- Tuyết Nhi, chúng ta đi.
Nếu không thì sao, hắn không nói ra, cũng không thể nói ra. Hắn không nhìn bất kỳ ai, kéo tay Phượng Tuyết Nhi, quay người bay đi, không hề ngoảnh lại.
Sát khí một khắc trước còn khiến bọn họ run sợ trong lòng, vậy mà lại đột nhiên tha cho Hiên Viên Ngọc Phượng rồi quay người rời đi. Kết quả này khiến Hiên Viên Cửu Đỉnh và Mục Uyên Chi ngẩn người hồi lâu.
- Tên Vân Triệt này còn khó đối phó hơn trong lời đồn.
Vân Triệt rời đi khiến Mục Uyên Chi có cảm giác như trút được gánh nặng. Đây là lần đầu tiên một người trẻ tuổi mang lại cho hắn cảm giác này, giây lát sau, hắn lại nói thêm một câu:
- Dù sao sau lưng hắn cũng có một vị sư phụ đáng sợ, có tư cách ngang ngược như vậy cũng là điều dễ hiểu.
- Sư phụ?
Hiên Viên Cửu Đỉnh cười nhạt:
- Yên tâm đi, hắn không nhảy nhót được bao lâu đâu, sẽ có ngày chúng ta báo mối hận hôm nay!
- Ồ?
Mục Uyên Chi kinh ngạc nhìn Hiên Viên Cửu Đỉnh:
- Thập Tam trưởng lão, lời này của ngài là có ý gì...
- Không cần hỏi nhiều, đến lúc đó ngươi sẽ biết.
Hiên Viên Cửu Đỉnh ngẩng đầu, nở một nụ cười khá quỷ dị.
————————————
Rời khỏi phạm vi Thiên Kiếm Sơn Mạch, tốc độ phi hành của Vân Triệt chậm dần, hắn cau mày, lặng lẽ trầm tư.
Phượng Tuyết Nhi cảm nhận được tâm trạng Vân Triệt lúc này rất nặng nề, nàng nhẹ giọng an ủi:
- Vân ca ca, đừng quá lo lắng, nhất định mẹ con nàng ấy bình an vô sự, đang ở một nơi an toàn nào đó chờ Vân ca ca tìm thấy.
- ...
Vân Triệt nhẹ nhàng thở ra một hơi, trên mặt nở nụ cười:
- Đúng vậy, nhất định nàng không sao, ta vẫn luôn tin như thế.
- Chỉ là, đến hôm nay ta mới biết, năm đó, sau khi nàng rời khỏi Băng Vân Tiên Cung, lại gặp phải sự truy sát của người Thiên Kiếm Sơn Trang.
Vân Triệt siết chặt hai tay. Vì đó là mẹ của Lăng Kiệt, nên hắn không thể ra tay hạ sát Hiên Viên Ngọc Phượng... Nếu không, đừng nói nàng là con gái của trưởng lão Kiếm Vực, cho dù có là Vương Mẫu nương nương, hắn cũng giết không tha.
- Vậy nàng ấy... đã trốn thoát như thế nào?
Phượng Tuyết Nhi biết, nếu đã trăm phương ngàn kế muốn giết Sở Nguyệt Thiền, thì ba người được phái đi nhất định có đủ thực lực để làm điều đó... Vì vậy, tình cảnh lúc đó chắc chắn là chín chết một sống.
Vân Triệt nhẹ nhàng nói:
- Năm đó Hiên Viên Ngọc Phượng đem chuyện Tiểu Tiên Nữ mang thai lan truyền khắp thiên hạ, mục đích thực sự chính là muốn giết Tiểu Tiên Nữ. Nàng ta đoán định, sau khi Tiểu Tiên Nữ trở lại Băng Vân Tiên Cung, rất có thể sẽ bị trục xuất khỏi cung, liền cho người mai phục ở Băng Cực Tuyết Vực... Ba người nàng ta phái đi, cho dù là Tiểu Tiên Nữ ở trạng thái toàn thịnh cũng không phải là đối thủ. Huống hồ khi đó nàng còn đang mang thai, huyền khí bất ổn, lại còn tự phế huyền công, vì thế, nàng vừa xuất hiện đã bị một chưởng đánh trọng thương... Cũng may ngày ấy Băng Cực Tuyết Vực có bão tuyết, lại có một con Tuyết Hoàng Thú ở gần đó. Dưới cơn bão tuyết, tốc độ, huyền lực và tầm nhìn của huyền giả đều bị suy giảm nghiêm trọng, mà Tuyết Hoàng Thú lại hoàn toàn ngược lại, Tiểu Tiên Nữ liền mượn sức mạnh của Tuyết Hoàng Thú, nương theo bão tuyết che mắt mà mạo hiểm chạy thoát...
Nếu không, hậu quả thật khó lường.
Chỉ là sau khi nàng trốn thoát, liệu có giữ được đứa bé trong bụng hay không... hắn không biết. Hắn thậm chí không dám tưởng tượng ra cảnh tượng khi đó, bởi vì mỗi một khung cảnh đều khiến tim hắn như rỉ máu.
Lúc ấy, nàng đã cô độc và bất lực đến nhường nào...
- Phụ hoàng đã nói, sau đại nạn ắt có hậu phúc. Thời khắc nguy hiểm như vậy mà nàng ấy đều có thể hóa nguy thành an, nhất định là ông trời cũng không nỡ để nàng ấy bị thương, vẫn luôn che chở cho nàng ấy.
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng an ủi hắn.
- Ừm, có câu nói này của Tuyết Nhi, ta cũng an tâm hơn nhiều.
Vân Triệt cười nói. Nhưng không bao lâu sau, sắc mặt hắn lại hơi trầm xuống...
Từ trong ký ức của Hiên Viên Ngọc Phượng, hắn còn thấy được... chuyện Băng Vân Tiên Cung gặp đại nạn, cũng có liên quan đến nàng ta!
Mà kẻ có quan hệ trực tiếp hơn, chính là tên Lăng Khôn kia!
- Vân đại ca... Vân đại ca!
Một giọng nói gấp gáp từ phía sau truyền đến... vẻ mặt Vân Triệt hơi phức tạp, sau một thoáng do dự vẫn từ từ dừng lại.
Lăng Kiệt dùng hết toàn lực truy đuổi, vất vả lắm mới đuổi kịp, đã mệt đến thở hổn hển. Vân Triệt xoay người lại, nhìn hắn nói:
- Tiểu Kiệt, có phải bây giờ ngươi hận không thể một kiếm giết chết ta không?
Lăng Kiệt vội vàng lắc đầu thật mạnh:
- Không... Sao ta lại thế được... Ta... ta đến là để nói với ngươi một tiếng cảm ơn.
- Cảm ơn ta?
Vân Triệt nhàn nhạt cười:
- Tại sao lại cảm ơn ta? Ta vừa khiến Thiên Kiếm Sơn Trang các ngươi náo loạn một phen, mắng chửi cha và ông nội ngươi, thiếu chút nữa đã giết mẹ ngươi, ngươi không muốn giết ta thì thôi... còn muốn cảm ơn ta?
Lăng Kiệt lại lắc đầu, lần này lắc đầu càng mạnh hơn, hai mắt hắn nhìn thẳng Vân Triệt, chân thành nói:
- Bởi vì ta biết, ngươi vì ta nên mới tha cho mẹ ta... Năm đó, chỉ vì Phần Thiên Môn bắt cóc người thân của ngươi, ngươi liền diệt cả môn phái của bọn chúng, mấy tháng trước, ta còn nghe đồn ngươi đã giết cả hoàng tử của Thần Hoàng Quốc... Mà chuyện mẹ ta làm còn quá đáng hơn Phần Thiên Môn gấp nhiều lần, nhưng... ngươi... ngươi rõ ràng rất tức giận, nhưng vẫn tha cho nàng, ta thật sự cảm ơn ngươi. Ân tình tha mạng này, cả đời ta sẽ ghi nhớ... Lỗi lầm mẹ ta đã gây ra, ta... ta cũng nhất định sẽ dốc toàn lực bù đắp.
- ...
Vân Triệt yên lặng nhìn Lăng Kiệt, nhìn rất lâu... Hơn ba năm không gặp, khí tức, vóc dáng bên ngoài của Lăng Kiệt đều có thay đổi rất lớn, nhưng đôi mắt hắn vẫn trong veo như trước, tâm hồn hắn khẽ rung động, hắn vươn tay, nhẹ nhàng vỗ lên vai Lăng Kiệt:
- Tiểu Kiệt, ngươi không cần phải cảm ơn ta, càng không nên nhắc đến cái gì mà 'đại ân', lẽ nào ngươi quên rồi sao, chúng ta là huynh đệ tốt mà.
Đôi mắt Lăng Kiệt sáng lên, vội nói:
- Ta... ta... ta còn có thể gọi ngươi là 'lão đại' như trước đây không?
- Phí lời, đương nhiên là có thể!
Vân Triệt đặt tay trên vai hắn, dùng sức lay một cái:
- Đừng quên, năm đó ngươi thua cược, bị ta đánh bại nên mới phải làm tiểu đệ của ta! Lẽ nào bây giờ ngươi muốn quỵt nợ?
- Không... Đương nhiên là không phải!
Viền mắt Lăng Kiệt hoe đỏ, hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng không cho nước mắt chảy ra:
- Lão đại, ta biết ngươi sẽ không dễ dàng chết như vậy... cuối cùng, cuối cùng ta cũng gặp lại được ngươi rồi! Hơn nữa, ngươi còn trở nên lợi hại như vậy... đời này có thể gặp được ngươi, là may mắn lớn nhất của Lăng Kiệt ta.
Vân Triệt có thể cảm nhận rõ ràng sự vui sướng và kích động run rẩy trong giọng nói của Lăng Kiệt.
- Không, người may mắn phải là ta mới đúng.
Vân Triệt chân thành nói:
- Tiểu Kiệt, ngươi có biết không, sáu năm trước, ngày đầu tiên chúng ta quen biết, là ta chủ động muốn so kiếm với ngươi, người thua làm tiểu đệ... thực ra lúc ấy, ta chỉ muốn lợi dụng thân phận Thiếu chủ Thiên Kiếm Sơn Trang của ngươi mà thôi, để sau này có thể thuận tiện làm một vài việc... Sau đó, ngươi vì ta, một mình mạo hiểm đến Phần Thiên Môn, vì ngăn cản gia gia ngươi hạ sát ta mà lấy thân mình che trước mũi kiếm của ông, cũng là ngươi đã động viên ta, một mình vượt vạn dặm xa xôi đến Thần Hoàng Quốc... Ta không biết mình có tài đức gì mà được ngươi đối đãi chân thành đến vậy.
- Hì hì...
Lăng Kiệt cảm động, cười nói:
- Ta là tiểu đệ của ngươi mà, vì lão đại làm việc là chuyện đương nhiên. Hơn nữa, có thể đi theo bước chân của ngươi, đối với ta mà nói, vẫn luôn là một niềm... kiêu hãnh rất đặc biệt, không gì thay thế được.
- Ha ha ha ha...
Vân Triệt cất tiếng cười lớn:
- Tiểu Kiệt, vì câu nói này của ngươi, sau này ta nhất định phải trở thành một nhân vật hô phong hoán vũ, quyết không để ngươi phải thất vọng.
Tiếng cười dứt, sắc mặt Vân Triệt cũng trở nên nghiêm túc. Sắc mặt hắn thay đổi, khiến nụ cười của Lăng Kiệt cũng bất giác thu lại:
- Lão đại, ngươi... có lời gì muốn nói với ta sao?
- Tiểu Kiệt, ba năm không gặp, huyền lực của ngươi tăng tiến vượt bậc như vậy, hẳn là có liên quan đến Thiên Uy Kiếm Vực phải không?
Vân Triệt dùng giọng điệu ôn hòa hỏi.
- Ừm.
Lăng Kiệt gật đầu:
- Ông ngoại rất thương ta, đối xử với ta rất tốt nhưng cũng rất nghiêm khắc, ba năm nay, có hơn nửa thời gian ông đều đích thân chỉ dạy ta Thiên Uy Tuyệt Kiếm. Ngay cả tài nguyên của Thánh Địa, ông cũng vì ta mà tranh thủ được rất nhiều.
Nói đến đây, ánh mắt Lăng Kiệt trở nên có chút sáng rực. Từ nhiều năm trước Vân Triệt đã xác định, mặc dù tâm tính Lăng Kiệt rất lương thiện, nhưng trong xương cốt cũng là một kẻ yêu kiếm thành si. Có thể luyện kiếm ở một nơi như Thiên Uy Kiếm Vực, lại được một vị Đế Quân chỉ dạy, đối với hắn mà nói, tự nhiên là điều tha thiết ước mơ.
- Những lời tiếp theo của ta có thể sẽ khiến ngươi khó hiểu, hoang mang, thậm chí là phản cảm. Nhưng ta nhất định phải nói.
Sắc mặt Vân Triệt vô cùng trịnh trọng.
- Hả?
Vẻ mặt Lăng Kiệt căng thẳng lên.
- Lần này, hai vị trưởng lão Thiên Uy Kiếm Vực đến, hẳn là muốn đưa ngươi về Thiên Uy Kiếm Vực gặp ông ngoại Hiên Viên Tuyệt của ngươi. Ta nghĩ, đối với ngươi mà nói, đây cũng là chuyện mà ngươi hằng mong đợi. Thế nhưng, ta hy vọng ngươi... đừng đến Thiên Uy Kiếm Vực.
- Hả? Tại sao?
Lăng Kiệt khó hiểu hỏi.
- Ta không thể giải thích rõ ràng với ngươi được.
Vân Triệt khẽ lắc đầu:
- Ở Thiên Uy Kiếm Vực lâu, ngươi có thể dùng chính mắt mình tìm ra đáp án, nhưng lúc đó thì đã muộn rồi. Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, Thiên Uy Kiếm Vực đối với ngươi mà nói, là một thánh địa kiếm đạo, nhưng những thứ ẩn sau lớp vỏ bọc đó còn dơ bẩn và đáng sợ hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều. Ta không hy vọng ngươi và Thiên Uy Kiếm Vực có quá nhiều liên hệ, để tâm hồn trong sạch như pha lê của ngươi bị vấy bẩn, đến mức cuối cùng muốn thoát ra cũng không được.
- Ta...
Lăng Kiệt tỏ vẻ mờ mịt.
- Còn nữa, ta không hy vọng ngươi kế thừa Thiên Kiếm Sơn Trang. Về thiên phú kiếm đạo và tốc độ tiến cảnh, ngươi đều vượt xa ca ca Lăng Vân của ngươi. Từ điểm này mà nói, tương lai ngươi kế thừa vị trí trang chủ Thiên Kiếm Sơn Trang sẽ càng danh chính ngôn thuận hơn. Thế nhưng trang chủ, không chỉ là một danh xưng và vinh quang, mà còn gánh vác nhiều trách nhiệm, áp lực và sự bất đắc dĩ hơn, có lúc danh hiệu này sẽ bóp méo ý chí và tính cách của ngươi... tính cách của Lăng Vân trầm ổn hơn ngươi, vị trí trang chủ tương lai, hắn thích hợp hơn ngươi rất nhiều.
Lăng Kiệt:
- ...
Vân Triệt vỗ vỗ vai Lăng Kiệt, sau đó thu tay lại, thân hình lùi về phía sau, khẽ mỉm cười:
- Tiểu Kiệt, ta đã nói xong rồi. Cuộc đời của mình phải do chính mình quyết định, lời của người khác chỉ nên dùng để tham khảo. Sau này nếu gặp phải khó khăn không thể giải quyết, có thể đến Băng Vân Tiên Cung tìm ta.
Vân Triệt vẫy tay với Lăng Kiệt đang ngây người đứng đó, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ của Phượng Tuyết Nhi, bay về phương bắc.
- Lão đại!
Đột nhiên phía sau truyền đến tiếng hét dốc hết toàn lực của Lăng Kiệt:
- Ngươi là người ta tin tưởng nhất... vì thế ta sẽ nghe lời ngươi... Ta không trở về Thiên Uy Kiếm Vực nữa... Bắt đầu từ ngày mai... ta sẽ rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang... Một mình tung hoành thiên hạ... hành hiệp trượng nghĩa... Vì Thiên Kiếm Sơn Trang... ta sẽ cố gắng tìm kiếm Băng Thiền tiên tử... để thay mẹ chuộc tội... Lăng Kiệt ta... nói được làm được!
Vân Triệt quay đầu lại, Lăng Kiệt trong tầm mắt chỉ còn là một bóng đen mờ ảo, hắn khẽ mỉm cười, sự ngột ngạt trong lòng cũng vơi đi rất nhiều.