- Vậy sau đó thì sao? Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm cùng Tà Anh Vạn Kiếp Luân đã đi đâu?
Vân Triệt hỏi.
Mạt Lỵ chậm rãi lắc đầu:
- Không biết. Tà Thần là vị thần vẫn lạc cuối cùng, có lẽ hắn biết tung tích cuối cùng của Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm và Tà Anh Vạn Kiếp Luân. Nhưng bên trong mảnh vỡ ký ức hắn lưu lại hoàn toàn không đề cập tới. Có lẽ, hắn muốn... giấu kín nó để người đời sau vĩnh viễn không thể tìm được, tránh cho hai cội nguồn đã diệt tuyệt chư thần mang đến tai họa lần thứ hai cho toàn bộ không gian hỗn độn.
- Thế nhưng, Thái Cổ Thương Long lại nói nữ nhi của nó bị phong ấn trong Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm, đó lại là chuyện gì? Hơn nữa còn muốn ta dốc hết khả năng đi tìm Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm.
Vân Triệt nhíu mày nghĩ đến lời nói, hay có thể gọi là thỉnh cầu, của Long Thần ở hoang nguyên.
- Làm sao ta biết được.
Mạt Lỵ khẽ mím môi:
- Bất luận là một chút ký ức ta kế thừa, hay là những ghi chép liên quan tới thượng cổ Thần tộc, đều rất ít nói đến Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm. Còn việc bảo ngươi đi tìm nó... thì trong mắt ta, căn bản chính là lời nói vô căn cứ.
- Từ khi chư thần diệt tuyệt đến bây giờ, thời gian trôi qua cũng không quá lâu, chỉ có trăm vạn năm mà thôi. Trong trăm vạn năm này, vô số sinh linh, chủng tộc, đều không từ bỏ việc tìm kiếm Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm. Bởi vì mặc dù chư thần đã diệt, Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm cũng không có khả năng biến mất... Thế gian này cũng không có thứ gì có khả năng hủy diệt Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm. Nhưng, ròng rã trăm vạn năm, chưa bao giờ có người tìm được tung tích của nó, không có dù chỉ một tia manh mối.
- Cho tới hôm nay, vẫn có vô số người đang nỗ lực tìm kiếm Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm. Mà chỉ cần là người biết đến 'Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm', cũng không một ai là không muốn có được nó. Còn chuyện nữ nhi của Long Thần bị phong ấn trong đó, trước đây ta chưa từng nghe qua bất cứ chuyện gì tương tự. Nói không chừng, ngươi và ta là hai người duy nhất trên thế gian biết chuyện này... Mặc dù nó chẳng có chút ý nghĩa nào.
- Vậy... Tà Anh Vạn Kiếp Luân thì sao?
Vân Triệt hỏi.
- Thứ tà khí ác độc đó, mặc dù có lực lượng hủy thiên diệt địa, cũng giống như Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm không có khả năng bị hủy diệt hoặc biến mất, nhưng sẽ không có người thử đi tìm kiếm nó. Hừ, đừng nói là hao phí tâm lực đi tìm, chỉ sợ nó có xuất hiện ở trước mặt, mọi người cũng đều sợ hãi tránh còn không kịp. Bởi vì người vận dụng lực lượng của nó, sẽ phải tự đẩy bản thân vào địa ngục vạn kiếp bất phục trước tiên!
Giọng Mạt Lỵ lạnh lẽo đến rợn người, dường như bị ảnh hưởng bởi những ký ức mà mình kế thừa, khiến nàng có sự bài xích và sợ hãi mãnh liệt đối với Tà Anh Vạn Kiếp Luân:
- Sau khi Thần tộc bị hủy diệt trăm vạn năm, Tà Anh Vạn Kiếp Luân cũng hoàn toàn biến mất không dấu vết, chưa bao giờ xuất hiện. Nhưng nhất định nó đang ẩn giấu ở một góc nào đó trong hỗn độn. Hơn nữa thời gian trăm vạn năm qua đi... lực lượng hủy diệt chư thần của nó năm đó, sau khi ngủ say cũng đã trải qua một lần thức tỉnh.
- Vậy Hồng Mông Sinh Tử Ấn xếp hạng thứ ba đâu? Nó cũng là thứ mà suốt trăm vạn năm qua vẫn chưa được tìm thấy sao?
Vân Triệt có chút nóng nảy hỏi. Hồng Mông Sinh Tử Ấn... là phương pháp duy nhất hắn biết có thể cứu Tiểu Yêu Hậu.
- Đương nhiên!
Mạt Lỵ không chút do dự trả lời:
- Chuyện liên quan tới Hồng Mông Sinh Tử Ấn có vài ghi chép lẻ tẻ trong sử sách, nó vốn là đồ vật thuộc về nữ thần duy nhất trong ba đại Sáng Thế Thần là ‘Lê Sa’. Nàng có Hồng Mông Sinh Tử Ấn bên cạnh, nếu không có chuyện ngoài ý muốn, sẽ có được thọ nguyên vĩnh hằng, cho dù kéo dài tới hôm nay cũng sẽ không vẫn lạc hay già yếu. Nhưng trong lúc Thần Ma ác chiến, nàng lại táng thân dưới tay mấy Ma Quân vây quét, Hồng Mông Sinh Tử Ấn cũng bởi vậy mà rơi vào trong tay Ma tộc. Mãi cho đến khi Thần tộc ép Ma tộc phải tế ra Tà Anh Vạn Kiếp Luân, cũng không thể đoạt lại Hồng Mông Sinh Tử Ấn.
- Cho nên, Hồng Mông Sinh Tử Ấn đã theo Ma tộc bị hủy diệt mà lưu lạc đến nơi hẻo lánh nào đó trong hỗn độn. Trong trăm vạn năm này, người mưu toan đạt được Hồng Mông Sinh Tử Ấn, tuyệt không ít hơn so với người muốn có được Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm. Bởi vì đạt được Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm là nắm giữ lực lượng, nhưng đạt được Hồng Mông Sinh Tử Ấn, chỉ cần không bị người giết chết, liền có được sinh mệnh vĩnh hằng.
- Mà khi đạt được cả hai...
Khóe mắt Mạt Lỵ hơi nheo lại:
- Người đó có thể thật sự trở thành Hỗn Độn Chi Chủ.
- Nhưng ta cũng đã nói, Hồng Mông Sinh Tử Ấn có khả năng đã bị tìm được. Dù sao, muốn lấy được lực lượng vĩnh hằng của nó, chỉ cần mang theo nó là đủ. Muốn ẩn tàng nó thực sự rất dễ dàng, người có được nó, cũng sẽ toàn lực che giấu, tuyệt không có khả năng để bất luận kẻ nào biết sự tồn tại của nó... Cho dù là người thân nhất.
Vân Triệt trầm mặc một lúc lâu, sau đó hít mạnh một hơi, gần như là cắn răng nghiến lợi hỏi:
- Nhưng ngươi nói những điều này, rốt cuộc có quan hệ gì với chuyện của Phần Tuyệt Trần!?
- Đương nhiên là có quan hệ!
Mạt Lỵ nhìn hắn một cái, thần sắc trở nên ngưng trọng:
- Huyền công hắn sử dụng tên là 'Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển', đó rõ ràng là... một loại ma công của thượng cổ Ma tộc!
- Thượng cổ... Ma tộc?
Trong lòng Vân Triệt chấn động:
- Không phải thượng cổ Ma tộc đã diệt tuyệt rồi sao?
- Đây chính là nguyên nhân làm ta chấn kinh khi Phần Tuyệt Trần phóng thích ra huyền lực.
Mạt Lỵ nhíu mày nói.
Vân Triệt giật giật lông mày, thử thăm dò:
- Vậy có phải... hắn đã nhận được một truyền thừa nào đó đến từ thượng cổ Ma tộc không? Nếu như năm đó Thần có thể lưu lại linh hồn cùng huyết dịch, vậy Ma và Thần là tồn tại ở cùng một tầng cấp, hẳn là cũng có thể lưu lại truyền thừa chứ?
- Không!
Mạt Lỵ lắc đầu:
- Mặc dù Ma và Thần đều có lực lượng của thần nhưng linh hồn, thuộc tính huyền lực của hai bên không giống nhau, thậm chí là trái ngược nhau! Trước khi tiêu vong, Thần vì không cam lòng việc bản thân cứ thế biến mất, nên mới dùng lực lượng cùng linh hồn hóa thành hồn linh, để hồn linh thủ hộ thần huyết cùng ý chí sau cùng, từ đó truyền thừa huyết mạch cùng lực lượng của mình, xem như miễn cưỡng kéo dài sự tồn tại của mình ở thế giới hỗn độn. Mà những hồn linh cùng thần huyết để lại này bởi vì có lực lượng cực cao nên rất khó bị tự nhiên mai một, thậm chí còn có thể hấp thụ thiên địa chi khí vào bản thân.
- Nhưng Ma lại hoàn toàn khác biệt! Thuộc tính lực lượng của Ma cùng thiên địa chi khí thuần khiết hoàn toàn trái ngược, thậm chí phần lớn Ma tộc còn e ngại quang minh. Cho dù Ma lưu lại hồn linh hoặc ma huyết, cũng sẽ bị thiên địa chi khí bài xích mà tiêu tán rất nhanh, đừng nói trăm vạn năm, sợ là tồn tại mấy ngàn năm cũng cực kỳ khó. Sau khi thời đại chư thần kết thúc, vô số truyền thừa của Thần được tìm thấy, từ đó khai sinh ra 'Thần Giới' mới. Mà truyền thừa của Ma ở sau khi Thần Ma hủy diệt cũng đã từng xuất hiện, nhưng mỗi loại chỉ truyền thừa được mấy chục đời, là sẽ bị thiên địa chi lực tịnh hóa đến gần như không còn. Sau ba vạn năm ngắn ngủi, truyền thừa của Ma hoàn toàn mai danh ẩn tích, gần trăm vạn năm đến nay, rốt cuộc chưa từng xuất hiện.
Vân Triệt:
“...”
- Bây giờ, Thần Giới cũng gần như quên mất lực lượng của thượng cổ Ma tộc, nhưng nó lại xuất hiện trên người một nhân loại ở vị diện cấp thấp, đơn giản là chuyện quá không bình thường.
Lông mày Mạt Lỵ càng nhíu chặt. Nàng đối với Thần, Ma, đối với các chủng tộc viễn cổ, có sự lý giải vượt xa Vân Triệt. Hắc ám huyền lực trên người Phần Tuyệt Trần tạo thành rung động đối với Mạt Lỵ, vượt qua sự tưởng tượng của Vân Triệt.
- Nếu lực lượng của thượng cổ Ma tộc đã biến mất lâu như vậy rồi, vì sao ngươi có thể nhận ra?
Vân Triệt suy nghĩ rồi hỏi.
Mạt Lỵ không đổi sắc mặt nói:
- Lúc ta kế thừa lực lượng, cũng kế thừa một bộ phận mảnh vỡ ký ức từ thượng cổ thần linh. Mà bên trong những ký ức này, vừa vặn có loại hắc ám huyền lực mà Phần Tuyệt Trần sử dụng... Hay gọi là Hắc Ám Ma Công. Cho nên thời điểm hắn vận chuyển, ta lập tức nhận ra được. Loại ma công này tên là 'Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển', là một loại ma công cao cấp của 'Vĩnh Dạ Ma Tộc' trong Viễn Cổ Chư Ma. Mà muốn sử dụng loại ma công này, thì nhất định phải có ma huyết hoặc ma hồn tương ứng... Giống như 'Phượng Hoàng Tụng Thế Điển' của ngươi nhất định phải lấy máu Phượng Hoàng làm vật dẫn mới có thể phát động vậy.
- Chuyện này cũng có nghĩa là, Phần Tuyệt Trần không chỉ có được 'Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển' mà trên người còn kế thừa ma huyết hoặc ma hồn của 'Vĩnh Dạ Ma Tộc'!
- Mà còn là ma huyết hoặc ma hồn tồn tại ròng rã trăm vạn năm mà không hề biến mất!
- Cái này...
Vân Triệt càng nghe càng cảm thấy ly kỳ, thậm chí có cảm giác đây không phải là thứ mà tầng cấp của mình có thể hiểu được. Trong mấy năm ngắn ngủi Phần Tuyệt Trần có biến hóa lật trời, thì ra phía sau có nguyên nhân cực kỳ không tầm thường... Thậm chí không bình thường đến mức độ này.
Chỉ nghe Mạt Lỵ miêu tả, hắn đã có chút hoa mắt váng đầu.
Vân Triệt nghĩ về phản ứng lúc trước của Mạt Lỵ, vừa suy nghĩ vừa nói:
- Nếu vừa rồi ngươi đã đọc ký ức của Phần Tuyệt Trần, thì lực lượng của hắn đến từ đâu, hẳn là đã hiểu rõ rồi chứ?
- Đúng là ta đã biết, hơn nữa còn ly kỳ hơn bất kỳ khả năng nào mà ta có thể nghĩ tới.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạt Lỵ một mảnh lạnh lùng:
- Ma công và lực lượng của hắn, đều đến từ... phụ thân của hắn.
- Phụ thân?
Vân Triệt mở to hai mắt, khuôn mặt không thể tin nổi:
- Không thể nào! Phụ thân hắn là Phần Đoạn Hồn do ta tự tay giết, không thể nào còn sống. Coi như thực sự không chết, thì huyền lực của Phần Đoạn Hồn cũng chỉ có Thiên Huyền cảnh, thế nào cũng không thể nào...
- Ta cũng không có nói 'phụ thân của hắn' là Phần Đoạn Hồn!
Vẻ mặt Mạt Lỵ có chút đầy ẩn ý.
“...”
Biểu lộ của Vân Triệt lập tức trở nên quái dị, nói nhỏ:
- Chẳng lẽ, Phần Tuyệt Trần không phải con trai của Phần Đoạn Hồn? Phần Đoạn Hồn bị người khác dan díu với vợ?
- Phần Đoạn Hồn là cha đẻ của Phần Tuyệt Trần. Nhưng Phần Tuyệt Trần còn có một người cha khác... Cũng là cha đẻ của hắn.
Vân Triệt:
“!!!”
- Hai nam nhân... cũng có thể... có hậu đại sao?
Giọng Vân Triệt có chút run lên, cổ họng hắn chuyển động, nuốt một ngụm nước bọt ừng ực.