Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 773: CHƯƠNG 772: THÍ NGUYỆT MA QUẬT

- Điều khiến ta để ý nhất là vừa rồi Hiên Viên Vấn Thiên không hề hỏi chúng ta đi đâu, cũng không hỏi tới vị 'sư phụ' do ta bịa ra, mà ánh mắt của hắn lại cực kỳ khác thường.

Vân Triệt thì thầm với Mạt Lỵ:

- Hơn nữa, trước đây lúc ở Thiên Kiếm sơn trang, ánh mắt của Hiên Viên Cửu Đỉnh nhìn ta cũng có chút bất thường.

Thứ mạnh mẽ nhất trên người Vân Triệt chính là linh giác; sức quan sát và trực giác của hắn nhạy bén đến mức gần như đáng sợ.

- Ta đang nghĩ, rất có thể Thiên Uy Kiếm Vực đã biết được điều gì đó. Ví như, vì một nguyên nhân nào đó, bọn chúng đã biết 'Đoạt Thiên lão nhân' mà ta dựng nên là giả.

Vân Triệt nhíu mày.

- Hừ, có ta ở đây, ngươi còn sợ mình sẽ chết sao?

Mạt Lỵ khinh thường hừ lạnh. Trong mắt huyền giả của Thiên Huyền đại lục, Hiên Viên Vấn Thiên là vị thần chí cao vô thượng, nhưng trong mắt nàng, hắn chẳng qua chỉ là một con kiến lớn hơn một chút mà thôi.

- Cho nên ta mới nói, trong khoảng thời gian ở Chí Tôn Hải Điện, ta buộc phải dựa vào sức mạnh của ngươi.

Trong giọng nói bất đắc dĩ của Vân Triệt lộ rõ vẻ không cam lòng. Hắn là người không quen dựa dẫm vào người khác, bởi hắn hiểu rất rõ, sự ỷ lại sẽ kìm hãm sự trưởng thành của hắn rất nhiều — mà Mạt Lỵ cũng biết điều đó, cho nên, mấy năm qua nàng vẫn luôn duy trì trạng thái tự phong ấn sức mạnh của mình.

Chỉ là lần này, vì muốn tìm kiếm một tia hy vọng về U Minh Bà La Hoa, hắn buộc phải sớm đối mặt với Tứ Đại Thánh Địa hùng mạnh, cũng đành phải lựa chọn dựa vào sức mạnh của Mạt Lỵ... Nếu không phải Mạt Lỵ vẫn đang trong trạng thái "tự phong ấn sức mạnh", hắn tuyệt đối sẽ không chọn thời điểm này để đến Chí Tôn Hải Điện.

- Vân Triệt, ngươi phải cẩn thận cái tên Hiên Viên Vấn Thiên này.

Tử Cực thấy sắc mặt Vân Triệt có phần nặng nề, bỗng nhiên lên tiếng:

- Hiên Viên Vấn Thiên là một kẻ cuồng kiếm chân chính, cực kỳ điên cuồng theo đuổi sức mạnh. Mặc dù xét về thực lực tổng thể, Thiên Uy Kiếm Vực tương đối yếu trong Tứ Đại Thánh Địa, nhưng thực lực cá nhân của Hiên Viên Vấn Thiên lại vượt qua cả Hải Hoàng Khúc Phong Ức và Thiên Quân Dạ Mị Tà, thậm chí không thua kém Thánh Đế Hoàng Cực là bao.

- Nếu chỉ là cuồng kiếm thì cũng thôi, nhưng vẻ ngoài của hắn thì tao nhã lịch thiệp, rất có uy nghi của bậc chí tôn thiên hạ, nhưng thực chất tính cách lại cố chấp cực đoan, theo đuổi sức mạnh không từ thủ đoạn, tâm cơ lại cực sâu. Vĩnh Dạ Vương tộc ngàn năm trước bị hủy diệt chính là dưới sự điên cuồng của hắn, ngay cả chúng ta cũng trở thành đồng lõa, chẳng phải cũng vì giữ gìn danh tiếng của Thánh địa mà buộc phải đâm lao theo lao sao.

- Mà thiên tư của ngươi lại quá mức dị thường, trên người có rất nhiều bí mật khiến người ta không thể nào hiểu nổi, nếu không phải sau lưng ngươi có một vị sư phụ đạo hạnh thông thiên, e rằng hắn đã sớm ra tay với ngươi rồi... Vừa rồi thái độ của hắn đối với ngươi rất mập mờ, ngươi cần phải lưu tâm một chút.

Giọng điệu của Tử Cực ôn hòa, nhưng ánh mắt lại lộ ra ý cảnh cáo sâu sắc. Hôm nay, Vân Triệt mới lần đầu gặp Hiên Viên Vấn Thiên, mà Tử Cực lại hiểu rõ Hiên Viên Vấn Thiên hơn Vân Triệt không biết bao nhiêu lần.

Vân Triệt gật đầu:

- Ta hiểu rồi, đa tạ Tử tiền bối đã nhắc nhở... Tử tiền bối, vãn bối có chút tò mò một chuyện, không biết có nên hỏi hay không?

Khúc Phong Ức... Đây là tên của Hải Hoàng mà Tử Cực vừa nhắc đến. Thân là một trong Tứ Đại Thánh Chủ của Thiên Huyền, tên của nàng không có khí phách, cũng không mang vẻ nhu mì nữ tính, ngược lại toát ra một cảm giác trầm mặc tang thương.

Chúa tể của Hoàng Cực Thánh Vực, người đứng đầu Tứ Đại Thánh Chủ, vị Thánh Đế đương thời của Thiên Huyền tên là Hoàng Cực Vô Dục...

Vô Dục?

Nghe nói vị Thánh Đế này không có con trai, chỉ có mấy người con nuôi, chẳng lẽ có liên quan đến cái tên "Vô Dục" này sao?

Nếu một người đàn ông mà không có dục vọng, thì có khác gì cá khô đâu chứ?

- Ngươi muốn hỏi ta có quan hệ gì với Hải Hoàng à?

Tử Cực cười mà như không cười nói.

Vân Triệt cười đáp:

- Tiền bối quả nhiên mắt sáng như đuốc. Ban đầu ở Hắc Nguyệt thương hội, Tử tiền bối có thể trực tiếp quyết định vận dụng hai mươi cân Tử Mạch Thần Tinh, vãn bối đã tin chắc tiền bối có địa vị không tầm thường ở Chí Tôn Hải Điện. Vừa rồi ở Hải Hoàng điện, số Tử Mạch Thần Tinh vốn định niêm phong cất vào kho thế mà cũng giao cho Tử tiền bối. Hơn nữa, Hải Hoàng tiền bối cực kỳ uy nghiêm, nhưng đối với Tử tiền bối lại hoàn toàn khác với Đại trưởng lão. Cho nên vãn bối không khỏi tò mò về thân phận của Tử tiền bối.

Tử Cực cười khẽ:

- Vậy ngươi không ngại đoán thử xem?

Lúc này, trong lòng Vân Triệt đã có suy đoán rõ ràng, liền trực tiếp trả lời:

- Trước đây, vãn bối nghe Nguyên Bá nói, phía trên các trưởng lão của Chí Tôn Hải Điện, còn có bảy vị tôn giả cực kỳ cường đại cũng lấy Xích, Chanh, Hoàng, Lục, Thanh, Lam, Tử làm danh xưng, người thấp nhất là Xích Tôn, mà người có thực lực mạnh nhất trong toàn bộ Hải Điện chỉ sau Hải Hoàng chính là Tử Tôn giả. Vừa hay, Tử Cực tiền bối lại lấy họ Tử. Điều này có lẽ có thể miễn cưỡng giải thích được.

- Chỉ là, mặc dù tu vi của Tử tiền bối cực cao, nhưng áp lực mà ngài mang lại cho vãn bối vẫn còn kém hơn so với Đại trưởng lão. Cho nên, Tử tiền bối tuyệt đối không thể là Tôn giả… Vì thế, đáp án duy nhất mà vãn bối có thể nghĩ tới chính là...

- Vợ chồng!

- ...

Tử Cực thoáng sững sờ, sau đó ngửa đầu cười ha hả.

- Bốn chữ "mắt sáng như đuốc" này, phải là để nói ngươi mới đúng.

Tử Cực cười lớn, và câu nói này cũng hiển nhiên thừa nhận suy đoán của Vân Triệt không sai:

- Xét về thân phận, ta đúng là phu quân của Hải Hoàng. Chỉ là, ta và nàng chỉ có danh phận phu thê, hoàn toàn không phải như ngươi nghĩ.

- Ý của tiền bối là?

- Ta và nàng kết thành phu thê đã là chuyện từ rất lâu rồi, đôi bên đều là thực hiện ước nguyện của phụ mẫu, ý muốn của tông môn. Có điều, khi đó ta nằm mơ cũng không ngờ nàng lại trở thành người kế vị Hải Hoàng. Nàng một lòng theo đuổi Huyền Đạo, lại thêm thiên tư cực cao, cuối cùng trở thành người giỏi nhất Hải Điện, còn ta lại say mê thương hội, phần lớn thời gian đều ở Hắc Nguyệt thương hội, hoặc đi đến các phân hội lớn, hiếm khi quay về Hải Điện. Trung bình mười năm, ta và Hải Hoàng mới gặp mặt một lần, tuy là vợ chồng nhưng tình cảm rất nhạt nhòa. Tầm quan trọng của danh phận phu thê chúng ta chính là để Hắc Nguyệt thương hội và Chí Tôn Hải Điện gắn kết thành một thể, mà không phải tồn tại độc lập.

Lúc nói những lời này, giọng điệu của Tử Cực có chút bình thản, ngay cả một chút phiền muộn cũng không có.

- Thì ra là thế.

Vân Triệt chậm rãi gật đầu:

- Tình cảm vợ chồng giữa Tử tiền bối và Hải Hoàng có đơn bạc hay không, vãn bối không dám nói bừa, nhưng có một điểm vãn bối rất chắc chắn: Hải Hoàng rất tin tưởng Tử tiền bối. Có lẽ, Tử tiền bối là người duy nhất trên đời này mà Hải Hoàng tin tưởng.

- Ha ha.

Tử Cực cười nhẹ một tiếng, đưa tay chỉ về phía trước:

- Nơi đó chính là Thí Nguyệt Ma Quật.

Phía trước khoảng mười dặm, một vầng sáng màu xanh u tối xa xa lập lòe. Đó là một hòn đảo nhỏ, trên đảo bị một tầng kết giới hình bán cầu khổng lồ bao phủ, ánh sáng xanh u tối chính là phát ra từ kết giới đó.

Vùng biển xung quanh hòn đảo xuất hiện một vùng lõm trên phạm vi lớn, nước biển như bị một luồng sức mạnh vô cùng cường đại ép ra ngoài.

- Tầng kết giới kia chính là kết giới phong tỏa Thí Nguyệt Ma Quật.

Tốc độ của Tử Cực chậm lại:

- Bên trong kết giới chính là Thí Nguyệt Ma Quật.

- Nơi đây nằm trên Thương Hải, cách bờ hơn ba ngàn dặm, ngày thường sẽ không có người đến gần, cho nên chưa từng có đệ tử Hải Điện trấn giữ. Dù có người vô tình lạc vào, một khi chạm đến kết giới, Hải Hoàng cũng sẽ lập tức biết được.

Bốn người đáp xuống hòn đảo, ngay lập tức, một luồng lực bài xích vô cùng mạnh mẽ ập tới. Cả bốn người đều là những người có thực lực đứng đầu Thiên Huyền, nhưng trong nháy mắt, lồng ngực đều bị đè nén, khó mà thở nổi.

- Kết giới thật mạnh.

Hạ Nguyên Bá kinh hô:

- Cách xa như vậy mà lực bài xích đã mạnh đến thế... Sư phụ từng nói kết giới này đã tồn tại hơn vạn năm, có thể xem là kết giới mạnh nhất Thiên Huyền đại lục, không ai có thể phá vỡ, quả nhiên danh bất hư truyền.

- Nếu chỉ tính riêng lực ngăn cách, kết giới này đích thực là thiên hạ vô song.

Tử Cực gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ kính ngưỡng:

- Năm đó, để dựng nên kết giới này, các tiên tổ của Hải Điện đã vận dụng hơn một nửa Bá Huyền khí của Thiên Huyền đại lục lúc bấy giờ, hao phí một lượng Huyền Tinh khổng lồ. Nếu không có tầng kết giới này ngăn cách, để mặc cho luồng âm khí đáng sợ kia lan tràn vạn năm, hậu quả thật không thể tưởng tượng nổi.

- Hải Điện chúng ta cường thịnh vạn năm, mặc dù đã làm không ít chuyện sai trái, nhưng chỉ riêng việc duy trì kết giới này ròng rã vạn năm, Hải Điện chúng ta cũng tự thấy từ trước đến nay đều xứng đáng với danh xưng 'Thánh địa'.

Trong giọng nói bình thản của Tử Cực lộ ra vẻ ngạo nghễ, hắn chậm rãi đi về phía trước, trong tay đã cầm Hải Hoàng ấn tỏa ra lam quang lấp lánh.

Vân Triệt hít sâu một hơi, đi theo bên cạnh Tử Cực. Từ lúc Mạt Lỵ muốn tìm U Minh Bà La Hoa đến nay đã bảy năm trôi qua. Trong bảy năm này, nơi có khả năng tìm thấy U Minh Bà La Hoa nhất chính là Thí Nguyệt Ma Quật bên trong kết giới trước mặt.

Bây giờ, Mạt Lỵ đã thoát khỏi ma độc, tất cả điều kiện để tái tạo thân thể cũng chỉ còn thiếu một gốc U Minh Bà La Hoa... Mặc dù hy vọng vẫn vô cùng mong manh, nhưng hắn vẫn đến đây, cũng chỉ có thể cầu nguyện rằng trong trăm hơi thở ngắn ngủi, hắn có thể nhìn thấy kỳ tích hoa nở rộ trong Thí Nguyệt Ma Quật.

Càng đến gần kết giới, càng cảm nhận được sự cường đại của nó. Hắn hoàn toàn tin rằng cho dù bản thân dùng sức mạnh gấp mười lần giới hạn của mình, cũng tuyệt đối không thể xé rách được kết giới này.

Đứng trước kết giới, Tử Cực giơ Hải Hoàng ấn lên, sau khi do dự một lát, liền xoay người nói:

- Vân Triệt, mặc dù đã đến đây, ta không nên nói lời dội gáo nước lạnh... Chỉ là chính ngươi cũng nên hiểu rõ, khả năng có U Minh Bà La Hoa nở rộ bên trong là vô cùng xa vời. Hơn nữa, cho dù kỳ tích thực sự xảy ra, ngươi làm thế nào để lấy được nó?

- Năm đó, mấy vị trưởng lão Hải Điện đã nhìn thấy U Minh Bà La Hoa ở trong này, tất cả đều là cường giả Quân Huyền cảnh tuyệt thế, nhưng bọn họ cũng chỉ dám đứng xa nhìn mấy lần rồi vội vàng rời đi, cuối cùng toàn bộ đều lâm bệnh nặng. Hậu quả khi đến gần là như thế nào khó mà tưởng tượng được, chứ đừng nói đến việc hái nó. Mà theo ta được biết, trong lịch sử Thiên Huyền đại lục cũng chưa từng có ghi chép về việc hái được nó. Những gì được ghi lại chỉ có vô số oan hồn chết vì nó cùng với danh xưng 'Cực Ác Yêu Hoa'.

- Ta tự có cách.

Vân Triệt bình tĩnh nói.

Cùng lúc hắn nói chuyện, trong đầu vang lên giọng của Mạt Lỵ:

- Nếu thật sự có U Minh Bà La Hoa, ngươi tuyệt đối không được đến gần. Mặc dù ngươi có Long Thần chi hồn, nhưng chỉ cần đến gần mười trượng, chắc chắn sẽ thống khổ vạn phần, tiến vào trong phạm vi năm trượng chính là tự tìm cái chết! Việc hái U Minh Bà La Hoa cứ giao cho ta, ta sẽ đưa nó vào trong Thiên Độc Châu một cách nguyên vẹn.

- Ta biết.

Vân Triệt đáp lời. Ban đầu ở Thương Vân đại lục, lúc sư phụ giới thiệu về U Minh Bà La Hoa cho hắn, đã đặc biệt nhấn mạnh một câu "Ngàn vạn lần không được đến gần".

Tử Cực chậm rãi gật đầu, không nói thêm gì nữa, liên tục ấn Hải Hoàng ấn vào kết giới.

Lập tức, vị trí Hải Hoàng ấn tiếp xúc với kết giới nổi lên từng tầng gợn sóng, Tử Cực nhíu mày, nghiêm giọng nói:

- Một khi phong ấn mở ra một khe hở, sẽ có rất nhiều âm khí tràn ra. Luồng âm khí này cực kỳ bá đạo, người thường hoặc huyền giả cấp thấp chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Âm khí bên trong Thí Nguyệt Ma Quật lại càng đáng sợ hơn, dù là chúng ta tiến vào, huyền lực cũng sẽ bị áp chế gần hai đại cảnh giới, đồng thời sinh mệnh lực sẽ bị xói mòn nhanh chóng. Bây giờ, các ngươi hãy dốc toàn lực bảo vệ bản thân, tuyệt đối không được xem thường Thí Nguyệt Ma Quật

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!