Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 842: CHƯƠNG 841: BÊN BỜ SINH TỬ

Thần Đạo Lực này của Tiểu Yêu Hậu là dùng tính mạng để đánh đổi. Hậu quả của việc bùng nổ toàn bộ viêm lực là tuổi thọ vốn đã chẳng còn bao nhiêu của nàng lại một lần nữa bị rút ngắn. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, nàng quyết không lựa chọn cách này. Nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, khi sát khí và phẫn nộ đã lên đến đỉnh điểm, còn Vân Triệt thì có thể đối mặt với cái chết bất cứ lúc nào, nàng đâu còn bận tâm đến hậu quả gì nữa.

Trước đó, ba Thánh Chủ hợp lực vẫn có thể chống lại Tiểu Yêu Hậu, thậm chí còn chiếm chút ưu thế. Nhưng khi viêm lực của nàng bùng nổ toàn diện, chỉ trong nháy mắt, Hoàng Cực Vô Dục đã bị đánh cho tan tác ngay trong lần đối mặt đầu tiên, còn Dạ Mị Tà thì bị chặt đứt một cánh tay.

Khúc Phong Ức lập tức kinh hãi sững sờ tại chỗ, toàn thân cứng đờ, không dám tiến lên thêm nửa bước. Cánh tay bị chém đứt của Dạ Mị Tà bị Kim Ô Viêm nuốt chửng hoàn toàn, còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị thiêu thành tro bụi, tan biến không còn dấu vết.

Ầm!!

Mặt đất bên cạnh Dạ Mị Tà nổ tung, Hoàng Cực Vô Dục bay vút lên trời, một tay tóm lấy Dạ Mị Tà, dập tắt ngọn lửa Kim Ô đang lan trên người hắn, rồi hét lớn một tiếng: "Đi!". Cả hai dốc toàn bộ tốc độ, cùng Khúc Phong Ức bỏ chạy thục mạng như tên bắn.

Tiểu Yêu Hậu vừa định đuổi theo, phía sau bỗng truyền đến giọng nói vui mừng của Phượng Tuyết Nhi:

- Vân ca ca, huynh… huynh tỉnh rồi!!

Thân hình Tiểu Yêu Hậu khựng lại, bóng hình khẽ lướt, đã quay về bên cạnh Vân Triệt.

Huyền khí Tiểu Yêu Hậu vừa truyền vào cơ thể hắn dường như đã có tác dụng, dù khí tức sinh mệnh của Vân Triệt vẫn yếu ớt không tả nổi, nhưng lúc này mắt hắn đã hé mở, ánh mắt mờ mịt, không có tiêu cự.

- Thải Y… là nàng… sao?

Vân Triệt mấp máy đôi môi khô khốc, phát ra âm thanh yếu ớt như tiếng muỗi kêu. Hắn đã khôi phục được một chút ý thức, mở mắt ra nhưng trước mắt chỉ là một mảng tối đen. Trong cơ thể cảm nhận được khí tức Kim Ô ấm áp, giúp hắn biết rằng Tiểu Yêu Hậu đã đến bên cạnh mình.

- Đừng nói gì cả.

Tiểu Yêu Hậu một tay điểm vào mi tâm hắn, tay kia đặt lên lồng ngực đã vỡ nát không thành hình của hắn, Kim Ô nguyên lực tinh khiết nhất cuồn cuộn không ngừng truyền vào cơ thể hắn… Thế nhưng, khí tức của nàng lại không tài nào tìm được tâm mạch của hắn.

Bởi vì tâm mạch của hắn đã hoàn toàn vỡ nát.

Với người thường mà nói, ngũ tạng và tâm mạch đều nát vụn mà vẫn chưa chết ngay, thậm chí còn miễn cưỡng khôi phục được một chút ý thức, đã là một kỳ tích không thể tưởng tượng nổi.

- Vô dụng thôi… chỉ… lãng phí… nguyên khí của nàng…

Ngón tay Vân Triệt khẽ run, tựa như muốn giãy giụa. Hắn hiểu rõ nhất sức mạnh của Tiểu Yêu Hậu, nói là nàng đang truyền nguyên lực cho hắn, chi bằng nói là nàng đang liều mạng dùng tính mạng của mình để đổi lấy mạng cho hắn. Nhưng tình trạng hiện giờ khiến hắn không tài nào ngăn cản được. Hắn chậm rãi nhắm đôi mắt mà dù có mở to cũng chẳng thể nhìn rõ vật gì, cay đắng nói:

- Trước đây… bất kể vết thương nặng đến đâu… chỉ cần còn một hơi thở… ta đều tin chắc mình nhất định có thể sống lại…

- Nhưng lần này… ta e là… thật sự…

- Vân ca ca! Huynh không sao đâu… nhất định sẽ không sao đâu!

Phượng Tuyết Nhi liều mạng lắc đầu, nước mắt lưng tròng ngắt lời hắn.

Một lớp kim diễm nhàn nhạt nổi lên trên người Vân Triệt, Tiểu Yêu Hậu thu tay về, nhẹ giọng nói:

- Đừng nói nhiều để lãng phí tinh thần. Nhân lúc ngươi vẫn còn ý thức, lập tức gọi Thái Cổ Huyền Chu ra, sau đó chúng ta cùng về Huyễn Yêu Giới. Ta sẽ đưa ngươi đi tìm Kim Ô Thánh Thần, vị thần linh đó toàn năng, nhất định sẽ có cách cứu ngươi.

- Được…

Nếu trên đời này thật sự có thứ gì đó cứu được hắn, thì chỉ có thể là Kim Ô Hồn Linh. Mà cho dù không phải vì lý do này, hắn cũng không thể tiếp tục ở lại Thiên Huyền Đại Lục:

- Phải đưa… cả gia gia… và mọi người…

Vân Triệt nói ra mỗi một chữ đều vô cùng khó khăn. Hắn cố gắng ngưng thần, theo một trận không gian rung chuyển, Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện, sau đó theo ý chí của Vân Triệt đưa ba người vào thế giới bên trong rồi biến mất.

——————————————

Hoàng Cực Vô Dục, Khúc Phong Ức mang theo Dạ Mị Tà một đường lao nhanh. Ba Thánh Chủ đường đường là bá chủ một phương lại sợ hãi đến thế, chạy một mạch mấy trăm dặm, xác nhận Tiểu Yêu Hậu không đuổi theo mới dám chậm lại rồi dừng hẳn, nhưng trong lòng vẫn còn sợ hãi không thôi.

- Người kia… thật sự là Tiểu Yêu Hậu sao?

Khúc Phong Ức nghi ngờ nói. Bên cạnh nàng, Dạ Mị Tà đang chữa thương, gương mặt đau đớn đến vặn vẹo. Hắn vẫn không thể chấp nhận được việc mình, một kẻ vốn tự cho là thiên hạ vô địch, lại bị người ta chặt đứt một cánh tay, trở thành Thiên Quân độc tí.

- Ta cũng không dám tin.

Hoàng Cực Vô Dục sắc mặt âm trầm:

- Nhưng hỏa diễm nàng ta sử dụng rõ ràng là Kim Ô Viêm. Trên đời này có thể phóng ra Kim Ô Viêm đến trình độ đó, chỉ có thể là Tiểu Yêu Hậu của Huyễn Yêu Giới! Hít… Yêu Hoàng trăm năm trước bỏ mạng rõ ràng là cường giả mạnh nhất Huyễn Yêu Giới, nhưng thực lực cũng kém hơn bất kỳ ai trong bốn người chúng ta, sao thực lực của Tiểu Yêu Hậu lại có thể mạnh đến mức này!

Điều khiến hắn không thể không kinh sợ chính là, thực lực mà Tiểu Yêu Hậu bộc phát vào phút cuối, rõ ràng còn vượt qua cả Dạ Mộc Phong lúc bạo tẩu ngàn năm trước!

- Không… chắc chắn không thể nào.

Khúc Phong Ức suy nghĩ một lúc, vẫn lắc đầu:

- Hải Điện của ta trăm năm trước từng bí mật cài cắm nội gián ở Yêu Hoàng Thành, theo tin tức bọn họ truyền về, huyền lực của Tiểu Yêu Hậu cao nhất cũng không vượt qua Quân Huyền Cảnh cấp sáu. Người kia, tuyệt đối không thể là Tiểu Yêu Hậu.

Nói rồi, Khúc Phong Ức bỗng nghĩ đến điều gì, thấp giọng nói:

- Có điều, tin tức cuối cùng mà nội gián của chúng ta ở Yêu Hoàng Thành truyền về là từ một năm rưỡi trước. Lẽ nào sau đó đã xảy ra biến cố gì lớn? Cũng không đúng! Cho dù thiên tư của Tiểu Yêu Hậu có cao gấp mười lần, cũng không thể nào có thực lực tăng tiến đến mức phi thường như vậy trong thời gian ngắn được.

- Haizz… - Hoàng Cực Vô Dục thở dài một hơi: - Vẫn luôn tự xưng là thiên hạ vô địch. Vậy mà chỉ trong vòng mười mấy ngày, đầu tiên là yêu nữ áo đỏ, bây giờ lại xuất hiện thêm một người nắm giữ Kim Ô Viêm. Xem ra mấy ngàn năm đạo hạnh của ta, cuối cùng vẫn chỉ là ếch ngồi đáy giếng. Nhưng cũng may, nàng ta không giống yêu nữ áo đỏ kia, nếu tập hợp lực lượng của các Thánh Địa, cũng không phải là không thể đối phó.

Hoàng Cực Vô Dục trầm ngâm một phen, bỗng nhiên nói:

- Xem ra, chuyện này chúng ta nên đi hỏi Hiên Viên Vấn Thiên. Hắn nếu đã biết rõ mọi bí mật trên người Vân Triệt, chắc chắn cũng biết rất nhiều chuyện khác. Từ miệng hắn, có thể trực tiếp đoán ra người kia rốt cuộc có phải là Tiểu Yêu Hậu hay không… Có điều, bất kể là phải hay không, chúng ta đều nên cẩn thận rồi.

————————————

Thái Cổ Huyền Chu không đi về phía Huyễn Yêu Giới, mà dưới sự dẫn dắt ý chí của Vân Triệt, đã quay trở lại Lưu Vân Thành.

- Nơi này là Lưu Vân Thành, nơi Vân ca ca sinh ra.

Ôm Vân Triệt bước ra khỏi Thái Cổ Huyền Chu, Phượng Tuyết Nhi khẽ giới thiệu với Tiểu Yêu Hậu. Đối với Tiểu Yêu Hậu, nàng vẫn luôn rất tò mò, bây giờ cuối cùng cũng được gặp mặt, nhưng lại trong lúc tâm trạng tồi tệ nhất. Toàn bộ tâm trí đều đặt trên người Vân Triệt, thậm chí còn không có tâm trạng quan sát nàng kỹ hơn.

- …

Tiểu Yêu Hậu khẽ đảo mắt nhìn bốn phía. Ngay lập tức, nàng cảm nhận được khí tức của Thiên Hạ Đệ Nhất trong tầm mắt.

Bỗng nhiên nhìn thấy Tiểu Yêu Hậu, Thiên Hạ Đệ Nhất con ngươi co rụt lại, kinh hãi đến mức suýt nữa ngã nhào từ trên không. Vô cùng khiếp sợ và hoảng hốt, Thiên Hạ Đệ Nhất gần như quên cả cách phi hành, loạng choạng bay tới trước mặt Tiểu Yêu Hậu:

- Thiên Hạ Đệ Nhất cung nghênh Tiểu Yêu…

Lời còn chưa dứt, mùi máu tanh nồng nặc khiến ánh mắt hắn rơi vào Vân Triệt trong lòng Phượng Tuyết Nhi. Tức thì, sắc mặt hắn đại biến, không còn bận tâm đến hành lễ, thân hình nhoáng lên lao tới:

- Vân huynh đệ! Vân huynh đệ sao rồi? Xảy ra chuyện gì!?

- Thiên Hạ đại ca, - Phượng Tuyết Nhi thét lên thê lương: - Mau đưa Tiêu gia gia tới, Vân ca ca sẽ đưa chúng ta về Huyễn Yêu Giới.

- Mau đi!

Tiểu Yêu Hậu lạnh giọng ra lệnh.

- …Ta biết rồi!

Thiên Hạ Đệ Nhất không hỏi thêm, nhanh chóng quay trở lại đại viện Tiêu Môn.

Khi Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu từ trên không đáp xuống, Thiên Hạ Đệ Nhất cũng đã đưa Tiêu Liệt, Tiêu Linh Tịch cùng vợ chồng Tiêu Vân vọt ra.

- Tiểu Triệt… Tiểu Triệt!!

Nhìn thấy bóng người máu me khắp mình trong lòng Phượng Tuyết Nhi, Tiêu Linh Tịch sững sờ, rồi gần như ngay lập tức tinh thần sụp đổ, khóc lớn nhào tới.

- Đừng tới gần hắn!

Tiểu Yêu Hậu khẽ vung tay, một luồng kình phong rắn chắc đẩy Tiêu Linh Tịch ra. Kim Ô Hỏa Diễm trên người Vân Triệt dùng để khóa lại chút nguyên khí cuối cùng không làm Phượng Tuyết Nhi bị thương, nhưng tuyệt đối đủ để khiến Tiêu Linh Tịch chạm vào là chết ngay.

- Xảy ra chuyện gì… Là ai… Là ai đã hại đại ca!

Tiêu Vân sắc mặt trắng bệch, giọng nói run rẩy.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đúng rồi… Sư phụ của Vân đại ca đâu? - Thiên Hạ Đệ Thất hoảng sợ nói.

- Ta không biết… Ta thật sự không biết. - Phượng Tuyết Nhi rưng rưng lắc đầu: - Ta còn không thấy rõ là ai đã làm Vân ca ca bị thương, huynh ấy bỗng nhiên cứ như vậy…

- Tuyết Nhi, tiểu cô… đừng khóc…

Vân Triệt vẫn duy trì ý thức, phát ra tiếng an ủi cực kỳ yếu ớt:

- Theo ta… cùng… về… Huyễn…

Giọng Vân Triệt yếu dần, rồi im bặt, đôi mắt vốn đang cố gắng hé mở cũng vô lực khép lại.

- …

Đôi môi Tiểu Yêu Hậu khẽ mấp máy, nàng thấy ý thức của Vân Triệt dần tan biến, Thái Cổ Huyền Chu mà hắn điều khiển bằng ý chí cũng biến mất theo.

- Tiểu Triệt!!

Gương mặt nhỏ nhắn của Tiêu Linh Tịch sợ hãi đến càng thêm trắng bệch. Trước đây Vân Triệt từng gặp vô số hiểm cảnh, thậm chí có tin đã qua đời, nhưng nàng đều chỉ nghe nói chứ chưa từng tận mắt chứng kiến. Lần này, nàng lại trơ mắt nhìn Vân Triệt toàn thân đẫm máu, lồng ngực gần như đã nát bét, nàng bật khóc nức nở:

- Tiểu Triệt… ngươi tỉnh lại đi, ngươi mau tỉnh lại… Hu hu… Ta cầu xin ngươi đừng xảy ra chuyện gì…

- Câm miệng!!

Một tiếng quát lạnh lẽo và uy nghiêm khiến tiếng khóc của Tiêu Linh Tịch ngừng bặt. Gương mặt Tiểu Yêu Hậu vẫn lạnh như băng, không chút cảm xúc. Uy thế đế vương của nàng ngay cả đám Đế Quân ở Yêu Hoàng Thành còn phải câm như hến, huống hồ là người thường.

- Ngươi có khóc đến chết, cũng chẳng giúp ích gì cho vết thương của hắn! Có sức mà khóc, sao không nghĩ cách cứu hắn đi.

Giọng nói lạnh như băng của Tiểu Yêu Hậu khiến cả không khí Lưu Vân Thành như ngưng đọng.

- Ta…

Tiêu Linh Tịch cắn môi, toàn thân run rẩy bất lực.

Thiên Hạ Đệ Thất vội đỡ lấy Tiêu Linh Tịch, nhẹ giọng an ủi:

- Tiểu cô, nàng chính là Tiểu Yêu Hậu mà chúng ta thường xuyên nhắc tới. Ở Huyễn Yêu Giới, nàng giống như Thần Minh trong mắt mọi người, lại còn là thê tử của Vân đại ca, nhất định sẽ có cách. Hơn nữa… hơn nữa ta tuyệt đối không tin, người lợi hại như Vân đại ca lại có thể gục ngã như vậy.

- Phải lập tức trở về Huyễn Yêu Giới.

Tiểu Yêu Hậu nhìn về phía trước, tựa như đang tự lẩm bẩm. Tình trạng của Vân Triệt như thế này, hy vọng duy nhất nàng có thể nghĩ đến chính là Kim Ô Hồn Linh.

Tiêu Vân bứt rứt vò đầu, bỗng ngẩng phắt lên, gấp gáp hỏi:

- Tiểu Yêu Hậu, người đến Thiên Huyền Đại Lục, có phải là dùng Đoạn Không Hoàn không?

Là thiếu chủ Vân gia, Tiêu Vân tự nhiên biết đến sự tồn tại của Đoạn Không Hoàn. Hơn hai mươi năm trước, vợ chồng Vân Khinh Hồng chính là dựa vào Đoạn Không Hoàn để qua mặt Tứ Đại Thánh Địa mà đến được Huyễn Yêu Giới.

- Phải. - Tiểu Yêu Hậu khẽ gật đầu: - Nhưng, ta vội vã đến đây, chỉ truyền vào đủ sức mạnh để đến Vân gia, không có dư lực để quay về. Vốn định dùng huyền chu của Vân Triệt để trở về, nhưng huyền chu rõ ràng phụ thuộc vào ý thức của hắn, hắn mất đi ý thức, người ngoài căn bản không thể sử dụng.

- Vậy… vậy phải làm sao bây giờ? - Phượng Tuyết Nhi hoảng hốt tột độ. Với thương thế của Vân Triệt, mỗi một giây kéo dài là một phần hy vọng cuối cùng lại lụi tàn.

Kim Ô Hỏa Diễm trên người Vân Triệt phản hồi lại cho Tiểu Yêu Hậu, khiến nàng biết rõ thương thế của Vân Triệt đáng sợ đến mức nào, mỗi một giây hắn còn tồn tại đều là một kỳ tích phá vỡ lẽ thường.

Duy trì được một tia sinh khí cuối cùng đã là kỳ tích gian nan, muốn hắn khôi phục ý thức lần nữa trước khi thật sự tắt thở, quả thật còn khó hơn lên trời.

Tiểu Yêu Hậu lặng lẽ đứng đó, ánh mắt trống rỗng, mọi màu sắc, âm thanh của thế gian đều trôi dạt ra ngoài ý thức của nàng. Trạng thái này kéo dài rất lâu, nàng cuối cùng mới lên tiếng:

- Nơi nào có Hỏa Nguyên Tố, hoặc Băng Nguyên Tố cực kỳ đậm đặc và tinh khiết?

- Cái này…

Tiêu Vân vò đầu cố gắng suy nghĩ, nhưng hắn trở về Thiên Huyền Đại Lục thời gian quá ngắn, lại ít khi rời khỏi Lưu Vân Thành, hiểu biết về đại lục này chủ yếu là nghe Vân Triệt hoặc Tiêu Liệt kể lại. Vấn đề này đối với hắn quá khó, suy nghĩ hồi lâu, ngập ngừng nói:

- Nơi có Hỏa Nguyên Tố… chắc là núi lửa… nhưng để tinh khiết thì có chút…

- Ta biết một nơi!! - Phượng Tuyết Nhi bỗng nói: - Ở Băng Vân Tiên Cung, có một nơi gọi là Băng Vân Hàn Đàm. Vân ca ca từng nói, đó là trung tâm của Băng Cực Tuyết Vực, là nơi có hàn khí nặng nhất Thương Phong Quốc, thậm chí có thể nói là nặng nhất toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục.

Tiểu Yêu Hậu quay mặt sang, tay áo vung lên, một luồng gió không mấy dịu dàng cuốn tất cả mọi người lên không trung:

- Lập tức chỉ phương hướng cho ta

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!