Ngọc truyền âm của Hiên Viên Vấn Thiên và vô số trưởng lão Kiếm Vực khác đều truyền đến những dao động huyền lực hỗn loạn. Vài vị trưởng lão Kiếm Vực run rẩy cầm lấy ngọc truyền âm, thanh âm truyền đến từ bên trong, tiếng sau còn hoảng hốt hơn tiếng trước...
- Bắc Vực... Bắc Vực biến mất rồi!
- Thập Tam trưởng lão, vừa rồi... Vừa rồi trên không xuất hiện một vết nứt không gian lớn mấy chục dặm, Bắc Vực... Toàn bộ Bắc Vực bỗng nhiên bị nhấc bổng lên, hút vào trong vết nứt không gian...
-... Tất cả dược liệu, huyền thú, người bên trong Bắc Vực đều biến mất... Đây là sự thật! Là thật đó... Tất cả mọi người đều tận mắt trông thấy!
- Các chủ, đã xảy ra đại sự kinh thiên, Bắc Vực biến mất rồi... Mau bẩm báo Kiếm Chủ đại nhân!
...
Từng tiếng la thất thanh truyền về từ các đệ tử Kiếm Vực, báo cho mọi người biết, tất cả những gì vừa diễn ra không phải là ảo ảnh, không phải ác mộng, mà là một hiện thực còn đáng sợ hơn ác mộng gấp ngàn vạn lần!
"..."
Thân thể Khúc Phong Ức lảo đảo. Nàng đường đường là một Đỉnh phong Đế Quân, vậy mà lúc này toàn thân lại mềm nhũn vô lực, chao đảo mấy lần suýt nữa thì ngã quỵ.
Trong lúc phất tay đã hủy diệt Thiên Uy Kiếm Vực Bắc Vực cách xa bảy vạn dặm... Vậy thì thiếu nữ váy đỏ này muốn khiến cả Chí Tôn Hải Điện dưới chân bọn họ tan thành mây khói, cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt!
Trước đó bọn họ vì Kính Luân Hồi mà muốn ra tay với Vân Triệt, bây giờ thảm trạng của Thiên Uy Kiếm Vực đã bày ra trước mắt, sau Thiên Uy Kiếm Vực tự nhiên sẽ đến lượt ba Thánh địa còn lại... Hoàng Cực Thánh Vực có Hạ Nguyên Bá, có lẽ có thể bảo toàn, nhưng Chí Tôn Hải Điện của hắn thì không có!
- Tỷ phu, nàng... nàng... nàng thật sự là... sư phụ của ngươi sao?
Hạ Nguyên Bá được giải trừ phong tỏa huyền lực, lảo đảo đi tới bên cạnh Vân Triệt, hai mắt trợn trừng nói. Một câu vô cùng đơn giản, nhưng lại nói vấp đến mấy lần.
- Ừm.
Vân Triệt gật đầu, nói:
- Bảy năm trước, người chữa trị huyền mạch cho ta, dạy ta tu luyện, chỉ dẫn ta rèn luyện, vẫn luôn là nàng.
- Nàng kia... À không, vị tiền bối này, rốt cuộc... rốt cuộc là ai?
Hạ Nguyên Bá hít một hơi thật nhẹ:
- Chẳng trách tỷ phu chỉ trong mấy năm ngắn ngủi đã trở nên lợi hại như vậy, hóa ra trên thế giới này lại tồn tại một người đáng sợ đến thế... Cứ như đang nằm mơ vậy.
- Tiền bối à?
Vân Triệt cười hắc hắc:
- Tuổi của nàng ấy còn nhỏ hơn cả ngươi, cũng chỉ xấp xỉ Tuyết Nhi thôi.
"..."
Khóe miệng Hạ Nguyên Bá giật giật, sau một hồi sững sờ, hắn mới đột nhiên thốt lên một tiếng quái dị:
- Hả!
Chỉ có Phượng Tuyết Nhi cùng Phượng Tổ Khuê ở bên cạnh mới nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ, hai người cũng lập tức nghẹn họng nhìn trân trối.
- Mạt Lỵ, mới hai mươi tuổi...
Nhìn thiếu nữ đứng giữa sân khiến cả bốn đại Thánh địa phải run rẩy vì sợ hãi, Vân Triệt lẩm bẩm một mình, lặng lẽ thất thần.
Lần đầu gặp Mạt Lỵ, nàng mới mười ba tuổi. Dù khi đó nàng luôn cố tỏ ra vẻ lạnh lùng, ngạo mạn và già dặn, nhưng sự non nớt của một thiếu nữ vẫn thường vô tình bộc lộ ra. Nàng biết hờn dỗi, biết tức giận, biết xúc động, thích những thứ đáng yêu, đặc biệt là đồ vật màu đỏ, thường xuyên ngẩn ngơ mờ mịt, lại vì một chút chuyện nhỏ không vừa ý mà mắng hắn xối xả, thậm chí còn từng quật cường cố nén không để nước mắt rơi...
Những năm này, hắn trưởng thành, Mạt Lỵ cũng trưởng thành. Vẻ ngoài của nàng không thay đổi chút nào so với lần đầu gặp mặt, nhưng tâm tính của nàng đã sớm không còn là thiếu nữ mười ba tuổi năm đó nữa, mà trở nên tỉnh táo và chín chắn hơn rất nhiều.
Sát khí thỉnh thoảng bộc phát bây giờ, so với năm đó càng thêm đậm đặc.
Cánh tay Mạt Lỵ chỉ lên trời chậm rãi hạ xuống, nàng khẽ hừ lạnh một tiếng, sau đó không tiếp tục truy hỏi Hiên Viên Vấn Thiên vấn đề trước đó nữa, thậm chí còn chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái. Đột nhiên, đôi mắt lóe lên hồng quang yêu dị của nàng khẽ liếc về phía Nhật Nguyệt Thần Cung, ánh mắt dừng lại trên người Dạ Mị Tà.
Bất ngờ bị ánh mắt Mạt Lỵ nhìn chằm chằm, Dạ Mị Tà như bị điện giật, hoảng hốt lùi lại một bước, gương mặt như bị người ta đấm mạnh một quyền, tất cả cơ bắp đều co rút lại dưới sự sợ hãi tột độ.
- Dạ Mị Tà.
Mạt Lỵ nhàn nhạt lên tiếng. Bị gọi thẳng tên, Dạ Mị Tà toàn thân lạnh toát, suýt nữa thì ngã quỵ:
- Vừa rồi Bổn công chúa nghe ngươi nói, cả đời này ngươi chưa từng biết hai chữ “hối hận” viết thế nào, phải không?
- Thiên... Thiên Quân.
Năm vị Thần Sứ của Nhật Nguyệt Thần Cung đứng sau lưng Dạ Mị Tà mười bước, ai nấy đều mặt mày thất sắc, không một người nào dám tiến lên. Hai mươi ba cái đầu của trưởng lão Thiên Uy Kiếm Vực bị chém phăng lúc trước vẫn còn vương vãi trên mặt đất.
Dạ Mị Tà run rẩy ngẩng đầu, cung kính hành lễ với Mạt Lỵ:
- Vãn bối... Vãn bối vô tri, nói năng bừa bãi, xin... xin tiền bối tha tội.
Đánh chết hắn cũng không thể tin được, tuổi của nữ hài khủng bố trước mắt này chỉ bằng một phần trăm tuổi của hắn.
- Tiền bối?
Mày liễu của Mạt Lỵ khẽ nhướng lên, rõ ràng là chán ghét cách xưng hô này, nàng lạnh lùng nói:
- Sao thế? Bỗng nhiên lại biết hai chữ “hối hận” viết thế nào rồi à?
- Vâng... biết rồi, biết rồi.
Dạ Mị Tà cúi gằm đầu, không dám nhìn vào mắt Mạt Lỵ. Hắn là Thiên Quân của Thần Cung ngàn năm, nhưng giờ đây, vị bá chủ vô thượng ngàn năm trước lại trở nên nơm nớp lo sợ, khúm núm.
Hắn có thể cứng rắn, có thể ngạo nghễ cười to, nhưng phải xem là đứng trước mặt ai... Với thực lực kinh thiên động địa mà Mạt Lỵ đã thể hiện, thực lực vốn gần như vô địch thiên hạ của hắn, so với nàng chỉ như hạt cát nhỏ bé trước biển cả mênh mông. Bày ra tư thái Thiên Quân trước mặt nàng, căn bản chính là một trò cười.
- Thật không?
Mạt Lỵ lạnh như băng chế giễu:
- Nếu đã biết, vậy thì viết ra cho Bổn công chúa xem, để Bổn công chúa biết ngươi có thật sự biết viết hay không. Phải viết cho thật tốt, nếu viết không tốt, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy!
Dạ Mị Tà sững người, tất cả mọi người của Nhật Nguyệt Thần Cung đều kinh hãi, mặt không còn một giọt máu... Hậu quả nghiêm trọng là gì, là bị hóa thành tro bụi như Bắc Vực sao!
- Vâng... Ta viết, ta viết ngay đây.
Dù phải chịu đủ mọi loại khuất nhục, nhưng Dạ Mị Tà nào dám có chút ý kiến hay phản kháng nào, ngay cả một lời thừa thãi hay một hành động không cần thiết cũng không dám biểu lộ. Hắn run rẩy cúi người, chậm rãi duỗi ngón tay ra... Hắn vốn định vận huyền lực khắc chữ lên huyền thạch, nhưng sau một thoáng suy nghĩ, lại vội vàng thay đổi ý định. Dùng ngón tay thấm đẫm máu tươi, nắn nót từng nét trên phiến huyền thạch xanh biếc, cẩn trọng viết xuống hai chữ “Hối hận”.
Mỗi một nét bút đều ngưng tụ nỗi sợ hãi và hổ thẹn lớn nhất đời hắn... cùng với nỗi hận vì đã trêu chọc nhầm một Ma thần khủng bố. Đây cũng là lần đầu tiên trong đời, hắn viết hai chữ tỉ mỉ đến thế, chỉ sợ một nét bút có chút sai sót.
Viết xong hai chữ đơn giản này, không ngờ trán Dạ Mị Tà đã đẫm mồ hôi. Hắn thu ngón tay lại, đứng dậy, toàn thân không một sợi lông tóc nào là không co rúm lại vì sợ hãi.
- Hừ, viết cũng không tệ nha.
Mạt Lỵ nheo mắt lại:
- Xem ra, hai chữ này viết thế nào, cả đời này ngươi sẽ không quên được nữa. Rất tốt, ngươi ngoan ngoãn hơn Hiên Viên Vấn Thiên nhiều, đã như vậy, Bổn công chúa sẽ tạm tha cho ngươi một mạng.
Dứt lời, trong con ngươi của Mạt Lỵ loé lên một tia hồng quang yếu ớt.
Xoẹt!
Dạ Mị Tà còn chưa kịp phản ứng, trên hai chân đã có bốn tia máu bắn ra. Hắn hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã vật xuống đất, toàn thân co giật vì đau đớn, nhưng không dám dùng huyền lực để áp chế thương thế.
- Thiên... Thiên Quân!!
Các Thần Sứ, trưởng lão của Nhật Nguyệt Thần Cung vừa lo vừa sợ. Dạ Tinh Hàn nấp ở phía sau càng run lẩy bẩy.
- Không được qua đây!
Dạ Mị Tà gầm lên một tiếng, rồi gắng gượng quay người về phía Mạt Lỵ nói:
- Tạ ơn tiền bối... không giết...
Với thân thể và huyền lực của hắn, dù trên người bị kiếm đâm cả trăm vết thương cũng sẽ không nhíu mày lấy một cái. Nhưng bốn vết thương Mạt Lỵ khắc trên người hắn chẳng những rất nhỏ, mà còn rất nông, lại khiến hắn đau thấu tim gan.
- Ngươi đúng là không chết được, nhưng bốn vết thương kia sẽ lưu lại trên người ngươi bảy mươi hai canh giờ!
Mạt Lỵ xoay người đi, giọng nói lạnh như băng vô tình truyền đến tai Dạ Mị Tà:
- Cứ mỗi một canh giờ trôi qua, nỗi đau sẽ tăng thêm một phần, sẽ khiến ngươi cảm nhận cảm giác vạn đao phanh thây, sống không bằng chết. Hơn nữa trong suốt quá trình đó, ngươi muốn ngất đi cũng không thể. Nếu ngươi vọng tưởng dùng huyền lực chống cự, sẽ chỉ càng thêm thống khổ!
- Ngô...
Dạ Mị Tà như nghe thấy lời nguyền rủa đến từ địa ngục, hai mắt lồi ra khỏi hốc mắt, tơ máu dày đặc gần như phủ kín tròng mắt. Cơn đau kịch liệt trên người đáng sợ đến mức nào, chỉ có mình hắn cảm nhận được. Lúc này hắn đã đau đớn như vạn kiếm xuyên tim, mà mỗi canh giờ lại tăng lên một lần, kéo dài ròng rã bảy mươi hai canh giờ, tức là sẽ tăng lên bảy mươi mốt lần... đây là thống khổ hạng gì, căn bản không thể tưởng tượng, không dám tưởng tượng.
- Đây chính là kết quả ngươi tự gây nghiệt. Bổn công chúa đang giúp ngươi ghi nhớ hai chữ “hối hận” viết thế nào, tuyệt đối đừng quên đấy.
"..."
Dạ Mị Tà như một con chó già sắp chết, toàn thân co giật, trong đôi mắt trợn trừng là một sự tuyệt vọng vô biên.
Nỗi thống khổ mà hắn phải chịu đựng đáng sợ đến mức nào, người khác không thể cảm nhận được, nhưng thân là Thánh chủ một phương có huyền lực cái thế, lại đau đớn đến mức không thể đứng thẳng, mỗi một thớ cơ bắp đều đang co rút kịch liệt... Hắn đang phải chịu đựng sự tra tấn ra sao, cũng có thể mường tượng được.
Mà đây mới chỉ là bắt đầu!!
Bầu không khí chết chóc trên Hải Thần Đài càng thêm nồng đậm, toàn thân mỗi người đều cứng ngắc, chẳng những không dám vận khởi nửa điểm huyền khí, mà còn không dám phát ra chút âm thanh nào, ngay cả hít thở cũng phải cẩn thận từng li từng tí. Dù Mạt Lỵ còn non nớt, nhưng dung nhan tinh xảo như tiên nữ, cùng với vẻ quyến rũ yêu dị thần bí của nàng lại khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Sự cường đại của nàng giống như Ma Thần.
Nhưng ngoài cường đại ra, nàng còn lạnh lùng vô tình, ra tay cực kỳ tàn nhẫn, thậm chí là ác độc.
Đến giờ phút này, những ai bị ánh mắt nàng lướt qua, huyết dịch toàn thân sẽ ngưng kết, tim đột nhiên ngừng đập, như thể đang đối mặt với Cửu U Địa Ngục.
Ánh mắt Mạt Lỵ rời khỏi Nhật Nguyệt Thần Cung, hướng về phía Chí Tôn Hải Điện, đôi mắt nhìn chăm chú vào Khúc Phong Ức.
- Khúc Phong Ức, Hải Hoàng của Chí Tôn Hải Điện, danh hiệu uy phong lẫm liệt biết bao, đáng tiếc lại là một nữ nhân ngu xuẩn.
Mạt Lỵ lạnh lùng giễu cợt.
Dưới ánh mắt của Mạt Lỵ, cả Hiên Viên Vấn Thiên và Dạ Mị Tà đều không dám vận khởi khí thế, chỉ thể hiện rõ sự hèn mọn. Hải Hoàng Khúc Phong Ức cũng không ngoại lệ. Bị Mạt Lỵ nhìn chằm chằm khiến thân thể Khúc Phong Ức chao đảo, sắc mặt trở nên trắng bệch như tờ giấy trong nháy mắt... Khi đối mặt với Vân Triệt, nàng là Hải Hoàng cao quý uy nghiêm, khí thế lấn át người khác, nhưng trước mặt Mạt Lỵ, nàng chỉ là một nữ nhân sợ hãi mất mật.
- Vân Triệt và Thiên Uy Kiếm Vực, Nhật Nguyệt Thần Cung vốn có thù cũ, nhưng với Hải Điện các ngươi không những không có oán thù, mà còn xem như có chút giao tình. Vậy mà ngươi lại là kẻ đầu tiên bỏ đá xuống giếng, sau đó còn thèm muốn Kính Luân Hồi... A, ngươi đừng có nói với Bổn công chúa, ngươi hãm hại Vân Triệt là vì Thiên Huyền đại lục. Rốt cuộc cái mà các ngươi gọi là Huyễn Yêu Giới, bên nào mới là yêu ma chi địa tham lam hèn hạ, gây họa cho đối phương, Bổn công chúa đều biết rành rành, chính các ngươi còn rõ hơn bất kỳ ai!
Mỗi một chữ Mạt Lỵ nói ra đều khiến con ngươi Khúc Phong Ức co rút lại một phần. Dù nàng có huyền lực Đỉnh phong Đế Quân chống đỡ, nhưng giờ phút này lại lung lay sắp đổ, gần như không còn sức lực để đứng vững.
- Vân Triệt là đệ tử của Bổn công chúa, tư chất, phẩm hạnh, tâm tính đều ổn, nhưng duy chỉ phương diện nữ nhân là ngu xuẩn hết thuốc chữa, lạm tình háo sắc, sắc dục ngập trời, vô sỉ hạ lưu, không biết bao nhiêu lần vì nữ nhân mà mất hết lý trí, đến cả mạng sống cũng chẳng màng, quả thực còn ngu ngốc hơn cả kẻ ngốc...
Vân Triệt câm nín.
Hắn bị Mạt Lỵ mắng nhiều nhất, chính là chuyện liên quan đến nữ nhân, bao gồm cả việc hắn hôm qua ở Thí Nguyệt Ma Quật liều mạng vì nàng mà mạnh mẽ hái U Minh Bà La Hoa, nên vừa rồi đã bị nàng mắng cho một trận tơi bời. Nhưng những điều này hắn sớm đã quen, thậm chí còn vui vẻ chấp nhận việc nàng mắng hắn là “sắc ma”.
Nhưng bây giờ là ở Hải Thần Đài, thế mà Mạt Lỵ lại ở trước mặt bao nhiêu người mắng hắn một trận... Hắn còn có thể nghe thấy cả tiếng nàng nghiến răng nghiến lợi.
Rất rõ ràng, Mạt Lỵ có thành kiến với hắn khi đối đãi với nữ nhân... mà đó không phải là thành kiến bình thường, hễ nhắc tới là không kìm được lửa giận.
- Cho nên hắn không đánh nữ nhân, cũng rất ít khi giết nữ nhân.
Bước chân Mạt Lỵ chậm rãi tiến về phía trước, lại gần Khúc Phong Ức:
- Nhưng Bổn công chúa... giết nữ nhân còn nhiều hơn cả nam nhân