn nhắc tới chuyện này, vừa rồi cũng chỉ là một lời nỉ non vô tình mà thôi.
Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi nói:
- Thật ra... Ngươi không phải nam nhân, đương nhiên sẽ không hiểu thế giới của nam nhân chúng ta. Đối với đại bộ phận nam nhân, việc chinh phục nữ nhân của mình còn quan trọng hơn chinh phục cả thế giới. Coi như là một nam nhân vô địch thiên hạ, ngạo nghễ đất trời nhưng lại không thể chinh phục nữ nhân mình yêu thích thì hắn vẫn là một kẻ thất bại. Ngay cả chính hắn cũng sẽ cảm thấy mình thật đáng thương. Mà việc bảo vệ nữ nhân của mình lại là một loại bản năng của đàn ông. Coi như vì vậy mà chết đi thì người nam nhân đó cũng sẽ không...
- Im miệng!
Tiếng quát lạnh của Mạt Lỵ cắt đứt lời nói của hắn, sau đó nàng lạnh lùng nói:
- Ngươi cho rằng ai cũng giống ngươi sao? Ca ca ta một đời chỉ yêu một nữ nhân, trọng tình si tâm, đối với những nữ nhân khác hắn căn bản chẳng thèm ngó tới, hắn có chỗ nào giống ngươi... Ngươi căn bản chính là một tên đại sắc ma ngốc nghếch, chỉ cần là nữ nhân xinh đẹp liền có thể liều mạng vì nàng!
- Ặc...
Đối với cái danh xưng "đại sắc ma ngốc nghếch" mà Mạt Lỵ gán cho, Vân Triệt từ trước đến nay đều vui vẻ tiếp nhận. Hồi lâu sau, hắn thận trọng hỏi:
- Ngươi nói, nguyên nhân ca ca ngươi chết... là vì bảo vệ nữ nhân mà hắn yêu thích sao?
- Bảo hộ?
Mạt Lỵ chợt cười lạnh một tiếng, ngay sau đó một cỗ sát khí đột nhiên tràn ra, chỉ trong nháy mắt đã hoàn toàn bao trùm tâm hải của Vân Triệt, khiến toàn thân hắn trở nên lạnh lẽo, sâu trong linh hồn đột nhiên truyền đến cảm giác đau nhói như bị kim châm.
Vân Triệt chợt giật mình... Đây không phải lần đầu tiên hắn cảm nhận được sát khí của Mạt Lỵ, nhưng tất cả sát khí mà nàng phóng thích trong suốt bảy năm qua cộng lại cũng không bằng một thoáng vừa rồi. Vân Triệt vô cùng quen thuộc với sát khí, hắn biết rõ, bên trong cỗ sát khí mà Mạt Lỵ vừa phóng thích ẩn chứa oán hận và sát cơ nồng đậm đến tận cùng, khắc sâu vào xương tủy.
- Ca ca vì nàng, ngay cả mạng cũng không cần. Nhưng thứ mà hắn nhận được từ nữ nhân kia chỉ là những tính toán và lợi dụng ác độc, ca ca ta rõ ràng là một người lợi hại và thông minh như vậy nhưng lại vì nữ nhân kia...
Trong thanh âm của Mạt Lỵ mơ hồ xuất hiện sự run rẩy:
- Một trong những nguyên nhân năm đó ta không tiếc đối mặt với nguy hiểm cực lớn, hao phí cái giá thật lớn cũng thề phải lấy được Tà Thần bất diệt chi huyết chính là muốn giết nữ nhân kia!
- Kết quả cuối cùng lại tiện nghi cho ngươi!
Thanh âm của Mạt Lỵ vẫn lạnh lùng như cũ nhưng khí tức và sát khí đã bị nàng cố gắng áp chế xuống:
- Ta không muốn nhắc tới chuyện này, ngươi cũng không được hỏi lại... Càng không cho phép ngươi đánh đồng ca ca ta với tên đại sắc ma như ngươi!
- À... Ca ca ngươi lợi hại như vậy, ngươi vẫn luôn coi hắn là người hoàn mỹ nhất trên đời, vậy nữ nhân có thể khiến hắn cuồng dại như thế, dù sao đi nữa cũng có nhan sắc không tầm thường đúng không?
Ngón tay Vân Triệt khẽ xoa cằm hỏi.
Nghe Vân Triệt nói vậy, Mạt Lỵ cũng không trả lời.
Tuy nhiên lúc này Vân Triệt lại càng để ý tới một chuyện khác... Mạt Lỵ vừa nói, một trong những nguyên nhân khiến nàng không tiếc bỏ ra cái giá lớn cũng phải đạt được Tà Thần bất diệt chi huyết chính là vì muốn giết nữ nhân kia.
Nói cách khác... Mạt Lỵ cũng không phải là đối thủ của “nữ nhân kia”!
- Hít...
Vân Triệt không kìm được hít một hơi khí lạnh. Một người cường đại hơn cả Mạt Lỵ, hơn nữa còn là một nữ nhân...
- Còn gần hai tháng nữa là đến lúc ngươi giao thủ cùng Phần Tuyệt Trần.
Mạt Lỵ cố tình chuyển chủ đề, hiển nhiên không muốn Vân Triệt hỏi thêm về chuyện này.
- Dưới tình huống bình thường, nếu muốn thắng hắn, ngươi phải dùng đến một chút thủ đoạn hèn hạ vô sỉ thì mới có chút phần thắng. Nhưng một khi chính diện giao đấu, ngươi tuyệt đối không có khả năng thắng hắn. Nhưng dường như hiện giờ ngươi lại có một phương pháp có thể chiến thắng hắn khi chính diện đối đầu.
- Ồ? Là phương pháp gì?
Vân Triệt kinh ngạc nói. Những ngày này, mỗi ngày hắn đều suy nghĩ phương pháp đối phó với cuộc ước chiến cùng Phần Tuyệt Trần hai tháng sau. Trong lòng hắn cũng đã có một kế hoạch đại khái... nhưng đều không phải là chính diện giao đấu.
- Chính là nhờ Phượng Tuyết Nhi này!
Theo lời Mạt Lỵ chỉ dẫn, ánh mắt của Vân Triệt lập tức rơi lên người Phượng Tuyết Nhi đang nhảy múa cùng Tuyết Hoàng Thú trong tuyết rơi.
Vân Triệt chợt ngẩn người, dường như hắn lập tức nghĩ tới điều gì đó nên liền thăm dò:
- Ngươi nói là...
- Rất đơn giản, đó là đoạt được Phượng Hoàng nguyên âm của nàng!
Mạt Lỵ bình tĩnh nói:
- Mặc dù bây giờ ngươi hoàn toàn không phải là đối thủ của nàng, nhưng nàng lại không hề bài xích ngươi, thêm các loại thủ đoạn hèn hạ vô sỉ của tên sắc ma nhà ngươi thì chắc hẳn đây cũng không phải là chuyện quá khó khăn.
Vân Triệt không ngờ Mạt Lỵ, người vẫn luôn gọi hắn là "sắc ma", từng vô số lần trào phúng, khinh thường thậm chí mắng to vì hắn gây họa cho nữ nhân, lại chủ động giật dây muốn hắn chiếm lấy nguyên âm của một cô gái! Đây tuyệt đối là chuyện xưa nay chưa từng có, khiến Vân Triệt sửng sốt đến mức ngẩn người hồi lâu mới hoàn hồn. Bộ dáng của hắn khiến giọng Mạt Lỵ rõ ràng có chút không tự nhiên, nàng chợt hừ nhẹ một tiếng:
- Ta... chỉ là không muốn ngươi chết trong tay Phần Tuyệt Trần mà thôi!
- Cái này... dường như không được.
Vân Triệt yếu ớt nói:
- Mạt Lỵ, Phượng Thần chi lực của Tuyết Nhi vẫn chưa hoàn toàn thức tỉnh, hơn nữa lúc này còn là giai đoạn mấu chốt sau khi lực lượng Phượng Hồn vừa thức tỉnh. Nếu lúc này nàng mất đi nguyên âm, Phượng Hoàng chi lực đang thức tỉnh sẽ bị kìm hãm ở mức độ lớn, thậm chí cứ như vậy mà đình trệ, chuyện này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới tương lai của Tuyết Nhi. Hơn nữa ta cũng đã đáp ứng Phượng Hoành Không... Coi như Tuyết Nhi nguyện ý thì ta cũng không thể làm.
- Đây chính là đệ nhất mỹ nữ của Thiên Huyền đại lục, không ngờ tên siêu cấp đại sắc ma như ngươi lại có thể nhịn được!
Mạt Lỵ vô cùng coi thường hừ một tiếng, sau đó lại thản nhiên nói:
- Nếu là bất kỳ người nào khác trên Thiên Huyền đại lục làm nàng mất đi nguyên âm thì chính xác sẽ giống như ngươi nói. Nhưng duy chỉ có ngươi... không những không gây ảnh hưởng xấu mà ngược lại sẽ khiến cho Phượng Hoàng chi lực của nàng thức tỉnh nhanh hơn!
- A? Thật sao?
Vân Triệt kinh ngạc ra mặt.
Mạt Lỵ chậm rãi nói:
- Hiện tại trên người ngươi có ba loại huyết mạch Thần thú, lấy Long Thần huyết mạch làm chủ. Long Thần huyết mạch giúp ngươi có được lực lượng, thể chất và lượng lớn thọ nguyên, còn Phượng Hoàng huyết mạch cùng Kim Ô huyết mạch lại trao cho ngươi hỏa diễm hủy diệt. Bởi vì sự tồn tại của Long Thần chi tủy, lại thêm việc thân thể ngươi trải qua vô số lần hủy diệt trọng sinh trên Thái Cổ Huyền Chu khiến Long Thần huyết mạch của ngươi trở nên cực kỳ nồng đậm. Tuy nhiên, cả ba loại Thần thú huyết mạch trên người ngươi cộng lại cũng không nồng đậm bằng Phượng Hoàng huyết mạch trên người Phượng Tuyết Nhi, bởi vì nàng đã kế thừa toàn bộ từ một đạo linh hồn phân thân của Phượng Hoàng!
- Đây cũng là lý do vì sao nàng chỉ mới mười chín tuổi nhưng thực lực đã khủng bố như vậy. Ngoài ra, bởi vì sự hạn chế do Phượng Hoàng hồn linh chỉ có thể tồn tại dưới dạng linh hồn nên không cách nào phát huy ra lực lượng hoàn chỉnh. Cho nên sau khi kế thừa toàn bộ huyết mạch cùng linh hồn của Phượng Hoàng hồn linh, đợi tới khi lực lượng của Phượng Tuyết Nhi hoàn toàn thức tỉnh thì thực lực của nàng không chỉ đơn giản là tiếp cận Phượng Hoàng hồn linh, mà là hoàn toàn siêu việt!
-... Lợi hại như vậy sao?
Vân Triệt kinh ngạc nói.
Siêu việt Phượng Hoàng hồn linh? Cấp độ thực lực của Phượng Thần trong Phượng Hoàng Thần Tông, giống như Tiểu Yêu Hậu, đều là nửa bước Thần Huyền cảnh. Nếu thật sự như Mạt Lỵ nói, thì trên đời này sẽ không còn ai là đối thủ của Phượng Tuyết Nhi nữa!
Hơn nữa, nàng chỉ cần trải qua thời gian mười mấy năm ngắn ngủi, đồng thời cũng không phải nhận lấy cái giá tàn khốc giống như Tiểu Yêu Hậu.
☾ Thiên Lôi Trúc ☽ Truyện dịch bằng AI