— Luồng khí tức âm sát này là sao vậy?
Đại trưởng lão Vân Ngoại Thiên cắn răng nói:
— Đọa Viêm Ma Công của Hoài Vương Phủ tuy có sát khí bức người, nhưng so với luồng khí tức này… quả thật là khác biệt một trời một vực.
— Sự tình đã đến nước này, nghĩ nhiều cũng vô ích, chuẩn bị sẵn sàng, toàn lực thủ thành! Gắng gượng qua hôm nay mới có thể tính đến chuyện khác, còn nếu không giữ được… chúng ta sẽ không có ngày mai!
Vân Khinh Hồng lạnh lùng nói.
Vân Khinh Hồng cực kỳ ít khi nói lời bi quan, càng chưa bao giờ nói ra những lời tuyệt vọng như thế. Nhị trưởng lão Vân gia, Vân Đoạn Thủy, lắc đầu, không muốn tin vào sự thật:
— Hiên Viên Vấn Thiên hiện giờ, thật sự đã khủng bố đến mức độ như vậy sao?
Vân Khinh Hồng không đáp, hắn đưa mắt nhìn về phía trước, cất giọng băng giá:
— Hiên Viên Vấn Thiên, hiện thân đi, giả thần giả quỷ chỉ khiến người khác chê cười!
— Ha ha ha ha… Ha ha ha ha!!
Mây đen nơi phương xa cuộn trào, một trận cười trầm thấp tựa sấm rền vang vọng từ trên không. Đột nhiên, mây đen trong nháy mắt từ phương xa lan tới, che phủ hơn nửa Yêu Hoàng Thành, khiến ánh sáng bỗng chốc tối sầm. Đặc biệt là khu vực của Vân gia và gia tộc Thiên Hạ, âm u như thể màn đêm đột ngột buông xuống, mà tiếng cười từ trên không truyền đến cũng biến thành tiếng cuồng tiếu ngông cuồng.
— Vân Khinh Hồng, không ngờ lại là ngươi tới đón tiếp bản tôn. Hay là tiểu Yêu Hậu kia đã sợ đến mức co đuôi chạy mất rồi?
Dưới tầng mây đen, một bóng người chậm rãi hạ xuống. Hắc khí lượn lờ quanh thân, một đôi đồng tử phóng ra hắc quang quỷ dị. Theo sự xuất hiện của y, một luồng khí tức u lãnh không thể hình dung ập đến, khiến tất cả mọi người không tự chủ được mà rùng mình một cái.
Mặc dù y chỉ hiện thân ở phía bắc Yêu Hoàng Thành, nhưng khí tức u lãnh và giọng nói đã bao trùm toàn bộ tòa thành.
Tuyệt đại đa số người trong Yêu Hoàng Thành vốn còn hoài nghi liệu Hiên Viên Vấn Thiên có thật sự cường đại như Vân Khinh Hồng nhận định hay không, cũng hoài nghi hành động lần này có phải là khoa trương quá mức. Nhưng khi luồng khí tức này ập xuống, những người mạnh đến cấp bậc Đế Quân cũng không thể khống chế được mà toàn thân run rẩy, nỗi sợ hãi tột cùng như ôn dịch điên cuồng nảy sinh và lan tràn từ sâu trong đáy lòng.
Cho đến giờ phút này, bọn họ mới thật sự hiểu rõ kẻ địch sắp phải đối mặt đáng sợ đến nhường nào.
Bóng người hiện ra trong bóng tối khiến đồng tử của Vân Khinh Hồng khẽ co lại… Bởi dáng vẻ của người này không phải là Hiên Viên Vấn Thiên mà hắn quen thuộc, khí tức cũng hoàn toàn khác biệt.
— Lại… lại thật sự có chuyện nhập xác thế này ư!?
Thiên Hạ Hùng Đồ chẳng những từng gặp Hiên Viên Vấn Thiên, mà trăm năm trước còn từng giao thủ chớp nhoáng với y. Hắn nhận ra giọng nói của Hiên Viên Vấn Thiên, nhưng bóng hình hiện ra trong tầm mắt lại là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.
— Muốn gặp tiểu Yêu Hậu? Vậy phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không!
Vân Khinh Hồng vươn tay, hư không ấn lên kết giới hộ thành phía trước. Hiên Viên Vấn Thiên đã ở ngay trước mắt, hắn dựa theo miêu tả của Thiên Hạ Đệ Nhất và Tiêu Vân, đã dự đoán thực lực của Hiên Viên Vấn Thiên ở mức độ cao nhất, quyết không dám có bất kỳ sự xem nhẹ nào, cuối cùng mới đưa ra lựa chọn hiện giờ… Thế nhưng khi Hiên Viên Vấn Thiên đã ở ngay trước mắt, hắn mới kinh hãi phát hiện, sự đáng sợ của đối phương vẫn vượt xa dự đoán của hắn.
Hơn nữa còn vượt xa rất nhiều.
Mà lời nói vừa rồi của Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Nhất rõ ràng cho thấy Hiên Viên Vấn Thiên của ba tháng trước chỉ nhỉnh hơn tiểu Yêu Hậu một chút, chứ không phải có được sức mạnh mang tính áp đảo như hiện tại.
Hắn không thể tưởng tượng nổi trong vòng trăm năm này Hiên Viên Vấn Thiên đã làm cách nào để có được thực lực vượt qua tiểu Yêu Hậu, càng không thể tưởng tượng nổi trong vòng ba tháng này y rốt cuộc đã dùng phương pháp gì mà có thể đạt được bước tiến lớn đến mức đi ngược lại thiên lý như thế.
Hiên Viên Vấn Thiên khinh miệt cười nhạt, đứng trước mặt y không chỉ có Vân Khinh Hồng mà còn có mấy chục vạn huyền giả, nhưng ánh mắt y lại tràn ngập sự thương hại:
— Ha ha ha, Vân Khinh Hồng, xem ra ngươi hoàn toàn không hiểu rõ tình hình. Tên heo Minh Vương kia vẫn luôn khen ngươi không ngớt lời, còn từng coi ngươi là trở ngại lớn nhất. Bản tôn còn tưởng ngươi thông minh đến đâu, hóa ra cũng chỉ là một kẻ đáng thương hèn mọn và ngu xuẩn, còn mơ tưởng giãy giụa một cách vô vị. Chậc chậc chậc chậc, chẳng lẽ là muốn để bản tôn chơi đùa cho thật tận hứng một chút sao?
Cả đời này Vân Khinh Hồng chưa từng nghe thấy giọng điệu ngạo mạn đến thế. Mà sự ngạo nghễ này không phải là cố tỏ ra, mà là sự miệt thị đối với toàn bộ thế giới, đối với tất cả sinh linh trên thế gian khi nắm giữ trong tay sức mạnh tuyệt đối.
— Hiên Viên Vấn Thiên, ngươi rốt cuộc… muốn thế nào!!
Thiên Hạ Hùng Đồ gầm lên.
— Muốn thế nào?
Ánh mắt của Hiên Viên Vấn Thiên hơi nheo lại:
— Đương nhiên là giết kẻ muốn giết, lấy thứ muốn lấy. Từ trước đến nay, thứ bản tôn muốn chỉ có Luân Hồi Kính, vốn không hề có hứng thú với Huyễn Yêu Giới của các ngươi. Đáng tiếc, tiểu Yêu Hậu của các ngươi chẳng những không nghe lời, còn làm bị thương ma thân của bản tôn, khiến bản tôn phải hao phí suốt một tháng mới khôi phục lại. Đây là tội ác không thể tha thứ!
Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi đưa tay ra, lòng bàn tay hướng xuống dưới, ánh mắt âm trầm như ma quỷ:
— Hôm nay bản tôn chẳng những muốn xé xác nàng ta, mà còn muốn biến Yêu Hoàng Thành của các ngươi thành phế tích vĩnh viễn! Để cho con đàn bà ngu xuẩn đó biết kết cục khi chọc giận bản tôn! Sau khi các ngươi xuống địa ngục, ngàn vạn lần đừng quên kẻ chôn vùi các ngươi chính là con đàn bà ngu xuẩn đó!
— Ngươi…
— Đừng nói nhảm với y nữa!
Vân Khinh Hồng trầm giọng nói, sự tình đã đến nước này, ngược lại hắn không còn một chút sợ hãi nào:
— Y đã hoàn toàn biến thành một tên điên… Không, y từ đầu đến cuối đều là một tên điên! Dùng tính mạng của chúng ta, nhất định phải liều chết bảo vệ Yêu Hoàng Thành!
— Chỉ bằng các ngươi? Chỉ bằng trận kết giới nực cười này? Ha ha ha ha ha…
Hiên Viên Vấn Thiên cười như điên:
— Chậc chậc, lũ người đáng thương các ngươi, cả đời này cũng chỉ là những kẻ đáng thương, cho rằng Đế Quân đã là đỉnh cao, vĩnh viễn không biết thế nào là sức mạnh chân chính. Đáng tiếc, thật đáng tiếc, bất kể là những kẻ được gọi là cường giả của Huyễn Yêu Giới các ngươi, hay là trận kết giới mà các ngươi tự cho là hùng mạnh, ở trước mặt bản tôn, tất cả đều chỉ là đống rác rưởi không chịu nổi một kích!
— Nhìn cho kỹ đây, thế nào là sức mạnh chân chính!
Hắc quang trên người Hiên Viên Vấn Thiên bùng lên dữ dội, một đạo kiếm quang hắc ám mang theo tiếng rít xé rách hư không từ trên trời giáng xuống, bắn thẳng về phía Vân Khinh Hồng.
Rắc!!
Kiếm quang hắc ám va chạm lên đại trận hộ thành, trong nháy mắt, kết giới vốn hơi mờ liền nổ tung hắc mang nồng đậm. Vị trí kiếm quang va chạm vào, hàng trăm ngàn vết rạn nhỏ li ti bắt đầu cấp tốc lan tràn, nhưng vẫn chưa vỡ nát. Dưới lực phản chấn, kiếm quang tức thì bị bắn ra, những vết rạn li ti trên kết giới cũng bắt đầu từ từ khép lại.
— Hử?
Đôi mắt Hiên Viên Vấn Thiên liếc xéo, hiển nhiên có phần bất ngờ.
Mà đám người Vân Khinh Hồng cũng chấn động.
Đại trận hộ thành do toàn bộ Yêu Hoàng Thành không tiếc giá nào cưỡng ép thức tỉnh, vậy mà Hiên Viên Vấn Thiên chỉ tùy tay chém ra một đạo kiếm quang đã đánh ra vết rạn!
— Gia chủ…
Một vài trưởng lão phía sau Vân Khinh Hồng bắt đầu run giọng.
— Chuẩn bị sẵn sàng.
Vân Khinh Hồng lạnh lùng nói:
— Đừng ôm ảo tưởng nữa, hắn chính là cường đại như vậy, hoặc là giữ được, hoặc là chết!
— Nhắc lại lần nữa, đại trận hộ thành chỉ có thể ra, không thể vào, đừng lỡ chân xông ra ngoài kết giới!
— Chỉ là một trận kết giới mà cũng mưu toan ngăn cản bản tôn.
Tuy kiếm quang kia là do Hiên Viên Vấn Thiên tùy tay chém ra, nhưng với sức mạnh nửa bước Thần Huyền lại không thể một kích phá nát kết giới, điều này rõ ràng đã làm tổn thương lòng tự tôn của y. Sát khí toàn thân y bạo tăng, giọng nói cũng trở nên trầm thấp đến nghẹt thở.
— Các ngươi sẽ sớm biết sự giãy giụa của mình nực cười đến mức nào!
Hiên Viên Vấn Thiên gầm nhẹ một tiếng, toàn thân bốc lên hắc vụ, một bóng đen xẹt qua, ngưng tụ huyền lực hắc ám vào tay phải, chộp thẳng tới kết giới hộ thành.
— Phòng thủ kết giới!!!
Dưới tiếng gầm của Vân Khinh Hồng, các đệ tử Vân gia đã sớm vận sức chờ phát động liền như một bầy hùng ưng bay vút lên trời, huyền lực toàn thân không hề giữ lại mà phóng thích ra, giữa những tiếng gầm khản giọng, hóa thành lôi đình đầy trời đánh vào kết giới.
Sức mạnh của họ đánh lên kết giới, toàn bộ hóa thành lực phòng ngự tức thời cho kết giới, khiến kết giới che trời tức thì lấp lánh ánh tím như một vì sao.
Rầm!!!
Tay phải của Hiên Viên Vấn Thiên va chạm lên kết giới, một đoàn hắc mang ầm ầm nổ tung. Kết giới chỉ lõm xuống rất nhẹ nhưng không bị phá rách, thậm chí không hề xuất hiện một vết nứt nào, ngược lại một luồng lực phản chấn vượt xa dự đoán của Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên ập tới, tức thì đánh bay y văng xa trăm trượng.
— Thành… thành công!
Tiêu Vân kích động kêu lên.
— A…
Hiên Viên Vấn Thiên bị bắn ra chợt ngẩng đầu, một đôi mắt ánh lên hắc quang gắt gao nhìn chăm chú vào trận kết giới lúc trước y hoàn toàn không đặt vào mắt:
— Kết giới phòng ngự có thể ngưng tụ huyền lực từ bên trong, Huyễn Yêu Giới nho nhỏ lại có cả thứ này!
— Hừ, đây là kết tinh trí tuệ và sức mạnh của tổ tiên Huyễn Yêu chúng ta, hiện giờ lại ngưng tụ sức mạnh và ý chí của tất cả mọi người.
Vân Khinh Hồng lạnh lùng nói:
— Tên điên cuồng như ngươi làm sao có thể công phá được.
— Ồ, thật sao?
Hiên Viên Vấn Thiên lộ ra nụ cười lạnh cực kỳ nguy hiểm:
— Sức mạnh của bản tôn đã sớm vượt ra khỏi giới hạn của thế giới này. Trên thế giới này, không có thứ gì có thể ngăn cản được bản tôn, huống chi chỉ là một cái kết giới!!
Hai tay Hiên Viên Vấn Thiên khẽ vẫy, hắc khí cuồn cuộn phía sau, rồi đột nhiên hóa thành hơn mười xúc tu hắc ám, đồng loạt đánh về phía kết giới trước mặt Vân Khinh Hồng.
Tử Vân Công của Vân Khinh Hồng đã vận chuyển đến cực hạn, hai bàn tay đều biến thành màu tím đậm, sau đó trực tiếp nghênh đón sức mạnh hắc ám của Hiên Viên Vấn Thiên đang đánh về phía kết giới. Các trưởng lão và đệ tử Vân gia cũng theo động tác của Vân Khinh Hồng mà hét lớn, dồn sức mạnh lên trên kết giới.
Điểm tinh diệu nhất của đại trận hộ thành Yêu Hoàng Thành chính là có thể hấp thu huyền lực trong trận để chuyển hóa thành lực phòng ngự của chính nó. Đại trận hộ thành được chia thành tổng cộng tám trận vực, bất kỳ sức mạnh nào trong trận đánh lên đó đều sẽ hóa thành huyền lực phòng ngự cho trận vực tương ứng, hơn nữa hiệu suất chuyển hóa cực kỳ cao.
Đại trận hộ thành này đã tồn tại mấy ngàn năm, nhưng đây là lần đầu tiên được vận dụng thật sự. Sự cường đại của nó đã mang đến cho mọi người niềm vui bất ngờ và hy vọng.
Rầm rầm rầm rầm rầm…
Như thiên thạch rơi xuống, tiếng nổ vang trời, sức mạnh của Hiên Viên Vấn Thiên vô cùng đáng sợ, nhưng kết giới màu tím lại kiên cường chống đỡ, không hề có dấu hiệu bị phá vỡ. Vết rạn vừa xuất hiện đã lập tức biến mất.
Tuy Vân gia cường đại, nhưng đối mặt với Hiên Viên Vấn Thiên có thực lực đã nửa bước đặt chân vào Thần Cảnh, cho dù toàn bộ trưởng lão và đệ tử Vân gia cùng vây công cũng chỉ có kết cục toàn bộ bỏ mạng.
Thế nhưng, khi ngưng tụ huyền lực của tất cả mọi người Vân gia vào một chỗ để rót thành lực phòng ngự, cho dù là Hiên Viên Vấn Thiên cũng đừng mong dễ dàng công phá!
Nhìn kết giới vẫn hoàn hảo dưới sức mạnh của mình, hắc quang trong đồng tử của Hiên Viên Vấn Thiên thoáng trở nên dữ tợn. Đồng tử y trừng lớn, gầm nhẹ một tiếng, mấy ngàn đạo kiếm quang hắc ám che kín bầu trời.
— Giãy giụa vô vị… Tất cả các ngươi đi chết đi!!
Mấy ngàn đạo kiếm quang nổ bắn xuống, như mưa rào ngày tận thế.
— Toàn lực bảo hộ!!
Vân Khinh Hồng vốn đã vận chuyển Tử Vân Công đến cực hạn, lại cắn răng tăng thêm một phần nữa, đồng thời gầm to một tiếng:
— Thiên Hạ huynh!!
Rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc…
Kiếm quang hắc ám giống như những mũi dao sắc bén từ địa ngục hung hăng đâm vào kết giới màu tím. Mặc dù có kết giới ngăn cách, nhưng toàn bộ đệ tử Vân gia vẫn phải chịu đựng một áp lực tử vong chưa từng có. Tất cả bọn họ đều đỏ mắt, điên cuồng đánh ra Tử Vân Công, kiệt lực chống đỡ trận kết giới quyết định vận mệnh của toàn bộ Yêu Hoàng Thành.
Rắc rắc…
Nhưng dưới cơn mưa kiếm quang hắc ám, tử quang của kết giới đã bắt đầu tan rã từng tầng, phát ra từng trận rít lên chói tai, từng vết rạn bắt đầu xuất hiện và dần dần lan rộng.
Mà lúc này, theo một tiếng gầm của Thiên Hạ Hùng Đồ, gia tộc Thiên Hạ vốn chưa ra tay cũng toàn bộ bay vút lên không trung, mấy vạn đạo huyền quang màu xanh nhạt ôn hòa lấp lánh.
Coong!!
Kết giới hộ thành màu tím đột nhiên phóng ra quang mang màu xanh biếc. Dưới sự giao hòa của sắc tím đậm và xanh biếc, những vết rạn trên kết giới cấp tốc biến mất. Kiếm quang hắc ám vẫn điên cuồng hạ xuống, nhưng cuối cùng không thể làm tổn hại đến kết giới chút nào.
✻ Thiên Lôi Trúc ✻ Dịch giả AI