Vân Triệt tùy ý kiểm tra thương thế của mình, sau đó ngưng tụ tinh thần, tiến về phía U Minh Bà La Hoa.
Bốn cánh hoa phóng ra tử quang mộng ảo mà yêu dị đến cực điểm. Khi đến gần trong phạm vi mười trượng, cảm giác linh hồn bị một bàn tay vô hình lôi kéo trở nên rõ ràng. Vân Triệt dừng bước, hít một hơi thật sâu, bình tĩnh nói:
- Mạt Lỵ, ngươi yên tâm. Ta còn chưa ngu đến mức không biết tự lượng sức mình mà đi tìm chết, huống chi mệnh của ta còn gắn liền với mệnh của ngươi. Lúc trước ta suýt bị U Minh Bà La Hoa ly hồn, nguyên nhân chủ yếu là vì ta chưa biết sự đáng sợ của nó, không có phòng bị đầy đủ.
- Bây giờ ta đã biết phương thức ly hồn của nó, lại thêm việc nó chỉ còn bốn cánh hoa, sự đáng sợ đã kém xa trước kia. Ta toàn lực thử một lần, chưa hẳn đã không thể thành công. Ta lại có Thiên Độc Châu trên người, chỉ cần có thể đến gần nó, việc hái xuống sẽ rất đơn giản.
- Nếu kết quả cuối cùng là thất bại thảm hại, khiến ta cảm thấy không còn chút hy vọng nào, ta sẽ từ bỏ.
- Hừ!
Mạt Lỵ tức giận nói:
- Dù sao ta có ngăn cản thế nào cũng vô dụng, ta lười quan tâm đến ngươi! Lát nữa ngươi bị hành hạ đến sống không bằng chết, cũng đừng trách ta không nhắc nhở ngươi nhiều lần!
- Ta biết rồi.
Vân Triệt chậm rãi siết chặt hai tay, lông mày gần như dựng đứng... Sự đáng sợ khi bị U Minh Bà La Hoa nhiếp hồn lúc trước, hắn tin chắc cả đời này mình cũng không thể nào quên được, lúc này nhớ lại, toàn bộ linh hồn vẫn không kìm được mà run lên, thậm chí nội tâm còn có một nỗi sợ hãi mãnh liệt đang sinh sôi.
Nếu thứ bày ra trước mặt hắn là trân bảo hiếm có, là tuyệt thế huyền khí, là vạn cân Thần Tinh, hắn cũng sẽ không chút do dự mà quay người rời đi, nhìn cũng không thèm nhìn thêm một cái... Tuyệt đối không muốn thử lại cảm giác thống khổ ly hồn kia một lần nữa.
Nhưng trước mắt lại là U Minh Bà La Hoa... hơn nữa còn là đóa U Minh Bà La Hoa duy nhất trên thế gian này.
- Ta nhất định có thể thành công!
- A!!
Vân Triệt khẽ nói một câu, rồi hét lớn một tiếng, toàn thân bùng lên hỏa diễm, cả người đột nhiên bay vút lên, toàn lực lao về phía U Minh Bà La Hoa.
Lần trước khi đến gần U Minh Bà La Hoa, vừa tiếp nhận lực ly hồn của nó, lực lượng toàn thân hắn đã tan rã trong nháy mắt... Cho nên lần này, hắn muốn thử lợi dụng quán tính do tốc độ mang lại, vọt thẳng đến chỗ U Minh Bà La Hoa trong chớp mắt.
Keng...
Tử quang của U Minh trước mắt phóng đại, bỗng nhiên cả thế giới ngưng đọng lại, tiếp theo, vô số mũi kim thép lạnh như băng điên cuồng đâm vào linh hồn hắn, vô số bàn tay âm hàn từ nơi sâu thẳm vực sâu, liều mạng lôi kéo từng ngóc ngách linh hồn hắn...
Ầm!!
Vân Triệt từ trên không trung hung hăng rơi xuống đất, ngọn lửa trên người hoàn toàn tắt lịm, linh hồn bị xé rách, nỗi thống khổ tột cùng khiến ngũ quan, tứ chi, thân thể hắn hoàn toàn co quắp lại, mỗi một tế bào, mỗi một sợi tóc, đều đang run rẩy, vặn vẹo vì đau đớn.
Hắn liều mạng nghiến chặt răng, cố gắng không kêu thành tiếng, dưới nỗi thống khổ tột cùng, ánh mắt hắn trở nên hoàn toàn mơ hồ, nhưng vẫn đủ để nhìn thấy đạo tử quang diễm lệ dị thường, cách mình khoảng mười lăm trượng.
Cũng chính vì đạo tử quang này, mà hắn ngoan cố chống đỡ ý chí gần như bị ăn mòn đến không còn gì, hắn ngoan cố chống đỡ thân thể, lê từng bước về phía tử quang...
Chỉ một bước ngắn ngủi này... đã như có ngàn cương châm hóa thành vạn lưỡi đao…
- A!!!!
Dùng nửa cái mạng đánh chết Thí Nguyệt Ma Quân, toàn thân trọng thương đến tan xương nát thịt, Vân Triệt cũng không hề rên lấy nửa tiếng. Vậy mà giờ khắc này, Vân Triệt lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết như khóc ra máu. Rút ngắn một bước, liền giống như từ trong địa ngục bước sâu thêm một bước vào địa ngục, hắn cảm giác linh hồn và thân thể của mình bị xé thành mấy ngàn mấy vạn mảnh trong nháy mắt, loại đau đớn này vượt xa khả năng chịu đựng của hắn, thậm chí vượt xa cả nhận thức của hắn về thống khổ...
Dưới nỗi thống khổ đang điên cuồng dâng lên này là sự sợ hãi tột cùng!
Trong nháy mắt, nỗi sợ hãi nuốt chửng tất cả ý chí cùng dũng khí tiếp tục tiến về phía trước của Vân Triệt, thân thể vặn vẹo dưới sự thôi thúc của bản năng mà phản ứng, lăn một vòng lùi về phía sau.
Mỗi lần lùi lại một chút, cảm giác thống khổ khi linh hồn bị cắt xé sẽ nhanh chóng yếu đi, ý chí cũng tự nhiên khôi phục, lực khống chế tăng lên. Vân Triệt loạng choạng lùi lại một chút, sau đó lại lộn mấy vòng trên đất, cuối cùng cũng lui đến khoảng cách hắn có thể chịu đựng, hai đầu gối hắn quỳ xuống, cánh tay chống đất, miệng thở hổn hển, mồ hôi trên đầu tuôn như mưa, làm ướt đẫm cả hai tay trên mặt đất.
- Hộc... Hộc... Hộc...
Tình trạng thở dốc và run rẩy kéo dài hơn mười hơi thở vẫn không dừng lại, lúc này Vân Triệt giống như vừa phải chịu một lần hình phạt tàn khốc nhất trên đời... Không! Loại đau đớn này, so với bất kỳ cực hình nào hắn có thể tưởng tượng ra đều đáng sợ hơn rất rất nhiều.
Hắn quay đầu, ngẩng khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy nhìn về nơi mình vừa đến. Nơi đó, cách U Minh Bà La Hoa mười lăm trượng, hắn cảm thấy đó là giới hạn cực độ mà bản thân có thể chịu đựng. Dù chỉ tiến lên một bước, vẻn vẹn một bước nhỏ... hắn cũng không thể nào chịu nổi.
Hắn không cách nào tưởng tượng, nếu tiếp tục tiến lên một bước nữa, sẽ là địa ngục đáng sợ đến mức nào. Thế giới bên trong U Minh Bà La Hoa khủng bố ra sao.
Mười lăm trượng... Đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là một khoảng cách không đáng kể.
Nhưng ở nơi này, nó lại dài đằng đẵng và tuyệt vọng hơn cả nghìn vạn dặm.
Một bước một vực sâu... Một bước một tuyệt vọng!
- Ngươi... không sao chứ?
Giọng nói của Mạt Lỵ lộ ra sự lo lắng, nhưng nàng dường như nhận ra điều này, lập tức chuyển thành tiếng hừ lạnh:
- Hừ! Đây chính là kết quả của việc ngươi không tự lượng sức! Ta nói lại lần nữa, U Minh Bà La Hoa không phải là thứ mà kẻ như ngươi có thể đến gần! Về phần nỗi thống khổ bị nhiếp hồn, ngươi đã cảm nhận lần thứ hai! Thẳng thắn mà nói, ngươi không sụp đổ đã là biểu hiện rất phi thường rồi. Bởi vì loại thống khổ này đừng nói là ngươi, mà ngay cả ta... thậm chí là Thần trong truyền thuyết, cũng khó có thể chịu đựng!
Mạt Lỵ vừa dứt lời, Vân Triệt cũng đứng dậy một lần nữa, sau đó quay người, vẫn nhìn về phía U Minh Bà La Hoa. Chỉ là lần này, trong con ngươi của hắn không còn sự kiên định như lúc trước, mà đã có thêm một nỗi sợ hãi nồng đậm.
Những năm qua, Vân Triệt không phải là chưa từng sợ hãi —— uy áp không thể chịu đựng, cái chết cận kề, sức mạnh tự nhiên không thể kháng cự...
Nhưng đây là lần đầu tiên, hắn vì "Thống khổ" mà sợ hãi.
Rắc!
Xương hai ngón tay trái của Vân Triệt bị hắn mạnh mẽ bóp gãy... nhưng vẻ tái nhợt trên mặt hắn lại không có nửa điểm biến đổi, bởi vì chút đau đớn ấy so với nỗi thống khổ nhiếp hồn vừa rồi, chẳng bằng muỗi cắn.
Hắn nhấc chân lên, từng bước từng bước tiến về phía U Minh Bà La Hoa.
- Ngươi muốn làm gì?
Hành động của hắn khiến Mạt Lỵ giật nảy mình, nàng biết vừa rồi Vân Triệt đã phải chịu đựng nỗi thống khổ đáng sợ ra sao, cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi mà loại thống khổ này mang đến cho hắn. Nàng vốn cho rằng dù thế nào Vân Triệt cũng không thể nào thử đến gần U Minh Bà La Hoa nữa... có lẽ nhìn cũng không dám nhìn, nhưng hắn vẫn... lại một lần nữa đến gần!
- Ta vẫn... chưa... thất bại!!
Vân Triệt nặng nề nói. Mà lúc hắn thốt ra mấy chữ này, giọng vẫn mang theo chút run rẩy!
- Ngươi... chẳng lẽ ngươi vẫn chưa hết hy vọng! Ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ sao!
Mạt Lỵ tức giận quát.
- Bụi U Minh Bà La Hoa này... đang ở ngay trước mắt ta, khoảng cách giữa nó và ta chỉ có hai mươi trượng ngắn ngủi! Nếu ta vì chút trở ngại này mà ngay cả dũng khí tiếp tục thử cũng không có, sau này ta... còn mặt mũi nào đối diện với ngươi!!
- Ta!
Mạt Lỵ đột nhiên sững sờ... "chút trở ngại này" kia đâu chỉ là "một chút" trở ngại! Nỗi đau thể xác đã khủng khiếp, nhưng so với nỗi đau linh hồn thì hoàn toàn không thể so sánh. Mạt Lỵ đã từng chịu đựng nỗi thống khổ luyện hồn chân chính khi nhận truyền thừa huyền lực Thiên Sát Tinh, cho nên, nàng hiểu rõ loại thống khổ kia là như thế nào! Mạnh như nàng, mà mỗi lần nhớ lại linh hồn đều run rẩy, thậm chí đời này kiếp này không có dũng khí đi chịu đựng lần thứ hai!
Vậy mà Vân Triệt, lại vì một bụi U Minh Bà La Hoa không trọn vẹn, muốn đi chịu đựng lần thứ ba!!
Vân Triệt không đợi Mạt Lỵ trả lời, gầm lên một tiếng, dưới sự kinh hãi của Mạt Lỵ lại một lần nữa xông về phía U Minh Bà La Hoa.
Mười lăm trượng...
Vẫn là khoảng cách này, lực lượng toàn thân Vân Triệt tan biến, nỗi thống khổ khiến hắn ngã trên mặt đất, hai mắt hắn trợn to đến gần như nổ tung, hàm răng nghiến chặt tưởng như có thể vỡ nát bất cứ lúc nào, gào thét bước về phía trước một bước dài.
- Ô a a a a a a!!
Tiếng kêu thảm thiết đến xé lòng vang vọng khắp mọi ngóc ngách của Thí Nguyệt Ma Quật, thanh âm thê lương dường như khiến cả những tảng đá trên mặt đất cũng phải run sợ. Nỗi thống khổ của một khắc xé hồn này, khiến Vân Triệt không thể dùng bất kỳ ngôn ngữ nào để hình dung, thậm chí khiến hắn nảy sinh ý nghĩ lập tức tự sát để thoát khỏi loại thống khổ đáng sợ này.
Ý chí, lực lượng còn sót lại trong thân thể đều đã "chạy trốn"... không tiếc bất cứ giá nào để chạy trốn! Trong tiếng kêu thảm thiết kéo dài, thân thể Vân Triệt cũng co quắp, lăn lộn... lúc hắn hoàn toàn tỉnh táo lại, hắn đã lăn ra ngoài hai mươi trượng.
Sắc mặt Vân Triệt càng thêm tái nhợt, toàn bộ thân thể co quắp ở đó như một con côn trùng sắp chết, dưới thân là một vũng mồ hôi lạnh đang từ từ lan ra. Hắn nghiến chặt răng... Lần này, phải mất trọn ba mươi hơi thở, thân thể hắn mới ngừng run rẩy.
- Đủ rồi, không cần thử nữa, muốn ta nói bao nhiêu lần nữa, ngươi không thể nào thành công đâu, chỉ uổng công chịu khổ mà thôi!
Lần này, Mạt Lỵ không còn mắng hắn, lời nói mang theo sự rung động nhè nhẹ. Nàng vốn tin chắc, một người dù có ý chí sắt đá đến đâu, sau khi chịu đựng một lần thống khổ nhiếp hồn, cũng sẽ lưu lại bóng ma cả đời, ngay cả dũng khí hồi tưởng cũng không có. Nhưng Vân Triệt... lại cưỡng ép xông tới hết lần này đến lần khác.
Mà hắn liều mạng như vậy, thậm chí không tiếc cưỡng ép bước vào vực sâu mà ngay cả Thần cũng phải sợ hãi, tất cả là vì cái gì, không phải vì tư dục... mà là vì nàng!!
Lúc trước ở trong Không Gian Phong Bạo dưới Thái Cổ Huyền Chu, Vân Triệt đã phải chịu đựng nỗi thống khổ cực hạn của thân thể. Hắn có thể tiếp tục chống đỡ, Mạt Lỵ đã rất tán thưởng, nhưng cũng không có gì bất ngờ. Nhưng nỗi đau thể xác so với nỗi đau linh hồn... hoàn toàn là chênh lệch một trời một vực!!
Mạnh mẽ bóc tách linh hồn ra khỏi thân thể... còn thống khổ hơn vạn lần việc rút xương rút máu