Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 890: CHƯƠNG 889: LINH NHI, LINH NHI (HẠ)

Đối mặt với sự kinh ngạc của Vân Triệt, Tô Linh Nhi nhẹ nhàng đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay hắn, vầng trán mềm mại tựa vào lồng ngực hắn:

- Sau khi bị Thiên Độc Kiếm chặn lại, ta vẫn treo mình trên đó. Rất nhanh sau, ta liền khôi phục lại một chút sức lực, rồi men theo vách đá bên cạnh, bò đến một vị trí an toàn.

- Ngươi… Vì sao ngươi lại biết Thiên Độc Kiếm?

Vân Triệt vẫn còn sững sờ.

Thiên Độc Kiếm là vật ở kiếp trước của hắn, tại sao Linh Nhi lại có thể gọi thẳng tên nó?

Trên thân Thiên Độc Kiếm tuyệt đối không hề khắc tên.

Tô Linh Nhi tiếp tục nói:

- Nơi đó rất tối, rất lạnh, ta sợ lắm, sợ đến mức đã nhiều lần muốn nhảy thẳng xuống… Về sau, ta bất tri bất giác ngủ thiếp đi, rồi mơ một giấc mơ…

- Một giấc mơ rất dài.

Tô Linh Nhi ngẩng mặt lên, dùng đôi mắt đẹp nhìn hắn. Ánh mắt này khiến tâm thần Vân Triệt chấn động kịch liệt, bởi vì đây chính là ánh mắt mà Tô Linh Nhi ở kiếp trước nhìn hắn… thê lương, cưng chiều, trìu mến…

- Linh Nhi… Ngươi… Ngươi…

- Trong mộng, có dòng sông nhỏ trong veo, có rừng trúc xanh biếc, có căn nhà nhỏ do chính tay mình dựng nên, và có Vân Triệt ca ca.

Giọng nói của Tô Linh Nhi thì thầm như mộng:

- Trong mộng, Vân Triệt ca ca lúc nào cũng mang đầy thương tích, mình đầy máu tươi, mỗi một vết thương, mỗi một dòng máu chảy ra, đều khiến tim ta đau đến không thở nổi… Vốn dĩ huynh ấy rất dịu dàng, nhưng lại trở nên đáng sợ, giống như mất hết lý trí, nhưng ta vẫn yêu huynh ấy, mê luyến huynh ấy… Mỗi ngày ta đều canh giữ ở căn nhà nhỏ trước rừng trúc, liều mạng cầu nguyện huynh ấy có thể sống sót trở về, nhưng ngày nào cũng bị ác mộng làm cho tỉnh giấc, không ngừng thút thít…

“…”

Đầu óc Vân Triệt nổ tung:

- Linh Nhi, ngươi… ngươi… sao lại…

- Trong mộng ta đã chết, chết trong vòng tay của huynh ấy. Huynh ấy ôm ta khóc nức nở, khóc rất thương tâm, khóc đến cạn cả nước mắt, cuối cùng chảy ra toàn là máu… Huynh ấy ở giữa rừng trúc, dùng tay đào cho ta một nơi an nghỉ, đào đến mức hai tay đẫm máu tươi… Huynh ấy dùng đôi tay đầy máu đó khắc cho ta một tấm mộ bia… Trên bia mộ viết… là ái thê Tô Linh Nhi…

Giọng nói của Tô Linh Nhi từ run rẩy, đến nghẹn ngào, cuối cùng mỗi một chữ thốt ra đều là một giọt nước mắt:

- Ta vốn cho rằng, báo thù mới là tất cả sinh mệnh của huynh ấy, còn ta chỉ là một người có cũng được, không có cũng chẳng sao… Nhưng giấc mơ này đã cho ta biết, trong lòng Vân Triệt mà ta yêu thương vẫn luôn có ta. Thứ ta cho huynh ấy là tất cả nước mắt của ta, mà thứ ta nhận lại được cũng là tất cả nước mắt của huynh ấy. Hóa ra ta vẫn luôn… hạnh phúc… Vẫn luôn có được thứ mà ta mong mỏi nhất…

Oanh ——

Trong đầu Vân Triệt lại vang lên tiếng nổ đinh tai, đôi mắt và toàn bộ thân hình hắn đều run rẩy dữ dội.

- Vân Triệt ca ca.

Tô Linh Nhi dùng hai tay nhỏ nhắn mềm mại ôm lấy cổ Vân Triệt, si ngốc nói:

- Chúng ta… sẽ không bao giờ xa nhau nữa, đúng không?

- Linh Nhi… Linh Nhi!!

Hai tiếng gọi chứa đựng tình cảm vượt qua cả thời gian và không gian vang lên, hắn ôm chặt Tô Linh Nhi vào lòng, dùng giọng nói run rẩy mà rõ ràng đáp:

- Đúng… Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa, không bao giờ!

Đây không phải là mộng cảnh, đó là ký ức kiếp trước của nàng, là cuộc đời kiếp trước.

Tô Linh Nhi trong vòng tay hắn là Tô Linh Nhi của kiếp này, cũng là Tô Linh Nhi của kiếp trước… Là một Tô Linh Nhi hoàn toàn trọn vẹn.

Hắn không hiểu tại sao lại có chuyện này, có lẽ là sự đền bù của ông trời dành cho hắn, dành cho Tô Linh Nhi ở kiếp trước…

Nhưng bất kể là vì lý do gì, cũng không còn quan trọng nữa. Hắn không chỉ một lần nữa có được Tô Linh Nhi, mà còn là một Tô Linh Nhi trọn vẹn, kết quả này đã quá mức hoàn mỹ rồi.

Mà kỳ thực, đây là một điều kỳ diệu ngoài ý muốn.

Năm đó, khi Vân Triệt nhảy xuống Tuyệt Vân Nhai, vào thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, có lẽ trong tiềm thức không muốn Thiên Độc Kiếm bị chôn vùi cùng mình dưới vực sâu, hắn đã dùng hết sức lực cuối cùng ném nó ra. Cũng gần như trong khoảnh khắc đó, Luân Hồi Kính mà hắn luôn đeo trước ngực, biết Vân Triệt chắc chắn phải chết nên đã khởi động sức mạnh xuyên việt.

Lực lượng luân hồi trái với thiên đạo đã tác động lên Vân Triệt và Thiên Độc Châu, đồng thời cũng có một chút sức mạnh lan đến Thiên Độc Kiếm. Nhờ đó, Thiên Độc Kiếm đã không bị biến mất hay thay đổi nhân quả do vòng xoáy thời gian của Thương Vân đại lục biến động, và cũng chính điều đó đã khiến Tô Linh Nhi khi chạm vào Thiên Độc Kiếm đã thức tỉnh được ký ức kiếp trước.

Đây là một sự trùng hợp vi diệu đến cực điểm, cũng khó nói đây không phải là sự sắp đặt của vận mệnh.

Hai người dừng lại trên Tuyệt Vân Nhai rất lâu, sau khi đắm chìm trong thế giới quá đỗi mỹ hảo, cả hai mới bắt đầu đối mặt với hiện thực.

Tuy Tô Linh Nhi không hỏi, nhưng Vân Triệt biết rõ nàng muốn biết trên người mình đã xảy ra chuyện gì, Thương Vân đại lục đã xảy ra chuyện gì, và những điều này hắn đều muốn nói cho nàng nghe, thậm chí là vô cùng muốn nói. Bởi vì sau khi Mạt Lỵ rời đi, Linh Nhi là người duy nhất có được ký ức hai đời, là người mà hắn có thể kể lại tất cả mọi chuyện.

Cũng là người duy nhất thực sự thấu hiểu hắn.

Nhưng chuyện Tô Linh Nhi muốn biết nhất, chính là chuyện của Tô Môn. Hắn đem tất cả những chuyện xảy ra khi mình trở về Tô Môn kể cho Tô Linh Nhi nghe. Tô Linh Nhi lặng lẽ tựa vào hắn, phản ứng rất bình tĩnh, nhịp tim cũng bình ổn. Sau khi thức tỉnh ký ức kiếp trước, nàng cũng giống như Vân Triệt, đều có được cuộc đời của “hai kiếp”. Đối với Linh Nhi mà nói, vận mệnh của Tô Môn ra sao, Tô Hạo Nhiên có kết cục thế nào, đã không còn quan trọng nữa, bởi vì nàng đã có được tất cả những gì mình muốn, có được nơi linh hồn ký thác mà hai đời đều không muốn rời xa. Chỉ cần được ở bên hắn, tất cả những thứ khác đều không còn quan trọng.

Chỉ đến khi Vân Triệt nói rằng Tô Hoành Sơn sau khi giao Hồn Tinh cho hắn đã đột ngột tự đoạn tâm mạch, Tô Linh Nhi mới kinh hãi, hai tay lập tức nắm chặt lấy cánh tay Vân Triệt, thất thanh nói:

- Cha… Cha…

Vân Triệt vội vàng nói:

- Linh Nhi ngươi yên tâm, cha ngươi không sao cả. Tuy ông ấy tự đoạn tâm mạch, nhưng đã được ta cứu sống ngay lúc đó, hiện tại đã ổn rồi, sau này cũng sẽ không bao giờ làm chuyện dại dột như vậy nữa.

Trên mặt Tô Linh Nhi lộ vẻ kinh hoảng tột độ, khiến Vân Triệt cảm thấy vô cùng may mắn vì mình đã dốc hết toàn lực cứu Tô Hoành Sơn trở về. Nếu không, Tô Hoành Sơn thật sự chết đi, hắn không thể tưởng tượng nổi Linh Nhi sẽ đau khổ đến nhường nào.

- Cha… Thật sự không sao chứ?

Ánh mắt vốn hoảng loạn của Tô Linh Nhi thoáng dịu lại.

- Đương nhiên, ngươi quên rồi sao, năm đó sư phụ tuy thường xuyên trách mắng ta, nhưng trước mặt ngươi lại nhiều lần lén khen y thuật của ta, còn nói sau khi ta trăm tuổi, y thuật của ta có thể vượt qua cả sư phụ… Những điều này đều là Linh Nhi đã lén nói cho ta biết. Nếu ngay cả cha của Linh Nhi ta cũng không cứu được, thì làm sao xứng với ân tình của sư phụ.

- Ừm!

Tô Linh Nhi cười khẽ, vẻ mặt căng thẳng tan thành mây khói.

- Bây giờ ta liền dẫn ngươi đi gặp Tô thúc thúc.

Vân Triệt đứng dậy.

- A? Bây giờ sao?

- Ta dẫn ngươi đến một nơi.

Vẻ mặt Vân Triệt đầy bí ẩn, triệu hồi ra Thái Cổ Huyền Chu, sau đó mang theo Tô Linh Nhi cùng tiến vào thế giới bên trong nó.

Không gian đột ngột thay đổi, khiến đôi môi Tô Linh Nhi hé mở, hồi lâu không khép lại được:

- Nơi này là…

- Nơi này là thế giới bên trong Thái Cổ Huyền Chu.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Nó có thể trực tiếp vượt qua không gian rất xa, đi đến nơi muốn đến trong nháy mắt. Lần này ta có thể trở về Thương Vân đại lục chính là nhờ vào nó. Chuyện liên quan đến Thái Cổ Huyền Chu, sau này ta sẽ từ từ kể cho ngươi nghe.

- Ừm.

Tô Linh Nhi nhẹ nhàng gật đầu, rồi ánh mắt nàng trở nên khác lạ, vội vàng lao về phía người đang nằm trên phiến đá.

- A… Cha!

Tô Hoành Sơn an tĩnh nằm đó, vẫn chìm trong hôn mê sâu nhưng sắc mặt đã có chút hồng hào, hơi thở cũng trở nên đều đặn, chỉ có khí tức là còn hơi yếu ớt.

Vân Triệt đi đến bên cạnh Tô Hoành Sơn, đưa tay cảm nhận tâm mạch của ông một lúc, ánh mắt khẽ động… tâm mạch của Tô Hoành Sơn đã khép lại được gần ba phần.

Mà muốn đạt tới trình độ này, ít nhất cần thời gian mười ngày.

Nói cách khác, sau khi hắn bị U Minh Bà La Hoa dưới vực sâu tăm tối nhiếp hồn, cũng không phải tỉnh lại ngay, mà đã ngủ mê gần mười ngày!

Như vậy Tô Linh Nhi cũng đã ở trong bóng tối hơn mười ngày… hoặc là mười ngày này, nàng đều chìm trong giấc mộng dài đằng đẵng kia.

Cảm nhận được khí tức sinh mệnh tuy suy yếu nhưng rất bình ổn của Tô Hoành Sơn, mọi lo lắng cuối cùng của Tô Linh Nhi cũng tan biến hết. Ánh mắt nàng dịu dàng nhìn Vân Triệt, nói:

- Vân ca ca, cảm ơn huynh.

Vân Triệt lập tức lắc đầu:

- So với sự chờ đợi và những gì ngươi phải chịu đựng, những thứ này chẳng đáng là gì. Hơn nữa, ông ấy là nhạc phụ đại nhân của ta, bảo vệ nhạc phụ đại nhân của mình là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

- Ha ha…

Tô Linh Nhi vui vẻ cười, có chút xinh xắn nói:

- Vân Triệt ca ca, miệng lưỡi huynh càng ngày càng trơn tru, hì hì.

- Ờ…

Ánh mắt Vân Triệt hơi đổi, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề, dứt khoát nói:

- Linh Nhi, ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi gặp phải nguy hiểm và tủi hờn như vậy nữa. Món nợ của Tô Môn, ta nhất định sẽ đòi lại từ Thất Tinh Thần Phủ không thiếu một phân!

- A…

Tô Linh Nhi khẽ kêu lên, đôi mắt vốn đang vui cười lập tức nổi lên vẻ kinh hoảng:

- Không cần đâu… Ta đã tìm được Vân Triệt ca ca, cha cũng sắp khỏe lại rồi, ta không có tủi hờn gì cả, bây giờ ta hạnh phúc hơn bất cứ lúc nào. Ta không hận ai, cũng không oán ai, ta không cần huynh đi báo thù, thật sự không cần…

Nhìn thấy trong ánh mắt Tô Linh Nhi hiện lên sự lo lắng, thậm chí là sợ hãi, Vân Triệt hận không thể tự tát cho mình hai cái. Ở kiếp trước, chính vì sự cố chấp báo thù của mình mà hắn đã khiến nàng đau khổ cả đời, phụ bạc nàng cả đời. Không biết lúc đó nàng đã khóc cầu hắn đừng báo thù bao nhiêu lần, nhưng hắn chưa từng nghe theo, ngày nào cũng giống như một con chó điên mất trí đi cắn xé những kẻ mà hắn căm hận…

Hắn vượt qua luân hồi, trải qua muôn vàn khổ cực mới tìm lại được Linh Nhi, làm sao có thể phạm phải sai lầm lớn hơn nữa, để cho nàng lại phải đau lòng sợ hãi một lần nữa.

Hắn nắm lấy tay Tô Linh Nhi, nhìn vào mắt nàng, vô cùng nghiêm túc nói:

- Được, ta nghe Linh Nhi. Mặc kệ là Thần Phủ hay Quỷ Phủ gì đó, mười ngàn cái cộng lại cũng không quan trọng bằng một sợi tóc của Linh Nhi. Bây giờ ta ôm Linh Nhi còn không hết, hơi đâu mà để ý đến bọn chúng.

- Phốc phốc…

Tô Linh Nhi bật cười, nàng tựa vào lồng ngực Vân Triệt, ngón tay nhẹ nhàng vẽ vài vòng trên ngực hắn, ngọt ngào nói:

- Vân Triệt ca ca, miệng lưỡi huynh trơn tru thật đấy! Hừm, những năm ta không ở bên cạnh, có phải huynh đã lén lừa phỉnh được rất nhiều cô nương khác không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!