Hồng quang trong tay Mạt Lỵ tắt lịm vì kinh hãi, nhưng giữa bóng tối tuyệt đối của Thí Nguyệt Ma Quật, trong con ngươi nàng vẫn phản chiếu hình ảnh một luân bàn đen kịt.
Bản thể của nó đen kịt, nhưng dường như sự tồn tại của nó đã siêu việt cả khái niệm “hắc ám”, dù trong bóng tối tuyệt đối vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng. Tựa như một con mắt ác ma đang mở ra từ dưới đáy vực thẳm vô tận.
Mạt Lỵ chưa từng nghĩ tới, có một ngày bản thân lại trông thấy hình ảnh kinh khủng nhất, hình ảnh vốn không thể nào xuất hiện trong trí nhớ của mình. Trong ký ức truyền thừa của nàng, gần như tất cả nỗi sợ hãi đều tập trung vào hình ảnh này và cái tên của nó.
Tà Anh Vạn Kiếp Luân!
Một tồn tại kinh khủng được thai nghén từ lực lượng mặt trái của hỗn độn thuở Hồng Mông sơ khai, khiến cả Thần và Ma đều phải khiếp sợ.
Mặc dù nó được xếp vào hàng “Huyền Thiên chí bảo”, nhưng nó không phải là bảo vật, mà là vật đáng sợ nhất vũ trụ Hồng Mông. Dù nó chỉ đứng thứ hai trong “Huyền Thiên chí bảo”, nhưng nó và Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm là hai vật thể được thai nghén đồng thời từ hai loại lực lượng cực hạn. Xét về năng lực hủy diệt, nó tuyệt không thua kém Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm, nhưng thuộc tính lực lượng của Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm là chí thánh, còn của Tà Anh Vạn Kiếp Luân là chí ác, cho nên nó chỉ có thể xếp sau Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm.
Lần cuối cùng nó hiện thế, lực lượng đã bạo tẩu, phóng thích Vạn Kiếp Vô Sinh đáng sợ nhất vũ trụ Hồng Mông, hủy diệt chư thần cùng chư ma, mở ra hồi kết cho thời đại Thần Ma diệt vong.
Sự cường đại và khủng bố của nó, căn bản không phải là thứ sinh linh hiện tại có thể lý giải và tưởng tượng.
Sau khi thời đại Thần Ma kết thúc, nó cũng giống như Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm, chưa từng xuất hiện lại. Nhưng trong một triệu năm này, người đời chưa từng từ bỏ việc tìm kiếm Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm để cầu mong có được lực lượng “Tru thiên” vô địch. Tuy nhiên, chưa bao giờ có người muốn tìm kiếm Tà Anh Vạn Kiếp Luân, bởi vì nó chỉ mang đến tai ương đáng sợ nhất thế gian.
Vậy mà lúc này, thứ đồ vật khủng bố nhất một triệu năm qua lại hiện ra ngay trước mắt Mạt Lỵ... Không một ai có thể ngờ rằng, giữa hỗn độn mênh mông, nó lại ẩn giấu ở một nơi như thế này.
Ngay cả chân thần khi nhìn thấy nó cũng sẽ sinh ra nỗi sợ hãi tột cùng, huống chi Mạt Lỵ chỉ kế thừa một phần lực lượng chân thần… Trong ký ức chân thần mà nàng thừa kế, ngoài hình dạng và khí tức đặc thù của Tà Anh Vạn Kiếp Luân ra, toàn bộ ký ức còn lại chỉ là nỗi sợ hãi lạnh thấu xương.
Tựa như nhìn thấy nó, chính là nhìn thấy tầng địa ngục sâu nhất.
Mạt Lỵ chưa bao giờ ngây người lâu đến thế, nhưng một lúc lâu sau, ý chí của nàng cũng đè nén được nỗi sợ hãi khổng lồ đang sôi trào, bởi vì mặc dù kia là Tà Anh Vạn Kiếp Luân, nhưng khí tức hiện giờ của nó quá yếu.
Yếu đến mức kém xa lực lượng không hoàn chỉnh của nàng.
Nếu không, nó cũng sẽ không yên vị mãi trong Thí Nguyệt Ma Quật.
Đè nén nỗi sợ hãi, ánh mắt Mạt Lỵ dần khôi phục vẻ bình tĩnh và băng lãnh, bước chân cũng một lần nữa tiến về phía trước, một bước... hai bước... dần dần đến gần Tà Anh Vạn Kiếp Luân.
Theo nàng tới gần, áp lực đến từ Tà Anh Vạn Kiếp Luân cũng nhanh chóng yếu đi.
- Hừ.
Khóe môi Mạt Lỵ nhếch lên, lãnh đạm lên tiếng, tựa như đang cười nhạo:
- Sinh ra từ thuở Hồng Mông sơ khai, chấm dứt cả thời đại Thần Ma, vậy mà bây giờ lại luân lạc đến mức thảm hại như vậy, ngay cả một nhân loại như ta cũng có thể dễ dàng thoát khỏi uy hiếp của ngươi!
Từ cơn chấn kinh tột độ lúc ban đầu đến khi bình tĩnh trở lại, kết hợp với tất cả những gì đã xảy ra trong Thí Nguyệt Ma Quật, nàng lập tức hiểu ra vì sao Thí Nguyệt Ma Quân có thể tồn tại từ thời đại Thần Ma diệt vong cho đến nay, ngay cả rất nhiều nghi vấn liên quan đến Thí Nguyệt Ma Quân cũng trở nên rõ ràng.
Cho dù Tà Anh Vạn Kiếp Luân cường đại đến đâu, nó cũng chỉ là khí, không phải là linh. Nó muốn hồi phục lực lượng, nhất định phải lấy sinh linh làm vật trung gian. Khí thông thường, dù có linh tính và lực lượng cực mạnh, nhưng về cơ bản đều bị sinh linh khống chế. Nhưng lực lượng của Tà Anh Vạn Kiếp Luân quá mức cường đại, ngược lại có thể khống chế sinh linh... Thậm chí là Ma!
Mà Thí Nguyệt Ma Quân, chính là vật dẫn, hay có thể gọi là ký chủ mà Tà Anh Vạn Kiếp Luân đã lựa chọn!
Một triệu năm trước, chúng Ma bị dồn đến đường cùng đã phát rồ giải trừ phong ấn của Tà Anh Vạn Kiếp Luân, để nó tái hiện thế gian. Tà Anh Vạn Kiếp Luân bị phong ấn quá lâu nên đã tích lũy vô tận lực lượng, sau khi thoát khỏi gông xiềng liền điên cuồng bạo tẩu, nó ép buộc Thí Nguyệt Ma Quân làm vật trung gian, phóng xuất ra lực lượng “Vạn Kiếp Vô Sinh” hủy thiên diệt địa, diệt tuyệt thần ma. Thứ duy nhất có thể chống lại nó là Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm lại luôn bặt vô âm tín, cuối cùng dẫn đến Thần Ma tận diệt.
Bởi vì Thí Nguyệt Ma Quân là vật dẫn mà Tà Anh Vạn Kiếp Luân khống chế, nên hắn tự nhiên còn sống sót.
Đây cũng là lý do Thí Nguyệt Ma Quân nói hắn vì cứu con trai mình mà đã tự tay giết chết con, đồng thời nhốt ma hồn của con vào trong Vĩnh Dạ Ma Kiếm để cùng Thí Nguyệt Ma Quân đồng sinh cộng tử. Dưới lực lượng hủy diệt của Tà Anh Vạn Kiếp Luân, cũng chỉ có phương pháp này mới có thể bảo vệ được ma hồn con trai hắn!
Sau khi giết sạch Thần Ma, sức mạnh của Tà Anh Vạn Kiếp Luân suy yếu... thậm chí có thể nói là gần như khô kiệt. Nhưng trong số Thần Ma, ngoài Thí Nguyệt Ma Quân ra, vẫn còn một vị thần sống sót dù thân trúng độc “Vạn Kiếp Vô Sinh”, đó chính là Tà Thần.
Mặc dù sức mạnh của Tà Anh Vạn Kiếp Luân đã suy yếu rất nhiều, nhưng Tà Thần vẫn không cách nào hủy diệt nó, thế gian này cũng không có gì có thể hủy diệt Tà Anh Vạn Kiếp Luân. Với tư cách là ký chủ của Tà Anh Vạn Kiếp Luân, Tà Thần cũng không thể giết Thí Nguyệt Ma Quân. Cho nên, việc duy nhất Tà Thần có thể làm là dùng tất cả lực lượng còn lại của mình để phong ấn Tà Anh Vạn Kiếp Luân và cả Thí Nguyệt Ma Quân, dùng phong ấn để mài mòn Thí Nguyệt Ma Quân cho đến khi hắn bị hủy diệt.
Đây chính là lý do Thí Nguyệt Ma Quân bị Tà Thần phong ấn một triệu năm, chứ không phải bị tru sát trực tiếp. Không phải Tà Thần không muốn, mà là không thể!
Địa điểm phong ấn chính là Lam Cực Tinh, một tinh cầu không hề tầm thường nằm trong Thiên Huyền Đại Lục!
Phong ấn mà Tà Thần bày ra không chỉ là phong tỏa đơn thuần, mà còn mang theo lực lượng thôn phệ cực mạnh. Tà Anh Vạn Kiếp Luân trong phong ấn suốt một triệu năm đã phải chịu đựng lực lượng thôn phệ của Tà Thần, lực lượng vốn đã hao tổn đến mức gần như bị chôn vùi, thậm chí nó đã mất đi khả năng khống chế Thí Nguyệt Ma Quân, khiến Thí Nguyệt Ma Quân không còn là ký chủ của nó, mà trở thành một tồn tại độc lập.
Đây là lý do lúc trước Thí Nguyệt Ma Quân nói ra một câu: “Phong ấn của Tà Thần hủy diệt ma thân cùng ma hồn của bản vương, nhưng cũng để bản vương lấy lại tự do”...
Không còn là ký chủ của Tà Anh Vạn Kiếp Luân, Thí Nguyệt Ma Quân cũng mất đi sự che chở của nó, đồng thời phải chịu đựng lực lượng thôn phệ của phong ấn, cuối cùng hồn nguyên của hắn đều bị tổn hại nghiêm trọng, khế ước với Thí Nguyệt Ma Kiếm cũng bị cắt đứt, từ đó ma hồn của con trai hắn trong Thí Nguyệt Ma Kiếm cũng trở thành một tồn tại độc lập.
Cuối cùng, lực lượng phong ấn của Tà Thần cũng hao hết vào vạn năm trước, khiến Tà Anh Vạn Kiếp Luân, Thí Nguyệt Ma Quân và Thí Nguyệt Ma Kiếm đều được giải thoát. Nhưng, Thí Nguyệt Ma Quân bị phong ấn của Tà Thần ăn mòn ròng rã một triệu năm, mệnh hồn yếu ớt không chịu nổi, vốn không bao lâu nữa sẽ hoàn toàn diệt vong, cuối cùng lại bị thủy tổ của Chí Tôn Hải Điện phát hiện, phong tỏa trong Thí Nguyệt Ma Quật. Thế là hắn ở trong phong tỏa của Chí Tôn Hải Điện, mượn nhờ khí tức hắc ám mà Tà Anh Vạn Kiếp Luân thả ra cùng U Minh Bà La Hoa để sống tạm cho đến khi bị Vân Triệt tru sát.
Thí Nguyệt Ma Kiếm lưu lạc đến Thiên Huyền Đại Lục, tạo nên Vĩnh Dạ vương tộc, ngay cả phong ấn yếu ớt còn sót lại trên đó cũng đã bị giải trừ trong Ma Kiếm đại hội hôm nay. Chỉ là ma hồn bên trong dù không tan biến hết, cũng đã yếu ớt đến mức đáng thương.
Mà Tà Anh Vạn Kiếp Luân, sau khi phong ấn được giải trừ vẫn luôn tồn tại ở nơi đây, chậm rãi phóng thích ra khí tức hắc ám có cấp độ cực cao nhưng lại vô cùng yếu ớt.
Năm đó nó diệt hết chư thần cùng ma, bây giờ lại yếu ớt đến không chịu nổi, chỉ có thể yên lặng ở nơi hoang vu này, chưa từng được thấy ánh mặt trời.
Lúc trước, chuyện của Thí Nguyệt Ma Quân là nỗi kinh ngạc và nghi hoặc lớn nhất trong lòng Mạt Lỵ. Bây giờ nhìn thấy Tà Anh Vạn Kiếp Luân, không cần bất kỳ yếu tố nào khác, tất cả nghi hoặc đều được giải đáp.
Bởi vì đây là lý do duy nhất, cũng là lời giải thích duy nhất!
Chỉ là ngọn nguồn của tất cả lại đáng sợ hơn nhiều so với những phỏng đoán trước đây của Mạt Lỵ... Bởi vì nó chính là thứ kinh khủng nhất trong thế giới hỗn độn.
Bước chân Mạt Lỵ dừng lại, đứng trước Tà Anh Vạn Kiếp Luân, con ngươi phản chiếu ám quang đen nhánh như chính nó, nàng chậm rãi than nhẹ:
- Từ sau khi thời đại Thần Ma kết thúc, không biết có bao nhiêu người đã suy đoán nơi Tà Anh Vạn Kiếp Luân hạ lạc, càng có vô số người cố gắng tìm hiểu xem trước khi vẫn diệt, Tà Thần đã làm những gì. Không ngờ, ta lại trở thành người đầu tiên trên thế gian này biết được câu trả lời.
Mạt Lỵ chậm rãi nâng hai tay lên, một đoàn hồng quang thâm thúy lặng lẽ ngưng tụ giữa lòng bàn tay nàng:
- Kim Ô hồn linh đã từng nói nơi này là tinh cầu đầu tiên Tà Thần sáng tạo ra, cũng là nơi cuối cùng hắn ngã xuống. Lúc trước ta còn từng nghi ngờ, vì sao tinh cầu mà Tà Thần tự tay sáng tạo, cực kỳ xem trọng, lại có nguyên tố mỏng manh như thế, cấp độ huyền khí cũng rất thấp, hóa ra tất cả căn nguyên đều ở đây!
- Là vì đề phòng ngươi có một ngày thoát khỏi phong ấn, ở cái thế giới có mật độ mỏng manh, cấp độ thấp hèn này, ngươi cũng vĩnh viễn đừng mong nhanh chóng khôi phục lực lượng. Tà Thần thật đúng là dụng tâm lương khổ.
- Tà Thần không thể hủy diệt ngươi, ta đương nhiên càng không thể. Nhưng... với lực lượng hiện giờ của ta, muốn phong ấn ngươi lại là chuyện dễ như trở bàn tay!
Sắc mặt Mạt Lỵ trầm xuống, hồng quang trong tay đã thâm thúy như máu đặc.
- Phóng thích tất cả lực lượng của ta, chí ít có thể phong ấn ngươi ba bốn ngàn năm!
- Anh......
Hắc quang trên Tà Anh Vạn Kiếp Luân khẽ lay động, trong tâm hồn Mạt Lỵ bỗng nhiên vang lên một âm thanh vừa dài nhọn, lại vừa mềm mại. Âm thanh ấy như mang theo uất ức, bi thương, còn có cả sự cầu khẩn, giống như một đứa trẻ đang không ngừng thút thít.
- Xin ngươi... cứu ta...
Một thanh âm non nớt, mang theo bi thương làm lòng người mềm nhũn, nhỏ giọng cầu khẩn... Năm chữ ngắn ngủi, lại có chút không lưu loát, kết hợp với âm sắc non nớt, giống như tiếng nói của một đứa trẻ vừa mới bập bẹ tập nói.
Mày Mạt Lỵ chau lại, toàn thân hơi cứng đờ, lập tức lạnh mặt nói:
- Không ngờ Tà Anh Vạn Kiếp Luân khiến cả Thần Ma đều sợ hãi, lại đi cầu xin một nhân loại yếu đuối như ta!
- Xin ngươi... cứu ta... mang ta... rời khỏi nơi này...
Thanh âm trẻ con mang theo lời cầu xin sâu hơn, còn có cả giọng nghẹn ngào mơ hồ.
- Cứu ngươi?
Mạt Lỵ cười lạnh một tiếng:
- Trừ phi ta điên rồi. Ngươi chính là thứ kinh khủng nhất, tà ác nhất thế gian này, là tồn tại thiên địa bất dung! Năm đó, cường đại như Thần Ma cũng đều bị ngươi giết sạch, nếu ta mang ngươi rời đi, để ngươi tìm được cơ hội khôi phục lực lượng, thế giới này chắc chắn sẽ vì ngươi mà một lần nữa lâm vào vạn kiếp bất phục! Đừng nói là ta, cho dù là kẻ gian ác nhất trên đời này, biết ngươi là Tà Anh Vạn Kiếp Luân, cũng sẽ không tiếc sức lực phong ấn ngươi, tuyệt đối không lựa chọn mang ngươi ra ngoài thấy ánh mặt trời!
- Không…
Thanh âm trẻ con mang theo bi thương và giọng nghẹn ngào:
- Ta không có tà ác như vậy... Ta không phải một đứa... trẻ hư... Ta chỉ... muốn rời khỏi nơi này... Nơi này tối quá, lạnh quá, mãi mãi đều yên tĩnh như vậy...
Thanh âm của Tà Anh Vạn Kiếp Luân khiến trong đầu người ta tự nhiên hiện ra hình ảnh một đứa trẻ non nớt, bất lực cầu xin, đủ để người có trái tim sắt đá nhất cũng phải sinh lòng trắc ẩn. Nhưng Mạt Lỵ không hề lay động:
- Ngươi không cần mưu toan mê hoặc ta. Tà Anh Vạn Kiếp Luân được sinh ra từ lực lượng tà ác nhất trong hỗn độn, vốn là biểu tượng cho tội ác cực hạn. Một triệu năm trước, ngươi vừa thoát khỏi gông xiềng liền diệt tuyệt tất cả Thần Ma, hủy diệt cả một thời đại! Bây giờ ngươi lại nói với ta ngươi không phải một đứa trẻ hư, đúng là nực cười.
- … Đó chỉ là thuộc tính lực lượng của ta, thuộc tính lực lượng có mặt trái và mặt phải, nhưng không phân thần thánh và tội ác. Sở dĩ năm đó ta giết bọn họ... là bởi vì... bọn họ... đã nhốt ta nhiều năm như vậy... Ta sợ nhất... chính là bóng tối và cô độc... Cho nên, ta chán ghét bọn họ... Giết chết bọn họ... sẽ không còn ai có thể nhốt ta vào thế giới tăm tối và cô độc nữa...
Trên mặt Mạt Lỵ xuất hiện một tia dao động nhỏ... Ý chí của nàng vẫn luôn cảnh báo chính mình rằng thanh âm của Tà Anh Vạn Kiếp Luân ẩn chứa tội ác và sự mê hoặc, nhưng lần này, thanh âm ấy lại khiến nội tâm nàng xúc động kịch liệt.
Bởi vì trong đó bao hàm sự non nớt, sợ hãi, uất ức, vô cùng rõ ràng, khiến nàng không cách nào cảm nhận được bất kỳ sự giả tạo nào. Chỉ có tình cảm chân thật nhất mới có thể thực sự lay động lòng người. Lúc nó nói giết chết tất cả Thần Ma, cảm giác mang đến cho Mạt Lỵ giống như một đứa trẻ bị ác bá bắt nạt, vì tức giận và tùy hứng mà trả thù những tổn thương trước đó, khiến nó chán ghét và sợ hãi người khác...
Những ý nghĩ này vừa mới nảy sinh, nàng liền giật mình, cấp tốc loại bỏ tất cả chúng ra khỏi tâm hồn. Nàng cười lạnh nói:
- Ngươi lấy Tà Anh làm tên, thật sự cho rằng ta ngớ ngẩn đến mức tin linh hồn của ngươi chỉ là một đứa trẻ thôi sao? Ngươi là thứ tà ác nhất thế gian này, không cần uổng phí tâm cơ nữa! Ta sẽ lập tức phong ấn ngươi một lần nữa, sau này, cứ mỗi ngàn năm, ta sẽ lại đến đây gia cố phong ấn. Cho dù ta chết, trước khi chết, ta cũng sẽ chọn một người tiếp tục sứ mệnh phong ấn ngươi, khiến thứ tà ác như ngươi vĩnh viễn không thể thấy lại ánh mặt trời!
- Oa......
Thanh âm trẻ con bật khóc nức nở, khóc bi thương đến tan nát cõi lòng, nó ríu rít nói:
- Vì sao... ngươi không chịu tin ta... Vậy thì... ta...
Một vòng hắc vụ quỷ dị bốc lên trước người Mạt Lỵ, trong hắc vụ, Tà Anh Vạn Kiếp Luân hóa thành một đạo hắc quang kỳ dị, đột nhiên chui vào mi tâm Mạt Lỵ.
Mạt Lỵ nâng tay trái lên, trên mu bàn tay xuất hiện một ấn ký hắc luân mờ mờ.
Mạt Lỵ nhìn chằm chằm vào ấn ký hắc luân trên mu bàn tay, khinh thường cười lạnh:
- Ngươi cho rằng mình vẫn là Tà Anh Vạn Kiếp Luân đồ diệt thần ma năm đó sao! Chỉ bằng lực lượng bây giờ của ngươi mà cũng mưu toan để ta trở thành ký chủ của ngươi! Ngươi làm như vậy, ngược lại càng dễ cho ta phong ấn ngươi hơn!
Sau khi cười lạnh, Mạt Lỵ liền muốn ngưng tụ lực lượng, cưỡng ép Tà Anh Vạn Kiếp Luân ra ngoài.
- Ta... Ta không có…
Thanh âm trẻ con vang lên, cuống quýt đáp lại:
- Chỉ cần... chỉ cần ngươi đồng ý mang ta rời đi... để ta thoát khỏi bóng tối và cô độc... Ta nguyện ý... thần phục ngươi...
- Thần phục... ta?
Mạt Lỵ sững sờ, tiếp theo cười lạnh nói:
- Nực cười! Ngươi là Tà Anh Vạn Kiếp Luân, cùng với Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm là tồn tại tối cao của toàn bộ thế giới hỗn độn! Ngay cả Thần cũng không cách nào khống chế, làm sao có thể thần phục một nhân loại như ta!
- Chỉ cần... ngươi có thể mang ta ra thế giới bên ngoài... không để ta ở trong bóng tối và cô độc... Sau này... ngươi chính là chủ nhân của ta... Nếu như, ngươi sợ hãi lực lượng của ta... vậy thì… sau khi ngươi trở thành chủ nhân của ta... sẽ vĩnh viễn... không cần lo lắng... lực lượng của ta làm tổn thương ngươi...
- Hừ, đó chẳng qua là mong muốn đơn phương của ngươi, ta đã đồng ý với ngươi sao!
Cánh tay Mạt Lỵ quét ngang, hồng quang ngưng tụ trước đó chậm rãi phiêu khởi trước người nàng:
- Ngươi cứ tiếp tục, thành thành thật thật ở lại trong bóng tối vĩnh hằng đi...
Bàn tay Mạt Lỵ vừa lật, định bức Tà Anh Vạn Kiếp Luân ra, sau đó cưỡng ép phong ấn. Nhưng bàn tay của nàng mới xoay được một nửa đã chợt dừng lại, sắc mặt biến thành hơi nghi hoặc.
Sau một lúc yên tĩnh, tay nàng chậm rãi thu hồi, đạo hồng quang ẩn chứa lực lượng kinh khủng ngưng tụ hồi lâu cũng theo đó tan đi. Nàng nâng tay trái lên, thần sắc lãnh đạm nói:
- Ngươi thật sự nhận ta làm chủ, sau này để ta khống chế. Ta có thể mang ngươi ra khỏi nơi này, nhưng sẽ vĩnh viễn không triệu hoán ngươi ra. Ngay cả như vậy, ngươi có nguyện ý không?
Lời của Mạt Lỵ khiến thanh âm con nít trở nên kích động và vui sướng:
- Chỉ cần... chỉ cần để ta không còn bị giam trong bóng tối và cô độc... Ta nhất định... sẽ nghe lời ngươi...
Thanh âm như vậy, không ai có thể tin nó đến từ tà vật kinh khủng nhất thế gian, mà chỉ là lời cầu xin của một đứa bé hèn mọn, đáng thương.
Vẻ mặt và động tác của Mạt Lỵ dừng lại, sau khi do dự một lúc lâu, mới vô cùng chậm chạp gật đầu nói:
- Được... Đã như vậy, hãy dùng khế ước tàn khốc nhất nhận ta làm chủ. Ngươi là nô bộc, trừ phi ta chủ động giải trừ, nếu không ngươi vĩnh viễn bị ta khống chế, không bao giờ được làm phản! Chỉ có một cách này! Hoặc là ngươi chấp nhận, hoặc là để ta phong ấn ngươi một lần nữa!
Thanh âm băng lãnh vô tình rơi xuống, hồng quang giữa mi tâm Mạt Lỵ lóe lên, khế ước chi lực bao phủ lên Tà Anh Vạn Kiếp Luân. Hơn nữa, đó là khế ước chủ tớ tàn khốc nhất của Tinh Thần giới.
Điều khiến Mạt Lỵ kinh ngạc chính là, Tà Anh Vạn Kiếp Luân không có nửa điểm do dự hay kháng cự, thậm chí còn vô cùng vui mừng, tung tăng tiếp nhận khế ước... Vui mừng như một chú chim nhỏ được bay ra khỏi lồng giam.
Con ngươi Mạt Lỵ lập tức lóe lên hắc quang, tiếp theo, luân bàn đen kịt trên mu bàn tay trái của nàng trở nên vô cùng thâm thúy, sau mấy lần lấp lóe liền chậm rãi biến mất.
- Sau này, ngươi không còn là Tà Anh Vạn Kiếp Luân có thể tru Thần đồ Ma nữa, mà là khí của một mình ta, lấy ta làm chủ!
Những lời này của Mạt Lỵ vô cùng trịnh trọng và nghiêm khắc, nhưng ánh mắt của nàng lại có một thoáng phiêu hốt.
Nàng không ngờ, khế ước tàn khốc mà ngay cả một phàm nhân hèn mọn nhất cũng không thể nào chấp nhận, lại có thể “nô dịch” được Tà Anh Vạn Kiếp Luân khiến cả Thần Ma đều phải khiếp sợ.
Ở nơi này nhìn thấy Tà Anh Vạn Kiếp Luân, sau đó trở thành chủ nhân của nó... Tất cả giống như một giấc mộng hoang đường nhất.
Kỳ lạ hơn chính là, trừ cảm xúc sợ hãi và xúc động đến từ ký ức cùng ấn tượng ban đầu, nàng không cảm nhận được sự âm trầm, đáng sợ, hay tội ác từ trên người Tà Anh Vạn Kiếp Luân, mà ngược lại càng cảm thấy nó đáng thương, bất lực, bi thương...
Tất cả chuyện này chỉ là giả tượng, hay... Tà Anh Vạn Kiếp Luân thật sự là một đứa trẻ ngây thơ?
Bởi vì tức giận ngây thơ mà giết hết tất cả Thần Ma, lại có thể vì rời xa bóng tối và cô độc mà không tiếc tất cả, từ một tồn tại siêu việt thần ma trở thành nô bộc của một nhân loại.
- Vâng, chủ nhân.
Thanh âm cung kính của con nít đáp lại, không có nửa điểm khuất nhục hay không cam lòng, chỉ có niềm vui sướng vì sắp được rời khỏi nơi tăm tối và cô độc.
Sở dĩ Mạt Lỵ đột nhiên thay đổi chủ ý, là bởi vì nàng nghĩ đến: Tà Anh Vạn Kiếp Luân vì tự do mà không tiếc bất cứ giá nào, nó đối với nàng như thế, thì đối với người khác cũng nhất định sẽ làm như vậy. Nếu nó rơi vào tay người khác, hậu quả chắc chắn sẽ không thể lường trước. Mà đó là Tà Anh Vạn Kiếp Luân, một khi lực lượng của nó thức tỉnh, chính là tai nạn không cách nào tưởng tượng và khống chế.
Còn nếu nó thực sự nguyện ý thần phục, vậy thì thần phục nàng, để nàng khống chế, cũng sẽ không cần lo lắng một ngày kia nó rơi vào tay một tên ngu xuẩn hoặc kẻ có dụng ý khó dò. Nàng còn có thể khiến nó vĩnh viễn không hiện thế nữa.
Mạt Lỵ hít một hơi thật sâu, bình ổn tâm cảnh:
- Nhớ kỹ lời ta nói lúc trước, sau này ngươi có thể theo ta nhìn khắp thế giới bên ngoài, vĩnh viễn sẽ không còn cô độc. Nhưng ta cũng sẽ vĩnh viễn không triệu hoán ngươi ra! Ngươi phải biết, nếu có một ngày thế nhân biết ta là chủ nhân của Tà Anh Vạn Kiếp Luân, vậy ta sẽ lập tức trở thành kẻ địch của toàn bộ thế giới hỗn độn!
- Ừm, ta sẽ luôn nghe lời chủ nhân.
Thanh âm non nớt lanh lảnh, giống như một đứa trẻ đáng yêu.
- Được, vậy bây giờ ngươi nói cho ta biết, thứ gì hoặc phương pháp gì có thể khiến lực lượng của ngươi thức tỉnh một lần nữa.
Mạt Lỵ lạnh lùng hỏi. Nàng hỏi như vậy, tuyệt nhiên không phải muốn thử khôi phục lực lượng của Tà Anh Vạn Kiếp Luân, mà là muốn tránh tất cả các khả năng đó!
- Hiện tại ta chỉ thuộc về chủ nhân, chỉ cần là lực lượng của chủ nhân đều có thể ảnh hưởng tới ta, ví dụ như nộ khí, oán khí, sát khí, mùi máu tanh, hận ý, ghen tỵ, tội ác... Những cảm xúc tiêu cực này đều có thể giúp ta trưởng thành. Nhất là khi cảm xúc tiêu cực của chủ nhân đột nhiên mãnh liệt đến một cực hạn nào đó, liền có khả năng thức tỉnh lực lượng của ta một lần nữa.
Tà Anh Vạn Kiếp Luân không hề giấu diếm mà trả lời.
Trong lòng Mạt Lỵ tối lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười vô cùng thanh đạm:
- Vậy đáng tiếc rồi, lực lượng của ngươi vĩnh viễn khó có khả năng thức tỉnh lần nữa.
- Bây giờ, ta sẽ làm như ngươi mong muốn, mang ngươi rời khỏi nơi này. Sau này, nếu ngươi không nghe lời, ta sẽ lập tức phong ấn ngươi vào trong bóng tối và cô độc một lần nữa!
Mạt Lỵ nghiêm nghị nói, nhưng nàng cũng đồng thời biết, có khế ước chủ tớ tàn khốc nhất kia tồn tại, cho dù Tà Anh Vạn Kiếp Luân muốn không nghe lời cũng không thể.