Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 755: CHƯƠNG 754: SỰ QUỶ DỊ CỦA THIÊN TỘI THẦN KIẾM

...Mấy tòa thành nhỏ xung quanh Vĩnh Dạ vương tộc bỗng nhiên bị khói đen bao phủ chỉ trong một đêm, tất cả mọi người trong thành, bất kể là huyền giả cường đại hay phụ nữ trẻ em tay trói gà không chặt, đều đột tử trong màn hắc vụ... Rất nhanh, mọi mũi dùi đều chĩa về Vĩnh Dạ vương tộc. Bởi vì khi Vĩnh Dạ vương tộc vận chuyển huyền công cốt lõi "Vĩnh Dạ Huyễn Thần", hắc vụ cũng sẽ quấn quanh thân. Người chết dưới "Vĩnh Dạ Huyễn Thần" toàn thân sẽ biến thành màu đen, hắc vụ bao phủ, thậm chí mấy ngày sau vẫn không tiêu tan.

...Sau đó, Thiên Uy Kiếm Vực đầu tiên đứng ra, vu cho Vĩnh Dạ vương tộc là ma tộc tàn ác, vì tăng cường ma lực mà đồ sát người vô tội, rồi lấy danh nghĩa bảo vệ Thiên Huyền đại lục, trừ ma vệ đạo, liên hợp với ba Thánh Địa còn lại để tiến hành vây quét Vĩnh Dạ vương tộc...

Đây là chuyện mà Phong Thiên Hối của Vĩnh Dạ vương tộc đã kể cho hắn năm đó, cũng miêu tả lại cách Thiên Uy Kiếm Vực đã vu oan giá họa cho Vĩnh Dạ vương tộc.

Tên gọi “Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển" có thể thay đổi, nhưng thuộc tính "hắc ám" thì không cách nào thay đổi, cho nên màu sắc huyền khí của Vĩnh Dạ vương tộc là màu đen...

Thiên Uy Kiếm Vực đã dùng thủ đoạn đê hèn, hãm hại Vĩnh Dạ vương tộc là "Ma tộc tội ác tày trời".

Nhưng, Thiên Uy Kiếm Vực có nằm mơ cũng không ngờ rằng, Vĩnh Dạ vương tộc kế thừa ma hồn, ma huyết, tu luyện "Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển", thật sự có thể được xem là Ma tộc!

Hơn nữa, còn là Ma tộc thượng cổ!

- Mạt Lỵ, lúc trước ngươi nói lực lượng của Phần Tuyệt Trần tăng vọt là vì đã dung hợp một ma hồn, chẳng lẽ ma hồn đó chính là tàn hồn của Dạ Mộc Phong bị phong ấn trong Phong Hồn Quan?

Khi tâm trí dần dần sáng tỏ sau những lời giảng giải của Mạt Lỵ, trong lòng Vân Triệt cũng đã có được sự lý giải nhất định.

- Năm đó, Phong Hồn Quan bị Phần Tuyệt Trần mở ra, tàn hồn của Dạ Mộc Phong vốn định đoạt xá thân thể của hắn, bởi vì lúc ấy Phần Tuyệt Trần mang trong mình oán hận cực kỳ sâu đậm, có thể nói tâm tình tiêu cực đã đến cực hạn, chắc chắn là một vật chứa trời ban. Nhưng ý chí của Phần Tuyệt Trần quá mức mạnh mẽ, khi tàn hồn đang cố gắng thôn phệ linh hồn hắn thì lại bị phản phệ. Đồng thời, nó cũng phát hiện Phần Tuyệt Trần chính là Dạ Hoang sau khi luân hồi chuyển thế, thế là nó từ bỏ giãy dụa, mặc cho Phần Tuyệt Trần thôn tính ngược lại ma hồn của mình, đồng thời dùng chút ý chí cuối cùng, khóa chặt ma nguyên trong ma hồn rồi chuyển vào cơ thể Phần Tuyệt Trần, để hắn có thể từ từ hấp thu và dung hợp.

- Loại 'hấp thu dung hợp' này, cũng là đặc tính của Vĩnh Dạ Ma tộc, hay là của 'Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển' sao?

Vân Triệt hỏi ngay. Bởi vì Mạt Lỵ từng nói, muốn thực hiện việc trực tiếp chuyển dời huyền lực, hay truyền thừa, còn khó hơn lên trời.

Nhưng việc Phần Tuyệt Trần hấp thu dung hợp Ma nguyên, rõ ràng chính là một loại chuyển dời hoặc truyền thừa huyền lực trực tiếp. Nó đã giúp hắn chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, từ Linh Huyền cảnh vượt thẳng đến Quân Huyền cảnh. Một hơi vượt qua năm đại cảnh giới!

- Dĩ nhiên là không! Nếu không thì ở thời đại thượng cổ, Ma tộc sao có thể bị Thần tộc đánh cho tan tác. Sở dĩ có thể thực hiện được chuyện này, là vì luân hồi cấm thuật rất đặc thù, cũng có chút trùng hợp quỷ dị mà thôi.

Mạt Lỵ thản nhiên nói.

Lúc trước nàng cũng cực kỳ kinh ngạc và khó hiểu vì sao Phần Tuyệt Trần có thể trực tiếp hấp thu Ma nguyên ẩn giấu trong cơ thể, nhưng lúc này lại nói với vẻ rất bình thản, hiển nhiên chân tướng sự việc không nằm ngoài nhận thức của nàng.

- Trùng hợp?

- Ta vừa mới nói, một ngàn năm trước, Vĩnh Dạ vương tộc vì muốn giam cầm linh hồn Dạ Hoang, đã thi triển luân hồi cấm thuật đối với hắn. Từ đó, Dạ Mộc Phong đã tách ra hai thành linh hồn dung nhập vào linh hồn Dạ Hoang, khiến cho linh hồn của Phần Tuyệt Trần về bản chất là sự kết hợp giữa linh hồn của Dạ Hoang và Dạ Mộc Phong, nhưng lấy Dạ Hoang làm chủ. Mà một tia linh hồn đến từ Dạ Mộc Phong này cùng với tàn hồn của hắn trong Phong Hồn Quan tuy đều xuất phát từ một người, nhưng bản chất lại hoàn toàn khác biệt. Vế sau là kẻ muốn nuốt chửng con mồi, còn vế trước lại chính là căn nguyên chi hồn của hắn!

- Bởi vì hai thành căn nguyên chi hồn vốn là linh hồn của Dạ Mộc Phong, cho nên nó hoàn toàn tương thích với ma nguyên của Dạ Mộc Phong. Cũng từ đó khiến cho toàn bộ linh hồn của Phần Tuyệt Trần có được độ tương hợp nhất định với ma nguyên của Dạ Mộc Phong, lại thêm Ma nguyên hoàn toàn thuận theo, cho nên Phần Tuyệt Trần có thể trực tiếp hấp thu và dung hợp lực lượng bên trong Ma nguyên thành sức mạnh của chính mình.

- Chỉ có điều loại 'tương hợp' này dù sao cũng chỉ là một phần nhỏ, cho nên, Phần Tuyệt Trần mặc dù có thể trực tiếp hấp thu Ma nguyên, nhưng tốc độ vẫn tương đối chậm chạp. Bây giờ đã qua mấy năm, cũng mới hấp thu chưa đến một nửa mà thôi. Đồng thời quá trình hấp thu... nhất là giai đoạn đầu sẽ vô cùng thống khổ. Hơn nữa bởi vì sự 'không tương hợp' tồn tại, mà lúc hắn gánh chịu cỗ lực lượng này, sẽ khiến thân thể và linh hồn phải chịu đựng nỗi thống khổ như bị xé rách... Loại đau khổ này, e rằng người thường không thể nào chịu đựng nổi.

"..."

Vân Triệt im lặng, thầm nghĩ đây chính là "Địa Ngục" mà Phần Tuyệt Trần đã nói.

- Đồng thời, sự tương hợp không hoàn toàn từ một nguồn lực lượng bên ngoài cũng sẽ khiến thọ nguyên của hắn giảm đi trên diện rộng. Nếu hắn duy trì trạng thái hiện tại mà không tiếp tục hấp thu, tối đa cũng chỉ có thể sống thêm ba năm. Còn nếu hắn vẫn tiếp tục hấp thu Ma nguyên, tuổi thọ còn lại sẽ chỉ càng rút ngắn hơn nữa.

Mạt Lỵ cười lạnh một tiếng:

- Hừ, trực tiếp chuyển dời và truyền thừa lực lượng, đâu phải chuyện dễ dàng như vậy! Nếu đổi lại là người khác, đối mặt với cái giá như thế, cho dù lực lượng có mạnh hơn mười lần, cũng tuyệt đối không thể chấp nhận. Cũng chỉ có loại người tuyệt vọng như Phần Tuyệt Trần mới lựa chọn con đường tuyệt vọng này.

- Cho nên, cùng có hai kiếp nhân sinh, nhưng ngươi được Luân Hồi Kính che chở, khí vận tốt đến mức có thể bị trời phạt! Mà Phần Tuyệt Trần... hắn thậm chí có thể được xem là tồn tại bi ai nhất toàn bộ Thiên Huyền đại lục. Mang theo sinh mệnh tàn tạ và linh hồn vỡ nát, gánh vác mối cừu hận của hai đời, mỗi một hơi thở đều phải chịu đựng nỗi thống khổ sống không bằng chết.

- Dùng cái giá lớn như vậy để đổi lấy lực lượng, lại vẫn bị ngươi đánh bại, còn bị ngươi hết lần này đến lần khác tha chết... Hừ, e rằng sự không cam lòng, khuất nhục và oán hận đó đã khắc cốt đến mức ngươi không thể nào tưởng tượng nổi.

- Đúng là lúc trước ta muốn tiện tay giết hắn, nhưng nếu hắn đã đáng thương đến mức này, thì cứ để hắn sống đi. Dù sao hắn cũng không sống được bao lâu nữa, hơn nữa có ta ở đây, hắn làm thế nào cũng không giết nổi ngươi.

Giọng Mạt Lỵ hơi chuyển, dường như có thâm ý nói:

- Coi như không có ta, hắn cũng chẳng giết nổi ngươi. Cứ giữ lại cái mạng tàn của hắn, để hắn đi giết những kẻ hắn muốn giết đi. Dù sao, trong những kẻ hắn muốn giết, cũng có một kẻ là kẻ thù của ngươi.

- Kẻ hắn muốn giết... không phải là bốn đại Thánh Địa sao?

Vân Triệt nói.

- Đương nhiên! Dù sao, bốn đại Thánh Địa đã diệt Vĩnh Dạ vương tộc của hắn, cũng tạo nên bi kịch cho hai kiếp nhân sinh của hắn. Mục đích duy nhất để hắn còn sống đến bây giờ chính là 'báo thù'!

- Báo thù!

Hai chữ này khiến Vân Triệt bất giác nghĩ đến bảy năm cuối cùng của mình ở Thương Vân đại lục...

Mục đích sống duy nhất, chính là báo thù... Câu nói này, chẳng phải là những gì hắn đã tự nhủ trong bảy năm đó sao, gần như mỗi một ngày, mỗi một đêm, mỗi một hơi thở, thậm chí từng khoảnh khắc đều rót đầy linh hồn hắn...

Có lẽ, nếu trên đời này có một người có thể thực sự thấu hiểu tâm trạng vặn vẹo của Phần Tuyệt Trần lúc này... thì đó chính là Vân Triệt.

Nhưng điểm khác biệt chính là, khi đó hắn ngoài báo thù ra, còn có Linh Nhi...

Chỉ là...

- Khi báo thù trở thành tín niệm duy nhất, bất kỳ lời khuyên nào, bất kỳ sự cản trở nào cũng đều vô dụng. Chỉ là, với sinh mệnh chẳng còn bao lâu của hắn, cho dù tốc độ trưởng thành có nhanh hơn nữa, làm sao có thể gây nguy hiểm cho Thánh Địa, huống chi là báo thù...

Giọng Vân Triệt ngừng lại, hắn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, nhíu mày nói:

- Ngàn năm trước, thực lực của Dạ Mộc Phong không mạnh hơn bất kỳ vị Thánh Chủ nào, nhưng sau khi giải phóng Ma huyết, tứ đại Thánh Chủ phải liên thủ mới có thể đánh bại. Phần Tuyệt Trần cũng là huyết mạch vương giả, không lẽ hắn cũng có thể...?

- Đương nhiên có thể!

Mạt Lỵ khẳng định:

- Mặc dù huyết mạch đã hao tổn ba thành dưới luân hồi cấm thuật, nhưng vẫn còn khoảng bảy phần được giữ lại. Hơn nữa, Phần Tuyệt Trần cũng đã biết phương pháp giải khai sự cầm cố của ma huyết trong huyết mạch.

- Cái đó chính là... Thiên Tội Thần Kiếm!

- ...Thảo nào, hắn lại đi tham gia Ma Kiếm đại hội, cũng quyết tâm muốn đoạt được Thiên Tội Thần Kiếm.

Vân Triệt thấp giọng nói:

- Hóa ra là vì giải khai ma huyết bị giam cầm. Nếu mấu chốt để giải phóng ma huyết nằm ở Thiên Tội Thần Kiếm, vậy sau này hắn có thể khống chế được Thiên Tội Thần Kiếm sao?

- Cũng không thể!

Mạt Lỵ lắc đầu:

- Năm đó bất kể là cường độ huyền lực hay nồng độ ma huyết của Dạ Mộc Phong, đều vượt xa Phần Tuyệt Trần, nhưng sau khi hoàn toàn giải phóng ma huyết, cũng vẫn không thể khống chế Thiên Tội Thần Kiếm. Nói đến đây...

Mạt Lỵ nhìn Vân Triệt một cái:

- Ngươi không tò mò vì sao Thiên Tội Thần Kiếm lại có thể giải phóng ma huyết của Vĩnh Dạ vương tộc sao?

- Ta đoán... 'Ma huyết' của Vĩnh Dạ vương tộc, đến từ thanh Thiên Tội Thần Kiếm kia?

Vân Triệt thận trọng nói.

- Hừ, ngươi đoán đúng rồi!

Trong lúc bất tri bất giác, Mạt Lỵ đã dạo bước đến trước kết giới, nhìn Hồng Nhi đang ngủ say, ánh mắt lạnh lẽo của nàng thoáng hiện lên một tia dịu dàng:

- Căn cứ vào ký ức của Dạ Mộc Phong, hơn một vạn năm trước, tiên tổ sáng lập Vĩnh Dạ vương tộc đã vô tình nhặt được Thiên Tội Thần Kiếm tại một vùng đất hoang vu ở phía nam đại lục. Lúc Vĩnh Dạ tiên tổ nhặt được nó, không hề cảm nhận được kiếm uy, ngược lại cảm thấy một luồng khí tức âm trầm quỷ dị. Khi ông ta chuẩn bị vứt nó đi, đã vô tình chạm phải một giọt chất lỏng màu đen trên chuôi kiếm... Khoảnh khắc chạm vào đó đã khiến giọt chất lỏng màu đen thẩm thấu vào cơ thể ông ta.

- Ma... huyết!

Vân Triệt kinh ngạc thốt lên.

- Bị Ma huyết nhập thể, mặc dù huyết mạch chi lực ẩn chứa trong đó rất yếu ớt, nhưng đẳng cấp lại quá cao, dẫn đến thuộc tính huyền lực của ông ta đã phát sinh chất biến trong một thời gian ngắn, ngay cả linh hồn cũng bị ảnh hưởng, khiến tính tình ông ta đại biến. Nhưng, cũng may là huyền lực bản thân vị Vĩnh Dạ tiên tổ kia cực mạnh, mặc dù tính tình trở nên cuồng bạo dễ nổi giận, nhưng còn xa mới đến mức lục thân không nhận, giết chóc thành tính. Hơn nữa ông ta vẫn giữ được lý trí rất hoàn chỉnh, cũng tỉnh táo biết rằng sự thay đổi tính tình của mình là do giọt Ma huyết kia.

- Thế là, sau khi sáng lập Vĩnh Dạ vương tộc, ông ta đã hạ nghiêm lệnh, hậu nhân trực hệ của mình sau khi sinh ra, đều phải nhân lúc huyết mạch chi lực còn yếu ớt, cầm cố ít nhất chín thành ma huyết trong huyết mạch! Trừ phi gặp phải đại nạn ngập đầu, nếu không tuyệt đối không được giải khai. Lệnh này được truyền thừa suốt vạn năm, đều là như thế. Mà thanh Thiên Tội Thần Kiếm kia, cũng trở thành 'Thánh Vật' kiêm 'Cấm vật' của toàn tộc, đời đời trông coi. Toàn tộc ngoại trừ Vĩnh Dạ chi vương mỗi một thời đại, bất kỳ ai cũng không được đến gần hay chạm vào, càng không thể để nó rơi vào tay ngoại nhân. Cái tên 'Thiên Tội Thần Kiếm' cũng là do Vĩnh Dạ tiên tổ đặt, ý là: kẻ nào vọng động đến nó sẽ phải chịu thiên khiển!

- Như vậy, Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển thì sao? Rốt cuộc nó đến từ đâu?

Vân Triệt hỏi.

- Cũng từ Thiên Tội Thần Kiếm!

Hai hàng lông mày của Mạt Lỵ hơi chau lại:

- Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển, do Vĩnh Dạ tiên tổ đoạt được từ trong kiếm, sau đó bỏ đi một chữ 'Ma' đổi tên thành 'Vĩnh Dạ Huyễn Thần Điển'. Còn đoạt được như thế nào, trong ký ức truyền thừa của Vĩnh Dạ vương tộc cũng không đề cập đến, hiển nhiên cũng không muốn để hậu nhân biết. Nhờ vào huyết mạch mỏng manh cùng Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển, mà Vĩnh Dạ vương tộc đã dùng thời gian rất ngắn, có được thực lực để leo lên tầng cao nhất của Thiên Huyền đại lục.

- Ma huyết... Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển... đều đến từ Thiên Tội Thần Kiếm! Vậy thanh Thiên Tội Thần Kiếm kia lại đến từ đâu? Vì sao trên nó lại có Ma huyết và Ma công đã bị diệt tuyệt từ trăm vạn năm trước?

Vân Triệt hỏi với vẻ mặt ngưng trọng, chỉ sợ đây mới là mấu chốt của tất cả.

Gương mặt nhỏ nhắn của Mạt Lỵ cũng trở nên nghiêm nghị:

- Đây cũng là điều ta để ý nhất. Mà trước khi Vĩnh Dạ tiên tổ nhặt được nó, Thiên Huyền đại lục căn bản không có ghi chép nào liên quan đến Thiên Tội Thần Kiếm, giống như nó đột nhiên xuất hiện vậy. Lai lịch của nó, Vĩnh Dạ vương tộc không biết, cũng không có bất kỳ ai biết. Nhưng hẳn là rất nhanh sẽ có đáp án...

- Hai tháng sau đến Chí Tôn Hải Điện, ngươi hãy điều tra cái Thí Nguyệt Ma Quật kia, đồng thời thuận tiện tham gia Ma Kiếm đại hội đi! Ta ngược lại muốn xem xem, bên trong thanh Thiên Tội Thần Kiếm kia rốt cuộc ẩn giấu thứ gì! Chỉ hy vọng, thứ bên trong không phải là thứ đã vạn năm mà chưa tan hết mới tốt!

Giọng Mạt Lỵ có chút trầm thấp, bởi vì Ma huyết và Ma công đã diệt tuyệt trăm vạn năm lại tái hiện, chuyện như vậy cho dù xảy ra ở Thần Giới, cũng hẳn là đại sự oanh động toàn giới. Nhưng ánh mắt của nàng lại rất chắc chắn và bình tĩnh, bởi vì tại vị diện như Thiên Huyền đại lục này, cho dù nàng chỉ có thể phát huy một phần cực nhỏ lực lượng, cũng không có gì có thể thoát khỏi sự khống chế của nàng.

- Ta biết rồi.

Vân Triệt gật đầu, sau đó hít một hơi thật sâu, vừa tiêu hóa tất cả những gì Mạt Lỵ nói hôm nay, vừa chìm vào trầm tư.

- Đang nghĩ gì thế? Có phải đột nhiên cảm thấy, thế giới mà hai kiếp nhân sinh của bản thân nhìn thấy căn bản quá nhỏ bé hay không?

Mạt Lỵ hơi nâng gò má tinh xảo như búp bê, ra vẻ già dặn nói.

- Ta đang nghĩ... về chuyện của Phần Tuyệt Trần.

Vân Triệt ngẩng đầu, nhìn thế giới trắng xóa trong Thiên Độc Châu:

- Nếu hắn thật sự như lời ngươi nói, vậy thì hắn vô cùng đáng thương và bi ai. Mà nơi đáng thương nhất của hắn, nằm ở chỗ... Vốn tưởng rằng mình không còn gì cả, không có người thân, chỉ còn lại cừu hận, nhưng dưới sự sắp đặt của vận mệnh lại tìm được linh hồn của phụ thân kiếp trước. Có điều, người phụ thân này cho hắn không phải là tình thân ấm áp và điểm tựa để sống tiếp, mà ngược lại biến hắn thành nơi ký thác cho sự báo thù... thậm chí có thể nói là một công cụ.

Tàn hồn Dạ Mộc Phong nhận ra Phần Tuyệt Trần chính là Dạ Hoang, hắn cũng nên rõ ràng sau khi giao ký ức của mình và ma nguyên cho Phần Tuyệt Trần, sẽ khiến hắn có được lực lượng cường đại, nhưng đồng thời cũng sẽ khiến hắn phải gánh chịu nỗi thống khổ mà người thường không cách nào tưởng tượng, ngay cả sinh mệnh cũng sẽ rút ngắn chỉ còn mấy năm, biến hắn thành một cái xác không hồn, trong tâm niệm chỉ còn lại "báo thù"...

Năm đó, bọn họ không tiếc bất cứ giá nào, không tiếc vi phạm tổ huấn để thi triển luân hồi cấm thuật đối với Dạ Hoang đã chết, chỉ là vì muốn hắn có thể sống sót, có thể vì Vĩnh Dạ vương tộc lưu lại một tia huyết mạch. Nhưng ngàn năm sau, tàn hồn của Dạ Mộc Phong lại tự tay hủy đi tất cả, hoàn toàn hủy hoại đứa con trai mà mình đã rất vất vả mới bảo vệ được...

Đây là chuyện mà một người cha không nên làm.

- Nếu như Phần Tuyệt Trần bây giờ, có thể báo thù thành công, e rằng hắn sẽ không còn chút lưu luyến nào với nhân thế nữa.

Vân Triệt có chút cảm khái nói nhỏ. Vừa dứt lời, trước mắt hắn bỗng nhiên thoáng qua thân ảnh của Tiêu Linh Tịch...

Có lẽ, còn có...

Mạt Lỵ dĩ nhiên biết Vân Triệt đang ám chỉ điều gì, nàng cười lạnh một tiếng nói:

- Ngàn năm trước Dạ Mộc Phong giải phóng Ma huyết, linh hồn cũng theo đó mà chất biến, tính tình tự nhiên đại biến. Tàn hồn lại chịu đựng ngàn năm tra tấn, trong ý chí của hắn khi đó, báo thù đã trở nên quan trọng hơn cả con trai! Đây chính là 'Ma'! 'Ma' sẽ bóp méo nhân tính!

- Ma... thật là một thứ đáng sợ! Cái tên Phần Tuyệt Trần kia...

Vân Triệt bất đắc dĩ thở dài:

- Hy vọng hắn có thể sống thêm mấy năm nữa. Nếu không, với tâm tư mềm yếu hơn cả bông của tiểu cô mụ, nàng nhất định sẽ đau khổ một thời gian dài.

- Ngoài ra, kẻ mà hắn hận nhất, hẳn là Thiên Uy Kiếm Vực. Về điểm này, ta và hắn xem như có chung kẻ thù... Còn có thể thêm một cái Nhật Nguyệt Thần Cung.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!