“Đệ Thất thế nào rồi?”
“Nàng ấy… Nàng ấy hình như…”
Tiêu Vân thở không ra hơi:
“Hình như sắp sinh rồi!”
“A!”
Mộ Vũ Nhu kinh hô một tiếng, đẩy mạnh Tiêu Vân ra rồi lao ra ngoài như một cơn gió.
Tiêu Vân cũng vội vàng theo sát phía sau, không kịp chào hỏi Vân Triệt và Thương Nguyệt.
“Phu quân, chúng ta cũng đi xem sao.” Thương Nguyệt dịu dàng nói.
Nàng đã giúp Vân Triệt nguôi ngoai nỗi bi thương, thay một bộ y phục mới. Dù bề ngoài trông hắn đã hồi phục như thường, nhưng nàng vẫn cảm nhận rõ ràng trong lòng Vân Triệt đang đè nén một nỗi nặng nề tột độ. Mọi người đều luôn mong chờ đứa con của Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất chào đời, nàng hy vọng sinh mệnh nhỏ bé này có thể phần nào xua tan đi màn sương u ám trong lòng Vân Triệt.
Vân gia vốn đã bận rộn nay lại càng thêm náo nhiệt. Vân Khinh Hồng từ bên ngoài tức tốc chạy về, còn Thiên Hạ Hùng Đồ đang định đến thành bắc chỉ huy việc tái lập đại trận hộ thành, sau khi nhận được tin cũng lòng như lửa đốt, bỏ lại mọi người mà chạy như điên về Vân gia.
Khi Vân Triệt, Thương Nguyệt và Phượng Tuyết Nhi cùng nhau đến nơi, đình viện nơi Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất ở đã tấp nập bóng người. Cánh cửa phòng đóng chặt không ngừng vọng ra những tiếng hét lớn cùng bầu không khí căng thẳng, thỉnh thoảng còn có tiếng rên rỉ đau đớn của Thiên Hạ Đệ Thất.
“Đại ca!”
Thấy Vân Triệt đã đến, Tiêu Vân đang chờ bên ngoài vội vàng chạy tới đón, sắc mặt hắn đỏ bừng, căng thẳng đến mức tay chân luống cuống.
“Tiêu Vân, chúc mừng đệ, sắp được làm cha rồi.” Thương Nguyệt mỉm cười nói.
“Không biết sẽ là bé trai hay bé gái đây.” Phượng Tuyết Nhi nói đầy mong đợi.
“Ha… Ha ha.” Tiêu Vân vừa kích động lại vừa căng thẳng.
Ngoài cửa đình viện, Tiêu Linh Tịch và Tiêu Liệt vội vã bước tới. Vừa thấy Vân Triệt, Tiêu Linh Tịch khẽ gọi một tiếng rồi nhanh chân lao tới:
“Tiểu Triệt, huynh… Huynh không sao chứ?”
“Đương nhiên là không sao, muội xem ta bây giờ có giống người có chuyện gì không?” Vân Triệt tỏ ra thoải mái, cười nói. Hắn đi đến bên cạnh Tiêu Liệt, ân cần hỏi:
“Gia gia, sau khi trở về cháu vẫn chưa kịp đến vấn an người. Người ở đây đã quen chưa?”
“Được, ta ở đây rất tốt.” Tiêu Liệt khẽ gật đầu. Thấy Vân Triệt vẫn như thường, dường như không còn gì đáng ngại, tảng đá nặng trong lòng ông cuối cùng cũng rơi xuống. Vẻ mặt ông thả lỏng hơn nhiều, có chút cảm thán nói: “Ở Thiên Huyền đại lục, ta cũng từng nghe vài lời đồn về Huyễn Yêu giới. Trong truyền thuyết, Huyễn Yêu giới toàn là yêu ma tàn bạo, mất hết nhân tính. Xem ra chuyện thế gian này, đúng là phải mắt thấy tai nghe mới tin được. Có rất nhiều người cả đời bị ép sống trong những lời lừa gạt do kẻ có dụng tâm dựng nên.”
“A––––––––!”
Tiếng rên rỉ đau đớn từ trong phòng đột nhiên biến thành tiếng hét thảm thiết, giọng của y sư bên trong cũng trở nên vội vã hơn.
“Hình như… đau lắm.” Tiêu Linh Tịch căng thẳng đến run người.
“Thất muội, nàng nhất định phải không sao…” Tiêu Vân vẻ mặt đau lòng, đứng không vững, hai mắt dán chặt vào cửa phòng, miệng không ngừng lẩm bẩm.
“Gia gia, năm nay người mới ngoài sáu mươi mà đã sắp được làm thái gia gia rồi.” Thương Nguyệt mỉm cười nói. Nàng vừa dứt lời, Vân Triệt bỗng nhiên nói đầy ẩn ý:
“Cũng phải chúc mừng tiểu cô, sắp được làm bà rồi.”
“…” Cánh môi Tiêu Linh Tịch hé mở, rồi như phát điên lên: “Ta… Ta… Ta không muốn làm bà đâu, ta vẫn còn là một tiểu cô nương chưa xuất giá… Không muốn làm bà… Không muốn!”
“Ha ha ha ha!” Tiêu Liệt sảng khoái cười lớn. Ông nhìn Tiêu Linh Tịch thật sâu, nói đầy thâm ý: “Linh Tịch, tuổi con cũng không còn nhỏ, đúng là nên lo lắng chuyện chung thân đại sự rồi.”
“Con…” Tiêu Linh Tịch hoảng hốt, len lén liếc nhìn Vân Triệt: “Con không muốn.”
Ầm ầm ầm…
Theo một trận gió lốc tựa như sấm sét, Thiên Hạ Hùng Đồ lòng như lửa đốt lao xuống, Vân Khinh Hồng cũng đi cùng hắn. Phía sau là sáu huynh đệ Thiên Hạ mồ hôi đầm đìa chạy theo.
Thiên Hạ Hùng Đồ vừa đáp xuống đất đã vội vàng quát:
“Thất bảo… Thất bảo bây giờ thế nào rồi?”
Vân Khinh Hồng vỗ vai hắn: “Thiên Hạ huynh, đừng lo lắng. Đệ Thất không phải nữ nhi bình thường, nhất định sẽ thuận lợi. Huynh cứ nghĩ trước xem nên chuẩn bị lễ gặp mặt gì cho cháu ngoại trai hay cháu ngoại gái của mình đi.”
“Đúng, đúng vậy, đúng vậy.” Thiên Hạ Hùng Đồ gật đầu như gà mổ thóc, hai tay lại xoa vào nhau, sau đó quát về phía cửa phòng đang đóng chặt: “Thất bảo, con ngoan, cha ở ngay bên ngoài đây, cố gắng sinh cho cha một cháu ngoại trai kháu khỉnh, con có yêu cầu gì cha đều đáp ứng.”
“A!!!!”
Đáp lại hắn là một tiếng hét thảm thiết kéo dài của Thiên Hạ Đệ Thất, nghe mà khiến lòng người thắt lại.
“Thiên Hạ tiền bối, tạm thời đừng nói chuyện với muội ấy, kẻo làm muội ấy phân tâm.” Vân Triệt lên tiếng.
“A… Được.” Thiên Hạ Hùng Đồ lập tức im bặt, sau đó vẫn không quên cẩn thận cảnh cáo sáu đứa con trai: “Có nghe thấy không, tất cả im lặng cho ta, không ai được phép lớn tiếng.”
“…” Mi tâm Vân Triệt giật giật. Hắn nhìn về phía cửa phòng, sắc mặt trở nên ngưng trọng.
“Phu quân, sao vậy?” Thấy ánh mắt hắn thay đổi, Thương Nguyệt nhẹ giọng hỏi.
Vân Triệt khẽ lắc đầu: “Không có gì… Chắc là ta lo xa thôi. Thất muội là công chúa của bộ tộc Tinh Linh, có sức mạnh tự nhiên che chở, nhất định sẽ vô cùng thuận lợi.”
Trong sự chờ đợi sốt ruột và kích động của mọi người, thời gian chậm rãi trôi qua. Động tĩnh trong phòng ngày càng kịch liệt, tiếng rên rỉ đau đớn của Thiên Hạ Đệ Thất không ngừng vang lên, hơn nữa… dường như tiếng sau còn thê lương hơn tiếng trước.
“Đệ Thất, đừng căng thẳng, thả lỏng cơ thể… Cẩn thận dùng sức.” Đây là giọng của Mộ Vũ Nhu.
“Nương… Con… Con khó chịu quá… Đau quá…” Giọng Thiên Hạ Đệ Thất mang theo nỗi thống khổ tột cùng. Vị công chúa Tinh Linh lớn lên trong sự nuông chiều này chưa bao giờ phải chịu đựng sự dày vò đau đớn đến thế.
“Không sao, sẽ nhanh thôi…” Mộ Vũ Nhu không ngừng an ủi, nhưng giọng nói của bà đã bắt đầu run rẩy.
Nửa canh giờ trôi qua…
Trọn một canh giờ trôi qua!
Tiếng kêu thảm của Thiên Hạ Đệ Thất vẫn tiếp diễn, giọng nàng đã hoàn toàn khản đặc. Trong phòng còn vọng ra tiếng thở dốc của các ngự y… và trong tiếng thở ấy, đều mang theo sự kinh hoảng rõ rệt.
Sự chờ đợi, kích động và vui sướng ban đầu, sau hơn một canh giờ đã tan biến, chỉ còn lại căng thẳng và lo lắng. Tiêu Vân đi đi lại lại, lúc thì vò đầu bứt tai, lúc thì xé ngực áo, toàn thân mồ hôi tuôn như tắm, miệng lẩm bẩm hỗn loạn:
“Không sao đâu… Nhất định không sao đâu…”
Sắc mặt của Vân Khinh Hồng và Thiên Hạ Hùng Đồ cũng trở nên khó coi… Bọn họ cố gắng đè nén những ý nghĩ chẳng lành trong đầu, nhưng cảm giác bất an đã sớm lan tràn trong lồng ngực, khiến trái tim họ như bị treo ngược.
“Phu quân?” Thấy sắc mặt Vân Triệt nặng nề tột độ, Thương Nguyệt lo lắng gọi khẽ.
“…” Vân Triệt hít một hơi thật sâu: “Không ổn… Rất không bình thường.”
Nếu là một nữ tử bình thường, từ lúc chuyển dạ đến khi sinh con, một canh giờ, thậm chí vài canh giờ cũng là chuyện thường. Nhưng Thiên Hạ Đệ Thất không phải nữ tử bình thường. Nàng có tu vi Bá Huyền Cảnh, huyền lực tu luyện lại là sức mạnh tự nhiên thuần khiết nhất, thể chất vượt xa người thường. Quá trình sinh nở của nàng vốn nên vô cùng đơn giản và thuận lợi, thậm chí nếu nàng muốn, còn không cần phải chịu đựng bất kỳ đau đớn nào.
Thế nhưng, đã trọn một canh giờ trôi qua, mà nàng vẫn không ngừng hét lên thảm thiết.
Về sau, tiếng kêu của nàng còn thê lương hơn cả những nữ tử tầm thường.
Vân Triệt đã mấy lần định tự mình vào xem tình hình của Thiên Hạ Đệ Thất, nhưng lần nào cũng cố nén lại. Cho đến bây giờ, hắn cuối cùng không thể nhẫn nại được nữa, bèn nắm lấy Tiêu Vân:
“Tiêu Vân! Đệ vào trong đắp kín chăn cho Thất muội ngay, tình hình của muội ấy có phần không bình thường, ta phải tự mình vào xem!”
Tiêu Vân đang hoảng sợ bất an, nghe vậy liền giật mình, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng gật đầu, lảo đảo bước tới… Nhưng hắn vừa đi được vài bước, trong phòng lại vang lên một tiếng hét thảm của Thiên Hạ Đệ Thất, rồi đến giọng nói mừng rỡ của Mộ Vũ Nhu:
“Ra rồi… Ra rồi!”
Bước chân Tiêu Vân dừng lại, mọi người đang chìm trong căng thẳng cũng như nghe thấy tiếng trời. Nhất là Tiêu Liệt và Thiên Hạ Hùng Đồ, kích động đến mức nước mắt lưng tròng, bất giác bước lên phía trước.
Nhưng niềm vui của họ chưa kéo dài được bao lâu, biểu cảm liền cứng đờ trên mặt.
Bởi vì trong phòng không hề có tiếng khóc của trẻ sơ sinh, thậm chí, cả căn phòng trở nên tĩnh mịch đến lạ thường, không một chút tiếng reo hò vui mừng.
“Con của ta… Cho ta xem con của ta…” Thiên Hạ Đệ Thất vội vàng gọi.
“Vân phu nhân, thiếu phu nhân…” Đây là giọng của một ngự y, giọng bà run rẩy: “Đây là… là… là thai chết lưu.”
Giọng nói run rẩy ấy như một tiếng sét giữa trời quang, nổ vang bên tai tất cả mọi người.
Tiêu Vân sững người tại chỗ, ánh mắt tức thì tan rã, toàn thân run rẩy, rồi đột nhiên hét lớn một tiếng, như phát điên lao tới, thô bạo đẩy cửa phòng ra:
“Không thể nào… Không thể nào!”
Tiếng cửa bị đẩy mở làm các y sư vốn đã kinh hồn bạt vía bên trong giật nảy mình. Tiêu Vân xông vào, liếc mắt liền thấy hài nhi bé bỏng đang được Mộ Vũ Nhu ôm trong lòng, cuống rốn vẫn còn dính trên người đứa bé… Mà trên mặt Mộ Vũ Nhu đã đẫm nước mắt.
Tiêu Vân lảo đảo bước tới, giằng lấy hài nhi vào lòng mình. Thân thể mềm mại của đứa bé vừa vào lòng, động tác của hắn lập tức trở nên dịu dàng… Hài nhi trong lòng không hề động đậy, không khóc, không thở, thậm chí không có hơi ấm mềm mại, chỉ có một cảm giác lạnh như băng khiến Tiêu Vân như rơi vào vực sâu tuyệt vọng.
Bịch…
Tiêu Vân khuỵu xuống đất, toàn thân run rẩy trong thống khổ.
Thiên Hạ Đệ Thất nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt như vừa trải qua một trận bạo bệnh. Đôi mắt nàng trống rỗng đến đáng sợ, như thể hồn phách đã bị rút cạn. Tiếng Tiêu Vân quỳ xuống đất đã kéo nàng tỉnh lại từ cơn ác mộng. Nàng từ trên giường lao tới, bật khóc nức nở đến tê tâm liệt phế:
“Đây không phải là thật… Không phải thật… Con của ta… Trả con lại cho ta… Trả lại cho ta…”
“Thất bảo!”
Thiên Hạ Hùng Đồ xông tới, ôm chặt lấy nàng, lòng đau như dao cắt:
“Không sao… Không sao… Con và Tiêu Vân còn trẻ như vậy, các con còn có thể sinh nữa… Chỉ cần các con muốn, các con có thể sinh rất nhiều, rất nhiều đứa…”
“Không… Các người đều đang lừa ta…” Giọng Thiên Hạ Đệ Thất xé lòng, khóc như đỗ quyên nhỏ máu. Nàng thiếu nữ Tinh Linh ngày thường vô cùng kiên cường lạc quan, dù đối mặt với cả gia tộc phản đối, thế nhân chế nhạo cũng quyết ở bên Tiêu Vân, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ: “Con của ta… Các người đều đang lừa ta… Trả con lại cho ta… Trả lại cho ta… A…”
Mộ Vũ Nhu quay mặt đi, ngã vào vai Vân Khinh Hồng, khóc không thành tiếng. Vân Khinh Hồng ngẩng đầu, thở dài một hơi nặng nề, hai tay siết chặt.
“…” Thân thể Tiêu Liệt run lên kịch liệt, nếu không phải có Tiêu Linh Tịch bên cạnh đỡ, ông đã sớm ngã quỵ.
“Sao lại… như vậy…” Phượng Tuyết Nhi bụm chặt môi, khóc nấc lên. Thương Nguyệt nép vào lồng ngực Vân Triệt, bả vai không ngừng run rẩy.
Sinh mệnh mới mà mọi người vui mừng mong ngóng, cuối cùng lại nghênh đón một cơn ác mộng u ám. Tiêu Vân quỳ trên mặt đất như người mất hồn, Thiên Hạ Đệ Thất khóc đến tê tâm liệt phế, lòng mọi người cũng như bị vạn tiễn xuyên tâm, đau đớn đến không thở nổi.
Sắc mặt Vân Triệt âm trầm, nhưng ánh mắt vẫn còn đủ tỉnh táo. Hắn đi đến bên cạnh Tiêu Vân, đưa tay về phía hài nhi toàn thân lạnh băng, không một tiếng động trong lòng hắn.
Cho dù là thai chết lưu, Thiên Hạ Đệ Thất cũng không thể sinh lâu và đau đớn đến thế… Hắn phải biết, rốt cuộc đã xảy ra vấn đề gì.
Ngón tay Vân Triệt nhẹ nhàng đặt lên cổ tay nhỏ bé lạnh băng của hài nhi… Chỉ trong nháy mắt, cả cánh tay hắn như bị điện giật, đột ngột rụt lại.
Đây là…
Ma khí!
Tại sao lại có ma khí?