- Hả?
Tần Vô Ưu lại sững sờ, bởi vì những lời này của Vân Triệt vốn không nên thốt ra từ miệng một thiếu niên mới mười sáu tuổi. Chúng càng giống lời của một người trung niên đã trải qua bao thăng trầm dâu bể, thậm chí là của một lão nhân.
- Ngươi cứ tin tưởng ta như thế sao… Không, phải nói là, ngươi tin vào cảm giác của mình đến vậy à?
Tần Vô Ưu cảm thấy Vân Triệt không hề tầm thường.
- Gần như là vậy.
Vân Triệt khẽ cười đáp. Chỉ là, ngoài hắn ra, không ai có thể hiểu được hàm ý thật sự sau nụ cười thoáng qua này. Đã từng có vô số người muốn giết hắn, nhiều đến mức gần như toàn bộ đại lục, ngoại trừ cô gái mà hắn mang lòng ân hận cả đời, bất kỳ ai gặp hắn cũng đều ôm sát ý.
Gặp một người, hai người, mười người, trăm, ngàn, vạn người… Sau đó, hắn chỉ cần liếc mắt một cái là biết được người này có muốn giết mình hay không, là chân thật hay giả dối, là lương thiện hay tà ác. Đó là một loại nhãn lực phải trải qua vô số lần rèn luyện bên bờ sinh tử mới có thể luyện thành. Tất cả những gì ẩn chứa trong đó vốn không thể dùng lời lẽ để diễn tả, cũng không thể để người khác thấu hiểu.
Đây cũng là lý do vì sao Tiêu Lạc Thành vừa quyết tâm muốn hủy diệt hắn trong lòng, lại phải chịu sự trả thù tàn nhẫn nhất của Vân Triệt ngay trước mặt mọi người… Bởi vì cho dù tâm cơ của gã có sâu đến đâu, cũng không thể qua được đôi mắt gần như nhìn thấu lòng người của Vân Triệt.
- Hơn nữa, cho dù tính cách của Phủ chủ đại nhân không giống như ta dự đoán, ta vẫn là đệ tử của Tân Nguyệt Huyền phủ. Phủ chủ đại nhân dù thế nào cũng sẽ không cho phép người khác làm hại đệ tử của mình ngay trên địa bàn của mình, phải không?
Vân Triệt cười nói.
Tần Vô Ưu nghiêm mặt lại, nói:
- Hôm nay ngươi mới gia nhập Tân Nguyệt Huyền phủ, là một đệ tử mới, xét theo lẽ thường thì không thể có bao nhiêu lòng trung thành với Huyền phủ. Nhưng từ lúc bắt đầu, ngươi lại liên tục tự xưng là đệ tử Tân Nguyệt Huyền phủ, tổng cộng nói đến mười mấy lần, lại nhiều lần nhấn mạnh là chiến đấu vì để Tân Nguyệt Huyền phủ không bị bắt nạt, lúc đó ta đã thấy rất kỳ quái. Mãi cho đến khi ngươi hết lần này đến lần khác không coi đệ tử bảy đại tông môn ra gì, liên tục khiêu khích giới hạn của đối phương, ngang ngược vô lối, châm chọc khiêu khích, không tiếc đắc tội toàn bộ bọn chúng, ta mới hiểu ra, việc ngươi không ngừng tự xưng là “đệ tử Tân Nguyệt Huyền phủ” hoàn toàn là đang nhắc nhở ta.
Vân Triệt không phủ nhận, thản nhiên gật đầu:
- Không hổ là Phủ chủ đại nhân, tâm tư của vãn bối quả nhiên không thể qua mắt được ngài.
- Hừ, ngay từ đầu ngươi đã không giấu được ta.
Sắc mặt Tần Vô Ưu hoàn toàn sa sầm:
- Nhưng ta nghĩ mãi không ra, ngươi tốn công tốn sức làm những chuyện này là vì cái gì? Đừng nói với ta ngươi chỉ đơn thuần là muốn diễu võ dương oai. Thôi được, chuyện đó bỏ qua đi, cuối cùng ngươi thậm chí không tiếc ra tay nặng phế đi Tiêu Lạc Thành, ngươi có biết mình đã gây ra họa lớn thế nào không? Hôm nay là địa bàn của Tân Nguyệt Huyền phủ, ta quả thực có thể bảo vệ ngươi nhất thời, nhưng sự trả thù của Tiêu tông, cho dù chỉ là một ngoại tông, ta cũng không dễ dàng chống đỡ nổi.
Không dễ dàng chống đỡ nổi, ý tứ chính là có thể chống đỡ, nhưng phải tốn nhiều công sức hơn một chút. Điều này cũng khiến Vân Triệt thầm kinh ngạc. Thế lực của Tiêu tông ở thành Tân Nguyệt lớn như vậy, mà vị Phủ chủ mới nhậm chức này lại dám nói ra những lời như thế khi đối mặt với Tiêu tông, có thể thấy thế lực sau lưng ông ta cũng không hề đơn giản.
Một người như vậy lại đến thành Tân Nguyệt nhậm chức Phủ chủ, ngược lại có chút thâm sâu khó lường.
- Vãn bối đúng là có mục đích. Chỉ có điều chuyện của Tiêu Lạc Thành lại nằm ngoài dự tính ban đầu của ta. Tin rằng Phủ chủ đại nhân tuệ nhãn như đuốc, cũng đã nhận ra, Tiêu Lạc Thành đứng ra là muốn hủy diệt ta.
Tần Vô Ưu không nói gì, ánh mắt ngầm thừa nhận.
Vân Triệt chau mày nói:
- Đối với một kẻ xưa không oán, nay không thù mà lại có ác ý muốn hủy diệt ta, ta tuyệt đối không có lý do gì để khách sáo. Có thể giết thì giết, không thể giết thì phế, mặc kệ hắn là ai, tuyệt đối không nương tay… Đây là một trong những nguyên tắc hành xử cơ bản của ta.
Lời nói của Vân Triệt khiến Tần Vô Ưu lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Ông phát hiện mình hoàn toàn không nhìn thấu được thiếu niên này, cũng không biết cậu đã trải qua những gì mới có được ánh mắt và tính cách như thế. Lặng lẽ hít một hơi, ông lảng sang chuyện Tiêu Lạc Thành, hỏi:
- Vậy ngươi cố ý khiêu khích bảy đại tông môn là vì cái gì?
- Ta cần ba thứ.
Vân Triệt nói.
- Ba thứ?
Vân Triệt nói rành rọt từng chữ:
- Thứ nhất, là nơi chốn và người có thể giúp Huyền lực của ta tăng lên nhanh chóng; thứ hai, là kẻ địch và áp lực đủ để ta rèn luyện; thứ ba, một người có thể đảm bảo cho ta vẫn có được điều thứ nhất, ngay cả khi ta phải đối mặt với điều thứ hai.
Những lời này của Vân Triệt khiến Tần Vô Ưu nhíu mày, ông cẩn thận suy ngẫm một lúc rồi nghi hoặc hỏi:
- Ta vẫn chưa hiểu rốt cuộc ngươi muốn làm gì.
- Rất đơn giản.
Vân Triệt nói:
- Ta muốn trong vòng ba năm đạt tới Địa Huyền cảnh!
- Cái gì!
Ánh mắt Tần Vô Ưu bỗng chốc trợn lớn:
- Ba năm? Địa Huyền cảnh? Ngươi đùa cái gì vậy!
Vân Triệt: “…”
- Ngươi không phải đang nói thật đấy chứ?
Nhìn sắc mặt Vân Triệt, trong lòng Tần Vô Ưu kinh hãi tột độ. Đứng trước mặt mình lại là một thiếu niên tự xưng muốn trong vòng ba năm từ Nhập Huyền cảnh bước vào Địa Huyền cảnh! Hơn nữa nhìn ánh mắt và vẻ mặt của cậu ta, rõ ràng là đang nói những lời hết sức chân thành.
- Đương nhiên là thật.
Vân Triệt gật đầu:
- Ta có lý do phải đạt đến Địa Huyền cảnh trong vòng ba năm.
Tần Vô Ưu nhất thời trầm mặc, nhìn Vân Triệt một hồi lâu rồi đột nhiên nói:
- Vân Triệt, ngươi có biết ta bao nhiêu tuổi mới tiến vào Địa Huyền cảnh không?
Vân Triệt: “…”
- Năm ta mười sáu tuổi, bằng tuổi ngươi bây giờ, Huyền lực của ta là Nhập Huyền cảnh cấp năm, cũng được xem là thiên tài tuyệt đỉnh trong gia tộc đương thời. Đương nhiên, tuy lúc đó ta hơn ngươi gần nửa cảnh giới, nhưng chắc chắn không phải là đối thủ của ngươi bây giờ. Sau đó, ta mười chín tuổi bước vào Chân Huyền cảnh, hai mươi tám tuổi tiến vào Linh Huyền cảnh, ba mươi tám tuổi đạt đến Linh Huyền cảnh đỉnh phong, rồi bị kẹt ở bình cảnh này suốt sáu năm, mãi cho đến năm bốn mươi bốn tuổi mới chính thức đặt chân vào Địa Huyền cảnh. Mà cho dù như thế, trong toàn bộ Thương Phong đế quốc này, ta cũng xứng đáng được gọi là thiên tài vạn người có một. Kể từ khi tiến vào Địa Huyền cảnh đến nay đã mười lăm năm trôi qua, hiện giờ cuối cùng cũng đến Địa Huyền cảnh cấp sáu… chỉ là, cả đời này, e rằng không có tư cách mơ đến cảnh giới Thiên Huyền.
- Mà ba năm từ Nhập Huyền cảnh đến Địa Huyền cảnh.
Tần Vô Ưu lắc đầu:
- Ít nhất trong số những người ta biết và nghe nói cả đời này, chưa từng có ai làm được. Thậm chí, chưa từng có ai dám nghĩ như vậy. Đừng nói Địa Huyền cảnh, ba năm từ Nhập Huyền cảnh cấp một đến Chân Huyền cảnh, người làm được cũng là vô cùng hiếm có.
- Người khác không làm được, không có nghĩa là ta không làm được. Ngay như hôm nay, ngài có từng nghĩ rằng ta có thể dùng sức mạnh của Nhập Huyền cảnh cấp một để phế đi Tiêu Lạc Thành không?
Vân Triệt đột nhiên nói, vẻ mặt Tần Vô Ưu cứng lại, rồi lắc đầu bật cười:
- Xem ra, ngươi thật sự nghiêm túc. Haiz, tuổi trẻ thật tốt, cho dù đặt ra mục tiêu lớn lao và gian nan đến đâu, cũng chỉ khiến những người cuộc đời đã định hình như chúng ta phải ngưỡng mộ, và khao khát được thấy nó thành hiện thực. Chỉ có điều, ngươi nói với ta nhiều như vậy, ngay cả mục tiêu ba năm này cũng nói cho ta biết, chẳng lẽ không sợ ta sẽ không giúp ngươi sao? Nói đi nói lại, ta dường như cũng không có lý do gì để giúp ngươi. Dù sao, ta và ngươi cũng mới quen biết ngày đầu tiên. Ngươi có mục tiêu như vậy, thì liên quan gì đến ta?
- Điều này phải xem lựa chọn của Phủ chủ đại nhân.
Vân Triệt nhìn thẳng vào mắt Tần Vô Ưu, nói:
- Những lời vừa rồi của ta, nếu như không có cơ sở gì mà nói với Phủ chủ đại nhân, tin rằng ngài sẽ chỉ nghe cho vui. Nhưng với biểu hiện của ta trong bữa tiệc hôm nay, Phủ chủ đại nhân chắc hẳn có một phần tin tưởng, chín mươi chín phần không tin. Nhưng chỉ cần một phần tin tưởng đó thôi… ngài lại không hy vọng một thiên tài tuyệt thế có khả năng phá vỡ lịch sử, chấn động đại lục, một người trước hai mươi tuổi đã bước vào Địa Huyền cảnh, lại chính là trưởng thành dưới sự che chở và chỉ dẫn của ngài hay sao?
Câu nói này lập tức khiến Tần Vô Ưu biến sắc. Nhưng ngay sau đó, ông lại cười nói:
- Điểm này, ngươi nói sai rồi. Đối với mục tiêu của ngươi, ta thật sự tán thưởng, cũng tin rằng ngươi có dã tâm và nghị lực như vậy. Chỉ là, dù sao ngươi còn trẻ, hiện giờ mới chỉ ở Nhập Huyền cảnh, không biết con đường tu huyền sau này còn gian nan đến mức nào, trong đó có rất nhiều khúc khuỷu, bình cảnh vốn không phải chỉ dựa vào thiên phú, quyết tâm, nỗ lực và nghị lực là có thể vượt qua. Còn ta đã đi trên con đường tu huyền gần năm mươi năm, ta hiểu rõ hơn ngươi gấp bội. Cho nên, trong vòng ba năm từ Nhập Huyền cảnh đến Chân Huyền cảnh, ta sẽ tin, nhưng bước vào Địa Huyền cảnh, ta hoàn toàn không tin, cũng sẽ không có ai tin.
- Chỉ có điều, chuyện ngày hôm nay, ta vẫn sẽ dốc toàn lực chống đỡ cho ngươi. Dù sao, ngươi là đệ tử của Tân Nguyệt Huyền phủ, mà ta là Phủ chủ. Phủ chủ bảo vệ đệ tử là chuyện đương nhiên. Huống chi, sau bữa tiệc hôm nay, thanh danh của ngươi đã vang dội khắp thành Tân Nguyệt, thậm chí trong phạm vi ngàn dặm, Tân Nguyệt Huyền phủ của ta cũng nhờ đó mà danh tiếng vang xa. Tương lai nếu ngươi có thể một ngày nào đó bước vào Địa Huyền cảnh, thậm chí là Thiên Huyền cảnh, Tân Nguyệt Huyền phủ cũng sẽ lấy ngươi làm vinh dự. Mà một đệ tử như ngươi, Tân Nguyệt Huyền phủ đã hơn trăm năm chưa từng xuất hiện, cho nên, dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ bảo vệ ngươi. Đương nhiên, đó cũng là vì Tân Nguyệt Huyền phủ và vì chính bản thân ta.
- Nhưng mà, ta chỉ có thể chống đỡ cho ngươi ở bên ngoài. Tiêu tông chắc chắn sẽ có những thủ đoạn trả thù ngầm nhắm vào ngươi, mà ta không thể lúc nào cũng chu toàn được, nếu thật sự xảy ra tình huống ta không thể để ý đến, thì phải xem vào chính ngươi.
Lời của Tần Vô Ưu khiến Vân Triệt có chút thất vọng, tuy không phải là kết quả tốt nhất, nhưng cuối cùng vẫn nằm trong dự tính của hắn. Hắn lập tức chắp tay một cách lễ phép:
- Cảm tạ Phủ chủ đại nhân đã nhận lời. Mới vào Huyền phủ đã gây ra một phiền toái lớn như vậy, vãn bối cũng lấy làm hổ thẹn. Nhưng xin Phủ chủ yên tâm, chuyện ngày hôm nay, ta cũng sẽ cố hết sức tự mình giải quyết, sẽ không làm khó Phủ chủ đại nhân.
- Ha ha, ngươi cũng không cần quá để tâm.
Tần Vô Ưu mỉm cười:
- Bọn chúng đến là để phủ đầu ta, còn ngươi lại giúp ta đáp trả một cái tát vang dội. Bỏ qua thân phận Phủ chủ này, ta cũng thật sự nên che chở cho ngươi, nói một tiếng cảm tạ cũng là nên, khà khà…
––––––––––––––––––––
Sau khi nói chuyện với Tần Vô Ưu xong, Vân Triệt kéo thân thể có phần suy yếu rời khỏi chủ điện, một đường trầm mặc.
- Xem ra, ngươi có vẻ hơi thất vọng.
Mạt Lỵ lạnh nhạt nói.
- Đúng vậy.
Vân Triệt bất đắc dĩ lắc đầu:
- Ta vốn định dùng “mục tiêu vĩ đại” kia của mình để gây chấn động cho Tần Vô Ưu, cộng thêm biểu hiện ngày hôm nay, khiến ông ta nảy sinh ý định thu ta làm đệ tử thân truyền. Như vậy, các loại Huyền kỹ, tài nguyên của Tân Nguyệt Huyền phủ đều sẽ dốc hết cho ta. Nhưng xem ra, ta quả nhiên đã suy nghĩ quá ngây thơ.
- Hừ! Mới gặp ngày đầu tiên, ngay cả lai lịch của ngươi cũng không rõ, sao ông ta có thể lỗ mãng đưa ra quyết định như vậy được.
Mạt Lỵ khinh thường nói:
- Hơn nữa, biểu hiện của ngươi quá mức sắc bén, vượt xa lứa tuổi của ngươi. Điều này khiến ông ta vừa khâm phục, vừa có cảm giác không nhìn thấu được ngươi, sẽ theo bản năng mà sinh ra cảnh giác, thậm chí là cảm giác nguy hiểm, làm sao có thể thuận theo ý muốn của ngươi được.
Bước chân của Vân Triệt khựng lại, trong lòng giật mình:
- Ngươi nói rất đúng, biểu hiện của ta đúng là có hơi quá.
- Tiếp theo ngươi định làm thế nào? Chuyện ngươi phế Tiêu Lạc Thành, Tiêu tông tuyệt đối không thể bỏ qua. Giết ngươi ngay lập tức còn là nhẹ!
- Chuyện này thật ra dễ giải quyết.
Vân Triệt lại nở một nụ cười nhẹ nhàng, trong nụ cười mang theo một chút quỷ dị:
- Chuyện này vốn là do Tiêu Lạc Thành tự chuốc lấy, nếu không phải ta có át chủ bài, người bị phế bây giờ chính là ta, chứ không phải hắn. Nếu bọn chúng cứ thế cho qua, ta cũng coi như xong. Còn nếu bọn chúng thật sự tìm đến ta… Ta có vô số cách khiến cho cả tông môn của chúng gà bay chó sủa!
- Đối với sự “che chở” mà Tần Vô Ưu nói, có thì tốt, không có cũng chẳng sao.