Ầm! Ầm! Ầm! Oanh...
Thí Nguyệt Ma Quật đang phải chịu đựng tai kiếp kinh khủng nhất từ trước đến nay. Hỏa diễm bạo ngược cùng hắc ám âm u tràn ngập mỗi một ngóc ngách. Không gian điên cuồng sụp đổ, tiếng nổ lớn tựa như một ngọn núi cao vạn trượng tùy ý va chạm vào thiên chung... nếu lúc này có huyền giả khác ở đây, cho dù là cường giả Vương Huyền cảnh, chỉ riêng tiếng nổ vang rung động thương khung này cũng đủ khiến ý thức của họ sụp đổ trong nháy mắt, khí huyết chảy ngược, hôn mê tại chỗ.
Nếu huyền lực yếu hơn một chút, thân hồn sẽ nát tan mà chết.
Một người một ma, ở trong thế giới hắc ám khép kín giao thủ mấy trăm lần, họ như có một sự ngầm hiểu, sức mạnh của cả hai đều không ngừng tăng cường... từng bước thăm dò sức mạnh cực hạn của đối phương.
Sức mạnh bao trùm Thí Nguyệt Ma Quật ngày càng kịch liệt, toàn bộ tiểu thế giới giống như một miệng núi lửa đang phun trào... Chỉ có đóa U Minh Bà La Hoa còn chưa hoàn toàn nở rộ là vẫn thản nhiên lay động trong bão táp, phát ra từng trận âm thanh như ác quỷ khi cười khi khóc.
Ầm!!!
Vân Triệt bổ ra một kiếm, thân kiếm bị Thí Nguyệt Ma Quân đẩy bật ra, lực lượng hỏa diễm bao bọc trọng kiếm đánh vào vách đá cách đó năm mươi trượng. Nhất thời, âm thanh vỡ toang cực kỳ chói tai cùng với tiếng hỏa diễm nổ tung vang lên, một vết rách thật dài lan từ trên vách đá xuống dưới, cho đến khi chạm đất.
Tạo ra một vết rách trên vách đá này còn gian nan hơn cả một kiếm đánh nát ngọn núi vạn trượng!
Vân Triệt vung kiếm lên không, thân thể biến mất, nhưng ngay sau đó nhanh chóng xoay người lại, Kiếp Thiên Kiếm nặng triệu cân mềm mại như cánh tay của hắn, trong nháy mắt phản kích lại, đánh văng ma trảo hung ác của Thí Nguyệt Ma Quân ra.
Rầm rầm rầm rầm...
Thí Nguyệt Ma Quật run rẩy, từ trong vết rách bị Vân Triệt đánh nổ, đá vụn lả tả rơi xuống, nhưng còn chưa chạm đến mặt đất đã bị cuốn vào vòng xoáy sức mạnh cực kỳ cuồng bạo.
Hơn một nghìn lần giao thủ chính diện, thực lực của một người một ma ngang bằng nhau đến mức kỳ lạ, từ đầu đến cuối không bên nào chiếm được dù chỉ một chút thượng phong.
Sắc mặt Vân Triệt hiện lên vẻ hung tàn, bởi vì đây không phải là luận bàn, mà là tử chiến, hắn và Thí Nguyệt Ma Quân phải có một người chết... Nhưng trong ánh mắt lại lộ ra sự hưng phấn ngày càng mãnh liệt.
Thí Nguyệt Ma Quân thì ngược lại, càng lúc càng hoảng sợ.
Hắn là ma, là ma viễn cổ chân chính, lại còn là quân vương của loài ma! Con người, trong nhận thức của ma, là sinh linh thấp kém nhất, chỉ cần phất tay là có thể dễ dàng hủy diệt một tinh giới có hàng ngàn tỷ nhân loại.
Tuy rằng mệnh hồn của hắn hôm nay đã bị hao tổn, thực lực không bằng một phần vạn năm đó, nhưng sự miệt thị đối với loài người đã khắc sâu vào trong xương tủy. Cho dù với trạng thái bây giờ, khí tức của Vân Triệt cũng yếu hơn hắn không biết bao nhiêu lần... Dù trong tay Vân Triệt nắm giữ một thanh dị kiếm khiến hắn sợ hãi, linh hồn cũng không tự chủ mà run rẩy, thì trong mắt hắn, Vân Triệt vẫn chỉ là giun dế.
Nhưng kể từ khi giao thủ với Vân Triệt, cảm giác khiếp sợ này bắt đầu lan tràn trong linh hồn hắn, và nó không những không suy giảm, ngược lại càng lúc càng mãnh liệt... Ban đầu hắn chưa dùng toàn lực, bởi vì dùng toàn lực để đối phó với một sinh linh thấp kém như vậy là một sự sỉ nhục to lớn đối với hắn. Khi cảm nhận được sức mạnh của Vân Triệt vượt xa dự liệu, hắn mới bắt đầu tăng dần sức mạnh của mình, nhưng mỗi lần sức mạnh của hắn tăng lên một phần, sức mạnh của đối phương cũng sẽ tăng trưởng theo, cho đến khi ma lực của hắn tăng lên đến chín phần, vẫn không cách nào áp chế được Vân Triệt.
Sức mạnh truyền đến từ thanh cự kiếm đỏ thắm kia khiến hắn kinh hãi, với sức mạnh như vậy, bằng vào thân thể phàm nhân của Vân Triệt, mỗi một kiếm đều phải hao tổn cực lớn. Thế nhưng sau cả nghìn kiếm, kiếm uy của hắn không những không suy yếu, ngược lại vẫn còn đang tăng cường...
Sinh linh cấp thấp, thân thể và khí tức cấp thấp, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh tựa như Ma Thần!
Tên nhân loại đáng ghét này, nhất định là đang liều mạng cầm cự! Với khí tức và thân thể thấp kém của hắn, làm sao có khả năng liên tục phóng ra sức mạnh như vậy được!!
Khuôn mặt Thí Nguyệt Ma Quân vặn vẹo dữ dội, hai con ngươi ác ma đột nhiên bắn ra hắc quang, trong nháy mắt, Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển được vận chuyển đến cảnh giới tối cao, hắc ám ma lực cũng không giữ lại chút nào, toàn lực dâng lên.
Vân Triệt nhíu mày, trong miệng phát ra một tiếng gầm lớn, bắp thịt trên hai tay nổi lên, gân xanh vặn vẹo, khớp xương nổ vang. Sau đó, hai chân hắn bước về phía trước, huyền lực toàn thân dồn về hai tay, tràn vào Kiếp Thiên Kiếm, bỗng nhiên quét ngang về phía trước.
Ầm!!!
Mặt đất hắc ám dưới chân Vân Triệt hoàn toàn nứt toác, sau đó bị cuồng phong cuốn lên như lá khô, trong một tiếng vang thật lớn, va mạnh vào vách đá phía sau... Vách đá quá mức cứng cỏi, toàn bộ cự lực phản chấn ngược lại thân thể hắn, khiến hắn toàn thân tê rần, ý thức xuất hiện một khoảng trống ngắn ngủi, suýt nữa thì phun ra một ngụm máu tươi.
Mà tình hình của Thí Nguyệt Ma Quân cũng không khá hơn hắn là bao, hắn bị một kiếm của Vân Triệt đánh bay lên trên, thân ma to lớn đập mạnh lên vách đá, sau đó bị bắn mạnh xuống dưới, cuối cùng lún sâu vào vách đá phía sau hơn mười trượng mới dừng lại.
Thí Nguyệt Ma Quân đứng dậy, vẻ mặt, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Hắn... đường đường là Ma Quân, lại bị một tên nhân loại đánh bay!!
Đánh bay!!
Tựa như có một ma chú vang vọng không ngừng trong tâm hồn hắn. Lần trước hắn bị Vân Triệt dùng một kiếm gây thương tích là do hắn thất thần không kịp phòng bị, nhưng lần này, hắn đã dùng toàn lực, chính diện giao phong không dùng bất kỳ thủ đoạn nào, vậy mà hắn lại bị đánh bay!!
Bị một tên nhân loại đánh bay!
Đây là sự khuất nhục đến nhường nào!!
Và điều này cũng chứng minh... tên nhân loại mà hắn vốn tưởng chỉ là giun dế lại có thực lực ngang hàng với hắn!
Vân Triệt đứng dậy trước Thí Nguyệt Ma Quân, dù dính một đòn toàn lực của đối phương, nhưng Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm nặng triệu cân cũng không hề tuột tay nửa khắc. Tuy xương cánh tay bị nứt, hơn mười kinh mạch vỡ vụn, nhưng chuyện này đối với hắn mà nói, chỉ có thể coi là vết thương nhẹ không đáng kể. Hắn bình ổn khí huyết, từng bước một tiến về phía Thí Nguyệt Ma Quân:
- Thí Nguyệt Ma Quân, ngươi luôn miệng gọi ta là nhân loại thấp hèn, ta còn tưởng ngươi lợi hại lắm... hóa ra ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi!!
- Ngươi... dám...
Lời trào phúng tùy ý của Vân Triệt khiến Thí Nguyệt Ma Quân vô cùng phẫn nộ, thần trí lại một lần nữa bị sự khuất nhục xâm chiếm. Ở thời đại viễn cổ, cho dù là trong ma giới, hắn cũng là ma trên vạn ma! Loài người, ngay cả tư cách quỳ gối trước mặt hắn cũng không có!
Vậy mà hiện tại, hắn bị nhân loại đánh bay, bị nhân loại gây thương tích, lại còn bị một tên nhân loại khinh bỉ, trào phúng.
Đây là sự sỉ nhục mà suốt đời hắn chưa bao giờ phải chịu!!
- Vĩnh... Dạ... Vô... Quang!!
Trong tiếng gầm tràn đầy hận ý, hắc ám vô tận tựa như màn đêm từ trên trời giáng xuống, khiến Vân Triệt rơi vào bóng tối trong nháy mắt, lực thôn phệ đáng sợ ập về phía thân thể và linh hồn hắn. Mỗi một tế bào như bị vô số bàn tay âm u kéo hắn về phía vực thẳm tử vong.
Vân Triệt lập tức nhận ra, đây chính là Hắc Ám Lĩnh Vực mà mấy tháng trước Phần Tuyệt Trần đã dùng khi giao thủ với hắn, là chiêu thức mà y đã không tiếc bất cứ giá nào để thi triển trong lúc thất thế!
Khi đó, tất cả ánh sáng đều bị thôn phệ, hắn dường như bị kéo vào bóng tối vô tận... Chỉ có Kiếp Thiên Kiếm vẫn phóng thích ánh sáng đỏ thắm trong màn đêm, theo hắn vung lên, đạo ánh sáng đỏ thẫm này ung dung xé toạc bóng tối vô tận.
Vĩnh Dạ Vô Quang đến từ Thí Nguyệt Ma Quân mạnh hơn của Phần Tuyệt Trần nhiều lần, nhưng trong bóng tối vô tận, Kiếp Thiên Kiếm vẫn lóe lên quang mang đỏ thắm! Hơn nữa, dưới màn đêm quá mức nồng đậm, nó lại càng thêm chói mắt.
- Phá!!
- Hoàng Tuyền Hôi Tẫn!!
Kiếp Thiên Kiếm nặng nề oanh ra, cắt mở thế giới hắc ám trong nháy mắt, quét ra một khoảng chân không. Kim Ô Viêm bùng lên dữ dội, cuồng bạo lan tràn, len lỏi vào từng ngóc ngách của thế giới hắc ám. Trong khoảnh khắc, thế giới của Thí Nguyệt Ma Quật dường như bị dung nham hắc ám tràn vào, nuốt chửng tất cả những gì có thể nuốt chửng.
Trong lúc hắc ám và hỏa diễm cắn xé nhau, Thí Nguyệt Ma Quân và Vân Triệt lại va chạm một lần nữa. Lần này, một người một ma không còn thăm dò nhau nữa, mỗi một trảo, mỗi một kiếm, đều dốc hết toàn lực. Khuôn mặt Thí Nguyệt Ma Quân đã vặn vẹo không ra hình thù gì, miệng liên tục phát ra những tiếng gào thét khủng bố. Huyết thống toàn thân Vân Triệt cũng thiêu đốt, mỗi một kiếm đều kèm theo một tiếng gầm khàn cả giọng.
Vĩnh Dạ Vô Quang, Hoàng Tuyền Hôi Tẫn... lĩnh vực của hai người này đã vượt qua phạm trù của người thường, nhưng lại bùng nổ trong một Thí Nguyệt Ma Quật nhỏ bé. Giờ khắc này, Thí Nguyệt Ma Quật không thể gọi đơn giản là một thế giới tai kiếp, mà là một địa ngục hủy diệt! Bất luận sinh vật nào tiến vào cũng sẽ bị hủy diệt thành hư vô trong một cái chớp mắt ngắn ngủi.
Vậy mà trong thế giới hủy diệt đó lại có hai người đang điên cuồng chém giết.
Quần áo của Vân Triệt gần như đã bị nuốt chửng không còn, da dẻ hiện lên màu đen đáng sợ, thân thể, tứ chi đã bị xé rách ra mấy trăm lỗ thủng lớn nhỏ, gần như nhìn thấy cả xương cốt. Trên người Thí Nguyệt Ma Quân cũng bùng lên mấy chục đốm hỏa diễm, nhưng cả hai dường như hoàn toàn không cảm giác được gì, căn bản không để tâm đến thương tích do lĩnh vực của đối phương gây ra, mỗi một lần công kích đều hung ác đến tột cùng... dốc hết toàn lực muốn dồn đối phương vào chỗ chết!
Một người một ma đánh đến điên cuồng. Mạt Lỵ ở bên trong Thiên Độc Châu, lặng lẽ quan sát trận ác chiến của họ. Cũng giống như Thí Nguyệt Ma Quân, nàng không ngờ rằng Vân Triệt có thể đánh ngang tay với Thí Nguyệt Ma Quân trong tình huống chưa dùng đến những con bài tẩy cuối cùng.
Mà nguyên nhân mấu chốt nhất trong đó chính là Hồng Nhi... cũng chính là Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm!
Sự tồn tại của Hồng Nhi giúp Vân Triệt hoàn toàn thoát khỏi sự áp chế linh hồn từ Thí Nguyệt Ma Quân, đồng thời còn phản ngược lại sự áp chế đó lên người Thí Nguyệt Ma Quân!
Hai người ác chiến, nhưng từ đầu đến cuối Vân Triệt luôn duy trì một sự bình tĩnh và hưng phấn. Còn Thí Nguyệt Ma Quân, người có tu vi tâm cảnh cao hơn Vân Triệt gấp vạn lần, lại rơi vào trạng thái tức giận, cuồng nộ... Thậm chí, Mạt Lỵ còn có thể cảm nhận được linh hồn của hắn đang không tự chủ mà run rẩy.
Hơn nữa, mỗi khi sức mạnh của Thí Nguyệt Ma Quân đến gần Vân Triệt... nói chính xác là đến gần Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, đều sẽ bị suy yếu đi khoảng ba phần trong nháy mắt! Sự suy yếu trên phạm vi lớn như vậy lại không hề có quá trình diễn biến, tựa như đột nhiên bị một khoảng không vô hình nuốt chửng!
Nói cách khác, dù Thí Nguyệt Ma Quân có dùng hết toàn lực thì Vân Triệt cũng chỉ phải chịu đựng bảy phần sức mạnh ở trạng thái đỉnh cao của hắn mà thôi.
Điểm này, Vân Triệt không hề chú ý tới, nhưng Thí Nguyệt Ma Quân lại cảm nhận rất rõ ràng, Mạt Lỵ cũng nhận ra.
Dưới sự chồng chất của nhiều yếu tố, Thí Nguyệt Ma Quân, người có thực lực rõ ràng vượt xa Vân Triệt, lại rơi vào thế giằng co mà hắn nằm mơ cũng không ngờ tới.
Mà tất cả những nhân tố này đều là do Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm!
Tru Ma Kiếm là khắc tinh của ma.
Thế nhưng, mức độ mà Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm khắc chế Thí Nguyệt Ma Quân lại vượt xa sự khắc chế của Tru Ma Kiếm đối với ma tộc trong ký ức truyền thừa của Mạt Lỵ!
Mà lúc trước, câu nói Thí Nguyệt Ma Quân hô lên "Kiếp Thiên Ma Thần Kiếm" càng khiến trong lòng nàng dấy lên sóng to gió lớn, đến tận bây giờ vẫn chưa thể lắng xuống.
——————————
Thế giới bên trong Thí Nguyệt Ma Quật long trời lở đất, nhưng thế giới bên ngoài, cách một tầng kết giới mỏng manh màu xanh lam, lại là gió êm sóng lặng.
Sắc trời dần tối, Phượng Tuyết Nhi vẫn đứng ở vị trí ban đầu, mặc cho gió biển thổi qua, từ đầu đến cuối không hề di chuyển nửa bước. Một đôi mắt đẹp ngưng tụ tất cả ánh sáng trong thiên địa ngơ ngác nhìn kết giới màu xanh lam phía dưới, ánh mắt không rời đi dù chỉ một chút, sợ rằng sẽ bỏ lỡ bất cứ điều gì dù chỉ trong khoảnh khắc.
Hạ Nguyên Bá từ xa bay về, đến bên cạnh Phượng Tuyết Nhi. Kể từ khi Vân Triệt bị phong ấn bên trong, thời gian đã trôi qua bốn canh giờ. Trong bốn canh giờ này, hắn đã bay quanh kết giới bao vây Thí Nguyệt Ma Quật mấy chục lần, cố gắng tìm kiếm điểm dị thường của kết giới, nhưng không phát hiện ra dù chỉ một chút dị thường nào về huyền lực.
Nhìn dáng vẻ thất thần của Phượng Tuyết Nhi, Hạ Nguyên Bá khá đau lòng, lại một lần nữa nhỏ giọng khuyên:
- Tuyết Nhi muội muội, muội về Hải Điện nghỉ ngơi trước đi, cha muội nhất định đang rất lo lắng cho muội. Nơi này có ta canh giữ, lúc tỷ phu ra ngoài, ta nhất định sẽ báo cho muội ngay lập tức... Thực ra, nửa canh giờ trước, cha muội đã đến đây, nhìn muội một lúc rồi mới rời đi.
-... Ta phải ở đây chờ Vân ca ca.
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng nói:
- Lúc huynh ấy ra ngoài nếu không nhìn thấy ta, sẽ lo lắng.
"..."
Hạ Nguyên Bá thầm than một tiếng, không khuyên nhủ nữa, hắn bay lên trung tâm kết giới, yên tĩnh quan sát sự biến hóa của nó. Trước hôm nay, hắn hoàn toàn không ngờ rằng nữ hài tử ôn nhu hơn cả tuyết trắng này lại có thể quật cường và cố chấp đến vậy.
- Nữ nhân... thật đúng là phiền phức.
Hạ Nguyên Bá cẩn thận tự nói:
- Xem ra cả đời này ta vẫn không nên tìm vợ thì tốt hơn.