Chí Tôn Hải Điện, dưới màn đêm.
- Ngươi nói cái gì? Vân Triệt đã trở về?
Tin tức này khiến Hải Hoàng Khúc Phong Ức có phần chấn kinh.
Lúc trước nàng đã nhận ra kết giới của Thí Nguyệt Ma Quật có dị động, liền sai người nhanh chóng tiến về điều tra, không ngờ lại nhận được một tin tức khiến nàng kinh ngạc không thôi.
- Vân Triệt đã cùng Thánh Chủ Thánh Vực Hạ Nguyên Bá và Tuyết Công chúa của Phượng Hoàng Thần Tông đồng thời trở về, hiện đang ở trong Vân Điện. Chuyện hắn trở về đã bị rất nhiều người phát giác, mặc dù không ai ra mặt nhưng chắc chắn sẽ rất nhanh truyền ra ngoài.
Trước mặt Hải Hoàng, một vị trưởng lão Hải Điện mặc áo bào xanh cung kính nói.
"..."
Hải Hoàng Khúc Phong Ức lặng đi một hồi, rồi thấp giọng nói:
- Mấy ngày trước bản hoàng tự mình tiếp kiến Vân Triệt, với năng lực của hắn, tuyệt đối không thể nào sống sót trong Thí Nguyệt Ma Quật quá ba ngày, càng không thể từ đó thoát ra... Xem ra, chuyện sư phụ hắn là Đoạt Thiên lão nhân là sự thật.
- Hải Hoàng đại nhân, việc này liên quan đến cấm địa của Hải Điện ta, có cần lập tức đưa hắn đến diện kiến Hải Hoàng không?
- Không!
Hải Hoàng Khúc Phong Ức trực tiếp bác bỏ, thản nhiên nói:
- Mặc dù bản hoàng rất muốn biết rốt cuộc hắn đã thoát ra khỏi Thí Nguyệt Ma Quật như thế nào, nhưng Ma Kiếm đại hội đã cận kề, không thể xảy ra bất cứ chuyện gì. Việc này, cứ chờ sau Ma Kiếm đại hội rồi nói.
Cùng lúc đó, tại một nơi khác của Chí Tôn Hải Điện.
- Phụ thân, hài nhi có chuyện quan trọng bẩm báo... Vân Triệt đã trở về! Bây giờ đang ở Vân Điện, hài nhi tận mắt nhìn thấy!
- Ồ?
Hiên Viên Vấn Thiên đang nhắm mắt dưỡng thần liền mở to mắt, hơi nghiêng đầu, trên mặt không chút kinh ngạc, chỉ nhàn nhạt mỉm cười:
- Thế thì không còn gì tốt hơn. Vi phụ còn đang tiếc nuối vì Ma Kiếm đại hội ngày mai thiếu đi một màn kịch hay, như vậy xem ra, khuyết điểm này cũng được bù đắp rồi.
- Phụ thân, chẳng lẽ người không tò mò làm sao hắn thoát ra khỏi Thí Nguyệt Ma Quật sao?
Gương mặt Hiên Viên Vấn Đạo tràn đầy vẻ khó hiểu:
- Từ lúc hắn tiến vào Thí Nguyệt Ma Quật đến nay đã hơn bốn mươi canh giờ, thế mà hắn vẫn còn sống đi ra! Hơn nữa kết giới kia, ngay cả phụ thân cũng không có cách nào, hắn vậy mà có thể...
- Không cần thiết.
Hiên Viên Vấn Thiên trầm giọng nói:
- Thêm năm canh giờ nữa chính là thời điểm tổ chức Ma Kiếm đại hội. Vi phụ vì ngày này đã chờ đợi ngàn năm, chuẩn bị ngàn năm, đây là thời khắc cuối cùng, không cho phép bất kỳ sai sót nào! Chuyện lớn đến đâu cũng phải gác lại!
- Vâng, là hài nhi nhất thời nóng vội, lỗ mãng.
Hiên Viên Vấn Đạo vội vàng cúi đầu, rồi lại cẩn thận nói:
- Vậy có cần phái người đi theo dõi Vân Triệt không?
- Không cần!
Lông mày Hiên Viên Vấn Thiên hơi nhíu lại, ánh mắt bình tĩnh như nước, nhưng nơi sâu thẳm lại lay động hàn quang khiến người ta không rét mà run:
- Ngược lại, đừng để hắn phát giác được một chút dị thường nào, cứ để hắn an ổn tham gia Ma Kiếm đại hội ngày mai. Nếu Ma Kiếm đại hội thiếu đi hắn... Hừ, sẽ không còn thú vị chút nào!
- Vâng!
Hiên Viên Vấn Đạo nhanh chóng đáp lời, sau đó cười lạnh một tiếng:
- Chắc chắn Vân Triệt có nằm mơ cũng không ngờ, lai lịch của hắn đã sớm bị phụ thân điều tra ra tám chín phần! Sau khi Ma Kiếm được giải phong, Luân Hồi Kính cũng sẽ là vật trong lòng bàn tay của phụ thân.
- Chuyện xảy ra khi nào? Những người khác có sao không, có biết là ai làm hay không?
Vân Triệt vội vàng truyền âm, rất nhanh, Băng Vân Tiên Phách liền truyền đến câu trả lời chắc chắn.
Ba ngày trước... Đã trôi qua ba ngày!
Vân Triệt vốn muốn tĩnh tâm chữa thương cũng không còn cách nào ngồi yên, trong phút chốc nóng lòng như lửa đốt... Tiêu Vân mất tích ba ngày trước, thời điểm đó chính là ngay sau khi bản thân tiến vào Thí Nguyệt Ma Quật!
- Mạt Lỵ, chúng ta...
Lời vừa ra khỏi miệng, Vân Triệt bỗng nhiên tỉnh táo lại. Mạt Lỵ đã bắt đầu tái tạo thân thể, tuyệt đối không thể bị bất kỳ ai quấy rầy! Hắn muốn tìm nàng thương lượng cũng không thể.
Hơn nữa, hắn không thể rời khỏi Mạt Lỵ quá hai mươi dặm... Cũng không cách nào lập tức trở về Lưu Vân thành!
Vân Triệt hít sâu một hơi, ép mình nhanh chóng bình tĩnh lại.
Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra! Vì sao Tiêu Vân lại mất tích?
Sống không thấy người, chết không thấy xác, lúc xảy ra chuyện không nghe thấy bất kỳ tiếng động bất thường nào, thậm chí không tìm thấy bất kỳ dấu vết giao đấu nào. Với thực lực của Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Nhất, kẻ có thể khiến Tiêu Vân không có sức phản kháng, để Thiên Hạ Đệ Nhất không hề phát giác, thì thực lực của đối phương nhất định phải là cấp bậc Đế Quân!
Nhìn khắp Thiên Huyền đại lục, huyền giả cấp Đế Quân ngoài Tứ Đại Thánh Địa ra, chỉ còn lại Phượng Hoàng Thần Tông... và một Phần Tuyệt Trần. Với tính tình của Phần Tuyệt Trần, hắn tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy, Phượng Hoàng Thần Tông cũng không có lý do gì, vậy chỉ còn lại Tứ Đại Thánh Địa!
Nhưng tại sao Tứ Đại Thánh Địa lại phải động thủ với Tiêu Vân?
Chẳng lẽ, là Nhật Nguyệt Thần Cung vì cách nào đó biết được ta đã dựng lên "Đoạt Thiên lão nhân", từ đó động thủ trả thù, bắt Tiêu Vân đi để uy hiếp ta?
Không đúng! Nếu thật sự là như vậy, với thực lực của Nhật Nguyệt Thần Cung, sau khi vạch trần lớp ngụy trang của ta, muốn đối phó ta dễ như trở bàn tay, căn bản không cần phải vẽ vời thêm chuyện. Coi như thật sự muốn bắt người uy hiếp ta, cũng nên là gia gia hoặc tiểu cô mụ thì thích hợp hơn, tại sao lại là Tiêu Vân?
Đúng rồi... Tại sao lại là Tiêu Vân!
Lông mày Vân Triệt nhíu chặt, khi hắn dần bình tĩnh lại, càng nhận ra tình thế nghiêm trọng.
Chẳng lẽ thân phận của Tiêu Vân... đã bị bại lộ?
Không... Không có lý do! Trong ba người Tiêu Vân, Thiên Hạ Đệ Nhất và Thiên Hạ Đệ Thất, chỉ có Thiên Hạ Đệ Nhất và Thiên Hạ Đệ Thất vì đặc tính của Tinh Linh nhất tộc, dù ngụy trang hoàn mỹ nhưng vẫn tồn tại một chút sơ hở. So với họ, Tiêu Vân mới là người không thể bị nhận ra là đến từ Huyễn Yêu Giới!
Bởi vì hắn là một gương mặt hoàn toàn xa lạ, làm sao có thể để người ta biết hắn đến từ Huyễn Yêu Giới?
Huống chi tính tình Tiêu Vân vốn rất cẩn thận, lúc ở Lưu Vân thành ngay cả huyền lực cũng không hề vận dụng.
Mấy tháng nay, nhiều lần đi đi về về Lưu Vân thành như vậy, cũng không thấy bọn họ bị thăm dò hay chú ý... Chỉ có mấy lần ngẫu nhiên phát hiện khí tức của Phần Tuyệt Trần mà thôi.
- Chẳng lẽ là...
Một khả năng đáng sợ, cũng là hậu quả nghiêm trọng nhất hiện lên trong đầu Vân Triệt:
- Bên trong Huyễn Yêu Giới có người của Tứ Đại Thánh Địa...
Ngực Vân Triệt phập phồng, hắn hít một hơi thật dài. Sau đó nâng cánh tay phải lên, lấy Băng Vân Tiên Phách ra.
- Mộ Dung sư bá, nghĩ cách nói cho tiểu cô mụ biết, Tiêu Vân hắn bình an vô sự, ta đã biết hắn ở đâu, ngày mai sẽ dẫn hắn trở về, bảo họ an tâm. Còn có...
Vân Triệt dừng lại một chút, thanh âm trở nên nặng nề:
- Buổi trưa ngày mai, bảo gia gia ta, tiểu cô mụ và Thất muội tụ tập trong đình viện của gia gia, cho đến khi ta xuất hiện, nửa bước cũng không được rời đi.
Lam quang lóe lên, tiếng nói của hắn đã truyền đến Băng Vân Tiên Cung cách đó mấy trăm ngàn dặm. Vân Triệt nhìn tầng kết giới ngăn cách Mạt Lỵ, vô cùng phiền muộn thì thầm:
- Vì sao lại đúng vào lúc này chứ, haizz...
- Xem ra, Ma Kiếm đại hội ngày mai, ta không tham gia cũng phải tham gia!
- Ta vẫn quá mức khinh thường, vậy mà không để mắt đến chuyện năm đó Tứ Đại Thánh Địa có cách xâm nhập Yêu Hoàng thành, tự nhiên cũng có cách âm thầm cài người vào trong đó... Huống chi còn có Minh Vương làm nội ứng!
- Hiện tại chỉ có thể hy vọng chuyện Thái Cổ Huyền Chu không bị bại lộ. Nếu không...
Màn đêm rút đi, trời dần sáng.
Chí Tôn Hải Điện yên lặng cả đêm vẫn vô cùng tĩnh mịch. Nhưng một luồng huyền khí mãnh liệt đến bất thường lại khuấy động trên không trung Hải Điện, như đang báo hiệu một đại sự nào đó sắp phát sinh.
Luồng huyền khí mênh mông này cũng khiến Vân Triệt tỉnh lại từ trong nhập định, hắn từ từ mở mắt, sau đó thở ra một hơi.
Đêm qua, hắn chỉ muốn dùng hết khả năng để khôi phục một chút thương thế. Nhưng mọi chuyện không như mong muốn, vì Mạt Lỵ rời khỏi người, lại thêm chuyện Tiêu Vân mất tích quá nghiêm trọng, khiến tâm thần hắn cả đêm không thể tập trung, thương thế khôi phục còn kém hơn bình thường.
Nơi góc phòng, kết giới do Mạt Lỵ dựng lên vẫn im lìm không một tiếng động. Trong bảy năm qua, mỗi lần gặp phải đại sự, hắn đều thương lượng với Mạt Lỵ. Đây là lần đầu tiên Mạt Lỵ không ở bên cạnh, trong lòng hắn dâng lên một cảm giác trống rỗng vượt xa dự tính... Thậm chí còn có chút cảm giác mất hết hồn vía.
Đứng dậy đẩy cửa, đi ra điện các, liếc mắt liền thấy Phượng Tuyết Nhi cùng Hạ Nguyên Bá vẫn luôn canh giữ ở bên ngoài.
- Vân ca ca, thương thế của huynh đã khá hơn chút nào chưa?
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng bước tới, ân cần hỏi han.
- Ừ, tốt hơn nhiều rồi.
Vân Triệt nhìn thoáng qua bốn phía, lại phát hiện toàn bộ đại điện vắng vẻ, không có bất kỳ khí tức của người nào khác, lập tức hỏi:
- Sư phụ ngươi đã đến Ma Kiếm đại hội rồi sao?
- Vâng!
Hạ Nguyên Bá gật đầu:
- Nửa canh giờ trước sư phụ ta đã rời đi. Vốn dĩ sư phụ và các vị chân nhân, trưởng lão khác định tới thăm tỷ phu, nhưng ta nói cho họ biết huynh bị thương, cần yên tĩnh chữa trị, nên họ không ép buộc nữa.
- Nửa canh giờ trước? Ma Kiếm đại hội còn bao lâu nữa thì bắt đầu?
Vân Triệt giật giật lông mày, hỏi.
- Còn chưa đến nửa canh giờ... Tỷ phu, sắc mặt của huynh có chút kỳ lạ, có phải đã xảy ra chuyện gì không?
Hạ Nguyên Bá nhìn sắc mặt Vân Triệt, buột miệng hỏi.
-... Đi thôi, chúng ta đến Ma Kiếm đại hội.
Vân Triệt không giải thích, dắt tay Phượng Tuyết Nhi đi ra ngoài.
Ra khỏi Vân Điện, Vân Triệt đang định mở miệng hỏi Hạ Nguyên Bá địa điểm tổ chức Ma Kiếm đại hội, thì nhìn thấy Cổ Thương chân nhân đang đứng trong đình viện, gương mặt nở nụ cười nhạt.
- Sư phụ, sao người còn ở đây, không phải người đã đến Hải Thần Đài rồi sao?
Hạ Nguyên Bá kinh ngạc nói.
Cổ Thương chân nhân cười nhạt một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt:
- Vi sư nghĩ rằng, vẫn là nên cùng các ngươi đến đó thì tốt hơn. Vân tiểu hữu, xem ra ngươi bị thương không nhẹ, huyền lực cũng hao tổn nhiều, nhưng may là thương thế đã ổn định, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian sẽ không còn đáng ngại. Lần Ma Kiếm đại hội này, ngươi cứ quan sát là được, không nên miễn cưỡng xuất thủ.
Vân Triệt bước lên phía trước nói:
- Cảm ơn Cổ tiền bối đã quan tâm. Vì thương thế trên người nên dù ở tạm Vân Điện, nhưng không thể đến bái phỏng các vị tiền bối Thánh Vực, mong được thứ lỗi.
- Không sao.
Cổ Thương chân nhân cười ha hả lắc đầu, cũng không hỏi hắn vì sao bị thương hay làm thế nào mà hắn có thể sống sót thoát ra khỏi Thí Nguyệt Ma Quật. Cổ Thương chân nhân hơi ngẩng đầu, nhìn thoáng qua sắc trời:
- Chỉ nửa canh giờ nữa, bầu trời sẽ xuất hiện dị tượng mười ba vì sao nối thành chuỗi, đó cũng là thời khắc mấu chốt để giải khai bí ẩn của Ma Kiếm. Mặc dù thời gian hơi sớm, nhưng quần hùng Thiên Huyền đã tụ họp đông đủ ở Hải Thần Đài, chúng ta cũng nên khởi hành thôi.
Trên trời cao, có một vầng mặt trời sáng rực, không có chút dị thường nào.
Hải Điện vẫn rất yên tĩnh, trong tầm mắt không thấy một bóng người. Ở phương chính giữa, có một luồng khí tràng vô cùng kinh người từ xa truyền đến... Nơi đó, chính là Hải Thần Đài, nơi hội tụ tất cả cường giả đỉnh cao của Thiên Huyền đại lục, cũng là địa điểm cử hành Ma Kiếm đại hội. Về khoảng cách, cũng chừng hai ba dặm.
Khoảng cách này, cũng khiến Vân Triệt hơi yên lòng một chút.