Tiêu Vân đang định giới thiệu Băng Vân Tiên Cung cho vợ chồng Vân Khinh Hồng thì đột nhiên nghe Mộ Vũ Nhu nói vậy, hai chân hắn tức thì mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ rạp xuống đất.
Các thiếu nữ Băng Cung cũng đều đỏ bừng mặt ngọc, sững sờ đến nghẹn lời.
Mộ Dung Thiên Tuyết tiến lên trước, cung kính nói:
- Vân gia chủ, Vân phu nhân, chúng ta là đệ tử của Băng Vân Tiên Cung tại Thiên Huyền đại lục. Vân Triệt chính là Cung chủ của chúng ta. Nửa năm trước, Vân Cung chủ đã cứu Băng Vân Tiên Cung trong cơn nguy khốn, lại có ơn tái tạo với tất cả chúng ta. Lần này, cũng vì muốn bảo toàn tính mạng cho mọi người mà ngài ấy đã đưa chúng ta đến đây. Mạo muội làm phiền, trong lòng vô cùng áy náy.
- A?
Vân Khinh Hồng lộ vẻ nghi hoặc, gật đầu:
- Thì ra là thế. Danh xưng Băng Vân Tiên Cung, ta từng nghe Triệt nhi nhắc đến. Chỉ có điều, khi Triệt nhi miêu tả quý cung, nó từng đề cập rằng các vị trước nay chỉ nhận nữ đệ tử, vì sao Triệt nhi lại trở thành Cung chủ của các vị?
- Chuyện này… Nói ra rất dài dòng.
Mộ Dung Thiên Tuyết trịnh trọng đáp:
- Nếu không có Vân Cung chủ, trên đời này đã sớm không còn Băng Vân Tiên Cung.
Tiêu Vân nói:
- Cha, nguyên nhân trong đó, lát nữa con sẽ kể lại kỹ càng cho cha. Trên dưới Băng Vân Tiên Cung có tổng cộng hai ngàn đệ tử, các nàng lần đầu tiên tới Huyễn Yêu Giới, vốn không có nơi nào để đi. Trước khi đại ca trở về, kính xin cha hỗ trợ sắp xếp chỗ ở tạm thời cho họ.
- Ừm, đó là điều đương nhiên.
Vân Khinh Hồng không chút do dự gật đầu. Vân Triệt đã cố ý đưa toàn bộ bọn họ tới Huyễn Yêu Giới, có thể thấy được sự coi trọng của nó đối với Băng Vân Tiên Cung. Hắn thoáng suy nghĩ rồi nhìn Mộ Dung Thiên Tuyết, nói:
- Nếu không chê, trước khi Triệt nhi trở về, các vị tiên tử tạm thời ở lại biệt viện của Vân gia được không? Mặt khác, xin các vị tiên tử yên tâm, ta từng nghe Triệt nhi nói Băng Vân Tiên Cung băng thanh ngọc khiết, không muốn dính dáng đến thế tục phàm trần. Sau đây ta sẽ hạ lệnh, bất cứ ai cũng không được tới gần biệt viện quấy rầy sự thanh tĩnh của các vị. Ngoài Vân gia ra, cũng tuyệt đối không kẻ nào dám cả gan mạo phạm.
Mộ Dung Thiên Tuyết vô cùng cảm kích, liên tục thi lễ:
- Nếu vậy, Mộ Dung Thiên Tuyết cùng các đệ tử Băng Vân Tiên Cung xin tạ ơn Vân gia chủ và Vân phu nhân.
Rầm!!
Một tiếng động lớn vang lên, đại môn Vân gia bị đẩy ra một cách thô bạo, theo sau là một tiếng hét sang sảng:
- Thất Bảo, Thất Bảo!!
- Cha!?
Thiên Hạ Đệ Thất kinh ngạc xen lẫn vui mừng quay người lại, nhìn thấy Thiên Hạ Hùng Đồ đang hùng hổ xông tới.
- Phụ thân.
Thiên Hạ Đệ Nhất vội bước lên bái kiến.
Thiên Hạ Hùng Đồ lại chẳng thèm đếm xỉa đến Thiên Hạ Đệ Nhất, lướt thẳng qua hắn rồi lao về phía Thiên Hạ Đệ Thất, kích động hét lớn:
- Thất Bảo của cha, cuối cùng con cũng về rồi! Con từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ rời xa cha quá ba ngày, lần này đi một lèo hơn nửa năm, làm cha nhớ con chết đi được!!
Thiên Hạ Đệ Thất há hốc miệng, thân hình vụt một tiếng rụt lại, nấp sau lưng Tiêu Vân, khiến Thiên Hạ Hùng Đồ ôm hụt vào khoảng không. Hắn ngây người nhìn con gái trốn sau lưng Tiêu Vân, bi thương nói:
- Mới nửa năm thôi mà... đã... đã không thân với cha nữa rồi...
Tiêu Vân vội vàng giải thích một cách thận trọng:
- Khụ, nhạc phụ đại nhân, thật ra… thật ra Thất muội nàng ấy hiện đang mang thai sáu tháng, cho nên…
- Cái gì!?
Thiên Hạ Hùng Đồ nhảy dựng lên, tiếng gầm to đến mức màng nhĩ Tiêu Vân ong ong.
- Chuyện này… Chuyện này có thật không?
Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu cũng lộ vẻ vui mừng kinh ngạc.
- Đương nhiên là thật.
Thiên Hạ Đệ Nhất tỏ vẻ bất đắc dĩ:
- Cha, nếu vừa rồi lão Thất không tránh ra, có khi cha đã đụng trúng ngoại tôn chưa chào đời của cha rồi đó.
Thiên Hạ Hùng Đồ đưa tay đẩy Tiêu Vân ra, nắm lấy cánh tay Thiên Hạ Đệ Thất:
- Đi! Thất Bảo, mau cùng cha về nhà. Bây giờ con đang có thai, tuyệt đối không thể chạy loạn bên ngoài.
- Về nhà? Con không muốn đâu!
Thiên Hạ Đệ Thất lại rụt người về phía sau:
- Con muốn ở cùng Vân ca ca.
- Cái này… Thằng nhãi con này làm sao chăm sóc tốt cho con được. Bây giờ con đang mang ngoại tôn của cha, lỡ như… lỡ như có sơ suất gì…
Thiên Hạ Hùng Đồ gấp đến độ dựng cả lông mày.
Vân Khinh Hồng vội vàng đứng ra hòa giải:
- Được rồi, Thiên Hạ huynh, huynh đúng là quan tâm quá hóa loạn. Nào có đạo lý nào lại cứng rắn kéo con gái đã gả đi về nhà mẹ đẻ, huống chi Đệ Thất hiện giờ là Vương phi do chính Tiểu Yêu Hậu thừa nhận.
Rầm!!
Lại một tiếng động lớn nữa vang lên, đại môn vừa mới đóng lại của Vân gia lại một lần nữa bị đẩy ra một cách thô bạo. Một tràng cười to kích động, sảng khoái gần như vang vọng khắp toàn bộ Vân gia:
- Ha ha ha ha, Triệt nhi, ông ngoại đến thăm cháu đây!
Mộ Phi Yên dẫn theo ba người con trai là Mộ Vũ Bạch, Mộ Vũ Thanh, Mộ Vũ Không ào ào đi tới, rồi lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ. Ánh mắt Mộ Phi Yên quét vài vòng, lại không thấy bóng dáng Vân Triệt đâu, nhất thời trợn tròn mắt:
- Triệt nhi đâu? Triệt nhi ở đâu? Chẳng lẽ thằng bé không về cùng?
- Cha, cha đừng kích động vội.
Mộ Vũ Nhu khẽ nói:
- Triệt nhi nó đã trở về, chỉ là bị thương, hiện đang ở chỗ Kim Ô Thánh Thần chữa trị, chắc là sẽ sớm…
- Cái gì!!
Râu tóc Mộ Phi Yên dựng đứng cả lên, nộ khí ngút trời bùng nổ:
- Là ai! Là thằng khốn kiếp nào dám làm Triệt nhi bị thương? Nói mau, là ai! Xem lão tử có xé hắn thành trăm mảnh, băm thành thịt vụn không!
- Thôi đi cha.
Mộ Vũ Nhu bĩu môi:
- Có Tiểu Yêu Hậu ở đó, tên khốn làm Triệt nhi bị thương kia chắc chắn đã sớm bị đốt thành tro bụi, nào đến lượt cha ra tay.
- …
Tiêu Vân há to miệng, vẫn nhỏ giọng nói:
- Thật ra… thật ra Tiểu Yêu Hậu cũng không đánh lại người kia, cũng bị thương, còn bị ép phải thiêu đốt nguyên huyết… Mấy người chúng con, suýt chút nữa đã chết hết ở đó.
Mấy câu nói ngắn ngủi của Tiêu Vân khiến đám người Mộ Phi Yên như nghe sét đánh ngang tai, ai nấy đều kinh hãi biến sắc. Vân Khinh Hồng lập tức túm lấy cánh tay Tiêu Vân, ánh mắt sắc lẹm:
- Con nói… Tiểu Yêu Hậu cũng bị thương? Còn bị ép thiêu đốt nguyên huyết?
- Chuyện này… Sao có thể?
Mộ Vũ Không hoảng sợ nói:
- Trên đời này, làm sao có thể có người là đối thủ của Tiểu Yêu Hậu… Sao có thể chứ!
- Lời Tiêu Vân nói, không hề khoa trương nửa chữ.
Thiên Hạ Đệ Thất nặng nề thở dài.
Đám người Mộ Phi Yên, Thiên Hạ Hùng Đồ, Vân Khinh Hồng nhìn nhau, đều không thể tin vào tai mình. Vân Khinh Hồng buông tay Tiêu Vân ra, chân mày nhíu chặt, giọng điệu trịnh trọng:
- Vân nhi, hãy kể lại cặn kẽ tất cả những chuyện đã xảy ra sau khi các con đến Thiên Huyền đại lục cho chúng ta nghe.
- Vẫn là để ta nói đi.
Thiên Hạ Đệ Nhất tiến lên một bước.
Ngay lập tức, Thiên Hạ Đệ Nhất thuật lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra sau khi bọn họ đến Thiên Huyền đại lục. Đặc biệt là chuyện về Hiên Viên Vấn Thiên, từ lúc y bắt Tiêu Vân, cho đến lúc y đẩy mọi người vào tuyệt cảnh, hắn đều cố gắng kể lại một cách tường tận, chi tiết nhất.
Sau khi hắn kể xong cho đến lúc trở về Huyễn Yêu Giới, đám người Vân Khinh Hồng vẫn chìm trong cơn chấn động tột độ, rất lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.
- Minh Vương vậy mà lại… chỉ là một quân cờ… chỉ là một quân cờ mà thôi…
Thiên Hạ Hùng Đồ lắc đầu, liên tục lẩm bẩm.
- Rốt cuộc sức mạnh của Hiên Viên Vấn Thiên đến từ đâu? Tại sao ngay cả Tiểu Yêu Hậu cũng không phải là đối thủ của hắn?
Vẻ kinh hãi trên mặt Mộ Phi Yên cũng không sao tan đi được.
- Những điều ta biết, ta đã nói hết rồi.
Thiên Hạ Đệ Nhất trầm giọng nói:
- Chỉ có điều, phần lớn thời gian ta đều ở Lưu Vân Thành, Vân huynh đệ và Tuyết Công chúa dĩ nhiên biết được nhiều nguyên do và bí mật hơn. Nguyên nhân dị biến của Hiên Viên Vấn Thiên, có lẽ bọn họ biết rõ.
- Nếu những điều này là sự thật, Hiên Viên Vấn Thiên kia còn đáng sợ hơn Minh Vương gấp bội lần.
Vân Khinh Hồng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Thiên Hạ Hùng Đồ đột nhiên nghĩ đến điều gì, sắc mặt hơi đổi, trầm giọng nói:
- Thực lực hiện giờ của Hiên Viên Vấn Thiên đã kinh khủng như thế, lại còn cố chấp với Luân Hồi Kính, vậy thì sau khi thương thế của hắn hồi phục, chắc chắn sẽ tấn công Huyễn Yêu Giới của chúng ta… Năm đó bọn họ đã có thể cưỡng ép xây dựng huyền trận không gian nối liền hai đại lục, bây giờ càng không có lý do gì không làm được. Không được! Ta phải lập tức thông báo cho toàn thành và các lãnh thổ biên cảnh, kể từ hôm nay phải ngày đêm đề phòng.
- Thiên Hạ huynh, khoan đã.
Vân Khinh Hồng lên tiếng gọi hắn lại:
- Chuyện này, tạm thời không nên tiết lộ. Hiện giờ, uy quyền tuyệt đối của Tiểu Yêu Hậu chủ yếu được xây dựng trên thực lực tuyệt đối của nàng. Nếu tin tức Tiểu Yêu Hậu bị đánh bại truyền ra ngoài, tất sẽ gây nên khủng hoảng. Chuyện này nên tạm thời giữ bí mật, đợi sau khi Tiểu Yêu Hậu từ Kim Ô Lôi Viêm Cốc trở về rồi hãy để nàng định đoạt.
- Ừm, Khinh Hồng nói có lý.
Mộ Phi Yên khẽ gật đầu:
- Chuyện này tạm thời đừng tiết lộ. Hiên Viên Vấn Thiên đã bị trọng thương như vậy, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ không có hành động gì. Tất cả, cứ chờ sau khi Tiểu Yêu Hậu trở về rồi quyết định.
- Haizz, vừa mới bình ổn loạn Hoài Vương, Tiểu Yêu Hậu uy lăng thiên hạ, vốn tưởng rằng tai họa của Huyễn Yêu Giới đã qua, không ngờ tới…
Thiên Hạ Hùng Đồ thở dài một tiếng:
- Thật đúng là thời buổi rối loạn.
––––––––––––––
Tiêu Liệt, Tiêu Linh Tịch, Thương Nguyệt cùng các đệ tử Băng Vân Tiên Cung cứ thế gia nhập Vân gia.
Vân Khinh Hồng coi Tiêu Liệt như cha ruột, mỗi ngày sớm tối đều đến thỉnh an, mọi việc đều tự mình lo liệu, cũng chăm sóc Tiêu Linh Tịch hết mực, chỉ sợ nàng chịu một chút tủi thân.
Thương Nguyệt là phu nhân của thiếu gia chủ, vừa vào Vân gia, địa vị liền trở nên nổi bật. Mộ Vũ Nhu cũng ngày càng yêu quý cô con dâu này, cả ngày kéo nàng hỏi đủ thứ chuyện về nàng và Vân Triệt.
Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất cũng không trở về vương phủ, mà vì muốn bầu bạn với Tiêu Liệt nên cùng nhau ở lại Vân gia, mỗi ngày vui vẻ chờ đợi sinh linh bé bỏng sắp chào đời.
Dưới sự sắp xếp của chính Vân Khinh Hồng, Băng Vân Tiên Cung đã ở lại biệt viện của Vân gia.
Tùy tiện một nữ tử Băng Cung cũng đủ để kinh diễm tứ phương, huống chi lại xuất hiện nhiều như vậy cùng một lúc. Trong lịch sử ngàn năm của Băng Vân Tiên Cung, chưa bao giờ có chuyện toàn thể xuất hiện giữa chốn thế tục. Sau khi các nàng tiến vào Vân gia, có thể tưởng tượng được đã gây ra biết bao xôn xao. Những đệ tử Vân gia, dù trẻ tuổi hay không, đều không khỏi trợn tròn mắt há hốc mồm, như lạc vào cõi mộng. Nhưng lệnh cấm mà Vân Khinh Hồng hạ xuống ngay sau đó đã dập tắt mọi tơ tưởng của bọn họ, khiến họ chỉ có thể tha thiết đứng từ xa nhìn tường vây của biệt viện, ngay cả đến gần cũng là một hy vọng xa vời.
Mộ gia phái mấy người canh giữ ở lối vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc, nhưng một ngày một đêm trôi qua, huyền trận ở lối vào đã khép lại, vẫn không có ai từ bên trong đi ra.
Bảy ngày…
Mười ngày…
Mười lăm ngày…
Một tháng…
Suốt một tháng trôi qua, Tiểu Yêu Hậu và Vân Triệt vẫn không hề đi ra từ Kim Ô Lôi Viêm Cốc. Lần này, ngay cả Vân Khinh Hồng cũng không thể giữ được bình tĩnh. Liên tục mấy ngày, trời còn chưa sáng hắn đã một mình đi đến trước Kim Ô Lôi Viêm Cốc, kiễng chân ngóng trông sự biến hóa của huyền trận phong ấn.
Hắn chỉ có thể hết lần này đến lần khác tự an ủi mình rằng Vân Triệt nhất định không gặp chuyện không may, bằng không, Tiểu Yêu Hậu và cô gái được gọi là Tuyết Công chúa kia đã sớm rời khỏi Kim Ô Lôi Viêm Cốc rồi…
Chắc chắn là có lý do quan trọng gì đó nên họ mới ở lại bên trong lâu như vậy.
Trong sự tự an ủi và chờ đợi ngày càng sốt ruột, ba tháng dài đằng đẵng và đau khổ chậm rãi trôi đi.
Và một bóng đen u ám, cũng trong lúc họ không hề hay biết, đang lặng lẽ bao trùm về phía Huyễn Yêu Giới.
––––––––––––––––
Lời tác giả:
Tiêu đề của quyển này là “Tuyệt Vân U Ảnh”, bốn chữ này mới là mấu chốt, những chữ khác chỉ là thêm vào cho đủ.
Lời nhắc thân thiện: Tô Linh Nhi mười sáu tuổi.