Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 825: CHƯƠNG 824: ĐỊA NGỤC U LA (TRUNG)

Giờ lành đã điểm, khách quý chật sảnh. Bên trong Phượng Hoàng Chủ Điện, các trắc điện dành cho khách quý từ khắp nơi trên Thiên Huyền đều đã ngồi đầy, bất kỳ ai trong số họ đều là nhân vật uy danh hiển hách trên khắp Thiên Huyền Đại Lục. Ngoại điện bày biện ghế ngồi chiếm gần hết hơn nửa Phượng Hoàng Thành, tuy chỉ có thể ngồi ở ngoài điện, nhưng những người có thể tiến vào Phượng Hoàng Thành cũng đều là bá chủ hoặc vương công quý tộc hùng bá một phương.

Đại lễ đính hôn lần này có thể nói là long trọng nhất từ trước đến nay của Thiên Huyền Đại Lục, do chính Phượng Hoành Không đích thân chủ trì. Phượng Tổ Khuê, người vốn đã gần như thoát ly trần thế, cũng bất ngờ có mặt. Phượng Thiên Uy cùng chư vị thái trưởng lão ngày thường tĩnh tu trong cấm địa, cực ít lộ diện, cũng không thiếu một ai, toàn bộ đều hiện diện… Bọn họ đều phải tận mắt chứng kiến khoảnh khắc vinh dự nhất trong lịch sử Phượng Hoàng Thần Tông.

Đứng giữa chủ điện, Phượng Hoành Không, người đã là bậc Đế Vương trăm năm, vẫn khó lòng đè nén cơn sóng lòng cuộn trào trong lồng ngực. Thiên hạ quần hùng tụ hội, Tứ Đại Thánh Địa đều tề tựu… Bốn vị thánh chủ đều đích thân đến, hậu lễ mang theo cũng là những vật phẩm đứng đầu tông môn để biểu đạt sự coi trọng. Cảnh tượng như vậy, trước kia dù trong mơ hắn cũng không dám nghĩ tới, so với đại điển đăng cơ năm đó của hắn, tình cảnh này còn lớn hơn không biết bao nhiêu lần.

Mục tiêu trước nay của Phượng Hoàng Thần Tông chính là một ngày nào đó có thể ngang hàng với Tứ Đại Thánh Địa. Thế nhưng, với thực lực của Phượng Hoàng Thần Tông hiện tại, cho dù có thể bình an phát triển, muốn đạt được mục tiêu này cũng phải mất mấy ngàn năm, huống hồ Phượng Thần đã chết, khiến Phượng Hoàng Thần Tông những năm gần đây luôn đứng bên bờ vực nguy hiểm. Khát vọng lớn nhất của họ chính là chờ Phượng Tuyết Nhi hoàn toàn thức tỉnh.

Hiện nay, thế cuộc đã có biến hóa long trời lở đất. Một nhân vật kinh khủng khiến Tứ Đại Thánh Địa cũng phải sợ mất mật đã xuất hiện, người này lại là sư phụ của Vân Triệt, mà Phượng Hoàng Thần Tông cũng nhờ vào mối quan hệ giữa Tuyết Nhi và Vân Triệt mà một bước lên mây.

Dĩ nhiên, Tứ Đại Thánh Địa đến đây không phải vì Phượng Hoàng Thần Tông, mà là vì muốn lấy lòng Vân Triệt. Phượng Hoàng Thần Tông chỉ cần từ nay dựa vào Vân Triệt, cho dù sự thật Phượng Thần đã chết bị bại lộ cũng không cần phải lo lắng chút nào. Dù cho Tứ Đại Thánh Địa có thêm mười lá gan cũng tuyệt không dám gây khó dễ cho Phượng Hoàng Thần Tông. Bởi vì người mà Phượng Hoàng Thần Tông gả cho Vân Triệt không phải là một đệ tử Phượng Hoàng bình thường, mà là tông chủ tương lai của họ!

Phượng Hoành Không trong lòng không ngừng cảm khái. Trước đây, hắn từng đau lòng tức giận về chuyện của Phượng Tuyết Nhi và Vân Triệt, thậm chí ban đầu còn nảy sinh sát cơ với Vân Triệt, sau đó vì Phượng Tuyết Nhi mà phải nhượng bộ. Bây giờ mới biết, đây không những không phải là tai họa của Phượng Hoàng Thần Tông, mà ngược lại còn là lương duyên trời ban! So với điều đó, những xung đột thù hận lúc trước, thậm chí là mối thù giết con, đều trở nên nhỏ bé không đáng kể.

- Chư vị,

Phượng Hoành Không lên tiếng, âm thanh uy nghiêm mà chất phác truyền đi khắp mọi ngõ ngách Phượng Hoàng Thành:

- Hôm nay là sinh thần của tiểu nữ, cũng là ngày thực hiện lời hứa năm đó, định ra đại sự cả đời cho nó. Chư vị không quản ngại đường xa mà tới, Phượng Hoành Không ta cảm kích vô cùng.

Giọng nói của Phượng Hoành Không trở nên ôn hòa hơn:

- Phượng Hoành Không ta có mười bốn hoàng nhi, nhưng chỉ có độc một nữ nhi, ngày thường yêu thương hết mực, coi như trân bảo. Tuyết Nhi từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Phượng Thần, cũng là truyền nhân Phượng Thần đầu tiên trong lịch sử Phượng Hoàng Thần Tông. Nàng vừa là ái nữ của ta, cũng là người kế thừa toàn bộ tương lai của tông môn. Vì vậy, thân là phụ thân của Tuyết Nhi, cũng là tông chủ Phượng Hoàng, ta chưa bao giờ nghĩ đến việc gả nàng ra ngoài tông môn.

- Mấy năm trước, Tuyết Nhi quen biết Vân Triệt, hai người cùng nhau vượt qua hoạn nạn, sinh tử không rời. Mấy năm qua, dù Phượng Hoàng Thần Tông và Vân Triệt từng có rất nhiều ân oán, nhưng tình cảm của hai đứa không những không tan vỡ mà còn ngày càng thắm thiết, khắc cốt ghi tâm. Cuối cùng, chính tình cảm ấy đã trở thành cơ hội hóa giải mọi ân oán… Bây giờ nghĩ lại, đoạn nhân duyên này chính là do trời cao sắp đặt.

Phượng Hoành Không nói rất chân thành, cũng rất khéo léo. Hắn hơi nghiêng người, cười nhạt nói:

- Tuyết Nhi, Triệt Nhi, còn không mau ra đây ra mắt các vị khách quý.

Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi tay trong tay bước đến trung tâm đại điện, đứng bên cạnh Phượng Hoành Không. Vân Triệt mặc một thân y phục tùy ý, còn Phượng Tuyết Nhi lại khoác lên mình bộ phượng y lộng lẫy như lần đầu gặp gỡ. Khoảnh khắc họ xuất hiện, cả thế gian phảng phất như được thắp lên một vầng hào quang rực rỡ, mỹ diệu đến mức khiến tất cả mọi người gần như không thể mở mắt.

Bởi vì hôm nay Phượng Tuyết Nhi không đeo khăn che mặt, dung nhan tuyệt thế của nàng hoàn toàn hiện ra trong tầm mắt mọi người, khiến cho hết thảy hào quang trên thế gian đều đột nhiên ảm đạm phai mờ.

Người từng nghe qua tên Phượng Tuyết Nhi thì rất nhiều, nhưng người từng thấy qua dung mạo thật của nàng lại ít càng thêm ít. Bọn họ ngây ngốc nhìn đệ nhất mỹ nhân Thiên Huyền, tâm thần dường như bị trói chặt, không cách nào dứt ra… Nữ hài trong tầm mắt, dung nhan đã không phải là ngôn ngữ thế gian có thể hình dung, cho dù là họa sư tài giỏi nhất thế gian cũng không thể họa ra được nửa phần phong vận của nàng, thậm chí ngay cả trong giấc mộng cũng không thể ảo tưởng ra được phong thái tuyệt thế như vậy.

Thán phục, ngây dại, hâm mộ, nghẹt thở… Bất kỳ ai khi nhìn thấy dung mạo thật của Phượng Tuyết Nhi đều không còn chút nghi ngờ nào về danh xưng đệ nhất mỹ nhân. Nhưng khi nghĩ đến Vân Triệt đang đứng bên cạnh nàng, tất cả những ảo tưởng không an phận cùng lòng đố kỵ đều bị dập tắt không thương tiếc. Không ít người phải khó khăn lắm mới định thần lại, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thêm, chỉ sợ mình sẽ thất thố mất hồn.

Thân là huynh trưởng của Phượng Tuyết Nhi, ngay cả Phượng Hi Minh cũng rất ít khi được thấy dung mạo nàng sau lớp khăn che. Hắn trợn trừng hai mắt, chăm chú nhìn Phượng Tuyết Nhi, ánh mắt tham lam đến cực độ, hai tay siết chặt, nội tâm co thắt lại trong thống khổ tột cùng. Nếu là trước Ma Kiếm Đại Hội, hắn sẽ không tiếc bất cứ giá nào để điên cuồng giành lấy, nhưng đối mặt với Vân Triệt bây giờ, chút lý trí còn sót lại khiến hắn như bị đóng đinh tại chỗ, tất cả thống khổ và căm hận chỉ có thể nén chặt trong lòng.

Sau khi Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi xuất hiện, dĩ nhiên là một loạt lễ nghi phiền phức nối tiếp. Vân Triệt tuy trong lòng không thích, nhưng vẫn phối hợp tất cả — hắn không muốn Phượng Tuyết Nhi phải chịu bất kỳ thiếu sót nào.

- Triệt Nhi, mẫu phi của Tuyết Nhi mất sớm. Chuỗi ngọc này là vật mẫu phi của nó trước lúc lâm chung đã đặt vào tay ta, muốn ta tự tay giao cho người mà Tuyết Nhi ưng thuận. Những năm này, ta luôn mang nó theo bên mình, chưa từng rời khỏi.

Phượng Hoành Không nhẹ nhàng nắm chuỗi ngọc trong tay, sau một lúc lâu mới luyến tiếc đưa nó cho Vân Triệt:

- Từ lúc Tuyết Nhi mười ba tuổi, ta đã vô số lần nghĩ đến đại sự cả đời của nó. Nhưng bất luận thế nào, điều quan trọng nhất chính là người đó phải ở rể Phượng Hoàng Thần Tông, tuyệt không thể để Tuyết Nhi gả ra ngoài. Hiện tại, ta đem chuỗi ngọc này và cả Tuyết Nhi chính thức giao cho ngươi, nhưng… ta sẽ không yêu cầu ngươi ở rể Phượng Hoàng Thần Tông, cũng sẽ không yêu cầu ngươi phải làm gì cho Phượng Hoàng Thần Tông, chỉ cầu ngươi đối xử tốt với Tuyết Nhi, không để nữ nhi của ta phải chịu bất kỳ oan ức nào… Như vậy là đủ rồi. Mẫu phi của Tuyết Nhi trên trời có linh, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy an ủi phần nào.

Phượng Hoành Không tổ chức đại yến đính hôn kinh động toàn cõi Thiên Huyền lần này, đích thực là vì muốn mượn uy danh của Vân Triệt để lập uy cho Phượng Hoàng Thần Tông, đồng thời giải trừ nguy cơ to lớn vẫn luôn tiềm tàng. Nhưng Vân Triệt nhận ra, mấy câu nói này của Phượng Hoành Không đều xuất phát từ tận đáy lòng — vào thời khắc này, hắn chỉ là một người cha của Tuyết Nhi.

- Ngươi yên tâm, cho dù phải mất mạng, ta cũng sẽ không để Tuyết Nhi chịu bất kỳ oan ức nào.

Phượng Hoành Không khẽ gật đầu, có được câu nói này, đối với hắn mà nói, đã đủ rồi.

Trong sảnh điện, Tử Cực tự đáy lòng than thở:

- Tuyết công chúa và Vân cung chủ, hai người trẻ tuổi ưu tú nhất hiện nay, bất luận là tướng mạo, tư chất hay tu vi, đều không ai có thể sánh bằng, quả thực là một đôi trời sinh đất tạo.

Tử Cực vừa mở lời, những tiếng phụ họa lập tức vang lên liên tiếp.

- Trên thế gian này, người có thể xứng với Vân cung chủ chỉ có Tuyết công chúa. Ngược lại, người có thể xứng với phong thái Phượng Hoàng, dáng vẻ khuynh thành của Tuyết công chúa cũng chỉ có Vân cung chủ mà thôi.

- Thật khiến người ta cảm thán.

- Phượng Hoàng tông chủ, bây giờ định luôn hôn kỳ đi, chúng ta cũng sớm chuẩn bị cho ngày đại hỷ.

Một tông chủ của tông môn đỉnh cấp thuộc Thần Hoàng Quốc lớn tiếng hô.

Tại đại yến đính hôn mà định ra hôn kỳ vốn là chuyện đương nhiên, nhưng đây lại là điều khó xử của Phượng Hoành Không. Nếu không bắt buộc Vân Triệt ở rể Phượng Hoàng Thần Tông, vậy thì hôn kỳ đương nhiên phải do nhà trai quyết định. Mà phụ mẫu của Vân Triệt lại không có mặt ở đây, hơn nữa thân thế của họ lại là điều cấm kỵ không thể nhắc đến…

Phượng Hoành Không lập tức cất tiếng cười lớn, mạnh mẽ giơ tay hô to:

- Hôm nay các vị ở đây đều là khách quý của Phượng Hoàng Thần Tông, xin mời các vị thỏa thích ăn uống, vạn chớ câu nệ!

Kít… Quác——

Những tiếng phượng hót khi thì trầm thấp, khi lại cao vút đột ngột vang vọng khắp bầu trời Phượng Hoàng Thành. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, thấy mấy ngàn đệ tử Phượng Hoàng toàn thân bùng cháy Phượng Hoàng Hỏa Diễm phóng lên trời cao, hội tụ thành chín mươi chín con Viêm Phượng bay lượn, tưới xuống ánh lửa nóng rực cùng phượng hoàng thiên uy giữa lòng Phượng Hoàng Thành.

“Ha ha ha ha,” Phượng Hoành Không cười to nói:

- Phượng Ảnh Thiên Vũ đã bắt đầu, mời chư vị thưởng thức, mặc sức uống rượu, không say không về!

Trong ngoài đại điện đồng thời hưởng ứng, khung cảnh tức khắc trở nên vô cùng náo nhiệt, tiếng cười nói, cạn chén cạn ly vang lên như sóng triều hết đợt này đến đợt khác.

Nhìn đại điện ồn ào náo động, lòng Phượng Hoành Không vẫn không thể bình ổn. Trong lòng tuy rằng không thể hoàn toàn xóa tan mối thù Vân Triệt giết con trai mình, nhưng đồng thời, hắn lại tin tưởng với tâm tính của Vân Triệt, chắc chắn sẽ không bạc đãi Tuyết Nhi.

Coi như nữ nhi đã tìm được bến đỗ tốt nhất, lại là tình cảm chân thành, đồng thời cũng vì điều này mà Phượng Hoàng Thần Tông một bước lên mây, trở thành một thế lực mà ngay cả Tứ Đại Thánh Địa cũng không dám đắc tội… Thậm chí Thiên Uy Kiếm Vực còn phải nịnh bợ.

Phải chăng đây chính là sự che chở của Viễn Cổ Phượng Hoàng Thần, đã giúp họ từ cảnh nguy nan ngày đêm lo lắng, lập tức bước lên đỉnh cao.

Rượu quá ba tuần, không khí đại yến cũng càng thêm sôi động, màn biểu diễn Phượng Ảnh Thiên Vũ cũng đã đến cao trào, khắp trời đều là Xích Viêm Phượng Minh, toàn bộ bầu trời dường như bắt đầu rực cháy. Phượng Hoành Không đi tới bên cạnh Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi:

- Triệt Nhi, Tuyết Nhi, sắp đến giờ rồi, theo ta đi chúc rượu. Còn về ngày đại hôn của các con… Triệt Nhi, việc này vẫn nên hỏi ý kiến cha mẹ con, hôm nay không cần vội. Chờ…

Ầm!!!!

Một tiếng nổ vang bất thường đột nhiên truyền đến từ bầu trời, khiến không gian rung chuyển dữ dội. Không khí đại yến vốn đang náo nhiệt nhất thời ngưng đọng, đồng thời, một chuỗi tiếng kêu thảm thiết cũng theo sát vang lên, những đệ tử Phượng Hoàng đang bay lượn trên không trung toàn bộ đều mang theo ngọn lửa phượng hoàng đang lụi tàn mà rơi thẳng từ trên không trung xuống.

- Kẻ nào! Lại dám xông vào Phượng Hoàng Thành!!

Mấy chục đệ tử Phượng Hoàng rống lên kinh thiên động địa.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Phượng Tuyết Nhi gấp gáp hỏi.

- Ta đi xem sao.

Phượng Hoành Không vừa định lao ra ngoài điện, bỗng dưng, ánh sáng xung quanh đột nhiên trở nên sáng hơn mấy phần, một luồng gió nóng rực cũng từ phía trên ập tới. Tất cả mọi người trong điện theo bản năng ngẩng đầu, và ngay sau đó, ai nấy đều ngẩn ra tại chỗ.

Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi vốn bị che khuất bởi mái vòm nay lại thấy rõ những ngọn lửa tàn đang tan tác… Mái vòm của Phượng Hoàng đại điện đã hoàn toàn biến mất!

Bước chân Phượng Hoành Không dừng lại, Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi cũng đều lộ vẻ kinh ngạc… Những người có thể vào Phượng Hoàng đại điện đều là nhân vật có địa vị cực cao. Bốn vị thánh chủ, mười hai chân nhân của Thánh Vực, bảy tôn giả của Hải Điện, năm thần sứ của Thần Cung đều có mặt, nhưng không một ai cảm nhận được mái vòm khổng lồ ấy đã biến mất như thế nào.

Giống như trong nháy mắt đã bị hút vào hư không một cách vô thanh vô tức.

- Đây là… xảy ra chuyện gì? Đã xảy ra chuyện gì!

Bầu không khí của Phượng Hoàng Thành đột nhiên thay đổi, một luồng khí tức vô cùng bất an không biết từ đâu ập đến, bao phủ trong lòng mỗi người. Các đệ tử Phượng Hoàng phụ trách thủ vệ toàn bộ đều được điều động, mỗi người đều tập trung tinh thần cảnh giác, nhìn về phía không trung.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, tiếng gió nhẹ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng những ngọn lửa phượng hoàng tàn lụi đầy trời lại như bị một cơn cuồng phong quét sạch, trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi.

Theo những ngọn lửa tàn tiêu tán, một bóng người nữ tử xuất hiện trên bầu trời Phượng Hoàng Thành, kèm theo một luồng u hương kỳ dị thoang thoảng trong không khí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!