Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 885: CHƯƠNG 884: HỒNG NHI?

Không biết đã qua bao lâu, ý thức của Vân Triệt chậm rãi khôi phục. Xung quanh là một thế giới trắng xóa mênh mông, không thể nhìn ra bất cứ sự vật gì, cũng không cảm nhận được sự tồn tại của chính mình.

Đây là... nơi nào?

Ta còn sống sao...

- Vân Triệt ca ca...

Giữa thế giới trắng xóa, một tiếng gọi dịu dàng của thiếu nữ vọng tới. Thanh âm này khiến ý thức Vân Triệt rung động dữ dội, hắn vội vàng la lên:

- Linh Nhi? Là muội sao... muội ở đâu?

Hắn cố gắng tìm kiếm, đảo mắt khắp nơi nhưng không hề thấy bóng dáng Linh Nhi, bên tai chỉ còn văng vẳng tiếng thở dài như mộng ảo của nàng:

- Vân Triệt ca ca, những năm qua, ta vẫn luôn chờ huynh. Bọn họ đều nói huynh sẽ không bao giờ trở về, nhưng ta tin Vân Triệt ca ca sẽ không lừa gạt ta... Ta đã mười sáu tuổi rồi... Nhưng Vân Triệt ca ca, huynh ở đâu... Vì sao ta mãi vẫn không đợi được huynh... Lẽ nào... ta thật sự không thể gặp lại Vân Triệt ca ca nữa sao...

Lời nói dịu dàng mang theo nỗi u sầu và bi thương sâu sắc.

- Linh Nhi, ta đến rồi! Ta biết muội sẽ bình an vô sự, nhất định vẫn đang chờ ta... Muội ở đâu, mau nói cho ta biết muội ở đâu...?

Vân Triệt gào lên kiệt sức, liều mạng tìm kiếm bóng dáng Linh Nhi trong thế giới trắng xóa. Cuối cùng, phía trước tầm mắt hắn, một tiên ảnh chậm rãi hiện ra. Nhìn bóng dáng ấy, Vân Triệt kinh ngạc thốt lên:

- Khuynh... Nguyệt?

Hạ Khuynh Nguyệt trước mắt vẫn đẹp huyền ảo vô song, chỉ là khí chất toát ra từ nàng lại khác một trời một vực so với Hạ Khuynh Nguyệt trong ký ức của hắn. Nàng là thê tử mà hắn cưới hỏi đàng hoàng, nhưng người trước mắt lại cho hắn cảm giác như đang ngước nhìn một tiên tử trên chín tầng trời.

- Vân Triệt...

Hạ Khuynh Nguyệt nhẹ nhàng cất tiếng:

- Ta đã tìm được thứ ta hằng khao khát, nhưng tại sao, mọi thứ lại không giống như ta nghĩ... Tất cả những gì ta theo đuổi và mong ước đều chệch khỏi dự tính, giam cầm ta trong một chiếc lồng giam hoa lệ...

- Vân Triệt, ta đã sai rồi sao... Ta nên làm gì đây...?

Hạ Khuynh Nguyệt khẽ nói những lời khiến Vân Triệt không tài nào hiểu nổi, tiên ảnh dần trở nên mơ hồ. Vân Triệt bất giác đưa tay muốn níu giữ, nhưng một bóng hình xinh đẹp khác trong bộ váy trắng tung bay chợt hiện ra.

- Tiểu... Tiểu tiên nữ...

Vân Triệt run rẩy lẩm bẩm.

- Vân Triệt.

Sở Nguyệt Thiền quay lưng về phía hắn, giọng nói băng giá ngày nào giờ trở nên ấm áp, dịu dàng:

- Nữ nhi của chúng ta đã sáu tuổi rồi. Con bé vừa giống ta, lại vừa giống chàng, đáng yêu hơn bất kỳ vì sao nào trên bầu trời đêm. Chỉ là, con bé chưa từng được gặp mặt cha nó...

Rắc...

Thế giới đột nhiên vỡ tan.

- Tiểu tiên nữ!!

Vân Triệt hét lên một tiếng rồi đột ngột ngồi bật dậy.

Là mộng cảnh...

Trước đây, giấc mộng kỳ quái này cũng từng xuất hiện một lần... Lần đó, cũng là do U Minh Bà La Hoa nhiếp hồn.

Khoan đã, bây giờ mình đang ở...

Cảm giác đau nhức truyền đến từ toàn thân khiến ý thức hắn nhanh chóng trở nên tỉnh táo. Vân Triệt lập tức mở to mắt, trước mặt hắn chính là thế giới trước khi hắn mất đi ý thức, một thế giới hắc ám tràn ngập ánh sáng màu tím yêu dị. Khi hắn kịp phản ứng, tử quang đã ập tới, hắn vội vàng cúi thấp đầu.

Lúc trước chỉ một đóa U Minh Bà La Hoa không hoàn chỉnh đã suýt nữa lấy mạng ta, tại sao hàng ngàn vạn đóa hoa ở đây lại không ảnh hưởng đến ta? Hơn nữa, ta còn tự mình tỉnh lại trong tình trạng trọng thương?

Thương thế vậy mà đã tốt hơn phân nửa... Với năng lực tự lành của cơ thể ta, chẳng lẽ ta đã hôn mê rất nhiều ngày rồi?

Ánh mắt Vân Triệt vẫn nhìn U Minh Bà La Hoa, toàn thân vẫn tắm mình trong tử quang nồng đậm, nhưng điều khiến hắn không hiểu là, cảm giác bị nhiếp hồn kia lại vô cùng yếu ớt.

Chuyện gì đã xảy ra?

Vân Triệt thử ngẩng đầu nhìn về phía U Minh, và ngay lập tức, vẻ mặt hắn trở nên kinh ngạc.

Lúc trước là một biển hoa khổng lồ bao trùm tầm mắt, không nhìn thấy điểm cuối. Nhưng lúc này, tất cả những cánh hoa màu tím yêu dị đã khép lại, biến thành những nụ hoa chớm nở. Mặc dù tử quang vẫn trong suốt như cũ, nhưng sức mạnh nhiếp hồn đã giảm đi mấy chục lần.

Cùng lúc đó, điều khác biệt hơn nữa của U Minh Bà La Hoa so với trước đây chính là, cả biển hoa U Minh rộng lớn như vậy lại không hề phát ra một tiếng quỷ khóc nào, tất cả đều lặng lẽ lay động trong tử quang, như thể sợ làm phiền đến ai đó.

Chuyện gì đã xảy ra? Ta đã hôn mê bao lâu? Tại sao ta lại tỉnh lại? Vì sao U Minh Bà La Hoa lại có biến hóa kỳ lạ như vậy... Khoan đã... bóng người kia!?

Vân Triệt chợt nhớ ra, trước khi mình hôn mê, hắn đã loáng thoáng nhìn thấy một bóng người đi ra từ trong biển hoa.

Cuối cùng Vân Triệt cũng nhận ra điều gì đó, hắn đột ngột quay đầu, ánh mắt lập tức chạm phải một đôi mắt tỏa ra ánh sáng yêu dị màu trắng.

“...”

Vân Triệt sững sờ tại chỗ.

Cách hắn chưa đầy hai bước về bên trái, một thiếu nữ nhỏ nhắn đang lẳng lặng lơ lửng ở đó. Mái tóc dài của nàng tựa dải ngân hà mềm mại, tỏa ra ánh bạc lấp lánh, buông xuống quá thân mình, trải một đoạn dài trên mặt đất băng giá. Vài lọn tóc trước trán không gió mà bay, nhẹ nhàng phất qua dung nhan trắng như ngọc.

Thân thể nàng được bao bọc bởi một tầng ánh sáng lung linh, dường như bên dưới lớp quang mang ấy không hề có xiêm y. Đôi chân nhỏ nhắn, mềm mại như tuyết trắng không bị bạch quang che lấp, hoàn toàn trần trụi, mỗi một ngón chân đều trong suốt long lanh, tựa như được điêu khắc từ ngọc thạch.

Ngoại trừ mái tóc dài màu bạc, toàn thân nàng như được tạc ra từ một khối bạch ngọc hoàn mỹ.

Và thứ kỳ dị nhất trên người nàng chính là đôi mắt... Đó là một đôi mắt yêu dị mà Vân Triệt chưa từng thấy qua.

Con ngươi bên phải của nàng, nửa trên màu vàng nhạt, nửa dưới lại là màu u ám.

Mắt trái của nàng, nửa trên màu trắng nhạt, nửa dưới chuyển dần sang màu tím thẳm.

Hai con mắt tỏa ra bốn loại quang mang khác nhau.

Ánh sáng rực rỡ mà hắn bắt gặp trước khi hôn mê không phải là ảo giác!

Năm xưa khi còn ở Thương Vân đại lục, Vân Triệt theo sư phụ hành y đã gặp qua không ít người có con ngươi dị sắc, trong y đạo gọi là “dị sắc đồng tử”. Nhưng hắn chưa bao giờ gặp, cũng chưa từng nghe nói có người sở hữu đôi mắt tứ sắc.

Vân Triệt run rẩy nhìn thiếu nữ, thiếu nữ cũng lẳng lặng nhìn hắn, toàn thân an tĩnh, không một tiếng động, không một biểu cảm, thậm chí không có lấy một tia khí tức. Nếu lúc này Vân Triệt nhắm mắt lại, hắn hoàn toàn không thể cảm nhận được sự tồn tại của nàng.

Thế giới hắc ám dưới đáy vực sâu, biển hoa U Minh, con ngươi tứ sắc...

Thiếu nữ trước mắt Vân Triệt toát lên vẻ kỳ dị và hư ảo quá sâu sắc... Không, phải là ma huyễn mới đúng.

- Ngươi là...

Cuối cùng, Vân Triệt cũng cất giọng hỏi thật khẽ, nhưng hắn vừa mở miệng, âm thanh đã nghẹn lại, vẻ mặt cũng trở nên sững sờ, rồi bất giác thốt lên một tiếng:

- Hồng Nhi!?

Thiếu nữ thần bí: “...”

Vân Triệt kinh ngạc phát hiện, thiếu nữ kỳ dị trước mắt, ngoại trừ màu tóc và màu mắt, thì gương mặt, ngũ quan, thậm chí cả dáng người, đều giống hệt Hồng Nhi!!

Chỉ là... trùng hợp thôi. Vân Triệt thầm nhủ, dù sao người có tướng mạo giống nhau cũng là chuyện thường tình... Có điều, nàng và Hồng Nhi giống nhau đến mức khó tin.

Thần thái của các nàng lại hoàn toàn khác biệt. Hồng Nhi ngày thường luôn hoạt bát, thích khóc thích cười thích náo động, trên khuôn mặt nhỏ nhắn chưa từng có lúc nào yên tĩnh, ngay cả khi ngủ say cũng nói những chuyện kỳ quái hoang đường. Còn thiếu nữ trước mắt lại an tĩnh, lặng lẽ như thể không có tình cảm.

Tuy trên người thiếu nữ này toát ra quá nhiều cảm giác kỳ dị và hư ảo, nhưng ít nhất Vân Triệt không cảm nhận được chút nguy hiểm nào từ nàng.

- Ngươi... Ngươi là ai?

Vân Triệt hướng về phía nàng, nhẹ giọng hỏi:

- Là ngươi đã cứu ta phải không?

Thiếu nữ khẽ mở đôi môi, rồi lại nhẹ nhàng khép lại, sau đó lặp lại vài lần... dường như nàng đang cố gắng nói điều gì đó, nhưng không hề phát ra một âm thanh nào.

- Ngươi... không biết nói chuyện?

Vân Triệt thăm dò.

“...”

Thiếu nữ an tĩnh nhìn hắn, rồi nhẹ nhàng gật đầu.

- Vậy ngươi... có thể hiểu ta nói gì không?

Vân Triệt lại hỏi.

Thiếu nữ gật đầu lần nữa, đôi mắt lấp lánh ánh sáng tứ sắc vẫn luôn dõi theo khuôn mặt Vân Triệt.

Vân Triệt có một năng lực khá mạnh, đó là có thể đọc được ý đồ của người khác qua ánh mắt, nhưng hắn lại hoàn toàn không thể nhìn thấu được điều gì ẩn chứa bên trong đôi mắt rực rỡ của thiếu nữ này.

Vân Triệt từ trên mặt đất đứng dậy. Thiếu nữ có thể hiểu hắn nói, nhưng lại không biết nói chuyện, hắn cũng không cách nào hỏi nàng đây là nơi nào, nàng là ai. Nhưng ít nhất, nàng không có ác ý với hắn, dường như cũng không bài xích, đối với Vân Triệt mà nói, đó đã là ánh sáng le lói giữa màn đêm vô tận.

Như vậy, lý do duy nhất mình có thể tỉnh lại giữa biển hoa U Minh rộng lớn này, là nhờ thiếu nữ thần bí này sao!?

Thiếu nữ này sống trong vực sâu hắc ám, phiêu lãng giữa biển hoa U Minh... rốt cuộc nàng là nhân vật thế nào? Nàng là người, hay là...

Nhìn biển hoa U Minh phía xa, trong lòng hắn bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ, hắn buột miệng hỏi:

- Những đóa hoa màu tím kia, là ngươi khiến chúng khép lại sao?

Thiếu nữ nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt vẫn dừng trên người hắn, từ đầu đến cuối không hề dịch chuyển.

“...”

Vân Triệt ngẩn người, sau một hồi do dự, hắn có chút bạo gan nói:

- Ngươi đã có thể khống chế những đóa Tử Hoa này, vậy ngươi... có thể cho ta một đóa được không? Ta rất cần nó, chỉ cần một đóa thôi, được không?

Hắn không quên, thứ chống đỡ cho thân hồn của Mạt Lỵ chỉ là U Minh Chi Lực không hoàn chỉnh, chỉ có thể duy trì được hai ba mươi năm. Muốn thân hồn dung hợp hoàn mỹ, cần phải có một đóa U Minh Bà La Hoa hoàn chỉnh.

Thiếu nữ hoàn toàn hiểu ý hắn, nàng xoay người, đưa bàn tay nhỏ ra, nhẹ nhàng điểm một cái về phía biển hoa U Minh.

Ngay lập tức, giữa biển hoa phía trước, một đóa U Minh Bà La Hoa yêu diễm nở rộ, tỏa ra quầng sáng màu tím càng thêm mộng ảo. Sau đó, cả đóa hoa hoàn chỉnh tách khỏi cành, được một luồng u quang nhàn nhạt bao bọc, bay đến trước mặt thiếu nữ.

“...”

Vân Triệt trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả những chuyện này.

Đóa U Minh Bà La Hoa hoàn chỉnh, dù ở gần trong gang tấc, nhưng dưới lớp u quang thần bí bao bọc, vẫn không hề có chút sức mạnh nhiếp hồn nào. Thiếu nữ dùng bàn tay nhỏ nâng đóa U Minh Tử Hoa đến trước mặt Vân Triệt, ánh sáng trong đôi mắt tứ sắc mang một vẻ yêu diễm và thuần khiết.

Trong lòng Vân Triệt kinh ngạc và rung động đến tột đỉnh, hắn cẩn thận đưa tay ra, cảm kích nói:

- Cảm ơn ngươi, ngươi không chỉ cứu ta, mà còn tặng ta món quà quý giá như vậy.

Hắn đưa hai tay đón lấy đóa U Minh Bà La Hoa hoàn chỉnh, khi nhận lấy, tay hắn chạm phải tay thiếu nữ... nhưng không hề có cảm giác ấm áp, thậm chí không có cả cảm giác tiếp xúc. Hắn bất giác nhìn xuống, kinh ngạc thấy ngón tay mình xuyên qua bàn tay nhỏ bé của nàng.

- Ngươi... là Hồn Thể?

Vân Triệt kinh ngạc nói.

“...”

Thiếu nữ an tĩnh nhìn hắn, một lúc sau mới khẽ gật đầu.

Vân Triệt lại một lần nữa kinh ngạc. Thiếu nữ trước mắt vậy mà lại giống như Mạt Lỵ, đã mất đi thân thể, chỉ còn là một hồn thể thuần túy.

Điều càng khiến hắn kinh ngạc hơn là, Mạt Lỵ từng nói với hắn, hắc ám lực lượng ở vị diện cấp cao có sức ăn mòn cực kỳ đáng sợ đối với hồn thể, một khi bị tổn thương thì gần như không thể hồi phục. Mạnh như Mạt Lỵ, ở trạng thái hồn thể thuần túy cũng không dám hiện thân trong Thí Nguyệt Ma Quật.

Nhưng thiếu nữ trước mắt lại có thể tồn tại trong thế giới hắc ám đáng sợ hơn Thí Nguyệt Ma Quật vô số lần... và dường như nàng đã tồn tại ở đây từ rất lâu rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!