Huyền khí tháo sạch, toàn thân Đoàn Hắc Sa ướt đẫm mồ hôi lạnh, chẳng khác nào một con chó rơi xuống nước vừa được vớt lên. Tứ chi và gương mặt hắn co giật không ngừng, chứng tỏ hắn vẫn chưa chết.
Chỉ một kích của Vân Triệt, phủ chủ Thất Tinh Thần Phủ Đoàn Hắc Sa đã bị phế hoàn toàn huyền mạch, huyền khí tháo sạch không còn một giọt!
- Phủ… Phủ… Phủ… Phủ chủ…
Mấy trưởng lão đang lao tới đều sững sờ tại chỗ, hai mắt co rút, hai chân mềm nhũn, có kẻ còn trực tiếp ngã ngồi trên đất, hồi lâu không hoàn hồn.
Ngoài Thất Tinh Thần Phủ, người của Chiết Thiên Giáo và Phi Tiên Kiếm Phái cũng đều đồng tử co rút, kinh hãi đến mức mặt không còn chút máu. Ngay cả Chiết Thiên Giáo chủ Tả Hàn Sóc và Phi Tiên Kiếm Phái tổng tông chủ Mộc Dĩnh Thiện cũng đều kinh sợ thất sắc, khi huyền khí của Đoàn Hắc Sa điên cuồng tuôn ra, Mộc Dĩnh Thiện thậm chí còn kinh hãi lùi lại một bước.
Bọn họ trơ mắt nhìn phủ chủ Thất Tinh Thần Phủ Đoàn Hắc Sa, một trong ba người mạnh nhất Thương Vân đại lục, cường giả Đế Quân cấp chín, lại bị phế đi!!
Hơn nữa còn bị phế trong một kích… chỉ một kích duy nhất!!
- Phủ chủ… Phủ chủ!!
Mấy đại trưởng lão Thần Phủ ở gần nhất gần như bò tới trước mặt Đoàn Hắc Sa, bọn họ run rẩy đưa tay ra định kiểm tra hơi thở của hắn, lại phát hiện toàn thân Đoàn Hắc Sa đã mềm nhũn, nào còn sót lại chút huyền lực nào, ngay cả huyền mạch cũng bị hủy thành một đống bầy nhầy.
Chẳng những bị phế, mà còn bị phế hoàn toàn triệt để, dù muốn tu luyện lại từ Sơ Huyền Cảnh cũng không thể nào.
Đoàn Hắc Sa không chết, ý thức thậm chí còn lại một chút tỉnh táo, nhưng đôi mắt hắn hoàn toàn u ám, trống rỗng không khác gì người chết, làn da toàn thân khô héo lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Từ đỉnh phong đương thời bỗng chốc rơi xuống thành phế nhân triệt để, đối với một huyền giả tuyệt thế mà nói, điều này tuyệt đối còn tàn khốc hơn vạn lần so với cái chết. Mà tất cả sự tàn khốc này lại xảy ra quá nhanh, quá đột ngột, có lẽ bây giờ hắn vẫn còn tưởng mình đang chìm trong một cơn ác mộng.
Vân Triệt quay lưng đi, lạnh lùng nói:
- Đoàn Hắc Sa, ngươi nên cảm tạ sư phụ của ta. Nếu không phải sư phụ ta ở đây, đừng nói là giữ lại cái mạng tàn, ngay cả một mảnh thi thể cũng sẽ không lưu lại!
Vân Cốc là y giả, hơn nữa còn là một y giả quá mức thuần túy, cho nên ông mới có thể trở thành “Y Thánh”, mới có được y thuật đoạt mệnh với trời. Y thuật của Vân Triệt đến từ Vân Cốc, dù ở Thiên Huyền đại lục hay Huyễn Yêu giới đều không ai sánh bằng, dù vậy, hắn cũng tự biết y thuật của mình cũng chỉ miễn cưỡng học được năm sáu phần của Vân Cốc mà thôi.
Nếu y thuật của Vân Triệt có thể cứu mạng, thì Vân Cốc lại có thể chân chính làm được “Đoạt mệnh với trời”.
Và cũng chính vì sự thuần túy đối với việc “cứu người”, ông không sát sinh, trước giờ không cách nào chấp nhận việc sát sinh, cho dù là ác nhân bỏ mạng, cũng sẽ khiến ông phải thở dài.
- Ngươi… Ngươi…
Trưởng lão Thần Phủ quỳ bên cạnh Đoàn Hắc Sa đột nhiên ngẩng đầu, sát khí toàn thân vừa dâng lên đã nhanh chóng yếu đi, giọng nói sau đó đã mang theo nỗi kinh hoàng sâu sắc:
- Ngươi… rốt cuộc là ai…
Vân Triệt không trả lời, đôi mắt lạnh như băng đã đâm thẳng về phía Mộc Dĩnh Thiện và Tả Hàn Sóc đang hoàn toàn biến sắc:
- Hai người các ngươi, tự kết liễu, hay muốn ta tự mình động thủ!
Dưới ánh mắt của Vân Triệt, Mộc Dĩnh Thiện và Tả Hàn Sóc tức khắc cảm thấy xương cốt toàn thân đều dâng lên một luồng hàn khí lạnh buốt. Một kích phế bỏ hoàn toàn Đoàn Hắc Sa, đây là sức mạnh mà bọn họ không thể tin, không cách nào lý giải nổi. Bọn họ cố gắng dùng lý do Đoàn Hắc Sa chủ quan khinh địch để giải thích, nhưng lời giải thích này dù nói cho kẻ ngốc nghe, kẻ ngốc cũng không tin.
Thân là bá chủ đương thời của Thương Vân đại lục, bọn họ hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng muốn phế hoàn toàn một Đế Quân cấp chín còn khó hơn giết hắn gấp mười lần!
Chứ đừng nói là phế trong một kích.
- Ngươi… rốt cuộc là… ai!
Giọng nói của Mộc Dĩnh Thiện đã rõ ràng mang theo âm rung.
- Giữa chúng ta không thù không oán… vì sao ngươi phải ra tay độc ác như vậy?
Tả Hàn Sóc cũng vội vàng nói, lời hắn thốt ra rõ ràng đã mang ý e ngại chịu thua.
- Không oán không thù? Lần này các ngươi tụ tập ở Phù Tô quốc là vì cướp đoạt đồ vật của sư phụ ta. Nếu không phải ta đến, với tính tình của sư phụ, ông ấy nhất định sẽ bị… nhất định sẽ bị các ngươi bức tử! Bây giờ, ngươi lại còn nói với ta không oán không thù sao?
Vân Triệt khẽ nghiến răng, mối thù vô tận năm đó lại bị khuấy động.
- Ngươi là đệ tử của Y Thánh Vân Cốc?
Tả Hàn Sóc lắc đầu:
- Không thể nào! Chúng ta chưa từng nghe nói Vân Cốc có đệ tử! Ngươi… ngươi rõ ràng cũng là kẻ thèm muốn Thiên Độc Châu!
Ánh mắt Vân Triệt híp lại, trong miệng phát ra tiếng lẩm bẩm chỉ mình hắn nghe thấy: “Món nợ của sư phụ, món nợ của Linh Nhi, món nợ của chính ta… Sư phụ không thích sát sinh, Linh Nhi tâm địa mềm yếu, vậy thì đơn giản đòi chút tiền lãi là được rồi…”
Hắn đưa ba ngón tay về phía Tả Hàn Sóc và Mộc Dĩnh Thiện, lạnh nhạt nói:
- Ta cho các ngươi ba hơi thở, yên tâm, sẽ không lấy mạng các ngươi. Hoặc là, trong vòng ba hơi thở tự phế huyền lực, hoặc là, ta tự mình động thủ phế toàn thân các ngươi!
- Ngươi…
Đồng tử của Tả Hàn Sóc và Mộc Dĩnh Thiện đồng thời co rút lại.
- Một!
Vân Triệt thu ngón tay đầu tiên lại.
- Hai!
Vân Triệt thu ngón tay thứ hai, khí tức toàn thân vốn tĩnh lặng như nước tù cũng đột nhiên dâng lên.
Trước hôm nay, nếu có người nói Tả Hàn Sóc và Mộc Dĩnh Thiện cũng có lúc bị dọa vỡ mật, e rằng cả đại lục sẽ không ai tin, mà kẻ đó sẽ trở thành trò cười lớn nhất. Nhưng bây giờ, Đoàn Hắc Sa chỉ vài giây trước còn ngang hàng với họ đã biến thành một phế vật như chó chết, đối mặt với việc Vân Triệt tự mình ra tay, bọn họ cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu sắc như tim gan muốn nứt ra.
- Ba!
Tả Hàn Sóc và Mộc Dĩnh Thiện đồng thời bay vút lên không trung về phía sau, gầm lên:
- Giết! Giết hắn cho ta! Tất cả cùng lên… Giết hắn!!
Trưởng lão và đệ tử của tam đại tông môn đều nghe ra được sự sợ hãi trong giọng nói của Tả Hàn Sóc và Mộc Dĩnh Thiện. Ngay cả bọn họ cũng sợ hãi, ngay cả nhân vật như Đoàn Hắc Sa cũng bị phế trong nháy mắt, có thể tưởng tượng được đối phương là nhân vật đáng sợ đến mức nào. Nhưng mệnh lệnh của tông chủ không thể trái, dưới sự hoảng hốt tháo chạy của hai đại tông chủ, bọn họ không thể không cắn răng xông lên, tấn công về phía Vân Triệt.
Mà cũng có gần một nửa… đặc biệt là đệ tử của Thất Tinh Thần Phủ, cũng giống hai đại tông chủ, quay người bỏ chạy.
Vân Triệt nhìn chằm chằm về phía Tả Hàn Sóc và Mộc Dĩnh Thiện đang chạy trốn nhưng không lập tức đuổi theo, mà thân hình chợt lóe, di chuyển đến vị trí trên cao cách đó trăm trượng, một luồng lam quang từ trên trời giáng xuống.
Rắc rắc rắc rắc rắc rắc…
Âm thanh băng giá lan tràn, trong nháy mắt đóng băng phạm vi hơn mười dặm. Khi âm thanh băng ngưng kết lại, cả thế giới đột nhiên tĩnh lặng, tất cả tiếng gào thét đều biến mất không còn tăm hơi.
Bốn mươi Đế Quân, mấy trăm đệ tử của tam đại tông môn, trừ Tả Hàn Sóc và Mộc Dĩnh Thiện đã bỏ chạy, toàn bộ đều bị đông cứng trong tầng băng dày đặc.
Tiếng động quá mức dị thường khiến Tả Hàn Sóc và Mộc Dĩnh Thiện đang dốc toàn lực chạy trốn theo bản năng quay đầu lại, cảnh tượng này khiến bọn họ hồn phi phách tán. Nhưng khi ánh mắt họ quét qua, lại không nhìn thấy bóng dáng của Vân Triệt.
Trong lòng Tả Hàn Sóc càng thêm bất an, hắn chợt nghiến răng, tăng tốc độ lên gần như đột phá cực hạn. Khoảnh khắc khi quay đầu lại, hắn chợt thấy Vân Triệt đã lẳng lặng đứng ở phía trước mình.
Cơn kinh hãi này khiến Tả Hàn Sóc hồn vía lên mây, nhưng hắn đang ở tốc độ tối đa, đừng nói là né tránh, ngay cả dừng lại cũng không kịp. Dưới sự kinh hoàng không còn đường lui, hắn liều mạng vận khởi huyền lực toàn thân, hai tay cấp tốc ngưng tụ một huyền trận màu lam tím, hung hăng đánh thẳng vào ngực Vân Triệt.
Tuy huyền trận trong tay Tả Hàn Sóc nhỏ, nhưng đó lại là huyền kỹ đỉnh cao mà cả huyền giới Thương Vân đại lục không ai không biết – Chiết Thiên Trận! Uy lực kinh thiên động địa. Nhưng Vân Triệt nhìn cũng không thèm nhìn, mặt không biểu cảm tung một quyền nhắm thẳng vào ngực Tả Hàn Sóc.
Ầm!!!!!
Một tiếng nổ vang, Chiết Thiên Trận ngưng tụ toàn bộ lực lượng của Tả Hàn Sóc bị Vân Triệt một quyền đánh tan. Lực phản chấn kinh người khiến hai tay Tả Hàn Sóc gãy lìa từng khúc, uy thế của nắm đấm Vân Triệt không hề suy giảm, đánh thẳng vào ngực Tả Hàn Sóc, trong tiếng nổ vang, một luồng hỏa quang từ sau lưng hắn dữ dội bắn ra.
- Ưm…
Hai mắt Tả Hàn Sóc lồi ra, hắn nằm mơ cũng không ngờ, sức mạnh vô địch cả đời của mình trước mặt một người lại không chịu nổi một kích như vậy.
Trong khoảnh khắc đó, hắn hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của huyền mạch mình nữa.
- Ngươi… rốt cuộc… là… ai…
Tả Hàn Sóc khó nhọc hỏi ra câu này, toàn thân giống như Đoàn Hắc Sa lúc trước, hóa thành một quả cầu da bị chọc thủng vạn lỗ kim, toàn bộ huyền khí cội nguồn điên cuồng tuôn ra ngoài.
Tương tự, Vân Triệt đã giữ lại mạng cho hắn… dù rằng đối với một bá chủ đại lục mà nói, chết đi ngược lại còn là một sự giải thoát.
Vân Triệt vung tay, ném Tả Hàn Sóc bay xa hơn mười dặm, vừa vặn rơi xuống bên cạnh Đoàn Hắc Sa, sau đó viêm quang trên người chợt lóe, đuổi theo Mộc Dĩnh Thiện đang chạy trốn về hướng khác.
Mộc Dĩnh Thiện đang cuống cuồng bỏ chạy, cảm nhận được khí tức Tả Hàn Sóc phóng thích Chiết Thiên Trận ở phía sau, trong lòng hắn kinh hãi nhưng cũng thoáng nhẹ nhõm. Bởi vì hắn và Tả Hàn Sóc chạy theo hai hướng ngược nhau, Vân Triệt đuổi theo Tả Hàn Sóc thì sẽ không có cơ hội đuổi theo hắn.
Nhưng chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi tiếp theo, hắn đột nhiên cảm nhận được khí tức của Chiết Thiên Trận biến mất, sau đó ngay cả khí tức của Tả Hàn Sóc cũng nhanh chóng suy yếu. Mộc Dĩnh Thiện theo bản năng quay đầu lại, liền thấy rõ ràng bóng dáng của Vân Triệt đang ở ngay sau lưng hắn, cách chưa đầy mười dặm.
- Cái… cái gì!?
Toàn thân Mộc Dĩnh Thiện chùng xuống, gương mặt kinh hãi đến không còn giọt máu. Hắn điên cuồng đề khí, liều mạng chạy về phía trước. Khi hắn quay đầu lại lần nữa, phát hiện Vân Triệt chỉ còn cách hắn chưa đầy ba dặm.
Lần này, Mộc Dĩnh Thiện sợ đến vỡ mật – Tốc độ của một Đế Quân cấp chín dốc toàn lực như hắn, vậy mà trước mặt Vân Triệt lại chẳng khác nào đứng yên tại chỗ!
Biết rằng trốn tiếp cũng vô ích, Mộc Dĩnh Thiện chợt nghiến răng, đột nhiên quay người, trong tay nắm một thanh trường kiếm màu trắng sáng dài chừng bảy thước, kiếm ý tức khắc phóng ra khiến không khí xung quanh kịch liệt co rút.
Nếu nói Hiên Viên Vấn Thiên là đệ nhất kiếm đạo ở Thiên Huyền đại lục, thì Mộc Dĩnh Thiện chính là đế vương kiếm đạo ở Thương Vân đại lục. “Ngọc Bạch Long Hoàng Kiếm” trong tay hắn càng là chí tôn của kiếm ở Thương Vân đại lục, huyền khí rót vào, chỉ khẽ vung lên cũng có thể tạo ra tiếng rồng ngâm kinh thiên.
- A!! Phi Tiên Kiếm Trận!
Ngọc Bạch Long Hoàng Kiếm hoa lệ bay lượn trên không, một kiếm trận hình tròn cực lớn cấp tốc hình thành. Ngay khi Mộc Dĩnh Thiện liên tục múa ba trăm sáu mươi kiếm, chỉ còn kém sáu kiếm cuối cùng là Phi Tiên Kiếm Trận thành hình, Vân Triệt đang đuổi tới bỗng nhiên biến mất.
Kiếm trong tay Mộc Dĩnh Thiện cũng đột nhiên biến mất.
Cả người Mộc Dĩnh Thiện hoàn toàn cứng đờ tại chỗ, đầu óc trống rỗng. Hắn không cảm nhận được Vân Triệt biến mất như thế nào đã đành, lại còn hoàn toàn không biết thanh kiếm đã hòa làm một với cơ thể mình lại biến mất như thế nào, giống như đột nhiên bị hư không nuốt chửng.
- Thật lãng phí thời gian.
Một giọng nói lạnh như băng từ sau lưng hắn truyền đến, khi giọng nói vừa dứt, một luồng sức mạnh cực lớn không cách nào hình dung cũng đánh lên lưng hắn.
Phụt!!
Mộc Dĩnh Thiện thất khiếu đổ máu, huyền mạch vỡ nát, ý thức tan rã, lảo đảo rơi xuống.