Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 903: CHƯƠNG 902: THUẬN THÌ SỐNG, NGHỊCH THÌ CHẾT

- Thánh Đế, nói hay lắm!

Thống Khổ chân nhân và Cửu Thán chân nhân đứng hai bên Hoàng Cực Vô Dục, huyền khí dâng trào, trong mắt ánh lên tử chí.

Thánh Đế đã tỏ rõ thái độ, tất cả chân nhân, trưởng lão và toàn bộ đệ tử Hoàng Cực Thánh Vực đều rời khỏi chỗ ngồi, chỉnh tề đứng sau lưng Hoàng Cực Vô Dục. Không còn nghi ngờ gì nữa, lời nói của Hoàng Cực Vô Dục đã hoàn toàn đốt lên ngọn lửa tôn nghiêm trong lòng bọn họ. Đúng vậy, Hoàng Cực Thánh Vực của họ là bá chủ Thiên Huyền Đại Lục vạn năm qua, sao có thể cam tâm làm nô lệ cho kẻ khác! Thay vì sống trong tủi nhục, chi bằng chết một cách oanh liệt.

- Ha ha ha ha, Hoàng Cực Vô Dục, xem ra ngươi đã quyết tâm trở thành kẻ đầu tiên dám làm trái ý ta.

Hiên Viên Vấn Thiên không hề thất vọng hay tức giận, trong tiếng cười thản nhiên ẩn chứa khí tức âm u tựa ác ma.

- Hiên Viên Vấn Thiên! Ngươi muốn trở thành chí tôn thiên hạ, với thực lực hiện giờ của ngươi, Hoàng Cực Vô Dục ta không thể không phục! Nhưng muốn chúng ta làm nô lệ cho ngươi... thì đừng hòng!

Hoàng Cực Vô Dục nghiến răng nói. Hai tay hắn siết chặt, huyền khí quanh thân vận sức chờ phát động.

Hắn, Khúc Phong Ức và Dạ Mị Tà đều đã lĩnh giáo sự đáng sợ của Hiên Viên Vấn Thiên, nên hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác rằng Hiên Viên Vấn Thiên bây giờ đã mạnh đến cảnh giới nào. Khi đã thốt ra những lời này, hắn biết mình không thể sống qua hôm nay – dù hắn là Hoàng Cực Vô Dục.

- Hừ, Hoàng Cực Thánh Vực cũng coi như khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác, không biết Chí Tôn Hải Điện và Nhật Nguyệt Thần Cung sẽ thế nào đây.

Vân Triệt ẩn mình trong mây, thấp giọng nói.

- Rất tốt, rất tốt, ngươi quả là một tấm gương sáng.

Hiên Viên Vấn Thiên cười híp mắt, nói xong bỗng chuyển ánh mắt về phía Nhật Nguyệt Thần Cung:

- Hoàng Cực Thánh Vực đã lựa chọn rồi, vậy Dạ Mị Tà các ngươi thì sao?

- À, khoan hãy trả lời.

Mắt Hiên Viên Vấn Thiên híp lại, cánh tay phải nhẹ nhàng đẩy về phía sau... hướng thẳng đến đám người Hoàng Cực Thánh Vực.

- Cẩn thận!

Hoàng Cực Vô Dục vẫn luôn tập trung đề phòng nhất cử nhất động của Hiên Viên Vấn Thiên, ngay khoảnh khắc bàn tay hắn vừa đưa ra, y đã gầm lên.

Hư không vỡ toang, một bàn tay đen kịt từ trong vết nứt không gian thò ra, trong nháy mắt đã bành trướng đến hơn trăm trượng rồi hung hăng chụp xuống đám người Hoàng Cực Thánh Vực.

Oanh!

Hắc quang nổ tung, Hải Thần Đài rung chuyển dữ dội. Trong hơn hai ngàn người của Hoàng Cực Thánh Vực, gần một phần ba bị nhấn chìm trong ma trảo đen kịt. Giữa những tiếng kêu gào thảm thiết, sáu trăm đệ tử Thánh Vực hóa thành tro bụi đen kịt hệt như Cổ Mộc chân nhân lúc trước. Mười hai vị trưởng lão Thánh Vực lao ra từ trong hắc quang, sau vài cái co giật trên mặt đất rồi cũng tắt thở.

Mấy vị Chân Nhân định xông lên cứu viện thấy hắc quang bùng nổ thì sắc mặt đều đại biến, vội vàng lùi lại, vẻ mặt kinh hãi tột độ.

Hiên Viên Vấn Thiên trở tay đánh một chưởng, đội ngũ Hoàng Cực Thánh Vực đã mất đi một phần ba trong nháy mắt. Lúc này hắn mới chậm rãi quay người lại:

- Nào, để bản tôn xem, chết bao nhiêu người rồi nhỉ?

- Hiên... Viên... Vấn... Thiên!

Hoàng Cực Vô Dục hoàn toàn bùng nổ, gầm nhẹ một tiếng, y phục toàn thân căng phồng, hai tay giao nhau, lao thẳng đến chỗ Hiên Viên Vấn Thiên, một huyền trận khổng lồ nhanh chóng xoay tròn trước người.

- Hoàng Cực Tuyền Cơ Trận!

Vân Triệt thấp giọng nói. Hạ Nguyên Bá từng nói, trong Hoàng Cực Thánh Vực chỉ có Thánh Đế Hoàng Cực Vô Dục mới có thể thi triển huyền trận này đến cảnh giới viên mãn.

Mặt Hiên Viên Vấn Thiên lộ vẻ cười lạnh, trực tiếp đánh ra một chưởng, tóm lấy Hoàng Cực Tuyền Cơ Trận. Kim quang và hắc quang tức thì bắn ra dữ dội, một tiếng rít chói tai vang lên, Hoàng Cực Tuyền Cơ Trận kịch liệt vặn vẹo. Toàn thân Hoàng Cực Vô Dục chấn động mạnh, bị đánh văng đi mấy vòng. Giữa không trung, hắn gầm lên một tiếng, xoay người lại, Hoàng Cực Tuyền Cơ Trận đột nhiên phóng lớn, chụp xuống Hiên Viên Vấn Thiên.

- Hừ, không biết tự lượng sức mình!

Nụ cười âm hiểm của Hiên Viên Vấn Thiên tràn đầy vẻ khinh thường. Hắc quang trên cánh tay hắn đột nhiên tăng vọt, tức thì xuyên thủng Hoàng Cực Tuyền Cơ Trận. Ngay lúc huyền trận vỡ nát, một chưởng cũng giáng mạnh vào ngực Hoàng Cực Vô Dục.

Phụt ——

Huyền khí toàn thân Hoàng Cực Vô Dục tán loạn, bay tứ tung, một ngụm máu tươi từ miệng hắn phun vọt lên, tạo thành một cột máu cao hơn mười trượng.

- Thánh Đế!

Thống Khổ chân nhân và Cửu Thán chân nhân phi thân lên đỡ lấy Hoàng Cực Vô Dục. Vừa chạm vào người y, cả hai liền chấn động mạnh... chỉ một chưởng của Hiên Viên Vấn Thiên mà thương thế của Hoàng Cực Vô Dục đã nặng đến mức nguy kịch.

- Hiên Viên... Vấn... Thiên...

Thất khiếu Hoàng Cực Vô Dục rỉ máu, huyền khí toàn thân đại loạn, ngay cả nói chuyện cũng trở nên vô cùng khó khăn.

- Hoàng Cực Vô Dục, bản tôn tạm thời giữ lại cho ngươi một hơi.

Hiên Viên Vấn Thiên nhìn hắn:

- Chẳng phải ngươi nói thà để Hoàng Cực Thánh Vực bị tiêu diệt sao? Tốt lắm, trước khi đưa ngươi xuống địa ngục, ta sẽ thành toàn tâm nguyện này, để ngươi trơ mắt nhìn Hoàng Cực Thánh Vực hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.

- Trong thế giới do bản tôn chưởng khống, thứ gì không nghe lời, bất kể là gì, đều không được phép tồn tại.

- Ngươi...

Hoàng Cực Vô Dục chỉ tay về phía Hiên Viên Vấn Thiên, miệng lại trào ra máu tươi.

Không khí trên Hải Thần Đài đột nhiên bị đè nén thêm mấy phần, ai nấy đều hít vào một ngụm khí lạnh, vô số ánh mắt run rẩy co rút. Dù đều nghe nói Hiên Viên Vấn Thiên đã mạnh đến cực điểm, nhưng bây giờ tận mắt chứng kiến, bọn họ vẫn kinh hãi đến mất mật.

Tùy tay một chưởng, mấy trăm đệ tử cùng mười vị trưởng lão Thánh Vực liền mất mạng trong nháy mắt, hệt như cắt cỏ... Nhưng thứ bị cắt bỏ không phải kẻ yếu, mà là những người có huyền lực đứng đầu Thiên Huyền Đại Lục! Bá Hoàng, Đế Quân, những cảnh giới mà vô số huyền giả cả đời chỉ có thể ngưỡng vọng, ở trước mặt Hiên Viên Vấn Thiên lại chẳng khác gì cỏ rác.

Thánh Đế của Hoàng Cực Thánh Vực, người được công nhận là đệ nhất nhân Thiên Huyền Đại Lục, vậy mà chỉ sau hai chiêu đã bị hắn đánh cho trọng thương.

Đây là sức mạnh mà bọn họ có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng nổi.

- Hoàng Cực Vô Dục, trước kia ngươi còn có thể cùng Kiếm chủ đại nhân của chúng ta nổi danh ngang hàng. Nhưng bây giờ, Kiếm chủ đại nhân đã là Thiên Tôn, ngươi còn tưởng mình có thể sánh vai với Thiên Tôn sao! Hừ, Thiên Tôn đã cho các ngươi cơ hội, thế mà các ngươi còn vọng tưởng chống đối, đúng là tự tìm đường chết!

Tứ trưởng lão Hiên Viên Bác của Thiên Uy Kiếm Vực cười lạnh nói. Sau khi ba vị trưởng lão đứng đầu Thiên Uy Kiếm Vực bị Mạt Lỵ hủy diệt, hắn bỗng nhiên trở thành trưởng lão đứng đầu, là người chỉ sau hai vị Kiếm chủ của Thiên Uy Kiếm Vực. Hôm nay là Đại hội Thiên Tôn, đương nhiên hắn phải ra sức thể hiện.

Quả nhiên Hiên Viên Vấn Thiên không tiếp tục ra tay với Hoàng Cực Vô Dục, mà một lần nữa chuyển hướng đến Nhật Nguyệt Thần Cung:

- Dạ Mị Tà, bây giờ ngươi có thể trả lời bản tôn rồi. Sau này thuận theo bản tôn, hay là ngỗ nghịch bản tôn?

Nếu lúc trước Dạ Mị Tà còn có một tia giãy giụa, thì hai lần ra tay vừa rồi của Hiên Viên Vấn Thiên đã triệt để dập tắt tia giãy giụa cuối cùng trong lòng hắn. Hắn tiến lên một bước, cúi người nói với Hiên Viên Vấn Thiên:

- Nhật Nguyệt Thần Cung ta đã lấy Nhật Nguyệt làm tên, tất nhiên phải lấy trời làm tôn. Sau này, Dạ Mị Tà cùng Nhật Nguyệt Thần Cung xin mặc cho Thiên Tôn sai khiến.

- A... Thiên Quân!?

Mấy người sau lưng Dạ Mị Tà hoảng sợ lên tiếng.

- Im miệng!

Dạ Mị Tà quát khẽ:

- Các ngươi muốn Nhật Nguyệt Thần Cung cứ thế biến mất hay sao!

"..."

Tuy những người kia không cam lòng, sắc mặt vẫn thống khổ, nhưng không ai lên tiếng nữa.

- Rất tốt, Dạ Mị Tà, quả nhiên ngươi không làm bản tôn thất vọng.

Hiên Viên Vấn Thiên đắc ý cười to, ánh mắt dò xét Dạ Mị Tà, rõ ràng là đang khen ngợi một con chó biết nghe lời. Tiếp theo, ánh mắt hắn lại chuyển hướng đến Chí Tôn Hải Điện:

- Khúc Phong Ức, ngươi thì sao?

Khúc Phong Ức vừa định nói, Tử Cực bên cạnh nàng đã bước ra một bước:

- Hiên Viên Vấn Thiên! Chí Tôn Hải Điện cùng Hắc Nguyệt Thương Hội của ta đã phát triển suốt vạn năm mới có được cơ nghiệp như ngày hôm nay! Chúng ta nỗ lực bao đời nay là để giữ gìn uy danh của người bảo hộ, chứ không phải để làm chó cho một tên yêu ma như kẻ nào đó!

- Muốn chết!

Dạ Mị Tà quay đầu, hung tợn nói.

- Tử tiên sinh nói hay lắm!

Bốn vị tôn giả còn lại của Chí Tôn Hải Điện cũng tiến lên phía trước:

- Chúng ta không có một vị Thiên Quân hèn hạ như vậy, thay vì làm chó cho kẻ khác, chi bằng chết một cách hiên ngang tại đây.

- Các ngươi im ngay!

Điều đầu tiên họ nhận được không phải là sát khí của Hiên Viên Vấn Thiên, mà là lời quát mắng giận dữ của Khúc Phong Ức. Khi Tử Cực và bốn vị tôn giả còn đang nhìn với ánh mắt không thể tin nổi, Khúc Phong Ức đã chắp tay về phía Hiên Viên Vấn Thiên:

- Hiên Viên Thiên Tôn, bản hoàng xin dâng Hải Thần Đài này làm quà mừng ngài đăng cơ Thiên Tôn, để tỏ lòng thành. Từ hôm nay, Hải Điện của ta sẽ nghe theo sự điều khiển của Thiên Tôn.

- Ngươi... Ngươi... Ngươi nói cái gì?

Tử Cực trừng lớn mắt, trong con ngươi là vô tận kinh ngạc, thất vọng và đau lòng:

- Ngươi... Ngươi điên rồi sao? Hải Điện chúng ta vinh quang vạn năm, sao có thể trở thành nô lệ cho kẻ khác... Như thế... Như thế làm sao xứng với liệt tổ liệt tông của Hải Điện!

- Để Hải Điện bị tiêu diệt, mới thực sự là có lỗi với liệt tổ liệt tông!

Khúc Phong Ức nghiêm nghị nói:

- Bản hoàng đã đích thân lĩnh giáo sức mạnh của Hiên Viên Thiên Tôn. Hắn muốn tiêu diệt Hải Điện chúng ta chẳng qua chỉ là chuyện sớm muộn!

- Thà một ngày làm hùng, còn hơn vạn ngày làm chó!

Cuối cùng Tử Cực cũng hoàn toàn thất vọng:

- Khúc Phong Ức, nếu ngươi đã quyết như thế, Tử Cực ta sẽ không còn thừa nhận ngươi là Hải Hoàng nữa, tình nghĩa phu thê giữa ta và ngươi cũng theo đó mà đoạn tuyệt!

- Ngươi...

Sắc mặt Khúc Phong Ức trở nên trắng bệch:

- Vì sao ngươi lại cố chấp như vậy! Rốt cuộc là tôn nghiêm của ngươi quan trọng, hay là cơ nghiệp vạn năm của Hải Điện quan trọng hơn!

Toàn bộ người của Hải Điện đều trợn tròn mắt, hai mặt nhìn nhau, không dám lên tiếng. Một bên là Hải Hoàng của họ, một bên là Tử tiên sinh mà người người trong Hải Điện đều kính trọng, nhất thời không ai dám mở miệng.

- Hừ, Khúc Phong Ức, người đàn bà này!

Vân Triệt hừ nhẹ một tiếng. Tuy hắn khinh thường Hoàng Cực Vô Dục và Khúc Phong Ức, nhưng từ trước tới giờ hắn không phủ nhận Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện được coi là chính phái. Mười hai chân nhân đều cho người ta cảm giác một thân chính khí, phần lớn người của Hải Điện cũng cho hắn hảo cảm. Hôm nay Hoàng Cực Vô Dục cũng khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác, còn Khúc Phong Ức, lần đầu gặp mặt khiến hắn cảm thấy khí thế lẫm liệt... bây giờ lại càng ngày càng khiến hắn chán ghét.

- Ha ha ha ha... Ha ha ha ha...

Hiên Viên Vấn Thiên thấy Chí Tôn Hải Điện nảy sinh xung đột liền ngửa đầu cười phá lên. Hắn cười vô cùng khoái trá, bởi vì cảnh tượng này đối với hắn mà nói, còn mang lại khoái cảm mãnh liệt hơn gấp mấy chục lần so với việc Nhật Nguyệt Thần Cung ngoan ngoãn thuận theo.

- Khúc Phong Ức, nể tình ngươi thành tâm thành ý, lại còn chuẩn bị Đại hội Thiên Tôn này cho bản tôn, bản tôn sẽ ban cho ngươi thời gian xử lý việc nhà. Nhưng chỉ có ba mươi hơi thở. Sau ba mươi hơi thở mà vẫn chưa xử lý xong, bản tôn sẽ ra tay thay ngươi.

Thân hình Hiên Viên Vấn Thiên hơi xoay, mặt hướng về phía Phượng Hoàng Thần Tông. Khi ánh mắt âm hàn của hắn quét tới, tất cả trưởng lão, đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông gần như kinh hãi lùi lại mấy bước.

- Phượng Hoàng Thần Tông, các ngươi thì sao?

Khóe miệng Hiên Viên Vấn Thiên mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Phượng Hoành Không chậm rãi bước ra, trên gương mặt không hề có vẻ sợ hãi, ngược lại là sự bình tĩnh lạ thường:

- Phượng Hoàng Thần Tông ta được Thần Linh Viễn Cổ ban ơn, kế thừa huyết mạch thần linh. Có thể bại, có thể vong, nhưng dù chỉ còn lại một giọt máu cuối cùng, cũng vĩnh viễn không làm nô lệ!

- Oanh!

Một tiếng động vang lên, trên người Phượng Hoành Không bùng lên hỏa diễm, hắn hung tợn nói:

- Hiên Viên Vấn Thiên, toàn bộ những người không sợ chết của Phượng Hoàng Thần Tông đều đã ở đây! Hôm nay ngươi muốn giết, e rằng cũng không dễ dàng đâu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!