Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 883: CHƯƠNG 882: THIẾU NỮ DƯỚI VỰC SÂU (TRUNG)

- Grào!

- Gàoooo!!

- Rống...

Sau tiếng gào thét đáng sợ ấy, vô số tiếng rống khác cũng từ phương xa vọng lại. Trong phút chốc, thế giới hắc ám vốn tĩnh lặng bỗng rung động nhè nhẹ, ngay cả không gian cũng âm thầm chấn động. Vân Triệt vội vàng vận chuyển huyền khí chống cự, nhưng vẫn bị tiếng rống kinh thiên động địa này xung kích khiến toàn thân tê dại, đầu óc mê muội.

Nơi này có sinh vật sống, hơn nữa không chỉ một mà là một số lượng cực lớn!

Sau tiếng gào thét rung trời, Vân Triệt bắt đầu cảm nhận được mặt đất rung chuyển, rõ ràng là đám hung thú hắc ám ở phương xa đang nhanh chóng tiếp cận... Hơn nữa tốc độ cực nhanh.

Mặc dù Vân Triệt rất muốn tận mắt xem thử đó là quái vật gì mà có thể tồn tại trong thế giới hắc ám này, nhưng chỉ cần một tiếng gầm từ xa đã có thể chấn thương hắn, đủ biết con quái vật đó mạnh mẽ đến mức hắn không thể nào chống cự... Không, phải nói là hoàn toàn vượt xa phạm trù nhận thức và tưởng tượng của hắn vô số lần.

Nói không chừng, nó cũng chẳng yếu hơn Mạt Lỵ là bao.

Nếu lọt vào phạm vi công kích của nó, hắn tuyệt đối không có khả năng sống sót... Sức mạnh của hắn trước mặt loại quái vật này, có lẽ ngay cả cơ hội giãy giụa trong một sát na cũng không có.

Vân Triệt nhanh chóng bình ổn khí huyết, dùng tốc độ nhanh nhất có thể bỏ chạy về hướng ngược lại.

- Gàoooo!!!

Vân Triệt vận dụng huyền quang Lôi Cực đến mức tối đa, có thể nói đây là tốc độ cực hạn của hắn ở vị diện này. Nhưng tiếng thú gầm phía sau lại ngày càng gần, tiếng bước chân gây ra đất rung núi chuyển cũng ngày một đinh tai nhức óc.

Con quái vật phía sau không chỉ có sức mạnh kinh người mà tốc độ cũng là thứ hắn chưa từng thấy bao giờ.

Rốt cuộc đó là thứ gì!

Thế giới dưới đáy vực sâu này rốt cuộc là nơi nào?

Tại sao Thương Vân đại lục lại tồn tại một nơi như vậy!

Trong lòng Vân Triệt ngập tràn nghi vấn, hệt như Mạt Lỵ năm xưa.

Lúc này, hắn mới hiểu vì sao Mạt Lỵ lại cố tình dùng ngữ khí nghiêm khắc nhất, bắt hắn phải hứa sẽ không bao giờ tìm kiếm thế giới dưới đáy Tuyệt Vân Nhai.

Ầm! Ầm! Ầm! Ầm! Ầm!!

Tiếng bước chân của con quái vật phía sau ngày càng gần, đến cuối cùng, mỗi một bước chân của nó đều như giẫm lên trái tim hắn, khiến nhịp tim hắn loạn cả lên, toàn thân vô cùng khó chịu.

Thế giới dưới đáy vực sâu này rất hiếm khi có kẻ lạ xâm nhập. Vân Triệt, một kẻ ngoại lai hoàn toàn, vừa bị phát hiện đã lập tức dẫn tới sự truy đuổi điên cuồng của đám hung thú hắc ám nơi đây.

Áp lực từ phía sau ngày một lớn, theo đó là một luồng khí tức nguy hiểm chưa từng có. Dù Vân Triệt vẫn luôn chống cự, khóe miệng hắn vẫn rỉ ra vài vệt máu.

Vân Triệt liếc nhìn về phía sau, nhưng thứ đập vào mắt hắn chỉ có bóng tối vô tận, ngay cả hình dáng sơ lược của con quái vật cũng không thể thấy rõ.

Vân Triệt dùng sức lau miệng, sắc mặt dần trở nên âm trầm... Không được, cứ tiếp tục thế này chắc chắn phải chết, rốt cuộc nên làm gì bây giờ?

Lui về sau là chết, tiến về phía trước cũng sẽ bị đuổi kịp ngay, còn bay lên trên lại càng không thể...

Xem ra, trước hết phải lập tức rời khỏi nơi này. Bất luận Linh Nhi ra sao, nàng cũng không thể nào ở một nơi như thế này được.

Vân Triệt không do dự nữa, lập tức triệu hồi Thái Cổ Huyền Chu, trực tiếp xuyên qua khoảng cách một vạn năm ngàn trượng.

Mặc dù hắn không thể chống lại lực hút quỷ dị của thế giới hắc ám này, nhưng Thái Cổ Huyền Chu lại có thể trực tiếp xuyên qua không gian để thoát ra ngoài. Khoảng cách một vạn năm ngàn trượng hướng lên trên chính là quãng đường hắn tính toán để vượt qua Tuyệt Vân Nhai.

Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện rồi lại biến mất vào trong không gian... chỉ gây ra một gợn sóng yếu ớt rồi lập tức tan biến.

Thái Cổ Huyền Chu xuyên toa hoàn tất, Vân Triệt rời khỏi huyền chu, bước ra thế giới bên ngoài... rồi lập tức sững sờ tại chỗ.

Nơi hắn đang đứng vẫn là một thế giới tối tăm vô tận, xung quanh tràn ngập ma khí hắc ám nồng đậm đến cực điểm. Dưới chân vẫn là mặt đất đen kịt, cứng rắn đến khó tin.

- Có chuyện gì thế này?

Vân Triệt xác nhận lại xung quanh, sương mù trong lòng lập tức nặng trĩu thêm mấy phần.

Tiếng gầm đáng sợ đang ép sát đã không còn nữa, xung quanh hoàn toàn tĩnh mịch, chứng tỏ hắn đã thực sự rời khỏi chỗ cũ. Nơi này hoàn toàn không nghe thấy tiếng gào thét của đám quái vật hắc ám, ít nhất cũng phải cách nơi cũ mấy trăm dặm, thậm chí mấy ngàn dặm. Nhưng hắn rõ ràng đã dùng Thái Cổ Huyền Chu để xuyên toa thẳng lên trên, vậy mà độ cao không hề thay đổi chút nào!

"..."

Vân Triệt nhíu mày, không cam lòng gọi Thái Cổ Huyền Chu ra một lần nữa. Lần này, phương vị hắn chỉ định xuyên toa là hướng lên trên hai vạn trượng.

Thái Cổ Huyền Chu hiện thân rồi biến mất, hoàn thành lần xuyên toa không gian thứ hai.

Vân Triệt rời khỏi Thái Cổ Huyền Chu, dưới chân hắn vẫn là mặt đất lạnh lẽo, ma khí hắc ám kinh hoàng như hơi thở của ác quỷ phả vào mặt.

Liên tiếp xuyên toa theo chiều dọc hai lần, nhưng toàn bộ đều thất bại! Hơn nữa, khoảng cách theo chiều dọc không hề thay đổi, trong khi phương ngang lại xuất hiện sai lệch cực lớn.

Tâm trạng Vân Triệt nhanh chóng chìm xuống... Hắn chợt nhớ tới những gì Mạt Lỵ từng giảng giải cho hắn về không gian pháp tắc. Thế giới khác nhau, vị diện khác nhau thì không gian cũng không giống nhau, nó cũng được phân chia cao thấp như các nguyên tố khác. Không gian pháp tắc của Thiên Huyền đại lục rất thấp, có thể dễ dàng xé rách và tiến hành xuyên toa, nhưng ở những thế giới có không gian pháp tắc cao đẳng hơn, việc xé rách không gian và xuyên toa là vô cùng khó khăn.

Mạt Lỵ từng đề cập, bản thân Thái Cổ Huyền Chu có đẳng cấp cực cao, nhưng chỉ với sức mạnh của Cửu Dương Ngọc thì không thể phát huy toàn bộ năng lực của nó. Ở Thiên Huyền đại lục có thể tùy ý xuyên toa, nhưng nếu đến không gian tầng thứ cao hơn, quỹ đạo xuyên toa sẽ dễ dàng bị bóp méo, thậm chí xuyên toa cự ly ngắn cũng không thể thực hiện được.

Hai lần xuyên toa thất bại đã chứng minh cho Vân Triệt thấy, không gian pháp tắc của thế giới hắc ám này không phải là thứ mà thế giới bên ngoài có thể so sánh.

Rất rõ ràng, quỹ đạo xuyên toa của Thái Cổ Huyền Chu ở thế giới này đã bị bóp méo nghiêm trọng!

Nhưng nếu ngay cả Thái Cổ Huyền Chu cũng không thể giúp hắn rời đi, vậy... chẳng phải hắn sẽ bị giam cầm vĩnh viễn ở đây sao!

Sắc mặt Vân Triệt biến ảo liên tục. Hắn xòe hai tay ra, trong lòng bàn tay vẫn là viên Hồn Tinh nguyên vẹn, tỏa ra ánh sáng màu tím ấm áp.

Không được, nhất định phải nghĩ cách rời khỏi đây!

Ta còn chưa tìm thấy Linh Nhi, còn chưa kéo Hiên Viên Vấn Thiên cùng xuống địa ngục!

Ta có thể chết, nhưng không thể chết một cách vô ích!

Mặc dù không thể thoát ra từ phía trên, nhưng biết đâu lại có lối ra khác.

Dù trong lòng Vân Triệt biết khả năng này gần như không tồn tại, nhưng chỉ cần còn sống thì không có lý do gì không đi tìm và thử nghiệm.

Hiện tại hắn không biết mình đang ở vị trí nào trong thế giới hắc ám, cũng không thể phân biệt phương hướng, chỉ đành tùy tiện chọn một hướng rồi thận trọng tiến về phía trước.

Mặc dù nơi này là bóng tối vô tận, nhưng với thị lực siêu phàm của mình, Vân Triệt vẫn có thể lờ mờ nắm bắt được vài hình ảnh trong bóng tối. Sau khi đi được một lúc lâu, hắn liền đốt lên Kim Ô Viêm, chiếu sáng không gian xung quanh.

- Hừm.

Kim Ô Viêm vừa bùng lên chưa được bao lâu, phía sau Vân Triệt bỗng truyền đến một tiếng thở dốc nặng nề... và sau tiếng thở dốc đó là một tiếng gào thét kinh hoàng.

- Gàoooo!!!

Tiếng gào thét này không giống với con hung thú lúc trước, nhưng vẫn đáng sợ vô cùng. Toàn thân Vân Triệt run lên kịch liệt, trước mắt đột nhiên tối sầm, suýt nữa thì phun ra một ngụm máu tươi.

Thế giới hắc ám vốn yên tĩnh bỗng bị một cỗ sát khí ngút trời bao phủ. Con hung thú hắc ám đang gầm thét kia từ trong tĩnh lặng bật dậy, trong tiếng động rung chuyển đất trời lao về phía Vân Triệt.

- !!!

Vân Triệt không chút do dự, lập tức đề khí, dùng tốc độ cao nhất lao thẳng về phía trước.

- Gàoooo!! Rống!!

Khí thế như ma thần, tiếng gào thét đáng sợ đến cực điểm, con hung thú phía sau dường như đã bị chọc giận hoàn toàn, không tiếc bất cứ giá nào cũng muốn hủy diệt Vân Triệt.

Vân Triệt cắn chặt răng, không ngừng ngoái đầu lại, và mỗi lần như vậy, hắn đều phát hiện nó đã tiến lại gần hơn. Mặc dù tốc độ của nó kém hơn con hung thú truy đuổi hắn lúc trước, nhưng hắn vẫn không thể nào thoát khỏi nó.

Chẳng lẽ quái vật nơi này đều không có lý trí, chỉ biết liều mạng giết chết kẻ ngoại lai sao?

Khoan đã! Chẳng lẽ là... lửa!

Có thể sinh tồn trong thế giới hắc ám này, thuộc tính của những con quái vật này chắc chắn tương đồng. Mạt Lỵ cũng từng nói, những sinh vật mang huyền lực hắc ám luôn bài xích hỏa diễm, bởi vì chúng đều bị huyền lực hỏa diễm khắc chế ở một mức độ nào đó. Đặc biệt là Chu Tước Viêm... kế đến là Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm.

Huyền lực hắc ám càng thuần túy thì sự khắc chế này càng rõ rệt.

Con quái vật hắc ám sau lưng đột nhiên bị kinh động, chính là do mình đã đốt lên Kim Ô Viêm.

Nghĩ đến đây, Vân Triệt vội vàng dập tắt Kim Ô Viêm, để thế giới xung quanh một lần nữa chìm vào bóng tối.

- Ngao... Rống!!

Nhưng tiếng gào thét sau lưng vẫn đuổi theo sát gót, không hề có dấu hiệu chậm lại hay do dự, luồng khí tức nguy hiểm đáng sợ đến cực điểm không ngừng áp sát từ phía sau.

- Chết tiệt... Đã không kịp nữa rồi sao?

Vân Triệt thầm cắn răng... Xem ra, chỉ có thể dựa vào Thái Cổ Huyền Chu để cưỡng ép chạy trốn một lần nữa.

Mặc dù Thái Cổ Huyền Chu không thể đưa hắn rời khỏi thế giới này, nhưng hai lần thất bại trước đó đều đã đưa hắn đến những nơi khác... Đặc biệt là lần đầu tiên, nó đã giúp hắn thoát khỏi sự truy đuổi của con quái vật hắc ám kia.

Tốc độ của Vân Triệt thoáng chậm lại, hắn xoay người giữa không trung, ngọn lửa vừa mới tắt lại bùng lên lần nữa... Nhưng không còn là Kim Ô Viêm, mà là Phượng Hoàng Viêm.

Con quái vật hắc ám này đã chán ghét hỏa diễm như vậy, thì trước khi chạy trốn, phải tặng cho nó một món quà lớn mới được!!

Huyền lực toàn thân Vân Triệt tuôn trào, ánh lửa trên người bùng lên dữ dội, một đóa Phượng Hoàng Hỏa Liên khổng lồ nhanh chóng nở rộ, trong nháy mắt đã lớn đến hơn trăm trượng, rồi bị hắn dốc toàn lực đẩy về phía sau.

Một tiếng phượng hót lanh lảnh vang lên từ trong hỏa liên, khi rơi xuống đất, một cột lửa màu đỏ thẫm đã phá tan bóng tối, phóng thẳng lên trời cao trăm trượng, tỏa ra ánh sáng và nhiệt độ nóng bỏng nhất mà thế giới hắc ám này từng chứng kiến.

Vân Triệt tung ra đóa hỏa liên này chỉ đơn thuần là để xả giận vì bị con quái vật hắc ám phía sau truy đuổi không ngừng.

Nào ngờ, hành động này của hắn chẳng khác nào đã chọc thẳng vào tổ ong vò vẽ của cả thế giới hắc ám.

- Rống!!

- Gràooo!!!

- Hú!!

....

Thế giới hắc ám vốn yên tĩnh bỗng bùng nổ vô số tiếng thú gầm như sấm dậy, có tiếng ở xa, có tiếng ở gần, và tất cả những tiếng gầm này đều mang theo sự hung tàn và phẫn nộ vô cùng mãnh liệt.

Ầm ầm ầm ầm...

Mặt đất và không gian rung chuyển điên cuồng, sau đó là vô số hung thú hắc ám lao đến. Trên bầu trời xa xôi cũng truyền đến những âm thanh cực kỳ sắc nhọn, rõ ràng là một số lượng lớn hung thú biết bay đang áp sát với tốc độ kinh hoàng.

Một con quái vật hắc ám đã vô cùng đáng sợ, huống chi là nhiều đến thế. Tiếng gào thét của chúng khiến thân thể Vân Triệt không ngừng run rẩy, nhiều lần suýt nữa ngã quỵ. Hắn tuyệt đối không ngờ rằng mình chỉ tùy tiện đốt một ngọn đuốc mà lại gây ra cảnh tượng đáng sợ như vậy. Hắn không dám dừng lại chút nào, một bên dốc toàn lực lao đi, một bên nhanh chóng triệu hồi Thái Cổ Huyền Chu, xác định phương vị, lần này vẫn là xuyên toa lên trên hai vạn trượng.

Hắn đi đâu không quan trọng, miễn là có thể thoát khỏi sự truy lùng của đám quái vật hắc ám này là được.

Thái Cổ Huyền Chu xuất hiện, dưới ý niệm của Vân Triệt, sức mạnh xuyên toa không gian của nó khởi động, không gian xung quanh bị khuấy động thành từng tầng gợn sóng... Chỉ là, những gợn sóng này vô cùng yếu ớt, yếu hơn hai lần trước rất nhiều, thậm chí còn không bằng những gợn lăn tăn nhẹ nhất.

Ngay sau đó, những gợn sóng này lập tức biến mất, còn Thái Cổ Huyền Chu thì vẫn đứng yên tại chỗ, không hề di chuyển.

- !!!

Trong lòng Vân Triệt kinh hãi. Mặc dù trước đây cũng từng có trường hợp không thể xuyên toa trong các tiểu thế giới độc lập, nhưng tình huống không thể di chuyển ngay trong cùng một thế giới thì chưa từng xảy ra.

Chẳng lẽ, không gian pháp tắc của nơi này còn cao hơn vị trí lúc trước, khiến Thái Cổ Huyền Chu hoàn toàn không thể tiến hành xuyên toa không gian sao?

Vân Triệt không cam lòng, liên tục thử mấy lần, nhưng kết quả đều như nhau, xung quanh Thái Cổ Huyền Chu chỉ xuất hiện những gợn sóng không gian yếu ớt, còn bản thân nó vẫn bất động.

- Chết tiệt...!

Tiếng gầm gừ sau lưng ngày càng gần, số lượng cũng ngày càng nhiều, da đầu Vân Triệt tê rần. Hắn thu hồi Thái Cổ Huyền Chu, một lần nữa đẩy tốc độ lên đến cực hạn, lao thẳng vào bóng tối.

Do đang ở trong cơn nguy hiểm tột độ, tinh thần hắn tập trung cao độ đến mức không hề chú ý tới một điểm kỳ lạ: tất cả hung thú hắc ám bị ngọn lửa của hắn kinh động đều đến từ phía sau lưng.

Hướng hắn đang bỏ chạy vẫn luôn là một mảnh tĩnh lặng, như thể không hề có hung thú hắc ám nào tồn tại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!