- Haiz…
Vân Triệt lắc đầu, đưa tay về phía Phần Tuyệt Trần. Nhưng hắn không tung ra đòn kết liễu, mà giải phóng một luồng thiên địa chi khí đã tích tụ từ lâu, truyền vào cơ thể y.
Toàn bộ vết thương trên người Phần Tuyệt Trần lập tức được phong bế, huyền mạch và kinh mạch vốn đã gần như khô kiệt bắt đầu lưu chuyển một luồng nguyên khí yếu ớt... Tuy mỏng manh, nhưng cũng đủ để y khôi phục khả năng hành động, thậm chí là bay khỏi Đông Hải.
Đôi mắt Phần Tuyệt Trần trợn lớn, ánh nhìn dần lấy lại tiêu cự. Hắn dùng tay chống đỡ, chật vật gượng dậy, con ngươi ngập tràn kinh ngạc, không cam lòng, oán hận và khuất nhục, nhìn Vân Triệt chằm chằm:
- Ngươi muốn giết thì cứ giết... Đừng hòng... sỉ nhục ta!
- Sỉ nhục ngươi?
Vân Triệt khinh thường bĩu môi:
- Ta không có hứng thú hạ đẳng như vậy. Hơn nữa, ta cũng sẽ không giết ngươi.
- Ngươi…
Lời của Vân Triệt không khiến Phần Tuyệt Trần vui mừng chút nào, mà chỉ mang đến sự khuất nhục sâu sắc hơn.
- Bốn năm trước ta không giết ngươi, là vì ngươi đã cứu tiểu cô mụ Tiêu Linh Tịch của ta một lần. Trong ba năm ta rời khỏi Lục Địa Thiên Huyền, nếu không có ngươi, có lẽ khi trở về ta đã không còn được gặp lại tiểu cô mụ nữa.
Vân Triệt nhìn chằm chằm vào gương mặt dữ tợn tràn đầy hận ý của Phần Tuyệt Trần một lúc lâu:
- Thẳng thắn mà nói, dù lòng ngươi ngập tràn căm hận ta, nhưng ta lại không hề hận ngươi, ngược lại còn có chút cảm kích.
- Ta không cần ngươi giả nhân giả nghĩa, ta cứu nàng không hề liên quan đến ngươi!! Có gan thì giết ta đi! Nếu không, tất có một ngày... ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!!
Phần Tuyệt Trần khàn giọng gầm thét. Bị kẻ mình căm hận đến tận xương tủy tha thứ... thậm chí cảm kích? Đối với hắn mà nói, đây là sự sỉ nhục không tài nào chấp nhận được.
- Hôm nay ta tha cho ngươi, xem như trả lại ân tình ngươi cứu tiểu cô mụ lần thứ hai. Sau này, ta và ngươi không ai nợ ai!
Vân Triệt lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi muốn giết ta báo thù, thì hãy trân trọng cho tốt cái mạng mà ta đã tha cho ngươi lần thứ hai này đi! Mặc dù thương thế của ngươi rất nặng, nguyên khí tổn hao nghiêm trọng, nhưng với cảnh giới hiện tại của ngươi, chỉ cần hai tháng là có thể hoàn toàn bình phục. Trong hai tháng này, ngươi phải trốn cho kỹ, nếu không, chết rồi cũng chỉ là chết vô ích!
- Lần sau ngươi đến giết ta... cũng đừng hòng còn sống rời đi như hôm nay!
Không khí vẫn nóng rực, nhưng thủy triều cuối cùng cũng đã bình ổn lại phần nào. Phần Tuyệt Trần chậm rãi đứng dậy, tuy toàn thân vô cùng suy yếu, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc như lang sói:
- Ngươi sẽ... hối hận... Hôm nay ta thua ngươi... chẳng qua là thua về vũ khí mà thôi...
- Đợi ta thu hồi Thiên Tội Thần Kiếm... Ta sẽ mang tất cả nợ máu và sỉ nhục này... trả lại cho ngươi gấp ngàn vạn lần!!
Thiên Tội Thần Kiếm?
Lời của Phần Tuyệt Trần khiến Vân Triệt khẽ nhíu mày.
Phần Tuyệt Trần cũng nhanh chóng nhận ra mình đã lỡ lời trong lúc không kìm được cảm xúc, hắn siết chặt hai quyền, nghiến răng chịu đựng cơn đau kịch liệt khắp người rồi bay vút lên không, lảo đảo bay về phía nam.
“...”
Vân Triệt nhìn bóng lưng đẫm máu của y, do dự một lúc nhưng không đuổi theo, chỉ hờ hững nhìn y đi xa.
- Cố mà sống thêm vài năm đi, ngươi chết, nàng sẽ rất đau khổ.
Vân Triệt đột nhiên thì thầm một tiếng.
Thân thể Phần Tuyệt Trần đang ở ngoài trăm trượng khẽ chấn động.
- Thiên Tội Thần Kiếm... vì sao hắn lại muốn có được thanh kiếm đó?
Vân Triệt thu hồi ánh mắt, lông mày dần nhíu chặt. Thiên Tội Thần Kiếm, đó chính là ma kiếm trong “Ma Kiếm Đại Hội”!
Hơn nữa, từ mà Phần Tuyệt Trần dùng không phải là “đạt được” hay “đoạt được”, mà là “thu hồi”!
Nếu như Phần Tuyệt Trần không nói sai, thì hàm nghĩa đằng sau hai chữ “thu hồi” này quá mức sâu xa.
Mặt khác, lời cuối cùng của Phần Tuyệt Trần thoáng để lộ ra... dường như hắn biết rõ cách khống chế Thiên Tội Thần Kiếm.
- Quả nhiên hắn tham gia Ma Kiếm Đại Hội không phải là không có lý do... Hắn vì muốn lấy được Thiên Tội Thần Kiếm, hơn nữa nghe khẩu khí của hắn, hắn không chỉ biết đến sự tồn tại của Thiên Tội Thần Kiếm, mà còn có... mục đích đặc biệt sâu xa nào đó. Rốt cuộc là chuyện gì?
- Vậy sao ngươi không giữ hắn lại hỏi cho rõ ràng?
Mạt Lỵ tức giận nói.
- Độ cứng đầu của hắn cũng chẳng kém ta là bao, chuyện hắn không muốn nói, dù có tra tấn đến chết, hắn cũng sẽ không hé răng nửa lời, ép hắn ở lại cũng chỉ vô ích mà thôi.
Vân Triệt bất đắc dĩ nói:
- Ngươi cũng thấy rồi đấy, trước đó ta đã thử dùng Huyền Cương Nhiếp Hồn với hắn, nhưng đã thất bại hoàn toàn.
- Hừ.
Mạt Lỵ hừ lạnh một tiếng, không phủ nhận, ngược lại nói:
- Trước đây ta đã cảnh cáo ngươi, ma nguyên trong cơ thể hắn mới chỉ hấp thu chưa đến một nửa. Hôm nay hắn vốn ôm niềm tin tuyệt đối sẽ giết được ngươi, nhưng lại thảm bại dưới tay ngươi, còn được ngươi tha mạng. Dưới sự khuất nhục này, hắn nhất định sẽ càng điên cuồng hấp thu ma nguyên hơn nữa.
- Tốc độ trưởng thành của hắn trong ba tháng ngắn ngủi này, ngươi cũng đã thấy rồi. Hôm nay ngươi không giết hắn, thì thứ ngươi gieo xuống không chỉ đơn giản là rủi ro, mà là một tai họa có thể lấy mạng ngươi trong thời gian ngắn. Đến lúc đó, ngay cả cơ hội hối hận cũng không có!
- Biết ngay ngươi sẽ nói vậy mà... Những điều này ta đều hiểu rõ.
Vân Triệt chậm rãi nói:
- Nhưng dù sao, hắn cũng đã nhiều lần cứu tiểu cô mụ của ta. Hơn nữa, ta rất hiểu tiểu cô mụ, trông nàng có vẻ kiên cường lạc quan, nhưng thực chất lại quá lương thiện và mềm lòng. Nàng vừa cảm kích Phần Tuyệt Trần, lại vừa luôn ôm mối hận diệt môn của hắn đối với ta vào người. Nếu ta thực sự giết Phần Tuyệt Trần, nàng sẽ tự gánh lấy tội nghiệt về cái chết của hắn, trong lòng sẽ lưu lại một khúc mắc cả đời khó gỡ... Nếu đã vậy, ta thà lựa chọn giữ lại một hậu họa cho mình.
- Hơn nữa, chỉ bằng việc hắn hai lần cứu tiểu cô mụ, hắn cũng xứng đáng để ta làm vậy.
Vừa nói, Vân Triệt vừa xoay người nhìn về phía đông, đồng thời nhanh chóng thay một bộ y phục rộng rãi, che đi toàn bộ thương tích trên người, nhất là vết thương trên vai.
- Vân ca ca!
- Tiểu Triệt!!
Theo một luồng sóng nhiệt nóng rực rẽ nước bay lên, Phượng Tuyết Nhi mang theo Tiêu Linh Tịch nhanh chóng bay tới.
- Tiểu Triệt, ngươi không sao chứ? Có bị thương không?
Tiêu Linh Tịch đứng bên cạnh Vân Triệt, vội vàng nắm chặt tay hắn, lo lắng nhìn khắp người hắn. Thấy hắn bình an vô sự, trái tim đang treo lơ lửng của nàng mới hạ xuống.
- Đương nhiên là không sao, một sợi tóc cũng không mất.
Vân Triệt nói với vẻ mặt hết sức nhẹ nhõm.
- Vân ca ca, xin lỗi…
Phượng Tuyết Nhi cúi đầu, nhỏ giọng nói:
- Ta... Ta không nghe lời huynh...
- Ta biết, các ngươi vì quá lo lắng cho ta nên mới mạo hiểm đến đây.
Vân Triệt cười ôn hòa, kéo tay Phượng Tuyết Nhi qua nói:
- Ta đã nói ta nhất định không sao mà, đâu có lừa các ngươi.
- Vậy... Phần Tuyệt Trần đâu? Chẳng lẽ hắn đã…
Tiêu Linh Tịch nhẹ giọng hỏi. Trên đường bay tới đây, nàng và Phượng Tuyết Nhi đều đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng hắc ám và hỏa diễm giao tranh vô cùng khủng bố. Cuối cùng, hỏa diễm đã thiêu rụi hắc ám... Điều đó cũng có nghĩa là Vân Triệt đã chiến thắng Phần Tuyệt Trần.
Hai người là tử địch, trận chiến sau cùng lại thảm liệt như vậy... Vân Triệt thắng, cũng đồng nghĩa với việc Phần Tuyệt Trần...
- Phần Tuyệt Trần ư…
Vân Triệt cười khẽ, đưa tay chỉ về phía nam:
- Hắn ở đằng kia, tuy bị thương hơi thảm, nhưng bay ra khỏi hải vực vẫn không thành vấn đề. Nhưng muốn hoàn toàn bình phục, chắc phải mất một hai tháng.
Trọng thương cộng thêm suy yếu khiến tốc độ phi hành của Phần Tuyệt Trần rất chậm, thậm chí một cơn gió biển hơi mạnh cũng có thể làm hắn chao đảo dữ dội. Vì vậy đã qua một lúc lâu, nhưng lúc này vẫn có thể nhìn thấy một bóng đen đang cố gắng bay xa trong tầm mắt.
Mà bóng đen kia dường như cũng nhận ra sự xuất hiện của Tiêu Linh Tịch, bắt đầu liều mạng tăng tốc, thân thể lắc lư càng thêm kịch liệt, tựa như muốn dốc hết sức lực để trốn đi... Thậm chí còn mấy lần suýt nữa cắm đầu xuống biển.
Vẻ mặt Tiêu Linh Tịch chùng xuống, hai tay ôm lấy cánh tay Vân Triệt, trán nhẹ nhàng tựa vào vai hắn:
- Tiểu Triệt, cảm ơn ngươi.
- Cảm ơn ta? Vì sao?
Vân Triệt cười hỏi.
- Ta biết, Tiểu Triệt là vì ta, nên mới... mới không giết hắn. Chỉ là... Chỉ là chuyện này…
Tiêu Linh Tịch nhắm mắt lại, trong lòng vừa ấm áp, vừa chua xót lại vừa lo lắng. Nàng không muốn Phần Tuyệt Trần chết, bởi vì nàng biết hắn không phải người xấu, hơn nữa hắn còn rất đáng thương, đồng thời hắn cũng là ân nhân mà nàng vô cùng cảm kích. Vân Triệt vì mình mà tha cho hắn, hắn sẽ lại liều mạng muốn giết Vân Triệt...
Nàng không biết rốt cuộc mình nên làm thế nào... Càng không biết làm sao mới có thể hóa giải mối oán hận giữa Phần Tuyệt Trần và Vân Triệt, dù sao đó cũng là mối hận diệt môn.
- Ha ha ha.
Vân Triệt phá lên cười, nói một cách trịnh trọng:
- Mặc dù Phần Tuyệt Trần vẫn muốn giết ta, nhưng hắn đã cứu mạng tiểu cô mụ, mà tính mạng của tiểu cô mụ trong mắt ta còn quý giá hơn ngàn vạn lần tính mạng của hắn, cho nên ta tha cho hắn là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Hơn nữa, ta tha cho hắn, nói không chừng trong lòng hắn sẽ cảm kích, lại thêm việc biết mình dù có cố gắng thế nào cũng không thể là đối thủ của ta, có lẽ hắn sẽ không đến tìm ta gây phiền phức nữa.
- Tiểu Triệt…
Tiêu Linh Tịch khẽ gọi một tiếng, siết chặt hai tay Vân Triệt.
Cảm nhận được mọi căng thẳng, lo lắng của Tiêu Linh Tịch đều tan thành mây khói, Vân Triệt cũng hoàn toàn yên tâm. Hắn một tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Tiêu Linh Tịch, một tay dắt Phượng Tuyết Nhi nói:
- Chúng ta về thôi, gia gia nhất định đang lo lắng cho chúng ta lắm.
Vân Triệt thôi động huyền khí, bay về hướng Lưu Vân Thành, nhưng tốc độ so với lúc đến chậm hơn rất nhiều, tâm tư cũng vô cùng phức tạp.
Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển... hắc ám huyền lực... Thiên Tội Thần Kiếm...
Rốt cuộc trên người Phần Tuyệt Trần... đang ẩn giấu bí mật gì!?
—— —— —— —— —— —— —— —— ——
Mặt biển không ngừng dâng lên từng đợt sóng lớn. Phần Tuyệt Trần tay ôm ngực, phi hành càng lúc càng chậm, sắc mặt vô cùng thống khổ, bàn tay đã hoàn toàn ướt đẫm máu đen.
Một hòn đảo nhỏ xuất hiện trong tầm mắt, Phần Tuyệt Trần cắn răng, lảo đảo bay tới, tinh thần vừa thả lỏng một chút, thân thể liền rơi thẳng xuống rìa đảo.
Hắn chống tay xuống đất, chật vật bò tới, miệng thở hổn hển, mười ngón tay bấu chặt vào lớp bùn lạnh như băng.
- Vì sao... có thể như vậy... Khụ... Khụ khụ...
Hắn ho một cách đau đớn, mỗi một tiếng ho đều khạc ra một mảng lớn máu đen, thậm chí còn có cả vài mảnh vụn nội tạng.
- A, thật là một kẻ đáng thương.
Một giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương bỗng nhiên vang lên, hơn nữa âm sắc... tựa hồ là của một thiếu nữ! Phần Tuyệt Trần đột ngột ngẩng đầu... Ngay trước mặt hắn chưa đầy năm bước, có một bóng người màu đỏ.
Một thiếu nữ đã lặng lẽ xuất hiện ở đó tựa như quỷ mị!
Trông nàng chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi, một thân hồng y đắt tiền, mái tóc dài màu đỏ xõa tung, gương mặt tinh xảo đến không tưởng. Vậy mà một tiểu nữ hài như thế lại khiến thần kinh toàn thân hắn co rút, mỗi một tế bào trên người đều không thể khống chế mà run rẩy điên cuồng.
Cả đời này, dù là trong lúc tuyệt vọng nhất, hắn cũng chưa từng run rẩy đến thế.
- Ngươi... Ngươi là ai!
Cô bé kia có một đôi mắt đẹp đến yêu dị, dưới ánh nhìn của đôi đồng tử ấy, hắn run rẩy đến mức gần như không còn cảm nhận được sự tồn tại của cơ thể mình.
Nữ hài không trả lời hắn, trên khuôn mặt tuyệt mỹ lộ ra nụ cười lạnh như băng:
- Đã trả một cái giá lớn, có được sức mạnh cường đại, vốn tưởng rằng có thể dễ dàng nghiền nát kẻ thù. Nào ngờ, đối phương lại có Tru Ma Kiếm, trớ trêu thay đó lại chính là khắc tinh lớn nhất của ngươi. Ngươi bại trận thật khiến người ta thương hại.
- …Ngươi... rốt cuộc... là ai!
Đôi mắt của cô bé là một mảnh lạnh lùng, nàng chậm rãi giơ cánh tay lên, trên bàn tay trắng nõn hơn cả tuyết đầu mùa lóe lên một vầng hồng quang còn thẫm hơn cả máu tươi:
- Hắn không giết ngươi, nhưng không có nghĩa là ta sẽ không giết ngươi! Trên người ngươi lại xuất hiện ác ma chi lực vốn đã tuyệt diệt từ thời đại viễn cổ, bản thân điều đó đã định sẵn kết cục của ngươi!
Dứt lời, hồng quang trong lòng bàn tay hóa thành một tia sáng đỏ cực nhỏ, mang theo âm thanh không gian bị xé rách, bay vụt về phía Phần Tuyệt Trần...