Đông Phương Hưu và Tần Vô Thương đang nấp ở một góc xa, đột nhiên nghe được lời Vân Triệt nói thì kinh hãi đến mức suýt nhảy dựng lên.
Hắc Nguyệt Thương Hội là khái niệm gì?
Ngoại trừ Thần Hoàng Quốc, tài sản của sáu quốc gia còn lại trên Thiên Huyền Đại Lục cộng lại cũng tuyệt đối không bằng một Hắc Nguyệt Thương Hội, địa vị và lịch sử nội tình của nó lại càng không thể nào sánh bằng.
Ba thành thu hoạch của Hắc Nguyệt Thương Hội là khái niệm gì… Đó là một con số khổng lồ mà ngay cả Đông Phương Hưu và Tần Vô Thương cũng không tài nào tưởng tượng nổi.
Hơn nữa, Vân Triệt nói là “nộp lên”, là cung phụng thuần túy, hoàng thất Thương Phong không cần bỏ ra bất cứ thứ gì, không cần tốn công sức, thậm chí không cần tham gia quản lý, hoàn toàn là ngồi không hưởng lợi! Lại còn nhiều đến ba thành… Đây đâu chỉ là lột da Hắc Nguyệt Thương Hội, đây là cạo sạch cả thịt, mà còn là cạo hàng năm.
Đây tuyệt đối là màn “tay không bắt sói” tàn nhẫn nhất trong lịch sử Thiên Huyền Đại Lục.
Nếu Thương Phong Quốc hàng năm có thể nhận được khoản tài nguyên và của cải khổng lồ như vậy, quốc lực chắc chắn sẽ tăng vọt.
- Cái này… Cái này…
Hắc Nguyệt Thương Hội là tâm huyết cả đời của Tử Cực, là thứ quan trọng không khác gì mạng sống của lão, đồng thời cũng là huyết mạch chống đỡ cho Chí Tôn Hải Điện. Hàng năm bị lấy đi ba thành, không nghi ngờ gì là một nhát dao hung hăng cắt vào tim lão, cũng rành rành là cắt đi ba thành huyết mạch của Chí Tôn Hải Điện.
- Vân cung chủ, chuyện này… chuyện này có thể thương lượng thêm không? Hai thành… hai thành thì thế nào?
Tử Cực lộ vẻ thống khổ, không biết là vì ma độc ăn mòn hay vì thứ quý giá nhất đời mình bị chia cắt. Là một thương nhân, lão gần như theo bản năng muốn giảm bớt tổn thất.
Vân Triệt cúi đầu cười khẽ:
- Ồ… Xem ra, Tử tiên sinh không hài lòng với điều kiện giao dịch này. Cũng phải. Vậy thì ta sẽ “thương lượng” một chút. Hàng năm… nộp lên bốn thành!
- Cái… Cái gì?
Toàn thân Tử Cực run lên.
Đông Phương Hưu và Tần Vô Thương cũng toàn thân run rẩy.
- Hửm? Tử tiên sinh vẫn cảm thấy bất mãn sao?
Vân Triệt khẽ cười.
Tử Cực kinh hoảng xua tay:
- Không… Không không! Bốn thành, thì bốn thành!
Trong lòng Tử Cực đang rỉ máu, càng hận bản thân vừa rồi lại phản ứng theo bản năng mà cò kè mặc cả… lại dám có ý đồ cò kè mặc cả với Vân Triệt!
Vân Triệt thỏa mãn gật đầu:
- Rất tốt. Bốn thành mà thôi, chứ không phải bảy tám thành, xem ra Vân Triệt ta quả nhiên vẫn chưa đủ tàn nhẫn để đòi hỏi quá đáng. Đã nói ra lời, vậy cứ quyết định như thế đi.
Tử Cực chỉ biết câm nín, trong lòng điên cuồng chửi thề.
Vân Triệt vừa dứt lời, tay trái chìa ra, ánh sáng tinh lọc màu xanh biếc lập tức bao phủ toàn bộ những người của Hải Điện đang trúng ma độc. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, toàn bộ ma độc đã được tinh lọc sạch sẽ.
Nỗi thống khổ do bị ăn mòn toàn thân lập tức dịu đi trông thấy, sau đó dần dần biến mất. Nhưng vì bị ma độc ăn mòn quá lâu, bọn họ vẫn cần một khoảng thời gian ngắn mới có thể hoàn toàn hồi phục.
- Tạ ơn Vân cung chủ cứu giúp.
Mấy vị đại tôn giả đứng đầu Chí Tôn Hải Điện đứng dậy hành lễ tạ ơn. Tuy rằng đã phải trả một cái giá cực lớn, nhưng ít nhất, họ đã thoát khỏi thống khổ và bóng ma tử vong, Hải Điện cũng nhờ đó mà được bảo toàn.
Hơn nữa, họ không phải là Tử Cực, không hình dung được rõ ràng bốn thành thu hoạch hàng năm của Hắc Nguyệt Thương Hội là khái niệm gì.
Vân Triệt thản nhiên nói:
- Hải Điện lần này gặp đại nạn, cũng bị hủy hoại khá nghiêm trọng. Nếu các ngươi muốn tiếp tục ở lại vùng biển này thì cứ từ từ chữa trị. Nếu không muốn… Thí Nguyệt Ma Quật ở phía nam, nguồn gốc hắc khí bên trong đã biến mất, kết giới thủ hộ kia cũng sớm có thể thu lại, các ngươi không cần thiết phải tiếp tục trấn thủ nữa.
Vài vị tôn giả nhìn nhau, vị Tử tôn giả cầm đầu chắp tay nói:
- Việc này… Đa tạ Vân cung chủ đã báo cho biết.
Tử Cực thoát khỏi ma độc, liên tục thở dốc mấy hơi. Lão ôm lấy Khúc Phong Ức đang hấp hối, thần sắc bi thương:
- Vân cung chủ, lỗi lầm của Hải Hoàng, lão hủ tự biết không còn mặt mũi nào cầu xin cung chủ tha thứ, nhưng nàng… mệnh số đã tận, không thể cứu vãn, kính xin Vân cung chủ cho phép lão hủ tạm thời rời đi, mang nàng đến một nơi yên tĩnh…
Lúc này, Khúc Phong Ức cuộn tròn trong lòng Tử Cực, toàn thân nhuốm máu, hơi thở mong manh, không còn vẻ uy lăng và khí tức khiến người ta kinh sợ như ngày thường, thậm chí gần như không còn cảm nhận được chút huyền khí nào…
Ma khí ác độc của Hiên Viên Vấn Thiên đã gần như phế hết huyền lực của Khúc Phong Ức.
Đây có lẽ là thời khắc yếu đuối và bất lực nhất trong cả cuộc đời Khúc Phong Ức… Nhưng ít ra, vào thời khắc này, có một người đàn ông đã lao đến ôm bà vào lòng, cho dù bản thân cũng đang phải chịu đựng nỗi thống khổ khủng khiếp của ma độc, cũng chưa từng một khắc buông bà ra.
Ngay cả những cường giả của Hải Điện, cũng vào khoảnh khắc này, mới nhớ lại một cách rõ ràng rằng họ vốn là một đôi phu thê.
Tử Cực ôm Khúc Phong Ức, sắc mặt cứng ngắc, chậm rãi rời đi, bóng lưng lộ ra vẻ thê lương khôn tả. Vân Triệt xoay người, trong đầu thoáng hiện lên nỗi tuyệt vọng khi xưa lúc ôm Linh Nhi trong tay, cuối cùng hít sâu một hơi, nói:
- Nếu ta có thể cứu sống bà ta, ngươi lấy gì để trao đổi với ta?
Bước chân của Tử Cực dừng lại, rồi cứng đờ. Bỗng nhiên, lão đột ngột quay người, lập tức quỳ xuống trước mặt Vân Triệt, giọng nói run rẩy kịch liệt:
- Mạng… mạng của ta! Chỉ cần cung chủ nguyện ý ra tay cứu nàng, bất cứ thứ gì… cái mạng già này của Tử Cực ta… tất cả của ta… Cung chủ muốn gì ta đều đáp ứng… Cầu… cầu Vân cung chủ giơ cao đánh khẽ, đại ân đại đức, Tử Cực ta kiếp này không trả nổi, kiếp sau nguyện cả đời kết cỏ ngậm vành… Cầu Vân cung chủ khai ân cứu mạng…
Trong lòng lão, khóe miệng Khúc Phong Ức chậm rãi mấp máy, hai hàng nước mắt từ khóe mắt từ từ chảy xuống.
“…” Vân Triệt quay mặt đi, hít một hơi thật sâu. Năm đó, nếu có người nói có thể cứu được Linh Nhi, hắn cũng nhất định sẽ quỳ xuống trước mặt người đó, dùng tất cả của mình để trao đổi, để cầu xin…
Hắn chán ghét Khúc Phong Ức, nhưng cái quỳ này của Tử Cực lại hung hăng chạm đến nơi yếu đuối nhất trong lòng hắn. Hắn tiến lên, chìa tay ra, thản nhiên nói:
- Tử tiền bối, đứng lên đi, ta dù sao cũng chỉ là vãn bối, không nhận nổi đại lễ như vậy của ngài… Đặt bà ta xuống, ta sẽ cứu.
Tử Cực há to miệng, vội vàng nuốt những lời định nói vào trong, run run rẩy rẩy, cẩn trọng đặt Khúc Phong Ức xuống đất. Vân Triệt ngồi xổm xuống, bàn tay đặt hờ trên vết thương trí mạng ở ngực bà ta, tập trung tinh thần. Khí tức thiên địa nồng đậm tinh thuần ngưng tụ trong lòng bàn tay hắn, sau đó toàn bộ truyền vào cơ thể Khúc Phong Ức.
Rất nhanh, ma khí lưu lại trong cơ thể bà ta đã bị xua tan hoàn toàn, sinh khí vốn đã gần cạn kiệt cũng bắt đầu hồi phục nhanh chóng.
Mà người cảm nhận rõ ràng nhất tất cả những điều này chính là Tử Cực. Ánh mắt lão run rẩy ngày càng kịch liệt, hai tay càng siết chặt trên mặt đất, dù kích động đến cực điểm nhưng cũng không dám phát ra một tiếng động nào.
Vẻn vẹn nửa khắc đồng hồ trôi qua, Vân Triệt dời tay khỏi ngực Khúc Phong Ức, rồi khẽ thở ra một hơi. Khúc Phong Ức đã hoàn toàn hôn mê, nhưng sắc mặt rõ ràng đã hồng nhuận hơn một chút.
Vân Triệt bình tĩnh nói:
- Tạm thời không còn nguy hiểm đến tính mạng. Với nội tình của Hải Điện các ngươi, phần còn lại không cần đến ta. Chẳng qua, huyền mạch của bà ta bị tổn thương nghiêm trọng, cho dù khỏi hẳn, huyền lực cũng gần như sụt giảm xuống dưới Bá Huyền Cảnh, hơn nữa dù có tiếp tục tu luyện, tốc độ cũng sẽ chậm hơn trước kia nhiều lần.
Cảm nhận được khí tức vững vàng thông suốt hơn trước kia mười mấy lần trên người Khúc Phong Ức, Tử Cực nâng hai tay lên, thi lễ thật sâu:
- Tạ…
Vân Triệt xoay người đi:
- Không cần ngươi cảm tạ, cũng không cần ngươi phải trả bất cứ giá nào. Ta cứu bà ta, không phải vì ngươi, cũng không phải vì bà ta, mà là vì chính ta. Ngươi mau mang bà ta đến một nơi thích hợp để tĩnh dưỡng đi.
Tử Cực ôm lấy Khúc Phong Ức, nhìn sâu vào bóng lưng của Vân Triệt nói:
- Vân cung chủ, phần đại ơn này, Tử Cực ta… kiếp này suốt đời không quên!
Nói xong, lão không ở lại thêm, ôm Khúc Phong Ức vội vàng rời đi. Nếu như vừa rồi trong lòng lão còn ôm oán hận với sự vô tình và đòi hỏi quá đáng của Vân Triệt, thì giờ đây, lão chỉ còn lại lòng cảm kích vô tận.
Tất cả mọi người của Chí Tôn Hải Điện đều như thế.
- Vừa giáng một đòn sấm sét, lại lập tức ban một ân huệ trời cao… Vân Triệt không chỉ mạnh về huyền lực, mà còn thấu hiểu cách khống chế lòng người.
Đông Phương Hưu thở dài một hơi. Lão lại không biết, Vân Triệt cứu Khúc Phong Ức, chẳng qua chỉ để bù đắp cho nỗi day dứt trong lòng, chứ không phải vì cái gọi là khống chế nhân tâm.
Toàn bộ người của Chí Tôn Hải Điện đã bình an vô sự, Vân Triệt còn vô cùng nhân từ ra tay cứu Khúc Phong Ức, người đã hai lần muốn hãm hại hắn. Phía Hoàng Cực Thánh Vực vẫn còn chìm sâu trong cơn ác mộng ma độc. Sau khi Tử Cực rời đi, bọn họ ném ánh mắt vội vàng và khao khát về phía Vân Triệt, hết sức khẩn cầu:
- Vân cung chủ, cũng xin cung chủ giơ cao đánh khẽ, giải độc cho chúng ta.
Vân Triệt xoay người, vô cùng lãnh đạm nói:
- Chí Tôn Hải Điện không có lý do gì để ta giải độc không công cho họ, Hoàng Cực Thánh Vực các ngươi cũng vậy. Vừa rồi các ngươi cũng đã thấy, muốn ta giải độc thì phải đưa ra điều kiện tương xứng. Ít nhất, là thứ có thể xứng với tính mạng của nhiều người như các ngươi.
Cửu Thán chân nhân khàn giọng nói:
- Nếu Vân cung chủ có việc gì cần đến Thánh Vực chúng ta… chúng ta tất nhiên… tuyệt đối không chối từ…
Vân Triệt không chút suy nghĩ nói:
- Vậy thì không cần. Chuyện mà Thánh Vực các ngươi có thể làm, ta nhất định có thể làm được. Chuyện ta làm không được, các ngươi càng chắc chắn không làm được. Ta thật sự không nghĩ ra tương lai có chuyện gì cần cầu đến các ngươi.
Hoàng Cực Vô Dục dịch người lên trước, nhưng chỉ một động tác đơn giản như vậy cũng khiến hắn liên tiếp phun ra hai ngụm máu. Hắn hơi thở suy yếu nói:
- Khụ khụ… Hoàng Cực Vô Dục ta không còn mặt mũi nào đối diện với cung chủ, càng không có tư cách cầu xin cung chủ điều gì. Nếu có thể làm nguôi giận Vân cung chủ, ta nguyện lập tức tự kết liễu, chỉ cần Vân cung chủ… chừa cho Thánh Vực của ta một con đường sống.
Vân Triệt không hề quan tâm, quay mặt đi:
- Ồ, ngươi muốn tự kết liễu hay không là chuyện của ngươi, xin cứ tự nhiên. Về phần chừa một con đường sống, ta hoàn toàn không hiểu ngươi đang nói gì. Ma độc các ngươi trúng phải đến từ Hiên Viên Vấn Thiên, không hề liên quan gì đến ta, lại nói cứ như là ta hạ độc vậy.
Hạ Nguyên Bá đi tới, cùng thỉnh cầu:
- Tỷ phu, tuy rằng bọn họ đã làm rất nhiều chuyện sai, nhất là đã làm ra chuyện không thể tha thứ đối với huynh, nhưng bọn họ dù sao… dù sao… bọn họ đều giống như sư phụ, là người của chính đạo, ít nhất đệ chưa từng thấy họ làm chuyện ác. Thánh Đế đại nhân vì Luân Hồi Kính… coi như là chuyện duy nhất, cũng là sai nhất mà đệ từng thấy ông ấy làm…
Vân Triệt vỗ vỗ vai hắn, nói:
- Được rồi Nguyên Bá. Cổ Thương tiền bối là sư phụ của đệ, ta cứu ông ấy là chuyện đương nhiên. Nhưng những người này, tuy cùng thuộc Thánh Vực với hai người, nhưng không phải là sư phụ của đệ, cũng không phải là đệ tử của đệ, huống hồ lúc trước họ còn suýt nữa ép ta vào tuyệt lộ, ta không có nghĩa vụ phải cứu họ.
- Nhưng… nhưng mà…
Hạ Nguyên Bá nhất thời sốt ruột không biết nên nói gì cho phải.
Mà ánh mắt của Hoàng Cực Vô Dục vào lúc này chợt lóe lên, dùng hết toàn lực giãy giụa đứng dậy, vẫy tay về phía Hạ Nguyên Bá:
- Nguyên Bá, ngươi tới đây.
Hạ Nguyên Bá nghe lời đi tới. Vừa đến bên cạnh, sắc mặt của Hoàng Cực Vô Dục liền trở nên nghiêm nghị, trầm giọng nói:
- Đệ tử Thánh Vực Hạ Nguyên Bá quỳ xuống nghe lệnh!
- Thánh Đế đại nhân.
Hạ Nguyên Bá ngẩn ra, vội vàng quỳ xuống, không hiểu vì sao.
Toàn bộ người của Thánh Vực đều nhìn sang, ánh mắt chấn động, bọn họ dường như đã ý thức được điều gì.
Tay trái Hoàng Cực Vô Dục cầm Hỗn Nguyên Thiên Xích, tay phải lấy ra một kim bài lóe lên ánh sáng vàng kỳ dị, một luồng khí tức cổ xưa phi thường từ kim bài phiêu tán ra. Hắn đặt Hỗn Nguyên Thiên Xích và kim bài ở trước mặt Hạ Nguyên Bá, chịu đựng ma độc ăn mòn, vô cùng trịnh trọng nói:
- Hoàng Cực Vô Dục, Thánh Đế đời thứ mười ba của Hoàng Cực Thánh Vực, nay truyền Thánh Đế Ấn và Hỗn Nguyên Thiên Xích cho đệ tử Thánh Địa ta là Hạ Nguyên Bá. Từ nay trở đi, Hạ Nguyên Bá chính là Thánh Đế đời thứ mười bốn của Hoàng Cực Thánh Vực ta.
- Nguyên Bá, nhận ấn và xích!
Miệng Hạ Nguyên Bá há to, cả người hoàn toàn ngây ra tại chỗ:
- Ta…
Vân Triệt vỗ mạnh một cái lên lưng Hạ Nguyên Bá:
- Kêu đệ nhận thì đệ nhận!
Hạ Nguyên Bá khẽ bước lên một bước, theo bản năng đón lấy Hỗn Nguyên Thiên Xích và Thánh Đế Ấn nâng lên trước ngực. Cũng trong nháy mắt này, tất cả mọi người của Hoàng Cực Thánh Vực đều cúi người bái lạy thật sâu, kể cả sư phụ của hắn là Cổ Thương chân nhân cũng cúi người hành lễ, đồng thanh hô lớn:
- Bái kiến Thánh Đế
❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả