Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 736: CHƯƠNG 735: MỘ DUNG THIÊN TUYẾT

Sau khi đưa Phượng Tuyết Nhi dạo một vòng trong Băng Vân Tiên Cung, Vân Triệt liền trở lại Băng Di Thần Điện. Lúc này, đám người Mộ Dung Thiên Tuyết đã chờ sẵn ở đây từ lâu.

Kể từ khi đại môn của Băng Di Thần Điện bị Dạ Thanh Thịnh và Dạ Tử Nghĩa của Nhật Nguyệt Thần Cung phá hủy, nó đã không thể khép lại. Trong thời gian ngắn, Vân Triệt cũng không tìm được phương pháp sửa chữa thích hợp. Sau khi tiến vào Băng Di Thần Điện, việc đầu tiên hắn làm là dùng toàn lực dựng lên một đạo huyền lực bình chướng, bởi vì việc sắp tới tuyệt đối không thể để ngoại giới quấy nhiễu.

- Cung chủ, chúng ta đã chuẩn bị xong.

Mộ Dung Thiên Tuyết trịnh trọng nói.

- Được.

Vân Triệt đứng trước mặt sáu người, sau khi cảm nhận sơ qua khí tức huyền lực của các nàng, hắn gật đầu nói:

- Phương pháp ta sắp dùng để tăng huyền lực cho các ngươi không hề thần bí khó lường như các ngươi nghĩ. Thực ra, phương pháp này vô cùng đơn giản... đó là dùng một loại đan dược đủ mạnh để cưỡng ép đề thăng huyền lực của các ngươi.

Nói xong, Vân Triệt lấy ra một viên Bá Hoàng Đan nắm trong tay.

Chỉ trong nháy mắt, dược khí cường hoành đến cực điểm của Bá Hoàng Đan đã tràn ngập khắp mọi ngóc ngách của Băng Di Thần Điện. Băng Di Thần Điện nằm sâu dưới lòng đất của Băng Vân Tiên Cung, vốn lạnh lẽo hơn bất kỳ nơi nào khác, nhưng khi dược khí của Bá Hoàng Đan lan tỏa, không khí nơi đây lại bắt đầu trở nên khô nóng.

Lúc này, tinh thần của sáu người đều chấn động kịch liệt, những băng linh phiêu động quanh thân các nàng đều bị dược khí ảnh hưởng mà sinh ra dị động.

Chỉ một chút dược khí tỏa ra mà đã cường hoành đến mức này, đây quả thực là chuyện các nàng chưa từng thấy, chưa từng nghe. Mộ Dung Thiên Tuyết chợt duỗi ngón tay ra. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay nàng chạm vào Bá Hoàng Đan, nàng liền giật lại như bị điện giật, kinh ngạc thốt lên:

- Dược lực thật bá đạo!

Sáu người vốn đã bị dược khí mạnh đến khó tin làm cho chấn kinh, nhưng phản ứng của Mộ Dung Thiên Tuyết càng khiến các nàng giật nảy mình. Sở Nguyệt Ly cất tiếng hỏi:

- Cung chủ, rốt cuộc đây là?

- Đan dược này gọi là Bá Hoàng Đan, được luyện thành từ bốn mươi chín loại vật liệu mang tính bạo liệt cực điểm, bên trong ẩn chứa lực lượng với mật độ cực cao. Nếu có thể hấp thu toàn bộ lực lượng bên trong viên Bá Hoàng Đan này dung nhập vào huyền mạch, huyền lực sẽ tăng lên trên diện rộng. Sau đó chỉ cần dùng mấy tháng để củng cố căn cơ là được.

Vân Triệt giải thích.

- Hóa ra là vậy! Dược khí của nó đã lợi hại như thế, hiệu quả chắc chắn cũng rất kinh người!

Phong Hàn Nguyệt hưng phấn nói.

- Cung chủ...

Lông mày Mộ Dung Thiên Tuyết khẽ nhíu lại, nàng tiến lên một bước, thận trọng nói:

- Lực lượng bên trong viên Bá Hoàng Đan này quả thật vô cùng kinh người. Dù ta chỉ mới thăm dò trong chốc lát nhưng hoàn toàn có thể khẳng định, nếu như dẫn xuất toàn bộ lực lượng bên trong nó, đủ để hủy diệt cả Băng Vân Tiên Cung trong nháy mắt.

- A!

Phong Hàn Nguyệt và Phong Hàn Tuyết đồng thanh kinh hô, vẻ mặt đám người Sở Nguyệt Ly cũng lộ ra vẻ kinh hãi.

- Không phải chúng ta tự coi nhẹ mình, nhưng dược lực mạnh mẽ như vậy, dù đã được luyện chế trở nên ôn hòa, cũng không phải thứ mà chúng ta có thể luyện hóa được với thực lực hiện tại. Nếu trực tiếp phục dụng, không những không thể tăng huyền lực mà ngược lại sẽ phải nhận hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.

Trong sáu người, Mộ Dung Thiên Tuyết có huyền lực mạnh nhất, ngay cả nàng cũng khẳng định như vậy, huống chi là năm người còn lại.

Vân Triệt không hề phủ nhận mà trực tiếp gật đầu:

- Mộ Dung sư bá nói không sai. Bá Hoàng Đan được luyện từ bốn mươi chín loại vật liệu nên không thể tránh khỏi việc ẩn chứa lực lượng vô cùng bá đạo. Đây vốn là loại đan dược dùng để trùng kích bình cảnh mà huyền giả gặp phải. Nếu cố tình cưỡng ép hấp thụ lực lượng trong đó, cho dù là Mộ Dung sư bá với huyền lực mạnh nhất cũng sẽ bị ảnh hưởng rất lớn. Còn như Hàn Nguyệt và Hàn Tuyết với huyền lực yếu hơn, nếu hấp thụ nó thì huyền mạch thậm chí sẽ phải chịu hậu quả mang tính hủy diệt.

- A...

Phong Hàn Nguyệt bất giác kêu lên một tiếng khe khẽ.

- Tại sao cung chủ gọi Mộ Dung sư tỷ là Mộ Dung sư bá, mà lại gọi chúng ta là Hàn Nguyệt, Hàn Tuyết chứ?

Phong Hàn Tuyết nhỏ giọng nói.

- Không biết... Dù sao thì cung chủ cũng chưa từng gọi chúng ta là sư thúc.

Phong Hàn Nguyệt bĩu môi:

- Chắc chắn là hắn thấy chúng ta dễ khi dễ.

- Cung chủ... nếu ngài đã nói như vậy, nhất định là ngài đã sớm có cách vẹn toàn.

Quân Liên Thiếp lên tiếng. Lời của Vân Triệt không những không làm các nàng thất vọng mà ngược lại còn khiến các nàng thêm mong đợi.

- Đương nhiên.

Vân Triệt nắm chặt Bá Hoàng Đan, giọng điệu vô cùng chắc chắn:

- Mặc dù dược lực của Bá Hoàng Đan cực kỳ cương mãnh, nhưng dựa vào huyền lực đặc thù cùng sự am hiểu về dược lý của bản thân, ta vẫn có thể khống chế dược lực một cách hoàn hảo! Về phần hiệu quả ra sao, các ngươi sẽ biết ngay thôi.

- Mộ Dung sư bá, bắt đầu từ người đi.

Nếu chỉ đơn thuần dùng huyền lực của bản thân, Vân Triệt miễn cưỡng lắm mới có thể dẫn dắt dược lực để trùng kích bình cảnh, còn việc giúp người khác cưỡng ép hấp thu toàn bộ dược lực của Bá Hoàng Đan... có thể nói toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục không ai làm được, ngay cả Tứ Đại Thánh Địa chi chủ cũng không thể!

Nhưng Vân Triệt lại có thể, bởi vì hắn có Thiên Độc Châu! Về phương diện khống chế dược lực, trong thiên hạ này không gì có thể vượt qua Thiên Độc Châu!

Khâu khó khăn nhất là khống chế dược lực đã có thể làm đến mức vạn vô nhất thất, cộng thêm huyền lực của Vân Triệt và thiên địa chi khí dẫn dắt, việc khiến một người ở Vương Huyền Cảnh hoàn toàn hấp thu lực lượng của Bá Hoàng Đan cũng không phải chuyện quá khó khăn.

Mộ Dung Thiên Tuyết nghe lời tiến lên, ngồi xuống trước mặt Vân Triệt, đoạn nắm lấy viên Bá Hoàng Đan trong tay hắn. Vừa rồi nàng đã tự mình thăm dò dược lực đáng sợ của nó, có thể tưởng tượng được nếu cứ thế nuốt vào sẽ gặp phải hậu quả khôn lường. Nhưng vì tin tưởng Vân Triệt, sắc mặt nàng vẫn bình thản:

- Cung chủ, bây giờ nuốt hết vào sao?

- Chờ một chút.

Vân Triệt lại đưa tay ra, lấy thêm bốn viên Bá Hoàng Đan nữa giao cho Mộ Dung Thiên Tuyết:

- Nuốt cả năm viên cùng một lúc!

- A!?

Mộ Dung Thiên Tuyết ngẩn người, còn các nàng khác thì đều lộ vẻ không thể tin nổi. Với dược lực của Bá Hoàng Đan, một viên đã đủ hủy diệt một Vương Tọa, nếu nuốt cả năm viên cùng lúc... chẳng phải thân thể nàng sẽ bị hủy diệt trong nháy mắt sao?

- Mộ Dung sư bá yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện gây tổn hại đến người... Nếu không có đủ tự tin, dù nguy cơ trước mắt lớn đến đâu, ta cũng sẽ không chọn phương pháp này!

Vân Triệt gật đầu với Mộ Dung Thiên Tuyết, vô cùng trịnh trọng nói.

Sau ba hơi thở kinh ngạc và chần chừ, dưới ánh mắt của Vân Triệt, Mộ Dung Thiên Tuyết chậm rãi gật đầu. Cánh tay ngọc của nàng khẽ nâng lên, miệng thơm hé mở, nuốt cả năm viên Bá Hoàng Đan vào bụng.

Tâm thần của Quân Liên Thiếp, Mộc Y Lam, Sở Nguyệt Ly, Phong Hàn Nguyệt, Phong Hàn Tuyết cùng Phượng Tuyết Nhi đang đứng cạnh Vân Triệt đều căng như dây đàn. Trên dung nhan tuyệt sắc của sáu người đều mang vẻ vô cùng khẩn trương... Bởi vì chỉ cần xử lý không tốt một chút, nhẹ thì huyền mạch của Mộ Dung Thiên Tuyết hoàn toàn bị phế, nặng thì mất mạng. Dưới sự lo âu và căng thẳng tột độ này, ngay cả sự mong đợi về khả năng đạt tới Bá Hoàng cũng bị đè nén.

Mà lúc này, Mộ Dung Thiên Tuyết lại nhắm chặt hai mắt, trên dung nhan tựa tuyết của nàng vẫn là vẻ lạnh lùng như băng giá.

- Được...

Vân Triệt hít một hơi thật sâu, hai tay lập tức duỗi ra. Huyền lực và thiên địa chi khí đồng thời tuôn ra từ lòng bàn tay hắn:

- Mộ Dung sư bá, toàn bộ quá trình sẽ mất khoảng hai đến ba canh giờ. Trong thời gian này, tốt nhất người nên giữ tâm thần tĩnh lặng, bất kể cơ thể xảy ra dị biến gì, cũng tuyệt đối không được vận chuyển huyền lực chống cự.

- Khi ta dẫn phát dược lực của năm viên Bá Hoàng Đan, người sẽ cảm nhận được vô số luồng huyền lực bạo loạn trong cơ thể. Một phần trong số những luồng khí này sẽ xông ra ngoài, cho nên... các vị sư bá, sư thúc nên đứng xa một chút để tránh bị thương. Mặt khác...

Vân Triệt hơi ngừng lại, chân mày hắn trầm xuống, sắc mặt và giọng điệu trở nên vô cùng nghiêm túc:

- Vì Mộ Dung sư bá không thể vận chuyển huyền lực hộ thân, tuyết y trên người sẽ bị các luồng huyền lực bạo loạn hoàn toàn xé nát. Đến lúc đó, sư bá nhất định phải giữ vững tâm thần, không được bối rối.

Ngay cả khi nuốt năm viên Bá Hoàng Đan, Mộ Dung Thiên Tuyết vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng lúc này, nàng đột nhiên mở to mắt, sâu trong ánh mắt dấy lên từng tầng bối rối... Vừa rồi Vân Triệt đã nói, toàn bộ quá trình sẽ kéo dài hai ba canh giờ, vậy chẳng phải có nghĩa là... bản thân nàng sẽ phải trần như nhộng trước mặt Vân Triệt lâu như vậy sao!

Nữ tử Băng Vân cả đời băng thanh ngọc khiết, cực kỳ ít tiếp xúc với nam nhân bên ngoài. Ba năm trước, khi Vân Triệt giúp nàng đả thông toàn bộ huyền quan, việc phải để lưng trần đã khiến nàng mỗi lần nhìn thấy hắn trong suốt mấy tháng đều tâm thần bất an, mỗi khi vô tình nhớ lại đều chìm vào một trận hoảng hốt.

Mà lần này, lại phải thân thể trần trụi suốt hai ba canh giờ... đó là cảnh tượng mà nàng không dám tưởng tượng!

Nhưng lúc này năm viên Bá Hoàng Đan đã vào bụng, dù muốn đổi ý cũng không thể. Hơn nữa, Vân Triệt cũng không cho nàng và những người khác thời gian để đáp lại hay thay đổi quyết định. Trong khoảnh khắc, một tay hắn đã đặt lên bụng dưới của Mộ Dung Thiên Tuyết, miệng nhanh chóng nói:

- Tuyết Nhi, giúp ta hộ pháp. Trước khi ta hoàn thành, không cho bất kỳ ai đến gần hay quấy rầy.

- Vâng, ta biết rồi.

Phượng Tuyết Nhi lập tức tiến lên canh giữ bên cạnh Vân Triệt. Có nàng ở đây, hắn có thể hoàn toàn tập trung tinh thần, không cần lo lắng gì cả.

Tiếng Vân Triệt vừa dứt, huyền khí và thiên địa chi khí đã như hai dòng lũ ôn hòa nhưng vô cùng bàng bạc tràn vào cơ thể Mộ Dung Thiên Tuyết. Lực lượng thần bí của Thiên Độc Châu cũng theo huyền lực của hắn mà tràn vào, với tốc độ chậm rãi và phương thức vô cùng ôn hòa, từ từ dẫn xuất dược lực của năm viên Bá Hoàng Đan.

Trong khoảnh khắc, Mộ Dung Thiên Tuyết cảm nhận rõ ràng một cỗ huyền lực vô cùng cường hoành như phong bạo cuộn trào trong cơ thể, sau đó cỗ huyền lực ấy hóa thành vô số dòng lũ, trực tiếp trùng kích vào từng kinh mạch, từng ngóc ngách trên thân thể nàng...

- Hô!!!

Bên trong Băng Di Thần Điện đột nhiên vang lên một tiếng nổ không quá chói tai nhưng vô cùng ngột ngạt. Một cơn bão huyền lực vô hình vô sắc nhưng lại khiến không gian liên tục vặn vẹo chợt cuộn trào quanh thân Mộ Dung Thiên Tuyết. Chỉ trong nháy mắt, cỗ huyền khí đó đã xé nát toàn bộ tuyết y trên người nàng, từng tầng dư ba tràn ra ngoài cũng nhanh chóng khuếch tán, khiến đám người Sở Nguyệt Ly bất ngờ không kịp đề phòng bị đẩy lùi ra xa mười trượng.

Trong nháy mắt, tất cả các nàng đều hoa dung thất sắc. Dù đã đoán được lực lượng ẩn chứa trong năm viên Bá Hoàng Đan là cực kỳ đáng sợ, nhưng các nàng không ngờ nó lại đáng sợ đến mức này. Dược lực chỉ vừa mới được Vân Triệt kích hoạt mà dư ba tràn ra đã cường hoành đến thế! Căn bản không thể tưởng tượng được lực lượng trùng kích mà cơ thể Mộ Dung Thiên Tuyết đang phải gánh chịu mạnh đến mức nào!

Tuy nhiên, sự lo lắng của các nàng nhanh chóng hóa thành sự kinh ngạc ngày càng sâu đậm... Lúc này, tuyết y trên người Mộ Dung Thiên Tuyết đã bị xé nát không còn một mảnh vải, nhưng thân thể nàng trông lại không hề bị tổn thương, sắc mặt chỉ hơi ửng hồng, hoàn toàn không có dấu hiệu bị nội thương.

- Y phục... thật sự bị xé nát hết rồi.

Phong Hàn Tuyết đưa hai tay che ngực, mặt đầy vẻ khẩn trương.

- Suỵt... Không được nói chuyện.

Phong Hàn Nguyệt vội đưa tay che miệng Phong Hàn Tuyết lại.

Khi tuyết y vỡ vụn, lông mày Mộ Dung Thiên Tuyết hơi nhướng lên, hô hấp và nhịp tim của nàng đều trở nên dồn dập, tâm trí chìm trong một mảnh bối rối. Thậm chí tinh thần lực của nàng còn chưa kịp tập trung vào dị biến trong cơ thể. Nàng hé mắt nhìn về phía Vân Triệt chỉ cách mình một cánh tay, liền phát hiện hắn đang cau mày, sắc mặt trịnh trọng, hô hấp bình ổn như mặt nước tĩnh lặng. Hắn không những không lộ ra chút thái độ dâm tà nào vì tuyết y của nàng vỡ nát, mà ngay cả đôi mắt cũng đang nhắm nghiền, không hề mở ra.

Mộ Dung Thiên Tuyết khẽ thở phào, nàng lập tức nhắm mắt lại, nhanh chóng ngưng thần.

Theo dược lực từng bước được giải phóng, số lượng dòng lũ huyền lực trong cơ thể nàng ngày càng nhiều. Mà gần như mỗi một trong hơn nghìn dòng lũ huyền lực này đều mạnh hơn so với huyền khí mà nàng dùng toàn lực đánh ra! Thật khó tưởng tượng, một viên đan dược nhỏ bé lại có thể phóng xuất ra lực lượng ở tầng diện này. Mà tất cả những thứ này đều không phải sức mạnh của bản thân nàng, một khi những luồng huyền khí này mất khống chế trong cơ thể, dù chỉ là một luồng cũng đủ khiến nàng bị thương nặng. Một khi toàn bộ huyền khí bạo loạn, chỉ trong vài hơi thở là có thể khiến nàng bạo thể mà chết không chút nghi ngờ.

Dù chỉ là một luồng huyền khí từ bên ngoài truyền vào cũng cực kỳ khó khống chế. Nhưng lúc này, nàng rõ ràng cảm giác được, mặc dù toàn bộ những luồng huyền khí này vận chuyển vô cùng nhanh chóng trong cơ thể, nhưng không có một luồng nào rơi vào tình trạng bạo loạn. Dường như toàn bộ dược lực đang bị một cỗ lực lượng vô cùng thần kỳ khống chế, không một luồng nào có thể thoát ra. Nàng mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của loại lực lượng thần bí này, nhưng lại không cách nào cảm giác được đó rốt cuộc là loại lực lượng gì.

Cùng lúc đó, dường như có một cỗ lực lượng ôn hòa như gió thoảng dần dần bám lên từng luồng huyền khí do Bá Hoàng Đan tỏa ra, khiến chúng nhanh chóng trở nên chậm lại, rồi ngày càng ôn hòa hơn. Từng luồng huyền lực bắt đầu được phóng thích, dần dần tản ra, hóa thành những dòng suối huyền lực nhỏ bé. Những luồng huyền khí đang tiêu tán này không những không gây tổn thương cho cơ thể nàng, mà ngược lại còn liên tục lưu động, rèn luyện kinh mạch của nàng... Cuối cùng, tất cả đều chậm rãi hội tụ vào sâu bên trong huyền mạch.

Một canh giờ trôi qua, toàn bộ dược lực trong năm viên Bá Hoàng Đan đều được dẫn xuất ra. Cơn bão huyền lực xung quanh Mộ Dung Thiên Tuyết cũng ngày càng bành trướng. Lúc này, hai tay Vân Triệt rốt cục cũng động, chúng bắt đầu di chuyển một cách chậm chạp trên ngọc thể của Mộ Dung Thiên Tuyết, từ xương quai xanh, đến huyệt Kiên Tỉnh, rồi đến bụng trái... Mỗi khi tay hắn di chuyển đều sẽ dừng lại ở nơi đó khoảng trăm hơi thở, và mỗi lần dừng lại, lòng bàn tay hắn đều đặt trên một huyền quan.

- Khí tức huyền lực của sư tỷ... đang tăng lên!

Quân Liên Thiếp chợt thấp giọng hô lên. Lúc này, mỗi người trong các nàng đều cảm nhận được một cách vô cùng rõ ràng, mỗi khi bàn tay Vân Triệt di chuyển tới một vị trí trên người Mộ Dung Thiên Tuyết, huyền lực của nàng lại nhanh chóng tăng lên một đoạn.

- Hơn nữa còn tăng lên trên diện rộng.

Mộc Lam Y cũng thấp giọng nói, đôi mắt đẹp của nàng không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm về phía Mộ Dung Thiên Tuyết... Lúc này, sự chú ý của các nàng đã không còn đặt trên thân thể trần trụi của Mộ Dung Thiên Tuyết nữa.

Đúng lúc này, quanh thân Mộ Dung Thiên Tuyết đột nhiên bốc lên từng làn sương trắng, mấy chục băng linh chợt thoáng hiện trong không trung rồi nhanh chóng tiêu tán. Trong nháy mắt, toàn bộ Băng Di Thần Điện đột nhiên bị một cỗ hàn khí không biết từ đâu bao phủ.

- Đột phá, sư tỷ đột phá rồi!

Dù đã cố gắng hết sức để khống chế tâm thần, nhưng giờ khắc này Sở Nguyệt Ly vẫn không nhịn được mà hô lên.

Thân là đồng môn sư tỷ muội, tất cả các nàng đều cảm nhận được một cách vô cùng rõ ràng rằng trong nháy mắt vừa rồi, huyền lực của Mộ Dung Thiên Tuyết đã trải qua một lần chất biến... từ Vương Huyền cấp tám trực tiếp đột phá lên Vương Huyền cấp chín!

Mà lúc này mới chỉ trôi qua vẻn vẹn một canh giờ!

Từ khi huyền lực của Mộ Dung Thiên Tuyết bắt đầu tăng lên, các nàng không ai dám dời mắt đi dù chỉ một chút. Dưới ánh mắt chăm chú của họ, lại qua một khắc nữa, một chùm băng vụ còn lạnh hơn trước lại hiện ra quanh thân Mộ Dung Thiên Tuyết... Kéo theo đó là huyền khí trên người nàng lại trải qua một lần chất biến nữa.

Lúc này, huyền lực của nàng đã đột phá lên tới Vương Huyền cấp mười!

- Trời ạ, cung chủ thật sự không lừa chúng ta. Nhìn dáng vẻ của Mộ Dung sư tỷ, ngay cả một chút thương tổn cũng không có, mà huyền lực... huyền lực của sư tỷ lại liên tục đột phá như trong mơ vậy... Có lẽ thật sự... thật sự có khả năng đạt tới Bá Huyền Cảnh.

Phong Hàn Tuyết đưa hai tay che miệng, không kìm được mà duyên dáng kêu lên, sâu trong đôi mắt đẹp của nàng có những tinh thể băng lấp lánh.

- Đó là đương nhiên, cung chủ chưa bao giờ lừa chúng ta!

Lúc này, tư thế của Phong Hàn Nguyệt và Phong Hàn Tuyết hoàn toàn giống nhau... hai bàn tay nhỏ nhắn đều che chặt đôi môi mềm.

Giờ đây, trong lòng các nàng đã tràn ngập sự kinh hãi và kích động mãnh liệt không thể diễn tả bằng lời.

Lòng bàn tay Vân Triệt lại di chuyển thêm một lần nữa, lần này, tay trái và tay phải của hắn lần lượt đè lên hai bên ngọc trì của Mộ Dung Thiên Tuyết...

Nói thẳng ra, lúc này hai cánh tay của Vân Triệt... đường đường chính chính chụp lên hai tòa ngọc phong của Mộ Dung Thiên Tuyết.

Trong nháy mắt, toàn thân Mộ Dung Thiên Tuyết run lên như bị sét đánh, đôi mắt đẹp của nàng lập tức mở ra... Cùng lúc đó, đôi mắt vẫn luôn nhắm nghiền của Vân Triệt cũng thoáng mở, ánh mắt hai người lập tức chạm vào nhau. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Mộ Dung Thiên Tuyết chợt run lên rồi nhanh như chớp tránh đi. Hai con ngươi của nàng lập tức nhắm chặt lại, không dám mở ra nữa, xúc cảm vô cùng rõ ràng trên thân truyền đến khiến tâm thần nàng đại loạn, không cách nào lắng lại.

Nhìn thấy cảnh này, đôi mắt đẹp của các nàng xung quanh sớm đã trợn lớn, suýt nữa thì đồng thanh kêu lên.

- Bình tâm tĩnh khí, không được có tạp niệm!

Trong tâm hải của Mộ Dung Thiên Tuyết vang lên thanh âm do Vân Triệt ngưng huyền truyền tới. Nghe được giọng nói của hắn, tâm hồn nàng run lên. Mộ Dung Thiên Tuyết nhanh chóng điều chỉnh hô hấp, bài trừ tạp niệm, cố gắng tập trung toàn bộ tinh thần vào nội tức của bản thân.

Còn Vân Triệt, sau khi hé mắt ra liền không nhắm lại nữa, hai mắt hắn tập trung vào trước ngực Mộ Dung Thiên Tuyết, giống như đang dùng ánh mắt tham lam khinh nhờn cặp ngọc phong trắng như tuyết của nàng.

Tuyết y của Băng Vân Tiên Cung từ trước đến nay đều kín đáo, mà ngực áo của Mộ Dung Thiên Tuyết lại luôn cao cao nâng lên, khiến người ta tưởng tượng ra cặp tuyết phong đầy đặn dưới lớp áo đó... Mặc dù năm đó Vân Triệt từng nhìn qua thân thể của Mộ Dung Thiên Tuyết trong Băng Vân Hàn Đàm, nhưng cũng chỉ liếc qua một chút cộng thêm bóng đêm che lấp, hắn cũng không nhìn thấy rõ ràng. Mãi đến hôm nay, hắn mới kinh diễm phát hiện ra Mộ Dung Thiên Tuyết lại có một đôi tuyết phong to lớn sung mãn đến thế. Dù lúc này năm ngón tay hắn đã mở ra hết cỡ, cũng chỉ có thể khó khăn nắm được một nửa.

Trong số những nữ tử mà Vân Triệt đã “trải qua”, ngay cả Sở Nguyệt Thiền và Thương Nguyệt đầy đặn nhất cũng phải thua kém Mộ Dung Thiên Tuyết.

Chứ đừng nói tới Mạt Lỵ chỉ có thể miễn cưỡng so sánh với Tiểu Yêu Hậu.

Cặp tuyết phong kia của Mộ Dung Thiên Tuyết chẳng những to lớn mà còn cực kỳ mềm mại, từng làn hương thơm từ đó xuyên qua kẽ tay hắn mà tràn ra. Hắn liên tục lặng lẽ dùng sức, nhưng thủy chung không cách nào nắm bắt được xúc cảm mềm mại này là tựa tơ lụa hay là phấn nộn. Mà phía dưới cặp tuyết phong kia là thân hình phá lệ tinh tế cùng đường cong lộ ra...

- Ngươi đang nghĩ lung tung cái gì vậy? Tập trung tinh thần ngay!

Khi bàn tay Vân Triệt lơ đãng di động, tâm thần đang chập chờn thì đột nhiên trong tâm hải của hắn vang lên tiếng quát lạnh của Mạt Lỵ, khiến toàn thân hắn run lên, nhanh chóng dứt bỏ toàn bộ ý niệm, thu liễm tâm thần, tập trung tất cả tinh thần vào việc khống chế và dẫn đạo dược lực... Đồng thời trên trán hắn cũng nhanh chóng rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

-... Không ngờ ta lại thất thần như vậy!

Nếu không phải tiếng của Mạt Lỵ khiến hắn bừng tỉnh, suýt nữa hắn đã mất khống chế một phần dược khí.

- Thời điểm trọng yếu như vậy mà ngươi lại có thể sinh ra tâm niệm đó... Quả thực là hết thuốc chữa!

Mạt Lỵ tức giận lẩm bẩm:

- Hơn nữa, rõ ràng ngươi có thể tiến hành khống chế từ sau lưng, nhưng ngươi lại cứ muốn làm từ phía trước! Đúng là đại sắc ma hèn hạ vô sỉ bỉ ổi!

- A ô...

Lúc này, Hồng Nhi đã ngủ nguyên một ngày nghe thấy tiếng chửi mắng của Mạt Lỵ liền tỉnh lại, nàng vẫn còn hơi buồn ngủ, nửa mở mắt, miễn cưỡng ngáp một cái, mơ màng nói:

- Mạt Lỵ tỷ tỷ, hình như tỷ đang tức giận, chủ nhân lại làm gì sai sao?

-... Trẻ con không hiểu chuyện, không cho ngươi nhìn ra ngoài, ngoan ngoãn ngủ tiếp đi.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạt Lỵ đầy vẻ nghiêm túc.

- Ừm...

Hồng Nhi khéo léo đáp một tiếng, thân thể nàng co rúc lại như mèo con, nghiêng đầu một cái rồi ngủ thiếp đi.

❖ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ❖

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!