Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 905: CHƯƠNG 904: TAY KHÔNG CHÔN VÙI

Ba đại thế lực vừa mới bắt đầu tấn công kẻ địch... phải nói là còn chưa chính thức bắt đầu, đã sụp đổ trong nháy mắt.

Khí lãng kinh khủng cuốn tất cả những người khác dồn đến biên giới Hải Thần Đài, các thế lực Thất Quốc đều run lẩy bẩy, trong lòng kinh hãi tột độ. Phượng Hoàng Thần Tông mạnh nhất Thất Quốc, đứng trong hàng Tứ Thánh Địa, có thực lực tổng hợp xếp trên cả Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện, vậy mà tất cả cường giả đứng đầu của ba thế lực toàn lực liên thủ, lại tan tác trong chớp mắt trước mặt Hiên Viên Vấn Thiên.

Tựa như một đám phàm nhân, không cam lòng đi khiêu chiến một vị thần linh cường đại đến mức bọn họ không thể tưởng tượng nổi, kết quả không cần nói cũng biết.

Toàn bộ huyền giả từ Đế Quân trở xuống đều lăn lộn, thống khổ muốn chết, tiếng gào thét khiến nội tâm người ta run lên, những Đế Quân cường đại kia cũng đang thống khổ chống đỡ, đến bản thân còn khó giữ, cảnh tượng này chẳng những khiến các thế lực Thất Quốc kinh hãi đến tim như muốn vỡ tung, mà còn khiến trên dưới Nhật Nguyệt Thần Cung câm như hến. Vốn dĩ bên trong Nhật Nguyệt Thần Cung còn có một số cường giả có chút cứng rắn đang kháng cự lựa chọn của Dạ Mị Tà, nhưng một màn trước mắt lại khiến bọn họ cảm thấy may mắn vì Dạ Mị Tà đã lựa chọn tạm thời khuất phục.

Bỗng nhiên lúc này, bầu trời phương Đông có vài luồng huyền khí cường đại tiếp cận, Hiên Viên Vấn Thiên liếc mắt, âm thầm cười nói:

- Xem ra, lại có tin tức tốt.

Bốn vị trưởng lão Kiếm Vực bay tới như thiểm điện, trên người bọn họ dính đầy vết máu, rõ ràng là bị thương không nhẹ, trong tay còn xách theo một người cả người đẫm máu, khí tức yếu ớt. Bọn họ hạ xuống Hải Thần Đài, ném người trong tay xuống bên cạnh Hiên Viên Vấn Thiên, người cầm đầu thở hồng hộc nói:

- Thiên Tôn, may mắn không làm nhục mệnh.

Khi đám người Hoàng Cực Thánh Vực đang nhẫn nhịn thống khổ tột cùng nhìn thấy người toàn thân là máu kia thì sắc mặt đều đại biến:

- Nguyên... Nguyên Bá!!

- Rất tốt.

Hiên Viên Vấn Thiên nheo mắt lại, nhìn xuống nam tử khí tức yếu ớt vô cùng dưới chân:

- Hạ Nguyên Bá, lãng phí thời gian lâu như vậy, đánh gãy nhiều người của Kiếm Vực ta như thế, cuối cùng vào ngày bản tôn chính thức trở thành Thiên Tôn, ngươi cũng rơi vào tay bản tôn. Ngươi nói xem, đây có phải là thượng thiên đang khen ngợi và ưu ái bản tôn hay không?

- Hiên... Viên... Vấn... Thiên...

Hạ Nguyên Bá vẫn chưa hôn mê, hai tay hắn nắm chặt, hắn đã không thể đứng dậy, chỉ có âm thanh oán hận tột cùng từ trong miệng tràn ra.

- Lũ vô dụng kia, chết sớm chết muộn cũng chẳng khác gì nhau. Còn ngươi, vẫn nên chết sớm một chút đi!!

Hắc quang trên tay Hiên Viên Vấn Thiên lóe lên, đập về phía đầu Hạ Nguyên Bá.

- Dừng tay!!!

Hoàng Cực Thánh Vực phát ra tiếng gầm thét kinh thiên, Cổ Thương chân nhân và Tuyệt Tâm chân nhân bị Ma Độc quấn thân gầm lên giận dữ rồi cùng xuất thủ, Hoàng Cực Vô Dục đang trọng thương cũng cưỡng ép lấy ra Hỗn Nguyên Thiên Thước, toàn lực ném về phía Hiên Viên Vấn Thiên.

- Hừ...

Hiên Viên Vấn Thiên âm trầm cười nhạt, lật bàn tay một cái, một đạo hắc quang đụng vào Hỗn Nguyên Thiên Thước đang bay tới. Hỗn Nguyên Thiên Thước lập tức uốn cong, mang theo hắc quang bay ngược trở về, hung hăng quất vào người Tuyệt Tâm chân nhân và Cổ Thương chân nhân.

Cổ Thương chân nhân và Tuyệt Tâm chân nhân cùng rên lên một tiếng đau đớn, bay ngược về sau, trên người mỗi người nhiều thêm một vết máu sâu hoắm. Thủ thế của Hiên Viên Vấn Thiên lại biến đổi, trước người hắn hiện ra hai đạo kiếm mang hắc ám, muốn đâm xuyên Cổ Thương chân nhân và Tuyệt Tâm chân nhân đang bay ngược.

- Sư phụ!!

Hai đạo kiếm mang hắc ám chỉ lớn hơn một thước, nhưng Hạ Nguyên Bá ở ngay dưới chân Hiên Viên Vấn Thiên lại rõ ràng cảm giác được lực lượng ẩn chứa trong đó đủ để hủy diệt mười mấy cao cấp Đế Quân. Hắn tuyệt vọng gào thét một tiếng, trước mắt nổ đom đóm, trong lồng ngực như có thứ gì đó nổ tung, thân thể vốn đang hấp hối bỗng nhiên bắn lên, một quyền đánh tới Hiên Viên Vấn Thiên.

Trên nắm tay bao bọc một tầng kim quang mãnh liệt, rộng gần một thước nhưng tỏa ra ánh sáng chói mắt.

- Ồ?

Ánh mắt Hiên Viên Vấn Thiên khẽ biến.

Dưới lực lượng bạo phát như kỳ tích, không gian bị vặn vẹo kịch liệt, hai đạo kiếm mang đen nhánh bắn ra bốn hướng, toàn bộ bay về phía trên không. Nắm đấm vẫn hung hăng đập vào ngực Hiên Viên Vấn Thiên.

Oanh!!!

Một tiếng động thật lớn vang lên, ngực Hiên Viên Vấn Thiên hơi lõm xuống, nửa người trên ngửa ra sau. Dưới lực phản chấn cực lớn, Hạ Nguyên Bá hung hăng bay văng ra ngoài, đập ầm vào bên cạnh Cổ Thương chân nhân đang chìm trong Ma Độc, hai mắt ngơ ngác, hoàn toàn kiệt sức.

- Nguyên... Bá...

Cổ Thương chân nhân vươn tay về phía Hạ Nguyên Bá, nhưng gần như không thể di chuyển nửa phần.

- Ha... Ha ha... Ha ha ha ha...

Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi đứng thẳng người, bàn tay đặt trên ngực, trong miệng phát ra tiếng cười âm trầm, vẻ mặt dữ tợn như ác quỷ:

- Không hổ là... Bá Hoàng Thần Mạch, dưới trạng thái nửa sống nửa chết mà vẫn có thể khiến bản tôn cảm thấy đau đớn... Quả nhiên... không thể để ngươi sống nữa!!

Mặc dù hôm nay hắn đã giết rất nhiều người, nhưng từ đầu đến cuối, chân hắn không hề di chuyển nửa bước, bởi vì giết những người này, hắn khinh thường phải di động.

Mà lần này hắn lại nhe răng cười lạnh, phi thân lên, một đôi ma trảo bao bọc hắc quang nhắm thẳng đến chỗ Hạ Nguyên Bá.

Bởi vì Hạ Nguyên Bá là một trong những uy hiếp tiềm ẩn lớn nhất trên đời này đối với hắn!

- Hiên Viên Vấn Thiên!!

Hiên Viên Vấn Thiên vừa mới bay ra, bỗng nhiên bên tai vang lên một tiếng gầm như sấm sét, thanh âm này cũng khiến thân hình hắn lập tức ngưng lại.

Đôi mắt tuyệt vọng của Hạ Nguyên Bá dưới thanh âm này bỗng nhiên phóng đại, khôi phục một chút tỉnh táo, trong ánh mắt mang theo sự khó tin sâu sắc, sau đó run rẩy chuyển hướng đến nơi phát ra âm thanh.

- Tốt nhất ngươi nên thành thành thật thật đứng ở đó, nếu không, ta không dám hứa đầu của con trai ngươi có biến thành bột mịn hay không.

Thanh âm này mang theo sự uy hiếp và trào phúng sâu sắc. Mọi người lần theo phương hướng âm thanh truyền tới, mới phát hiện, không biết từ lúc nào trên không đã có thêm hai người, một người trong đó bị người còn lại nắm trong tay.

Khi thấy rõ mặt mũi bọn họ, gần như tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt chấn kinh tột độ.

- Kia... là...

"..."

Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi xoay người lại, ánh mắt hung ác của hắn và đôi mắt Vân Triệt chạm nhau trong nháy mắt.

Hiên Viên Vấn Đạo bị Vân Triệt nắm đầu xách giữa không trung, cả người tựa như một cái xác bị treo lên, tứ chi co giật với biên độ nhỏ chứng minh hắn còn sống, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt mà đứt quãng:

- Cứu... ta... Cha... Cứu... ta...

- Vân... Vân... Vân Triệt!?

Đông Phương Hưu và Tần Vô Thương ở nơi hẻo lánh tít ngoài rìa Hải Thần Đài nghẹn ngào hét lớn, bọn họ chưa bao giờ không dám tin vào mắt mình như lúc này.

- Vân Triệt... còn có công chúa Tuyết?

- Không phải Vân Triệt đã... đã chết rồi sao?

- Thật sự là Vân Triệt!? Hắn... Hắn không chết?

...

Trên Thiên Huyền Đại Lục không ai không biết cái tên Vân Triệt. Thời gian trước, Thiên Huyền Đại Lục truyền ra tin hắn đã mất mạng, mà đây là thông tin từ Tứ Đại Thánh Địa truyền ra. Trong số mọi người, người kinh hãi nhất không ai khác ngoài Hoàng Cực Vô Dục, Khúc Phong Ức và Dạ Mị Tà, bởi vì mấy tháng trước bọn họ đã chính mắt nhìn thấy "thi thể" của Vân Triệt.

- Phụ hoàng! Gia gia! Thái Gia Gia...

Phượng Tuyết Nhi vội xông lên, rơi xuống trước mặt đám người Phượng Hoành Không. Phượng Hoành Không đang phải chịu đựng sự tra tấn của Ma Độc, không ngờ giữa lúc sinh tử còn có thể gặp lại Phượng Tuyết Nhi, trong lúc nhất thời buồn vui lẫn lộn, liền liều mạng gào lên:

- Tuyết Nhi... ngươi... ngươi tại sao lại trở về... Đi... Đi mau!! Đi mau đi!!

- Tuyết Nhi... Đi... Đi mau!

Phượng Thiên Uy cũng thống khổ gào thét:

- Chúng ta có thể gặp lại con một lần, chết cũng mãn nguyện... Con... mau... đi!!

- Tỷ phu... Thật sự... là huynh sao?

Hạ Nguyên Bá không thể đứng dậy, hắn nhẹ nhàng lẩm bẩm, trên mặt lăn dài hai hàng nước mắt nóng hổi.

- Nguyên Bá, chắc chắn đệ đã quên lời ta nói với đệ lúc trước rồi.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Chỉ cần không tận mắt thấy thi thể của ta, thì vĩnh viễn đừng tin ta đã chết. Đệ ở dưới sự truy sát của Hiên Viên Vấn Thiên mà kiên trì được đến bây giờ... thật là ghê gớm.

- Ha... ha ha...

Hạ Nguyên Bá nở nụ cười, cười vô cùng vui sướng.

Vân Triệt cầm đầu Hiên Viên Vấn Đạo trong tay, quả nhiên Hiên Viên Vấn Thiên không dám manh động, hai mắt hắn híp lại, bình tĩnh đánh giá Vân Triệt. Rất hiển nhiên, hắn đã nhận ra Vân Triệt có sự khác biệt... Hơn nữa còn là khác biệt một trời một vực.

- Vân Triệt, bản tôn rất thưởng thức ngươi. Nếu ngươi ở lại Huyễn Yêu Giới, còn có thể sống thêm mười ngày nửa tháng... vậy mà cứ vội vã chạy đến chịu chết!

- Chịu chết? Ngươi không sợ con của ngươi chết trước ta sao?

Vân Triệt nắm đầu Hiên Viên Vấn Đạo giơ lên:

- Đây chính là đứa con độc nhất của ngươi, nếu ta bóp chết hắn, ngươi muốn có hậu nhân, cũng chỉ có thể sinh thêm một đứa... À không không không, ta suýt nữa quên mất một chuyện, thân thể này của ngươi là cướp đoạt của kẻ khác, coi như sinh thêm bao nhiêu đứa con cũng đều là con của người khác. Nói cách khác, nếu ta bóp chết hắn, Thiên Tôn ngươi sẽ triệt để tuyệt hậu, đó là bi thương cỡ nào chứ.

- Ngươi dám uy hiếp bản tôn!

Hai mắt Hiên Viên Vấn Thiên tràn ngập hắc khí, giọng nói hoàn toàn trầm xuống.

- Ha ha, ngươi sai rồi, ta thực sự khinh thường việc uy hiếp ngươi!

Đối mặt với âm khí và sát cơ băng lãnh của Hiên Viên Vấn Thiên, Vân Triệt cười nhẹ, sau đó hất cánh tay lên, dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, trực tiếp ném Hiên Viên Vấn Đạo xuống... ném thẳng về phía Thiên Uy Kiếm Vực.

Hiên Viên Bác bước nhanh về phía trước tiếp nhận Hiên Viên Vấn Đạo, vẫn có chút không dám tin Vân Triệt lại dám chủ động ném "cọng rơm cứu mạng" duy nhất có thể uy hiếp Hiên Viên Vấn Thiên cho bọn họ.

Ánh mắt Hiên Viên Vấn Thiên cũng thoáng ngưng tụ.

- Ngoan ngoãn chăm sóc tốt thiếu chủ của các ngươi, ngàn vạn lần đừng để hắn chết.

Vân Triệt khoanh tay trước ngực, thong dong nói.

Hành động của Vân Triệt khiến Thiên Uy Kiếm Vực và tất cả mọi người đều bất ngờ, gần như cho rằng Vân Triệt điên rồi. Sau khi Hiên Viên Bác đỡ được Hiên Viên Vấn Đạo, sắc mặt đại biến, run giọng nói:

- Thiên Tôn, tính mệnh thiếu tôn chủ không có nguy hiểm, nhưng... nhưng huyền mạch của hắn đã bị phế!

- Vân Triệt, ngươi to gan lắm!

Hiên Viên Tuyệt đứng trước Thiên Kiếm Sơn Trang đứng dậy gầm lên:

- Thiên Tôn, đừng cho tên tiểu tử này chết thống khoái, phải để cho hắn muốn sống không được, muốn chết không xong!

Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi đưa tay ra, một đạo kiếm mang đen nhánh xé rách hư không, bỗng nhiên bắn về phía Vân Triệt.

- Vân Triệt cẩn thận!!

- Cẩn thận!!

- Tránh ra!!!

Bên trong Phượng Hoàng Thần Tông, Hoàng Cực Thánh Vực, Chí Tôn Hải Điện đồng loạt vang lên tiếng kinh hô. Tuy kiếm mang của Hiên Viên Vấn Thiên nhìn qua không hề bắt mắt, nhưng lại khủng bố đến cấp độ bọn họ không thể lý giải.

Vân Triệt lại không hề động đậy, bàn tay hắn như thiểm điện lóe lên trong nháy mắt, đạo kiếm mang đen nhánh bắn về phía hắn lập tức ngừng lại trong tay hắn. Sau đó, theo bàn tay hắn nhẹ nhàng vỗ một cái, đạo kiếm mang đó trực tiếp hóa thành bột phấn màu đen, hoàn toàn tiêu tán vô tung.

"..."

Một màn này làm cho ánh mắt tất cả mọi người đột nhiên lồi ra, những kẻ đang gào thét đều chết lặng tại chỗ, âm thanh cũng nghẹn cứng trong cổ họng.

Mạnh như Khúc Phong Ức cũng bị kiếm mang kinh khủng của Hiên Viên Vấn Thiên một kiếm đoạt mệnh. Vậy mà Vân Triệt... lại dùng tay không bóp nát nó!?

- Ha ha ha ha, ha ha ha ha ha ha!

Hiên Viên Vấn Thiên không hề kinh ngạc, ngược lại cuồng tiếu lên:

- Vân Triệt, mỗi lần bản tôn nhìn thấy ngươi, ngươi đều mang lại cho bản tôn kinh hỉ, quả nhiên lần này cũng không ngoại lệ!

- Ha ha, lời này của ngươi đừng nói quá sớm, vạn nhất lát nữa có niềm vui lớn hơn thì sao.

Vân Triệt cười tủm tỉm nói.

- Vân ca ca!

Phía dưới, truyền đến thanh âm vội vàng của Phượng Tuyết Nhi.

Ánh mắt Vân Triệt hướng xuống dưới, tay trái vừa lật, một đoàn lục quang rơi xuống, bao phủ tất cả mọi người của Phượng Hoàng Thần Tông vào trong đó. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tất cả Ma Độc trên người đệ tử Phượng Hoàng Thần Tông đều bị thanh tẩy hoàn toàn, thống khổ trên mặt họ biến mất không thấy đâu nữa, huyền khí cũng khôi phục vận chuyển bình thường, mỗi người đều nhìn hai tay của mình, kích động đến không kìm chế được.

Thân hình Vân Triệt nhoáng lên một cái, trực tiếp vòng qua Hiên Viên Vấn Thiên, đi tới trước người Hạ Nguyên Bá và Cổ Thương chân nhân, nhanh chóng nhét một viên đan dược vào miệng Hạ Nguyên Bá, sau đó thanh tẩy toàn bộ Ma Độc trên người Cổ Thương chân nhân.

- Tỷ phu... Tỷ phu...

Hạ Nguyên Bá liên tục kêu hai tiếng, tuy thương thế trên người rất nặng, nhưng lại vui vẻ như một đứa trẻ.

Hiên Viên Vấn Thiên không ngăn cản, cũng không quay người lại, đôi mắt dần híp lại thành một khe hẹp.

Nhìn thấy Cổ Thương chân nhân cùng trên dưới Phượng Hoàng Thần Tông bình an vô sự, Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện đang phải chịu đựng sự tra tấn của Ma Độc đều lộ ra vẻ mừng rỡ, các vị chân nhân và tôn giả cố nén nỗi khổ Ma Độc, phát ra thanh âm thỉnh cầu:

- Vân Cung chủ... Làm phiền... giải độc... cho chúng ta...

Vân Triệt xoay người, một lần nữa bay lên không, đi đến trước mặt Hiên Viên Vấn Thiên... làm ngơ trước lời cầu khẩn của Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!