Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 853: CHƯƠNG 852: LẶP LẠI CHIÊU CŨ

- A…

Phượng Tuyết Nhi bị câu hỏi làm cho ngẩn người, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

- Trả lời câu hỏi của bản tôn, ngươi còn là xử nữ không?

Linh hồn Kim Ô nghiêm giọng lặp lại:

- Đáp án của câu hỏi này lại liên quan đến việc có cứu được Vân Triệt hay không.

Đối với hai nàng mà nói, những người vốn đã rơi vào tuyệt vọng, câu nói này của linh hồn Kim Ô không khác gì sấm sét giữa trời quang. Tiểu Yêu Hậu lập tức xoay người, Phượng Tuyết Nhi đang mơ màng cũng bừng tỉnh, nàng mấp máy đôi môi mềm mại, sốt ruột đến mức chỉ biết gật đầu lia lịa:

- Ta… Ta… Là…

Tuy Phượng Tuyết Nhi gần như là một tờ giấy trắng trong chuyện nam nữ, nhưng nàng vẫn hiểu rõ hàm nghĩa của hai chữ “xử nữ”.

- Ha ha ha ha ha…

Câu trả lời của Phượng Tuyết Nhi khiến linh hồn Kim Ô đột nhiên phá lên cười, tiếng cười mênh mông mãnh liệt, trái ngược hẳn với vẻ nặng nề và áp lực trước đó:

- Vân Triệt kia kế thừa huyết mạch Long Thần, lại kiêm cả Kim Ô viêm, dương khí trong cơ thể vô cùng cường thịnh. Mà ngươi thiên tư quốc sắc, lại có vẻ đã tình sâu nghĩa nặng với hắn, vậy mà hắn lại chưa từng chạm vào ngươi, quả thật vô cùng kỳ lạ!

Tiểu Yêu Hậu: “…”

- Ta…

Gương mặt Phượng Tuyết Nhi đỏ bừng, ấp úng nói:

- Lực lượng trong huyết mạch của ta còn chưa… còn chưa hoàn toàn thức tỉnh… Cho nên không thể… Vân ca ca luôn rất thương yêu ta… Cho nên… cho nên…

- Hừ, thật là hồ đồ!

Linh hồn Kim Ô tức giận nói:

- Nếu ngươi vì nam nhân khác mà mất đi nguyên âm Phượng Hoàng, đúng là sẽ cản trở nghiêm trọng việc thức tỉnh lực lượng huyết mạch của ngươi. Nhưng thể chất của Vân Triệt nào phải nam tử bình thường có thể so sánh! Chỉ riêng huyết mạch Long Thần của hắn thôi cũng đủ khiến thể chất của ngươi xảy ra biến đổi về chất, còn có thể thúc đẩy lực lượng huyết mạch Phượng Hoàng của ngươi thức tỉnh ở mức độ cực lớn.

- Hiện giờ, huyết mạch Phượng Hoàng của ngươi đã thức tỉnh được khoảng bốn thành, nếu cứ duy trì trạng thái này, muốn thức tỉnh hoàn toàn thì cần ít nhất mười lăm năm. Nhưng nếu cùng hắn long phượng song tu, chưa tới ba tháng đã có thể thức tỉnh ít nhất chín thành! Chưa tới nửa năm là có thể thức tỉnh hoàn toàn. Đến lúc đó, lực lượng của ngươi còn vượt xa cả Huyễn Thải Y và linh hồn Phượng Hoàng đã ban huyết mạch cho ngươi. Ba năm sau, ngươi sẽ có khả năng bước vào Thần Đạo, đến một mảnh thiên địa khác!

- Ngươi đã khát vọng lực lượng huyết mạch hoàn toàn thức tỉnh, bên cạnh lại có một lô đỉnh nam tính thượng hạng như vậy mà không biết, ngược lại bỏ gần tìm xa, quả thật nực cười đến cực điểm.

- A…?

Những lời nói kinh thế hãi tục của linh hồn Kim Ô khiến Phượng Tuyết Nhi ngây người tại chỗ, không biết phải làm sao.

- Kim Ô Thánh Thần, ngài vừa nói có cách cứu Vân Triệt, có thật không?

Tiểu Yêu Hậu vội vàng hỏi.

- Hừ, coi như tiểu tử này mạng lớn.

Linh hồn Kim Ô thản nhiên nói:

- Nếu hắn sớm chạm vào nữ nhân Phượng Hoàng này, vậy thì bây giờ hắn chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ. Kẻ bị thương dương khí nặng như hắn, đối mặt với một nữ nhân Phượng Hoàng dung mạo khuynh quốc lại chung tình với mình mà có thể kiềm chế được như vậy, cũng thật không dễ dàng. Cứ thế, hắn cũng tự mình nhặt về một cái mạng.

Đồng tử màu vàng đỏ giữa không trung mở lớn, chiếu xuống ánh lửa càng thêm nồng đậm:

- Hiện giờ có một phương pháp có thể cứu được hắn. Hơn nữa không chỉ giúp thương thế của hắn khỏi hẳn, mà còn có thể khiến tu vi của hắn tăng vọt trong thời gian ngắn.

- Phương pháp gì!?

Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu đồng thanh kêu lên, niềm vui sướng tột cùng như từ địa ngục lên thiên đường này khiến máu trong người các nàng như sôi trào lên vì kích động.

- Bản tôn đã nói nhiều như vậy, các ngươi vẫn chưa hiểu sao? Đương nhiên là nguyên âm Phượng Hoàng của ngươi!

Linh hồn Kim Ô nhìn Phượng Tuyết Nhi nói:

- Về sức hủy diệt, Phượng Hoàng viêm còn kém xa Kim Ô viêm. Nhưng Phượng Hoàng viêm có một năng lực tinh lọc đặc thù. Trọng thương của Vân Triệt không cách nào hồi phục là vì lực lượng của Thiên Độc Tinh Thần đang chiếm cứ trong cơ thể hắn. Lấy Phượng Hoàng viêm của ngươi mà muốn tinh lọc thứ lực lượng ở cấp bậc cao hơn mình rất nhiều thì đúng là chuyện hoang đường, nhưng nguyên âm Phượng Hoàng của ngươi lại có thể một lần nữa đốt cháy lên “nguyên thủy chi viêm” của Phượng Hoàng trong cơ thể hắn.

- Nó còn có một tên khác –– Niết Bàn viêm!

- Niết Bàn viêm… Ta đã từng nghe Phượng Thần đại nhân nói đến.

Phượng Tuyết Nhi ngơ ngác nói.

- Niết Bàn viêm là thần viêm chỉ Phượng Hoàng mới có, sở hữu lực tinh lọc cực hạn nhất thế gian. Mà cho dù là bản thể Phượng Hoàng, cả đời cũng chỉ có thể đốt cháy hai lần. Một lần là lúc mới sinh, một lần là để trùng sinh. Nếu như trước khi trùng sinh mà cưỡng ép đốt cháy, vậy lúc chết đi sẽ không thể niết bàn trùng sinh.

- Niết Bàn viêm vốn không thể bùng cháy trên người thường, nhưng ngươi lại khác.

Tuy linh hồn Kim Ô bài xích Phượng Hoàng viêm, nhưng đối với Phượng Tuyết Nhi, nó lại có hứng thú và kinh ngạc sâu sắc:

- Bởi vì ngươi không chỉ đơn thuần là người kế thừa huyết mạch Phượng Hoàng, mà còn kế thừa toàn bộ linh hồn Phượng Hoàng! Nguyên âm Phượng Hoàng của ngươi hoàn toàn đủ để đốt lên một luồng Niết Bàn viêm yếu ớt.

- Tuy yếu ớt, e rằng chỉ tồn tại trong nháy mắt, nhưng cũng đủ để xua tan lực lượng Thiên Độc Tinh Thần trên người hắn!

Giọng linh hồn Kim Ô lại chuyển:

- Chỉ có điều như vậy, tương lai nếu ngươi chết đi, sẽ không thể niết bàn trùng sinh. Thân thể Phượng Hoàng vốn có hai mạng sống, sẽ trở nên giống như người thường, chỉ còn lại một mạng.

- Vậy ta… ta phải làm thế nào? Phải làm thế nào mới có thể cứu được Vân ca ca?

Phượng Tuyết Nhi hoàn toàn không để tâm đến việc bản thân sẽ mất đi thứ gì, nếu có thể cứu Vân Triệt, dù phải trả bất cứ giá nào nàng cũng sẽ không do dự. Tuy nàng đã mơ hồ đoán được điều gì đó, nhưng hiểu biết của nàng về chuyện nam nữ chỉ giới hạn ở những hành động thân mật mà Vân Triệt thường làm với nàng, ngoài ra, ngay cả lờ mờ cũng không tính, hoàn toàn không biết mình nên làm gì.

- Bây giờ không biết phải làm thế nào cũng không sao, bên cạnh ngươi không phải có người có thể dạy ngươi sao!

Linh hồn Kim Ô nói với giọng có chút trêu chọc.

- A?

Phượng Tuyết Nhi khẽ kêu một tiếng, Tiểu Yêu Hậu thì lại hơi sững sờ.

- Ngươi chưa trải sự đời, tự nhiên không hiểu. Còn Huyễn Thải Y, ngày đó ngươi không thầy tự thông, chủ động như vậy, sau khi thành hôn với Vân Triệt lại càng ngày đêm triền miên, sớm đã am hiểu sâu sắc đạo lý này. Phượng Tuyết Nhi nên làm thế nào, cứ để ngươi dạy nàng, giúp đỡ nàng… Huống chi, người nàng ấy cứu cũng là nam nhân của ngươi!

“!@$%…” Đôi môi Tiểu Yêu Hậu khẽ hé mở, gương mặt vốn luôn lạnh lùng đến mức gần như vô cảm của nàng lại lộ ra vẻ bối rối hoảng hốt mà ngay cả Vân Triệt cũng chưa từng thấy.

Không khí u ám nặng nề giữa hai nàng bỗng chốc trở nên vô cùng vi diệu, đồng tử của linh hồn Kim Ô chợt lóe lên, hừ nặng một tiếng:

- Hừ, thật phiền phức!

Vù!!

Một vòng lửa đột nhiên bùng lên quanh ba người, bao vây họ vào giữa, sau đó ngọn lửa vút lên, tạo thành một bức tường lửa khổng lồ, bao phủ cả ba người vào trong.

Mà bức tường lửa này, Tiểu Yêu Hậu cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy… Lần trước, nàng và Vân Triệt đã bị linh hồn Kim Ô dùng cách này phong tỏa bên trong… và còn bị hạn định trong vòng hai tháng phải đoạt lấy ít nhất năm trăm lần nguyên dương của hắn mới được ra ngoài.

- Huyễn Thải Y, ngươi hãy tập trung nghe cho kỹ.

Giọng nói nghiêm nghị của linh hồn Kim Ô vang lên bên tai các nàng:

- Nếu muốn cứu Vân Triệt, dựa vào nguyên âm Phượng Hoàng của Phượng Tuyết Nhi đốt lên “Niết Bàn viêm” là có thể xua tan lực lượng của Thiên Độc Tinh Thần, với năng lực tự lành cực mạnh của Vân Triệt, hắn có thể khỏi hẳn trong vòng mấy ngày. Nhưng Phượng Tuyết Nhi không phải là người kế thừa huyết mạch Phượng Hoàng tầm thường, thân thể của nàng gần như có thể so sánh với “thân thể Phượng Thần” chân chính. Vì vậy, nguyên âm Phượng Hoàng của nàng vô cùng quý giá, dù chỉ thất thoát một chút cũng là tổn thất cực lớn không thể bù đắp.

- Mà nếu có thể hấp thụ một cách hoàn hảo nguyên âm Phượng Hoàng của nàng, huyền lực của Vân Triệt chắc chắn sẽ đột phá cực mạnh trong thời gian ngắn, đến lúc đó vượt qua cả ngươi cũng không phải là không có khả năng.

- Kẻ địch mà các ngươi gặp phải có thể khiến ngươi phải thiêu đốt nguyên huyết, với thực lực hiện giờ của Vân Triệt, cho dù khỏi hẳn, một khi gặp phải cũng chắc chắn phải chết. Nếu ngươi không muốn hắn khó khăn lắm mới nhặt về được cái mạng lại một lần nữa chết thảm, thì hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh giúp hắn hấp thụ hoàn hảo nguyên âm Phượng Hoàng của Phượng Tuyết Nhi, đồng thời cũng giúp Phượng Tuyết Nhi nhanh chóng thức tỉnh lực lượng huyết mạch.

- Bức tường này sẽ tồn tại trong ba tháng. Với thân thể Phượng Thần của Phượng Tuyết Nhi, ba tháng sau, nguyên âm Phượng Hoàng của nàng sẽ hoàn toàn tiêu hao hết. Về phần làm thế nào để Vân Triệt hấp thụ hoàn hảo nguyên âm Phượng Hoàng của nàng… Ha, ngươi chắc còn rõ hơn cả bản tôn. Ba tháng sau kết quả sẽ ra sao, tất cả đều trông cậy vào ngươi. Tuyệt đối đừng khiến bản tôn thất vọng.

- Ha ha ha ha ha…

Dường như vì đã làm một việc vô cùng sảng khoái, linh hồn Kim Ô phá lên cười. Sau đó, đôi mắt vàng chợt lóe, bức tường lửa phía dưới lập tức khép kín hoàn toàn, phong tỏa chặt chẽ ba người vào trong.

Trước đây, nó đã cưỡng ép nhốt Tiểu Yêu Hậu và Vân Triệt vào trong kết giới, và không đạt được mục tiêu nó đặt ra thì không thể ra ngoài.

Chưa đầy hai năm sau, nó lại làm một chuyện tương tự. Chỉ có chút khác biệt là lần này nó cưỡng ép phong tỏa ba người, và hạn định không phải là “số lần”, mà là thời gian.

Khác biệt hơn nữa chính là tâm cảnh của nó.

Sau khi ban tặng giọt nguyên huyết Kim Ô cuối cùng và hồn nguyên của mình cho Vân Triệt, sự tồn tại của linh hồn Kim Ô cũng bắt đầu dần tan biến. Trước kia, nó thường xuyên phóng thích linh giác của mình để quan sát Huyễn Yêu Giới, nhưng trong khoảng thời gian gần đây, phần lớn thời gian nó đều chìm trong hôn mê để làm chậm tốc độ tan biến của bản thân.

Dù vậy, chưa tới mười năm nữa, nó cũng sẽ vĩnh viễn biến mất… Kể cả vùng biển tử vong và cả Kim Ô Lôi Viêm Cốc.

- Haizzz.

Sau khi phong tỏa ba người vào trong kết giới, linh hồn Kim Ô không lập tức chìm vào giấc ngủ, nó trầm mặc một lúc lâu, rồi thở ra một tiếng dài nặng nề.

- Thân là một mảnh hồn Phượng Hoàng lưu lại hậu thế, cũng là dấu vết tồn tại cuối cùng, vậy mà nó lại không màng đến tôn nghiêm của thần thú, giao phó toàn bộ bản thân cho một nhân loại nhỏ bé, thật nực cười biết bao. Cùng là linh hồn, cho dù ta có hồn phi phách tán, cũng quyết không làm ra chuyện như vậy…

- Xem ra, nó cũng đã nhận ra khí tức đáng sợ kia, nên mới đưa ra lựa chọn như vậy. Dốc hết tất cả của mình để lưu lại cho thế giới này một phần lực lượng đối kháng và một tia hy vọng mỏng manh đến mức không thể gọi là xa vời…

- Bức tường Hỗn Độn xuất hiện vết nứt… Phía sau đó, rốt cuộc là thứ gì đang rục rịch…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!