Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 924: CHƯƠNG 923: MƯỢN CỐI GIẾT LỪA

Vân Triệt đột ngột ngẩng đầu, kinh ngạc hỏi:

— …Có ý gì? Tại sao ta sẽ không còn được gặp nàng nữa? Chẳng lẽ ngươi biết chuyện gì sao?

— Hừ, đó là bởi vì…

Giọng Linh hồn Kim Ô chợt khựng lại, đôi mắt vàng kim khẽ lay động, để lộ rõ sự do dự. Nó nghĩ đến tính tình và cách hành xử trước nay của Vân Triệt, cuối cùng lựa chọn giấu giếm, thản nhiên nói:

— Nàng thân là Tinh Thần, tự nhiên gánh vác sứ mệnh đặc biệt của riêng mình. Thời gian năm năm… Không, thậm chí có thể ít hơn năm năm, nàng nhất định phải thực hiện sứ mệnh mà nàng gánh vác. Đến lúc đó, cho dù ý chí của nàng muốn gặp ngươi, sứ mệnh kia cũng sẽ khiến nàng thân bất do kỷ.

Vân Triệt hơi thất thần, lẩm bẩm:

— Sứ… mệnh… Là sứ mệnh gì mà lại khiến nàng mất đi cả tự do?

— Bản tôn cũng không biết. Nhưng trong vòng năm năm ngươi không gặp được nàng, sau này sẽ không bao giờ có khả năng gặp lại nữa, điểm này bản tôn tin chắc không thể nghi ngờ. Rất nhiều chuyện ở Thần Giới, vốn không phải phàm nhân các ngươi có thể lĩnh hội được.

Giọng Linh hồn Kim Ô vẫn thản nhiên như trước, nhưng nó biết rõ, cái gọi là “sứ mệnh” kia khiến nàng mất đi đâu chỉ có tự do. Nghĩ đến tính tình của Vân Triệt, những gì nó có thể nói cho hắn biết, cũng chỉ đến đây mà thôi.

“…” Vân Triệt sững sờ tại chỗ, hắn bỗng nghĩ đến mẫu thân của Hạ Nguyên Bá và Hạ Khuynh Nguyệt –– nữ tử tên “Đông Tuyết” mà ngày ấy Hạ Hoằng Nghĩa đã kể lại cho hắn.

Trong lời kể của Hạ Hoằng Nghĩa, mẫu thân của Hạ Nguyên Bá và Hạ Khuynh Nguyệt vào một ngày nọ đã đột nhiên khôi phục ký ức và sức mạnh, không chút do dự, bà dứt khoát bỏ lại trượng phu và hai người con để rời đi, còn nói rằng sẽ vĩnh viễn không gặp lại.

Từ đó về sau, quả thật chưa từng gặp lại.

Rốt cuộc là vì sao? Thần Giới rốt cuộc là một nơi như thế nào? Vì sao một khi đã trở về thì không thể gặp lại người của “nơi này”? Mạt Lỵ mạnh mẽ như vậy, tại sao cũng bị những nhân tố khác trói buộc tự do? Thứ trói buộc nàng, rốt cuộc là cái gì…

Thế giới nàng đang ở, rốt cuộc là một thế giới như thế nào!?

— Có biện pháp nào cưỡng ép đến Thần Giới trước không?

Vân Triệt đột nhiên ngẩng đầu, nghiến răng hỏi.

Linh hồn Kim Ô khẽ hừ một tiếng:

— Cưỡng ép đến đó ư? Xem ra lời của bản tôn đã ảnh hưởng đến ngươi không nhỏ.

Trái tim Vân Triệt hơi thắt lại:

— Nếu sau này không thể gặp lại nàng, ta tuyệt đối không thể chấp nhận được… Dù thế nào cũng không thể chấp nhận. Ta muốn biết cuộc sống của nàng ở thế giới của nàng có tốt không, ta muốn biết vì sao nàng lại không có tự do… Không được, ta nhất định phải gặp nàng.

— Sức mạnh của ngươi ở thế giới này đã không ai địch lại, nhưng nếu đến Thần Giới, chút sức lực ấy của ngươi vốn không tạo nổi một gợn sóng nào. Nhất là tinh giới nơi sư phụ ngươi đang ở, đó là một tồn tại thuộc vị diện cao nhất trong Thần Giới. Cho dù ngươi thật sự đến được Thần Giới, cũng không có khả năng đến được tinh giới của nàng. Mà cho dù ngươi thật sự tìm được nàng… với sức mạnh của ngươi, có thể làm được gì cho nàng chứ? — Linh hồn Kim Ô lạnh nhạt nói.

Vân Triệt nhắm mắt lại:

— Sức mạnh của ta ở thế giới kia có lẽ thật sự vô cùng nhỏ bé. Nhưng mà… ta muốn gặp nàng, không phải vì nghe lời ngươi nói, mà là ta thời thời khắc khắc đều mong được gặp lại nàng. Nàng rời đi quá đột ngột, khiến ta đến bây giờ vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận. Hơn nữa… ta muốn biết nàng ở thế giới của nàng rốt cuộc sống thế nào. Cho dù khi gặp lại, nàng vẫn muốn ta rời đi, sau này không gặp nữa, ta cũng có thể không tiếc nuối mà vĩnh viễn rời xa.

Linh hồn Kim Ô phá lên cười:

— Ha ha ha ha, đây quả nhiên là lời ngươi nên nói. Bản tôn từng đọc ký ức của ngươi, nên còn hiểu rõ địa vị của nàng trong lòng ngươi hơn cả chính ngươi. Cho dù bản tôn không kích động ngươi, sớm muộn gì cũng có một ngày ngươi sẽ không kìm được mà đến Thần Giới tìm nàng. Nhưng đáng tiếc, Thần Giới cách thế giới này một khoảng không gian vô cùng xa xôi, cho dù hao hết tất cả sức mạnh còn lại trong Thái Cổ Huyền Chu cũng khó có khả năng đến được, lại không có con đường tắt hay phương pháp nào khác… Ít nhất bản tôn không biết.

— Ngươi muốn trong vòng năm năm gặp được nàng, phương pháp duy nhất chính là trong vòng năm năm tăng huyền lực lên tới Thần Huyền Cảnh. Khi đó, ngươi tự nhiên sẽ tìm được cách đến Thần Giới. Chẳng qua, nguyên tố ở thế giới này quá mức mỏng manh, khí tức lại đặc biệt vẩn đục, pháp tắc vô cùng thấp kém, muốn dùng cách thông thường để bước vào Thần Huyền Cảnh còn khó hơn lên trời. Nhưng nếu là ngươi, có lẽ có thể làm được.

Tâm trạng và khí tức của Vân Triệt dần bình tĩnh lại:

— Nếu chỉ có một phương pháp này… thời gian tới, ta sẽ dốc lòng tu luyện, cho dù…

Giọng Vân Triệt nhỏ dần:

— Chỉ có thể từ xa nhìn nàng một lần cũng được.

Huyền lực hiện giờ của hắn là Quân Huyền Cảnh cấp một, mà Thần Huyền Cảnh là cảnh giới đột phá trên Quân Huyền Cảnh cấp mười.

Hắn không thể biết được, trong vòng năm năm ngắn ngủi mình có làm được hay không.

Nhưng nếu mình không làm được, chỉ cần thêm hai ba năm nữa, Phượng Tuyết Nhi nhất định có thể làm được. Có lẽ, đến lúc đó có thể nhờ nàng đưa hắn đến Thần Giới.

Mạt Lỵ… Dù thế nào đi nữa, ta đều phải gặp lại ngươi một lần. Ta không thể để chúng ta chia lìa trong tiếc nuối như vậy… Ta càng muốn biết, ngươi sống ở thế giới kia có tốt hay không.

––––––––––––––

Thời gian trôi qua, kể từ ngày Hiên Viên Vấn Thiên tan thành tro bụi, bất tri bất giác đã qua một tháng.

Không gian truyền tống trận cao cấp nối liền Thiên Huyền Đại Lục và Huyễn Yêu Giới, dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Tứ Đại Thánh Địa, cuối cùng đã hoàn thành viên mãn trong thời hạn mà Vân Triệt yêu cầu.

Trận điểm ở Huyễn Yêu Giới được đặt tại biệt viện của Vân gia, cũng chính là nơi các tiên tử của Băng Vân Tiên Cung đang ở tạm.

Trận điểm ở Thiên Huyền Đại Lục thì nằm ngay trước Băng Vân Tiên Cung.

Để lấy lòng Vân Triệt, truyền tống trận này được Tứ Đại Thánh Địa… nhất là Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực dốc vào một lượng lớn Tử Mạch Thần Tinh và Thần Thạch Huyền Không. Nó không những có thể hoàn thành việc xuyên qua giữa hai đại lục trong nháy mắt, mà năng lượng chứa đựng bên trong còn đủ để duy trì hoạt động hơn mười năm. Sau mười năm, khi năng lượng hao hết, cũng có thể trực tiếp dùng các loại huyền tinh để bổ sung.

So với không gian truyền tống trận mà họ hợp lực tạo ra để xâm lược Huyễn Yêu Giới năm đó, trận pháp này mạnh hơn gấp mười lần. Dù sao khi đó, Tứ Đại Thánh Địa đều sợ mình dùng nhiều hơn một viên thần tinh sẽ khiến ba Thánh Địa còn lại được hời.

Ngày truyền tống trận hoàn thành, những người đầu tiên sử dụng nó chính là người của Tứ Đại Thánh Địa.

Bọn họ tuân theo mệnh lệnh ngày đó của Vân Triệt, tất cả nhân vật từ cấp bậc trưởng lão trở lên của Tứ Đại Thánh Địa đều thông qua truyền tống trận để đến Yêu Hoàng Thành.

Trong số họ, có rất nhiều người không phải lần đầu đến Yêu Hoàng Thành. Chỉ có điều lần trước, họ đến với lòng tham lam và dã tâm hung hãn, còn lần này, ai nấy đều rụt cổ, dè dặt cẩn trọng, lòng đầy lo âu mà đến.

Bởi vì lần này, họ đến để bồi tội theo lệnh của Vân Triệt. Hơn nữa, Vân Triệt đã nói rất rõ ràng, nếu Tiểu Yêu Hậu muốn giết họ, dù giết ai, dù giết bao nhiêu, không một ai được phép phản kháng!

Dưới Yêu Hoàng Thành, họ chờ đợi Tiểu Yêu Hậu. Nàng vô cùng bình tĩnh, không có sát khí, thậm chí không nói thêm một lời nào, cứ một đường trầm mặc như vậy, dẫn họ đến hoàng lăng của bộ tộc Yêu Hoàng.

— Quỳ xuống!

Đối mặt với lăng mộ của Yêu Hoàng và Tiên Yêu Hoàng, Tiểu Yêu Hậu cuối cùng cũng nói ra câu đầu tiên với người của Tứ Đại Thánh Địa.

Không chút do dự, người của Tứ Đại Thánh Địa đồng loạt quỳ xuống. Một khi đã đến đây, họ biết mình phải đối mặt với điều gì. Năm đó xâm lược Huyễn Yêu Giới, tuy bị Hiên Viên Vấn Thiên và Minh Vương lợi dụng, không phải là kẻ đầu sỏ, nhưng họ cũng chính là đao phủ đã gây ra tai họa cho Yêu Hoàng Thành.

Đừng nói là quỳ xuống bồi tội, cho dù lấy mạng đền mạng cũng là lẽ đương nhiên.

Tất cả cường giả cấp cao của Tứ Đại Thánh Địa đều quỳ gối trước hoàng lăng Yêu Hoàng để tạ tội. Cảnh tượng này, năm đó Tiểu Yêu Hậu đơn độc chưa bao giờ dám hy vọng xa vời, trong Yêu Hoàng Thành cũng không một ai dám mơ tưởng.

Hoài Vương Phủ bị tiêu diệt, trừ Minh Vương, cửu tộc đều bị tru diệt, mà Minh Vương còn sống sót thì mỗi ngày đều phải chịu đựng sự hành hạ như luyện ngục, muốn chết cũng không được. Hoàng thành yên bình, Huyễn Yêu ổn định, nàng cũng đã lấy lại được hoàng quyền tuyệt đối vốn thuộc về mình.

Kẻ đầu sỏ gây ra tất cả tai họa là Hiên Viên Vấn Thiên đã tan thành tro bụi, Tứ Đại Thánh Địa từng xâm phạm Yêu Hoàng Thành giờ đây đều quỳ gối cúi đầu trước hoàng lăng… Đến giờ phút này, nàng đã có thể hoàn toàn an ủi vong linh của phụ hoàng, hoàng đệ, cùng tất cả những người đã hy sinh vì Yêu Hoàng Thành trên trời cao.

Ánh mắt nàng khẽ chuyển, lặng lẽ nhìn về phía nam tử bên cạnh… Tất cả những điều này, đều do hắn mang lại. Nếu không có hắn, sẽ không có kết quả ngày hôm nay, thậm chí cũng không có nàng của ngày hôm nay.

Vốn chỉ định liếc nhìn thoáng qua, nhưng khi ánh mắt chạm vào người hắn, lại thật lâu không thể dời đi… Trong lòng nàng có một cảm ứng ngày càng rõ ràng, không biết từ khi nào, địa vị của hắn trong tâm hồn mình đã vượt qua cả hoàng tộc Huyễn Yêu…

Đã từng, trong nhận thức của nàng, tôn nghiêm và vinh quang của hoàng tộc Huyễn Yêu còn quan trọng hơn cả tính mạng. Mà giờ khắc này, buông bỏ gánh nặng hoàng tộc, giao phó tất cả tâm tư của bản thân cho hắn, lại là một rung động mãnh liệt đến vậy.

Quỳ xuống, sau đó dập đầu chín lần trước lăng mộ. Những trưởng lão Thánh Địa đường đường, có lẽ nằm mơ cũng không ngờ sẽ có một ngày phải nơm nớp lo sợ như một bầy cừu non, co rúm chờ đợi sự phán quyết.

Đợi tất cả hoàn thành, Vân Triệt ném ánh mắt dò hỏi về phía Tiểu Yêu Hậu, sau đó xoay người nói:

— Nguyên Bá, Tử tiên sinh, mang người của các ngươi rời đi đi.

Lời này vừa ra, tất cả người của Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện đều vui mừng khôn xiết, còn mọi người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực thì đứng ngây tại chỗ. Hiên Viên Bác của Thiên Uy Kiếm Vực run rẩy nói:

— Vân Cung Chủ, vậy… vậy còn chúng ta thì sao?

Vân Triệt cười cười, tỏ vẻ ân cần hỏi han:

— Ha ha, không biết thiếu kiếm chủ của quý tông hiện giờ có khỏe không?

Da đầu Hiên Viên Bác tê rần, giọng nói run lên:

— Thiếu kiếm chủ hắn… hắn đang ở kiếm vực dưỡng thương, tất cả đều khỏe, làm phiền… làm phiền Vân Cung Chủ nhớ mong.

— Vậy thì tốt quá.

Vân Triệt cười cười, rồi đột nhiên ném ánh mắt về phía Nhật Nguyệt Thần Cung:

— Không biết vị nào là Dạ Huyền Ca trưởng lão?

Dạ Huyền Ca bị gọi tên, mang theo vẻ mặt mờ mịt bước ra, khẩn trương nói:

— Không biết Vân Cung Chủ gọi lão hủ… có gì phân phó?

— Ngươi chính là Dạ Huyền Ca?

Vân Triệt liếc mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới.

— Dạ, dạ.

Dạ Huyền Ca vội vàng gật đầu, trong lòng kinh ngạc không thôi.

Vân Triệt khẽ gật đầu, trên mặt lộ ra nụ cười nhạt âm trầm:

— Rất tốt, xem ra số mạng của ngươi không tệ, ít nhất còn sống lâu hơn đồng môn của ngươi một chút.

“…” Dạ Huyền Ca ngẩng đầu, sắc mặt bỗng chốc trở nên hoảng sợ:

— Vân Cung Chủ, lời này… có ý gì?

— Ý của lời này chính là, các ngươi đã vô dụng, có thể chết được rồi!!

Vào lúc này, huyền khí trên người Vân Triệt nháy mắt bùng nổ đến cực hạn, một luồng lam quang từ bàn tay hắn vung ra, nhằm thẳng về phía tất cả người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực.

Rắc rắc rắc rắc rắc rắc…

Nhiệt độ không khí chợt giảm mạnh, lam quang lướt qua, hơn mười Băng Di Thụ khủng bố như mọc lên từ địa ngục, phong kín toàn bộ người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực vào trong lớp băng di dày đặc.

Đây là Băng Di Thụ được thi triển bằng sức mạnh đỉnh phong của Vân Triệt. Bất kể là hàn khí khủng bố tột cùng hay là sự phong tỏa bá đạo tuyệt đối của Băng Di, dù mạnh như trưởng lão hay Thần Sứ của Thánh Địa cũng không thể nào thoát được. Sắc mặt của họ dưới băng hàn cấp tốc trở nên xanh tím, trên mặt mỗi người lộ ra vẻ hoảng sợ và tuyệt vọng sâu sắc.

— Vân… Vân Triệt! Ngươi…

Tề Thiên Thần Sứ mạnh nhất Nhật Nguyệt Thần Cung phát ra tiếng gầm phẫn nộ, nhưng giọng nói vừa ra khỏi miệng, cái miệng của hắn liền bị một nhánh băng di phong tỏa chặt chẽ.

Bên cạnh, người của Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện đều đứng ngây người tại chỗ, không dám thở mạnh. Cảnh tượng này, sao họ có thể không đoán ra điều gì… Vân Triệt chỉ vung tay một cái, trọn vẹn hơn một trăm trưởng lão Thánh Địa, cùng năm Thần Sứ vô cùng cường đại của Nhật Nguyệt Thần Cung, lại toàn bộ bị đóng băng hoàn toàn, không một ai có thể thoát được. Dù họ không dám hoài nghi sự khủng bố của Vân Triệt, nhưng vẫn bị một màn này làm cho kinh hãi đến tim gan run rẩy.

Đây vốn là sức mạnh cường đại đến mức họ gần như không thể lý giải.

— Thiên Uy Kiếm Vực, các ngươi làm tay sai cho Hiên Viên Vấn Thiên, những năm này đã làm bao nhiêu chuyện ghê tởm! Các ngươi khiến Huyễn Yêu Giới tai họa nổi lên bốn phía, khiến hoàng tộc Huyễn Yêu thiếu chút nữa tuyệt diệt! Càng hại chết gia gia ta, hại chết bao nhiêu tiên liệt của Vân gia ta, ngay cả phụ mẫu ta cũng suýt nữa gặp độc thủ của các ngươi, khiến cho ta và Tiêu Vân hai nhà từ nhỏ đã cốt nhục chia lìa… Các ngươi nói, ta có lý do gì để cho các ngươi tiếp tục tồn tại trên đời này!

— Còn có Nhật Nguyệt Thần Cung, với thù oán giữa chúng ta, các ngươi thật sự cho rằng ta có lòng tốt mà bỏ qua cho các ngươi sao!?

Tuyệt vọng và hoảng sợ lần lượt xuất hiện trên mỗi một khuôn mặt xanh tím vì bị đông cứng, chỉ có tiếng nức nở yếu ớt thỉnh thoảng vang lên.

— Thải Y, là nàng ra tay hay là ta ra tay?

Vân Triệt thấp giọng hỏi.

Giọng nói của hắn vừa dứt, Tiểu Yêu Hậu đã phi thân mà ra, hỏa diễm màu vàng kim ngập trời mang theo sự nóng rực tuyệt vọng, đốt về phía những thân thể bị băng phong.

Rầm––––

Hàn khí cấp tốc tan đi, nhưng lực trói buộc của Băng Di lại không hề suy giảm. Người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực vừa thoát khỏi vực sâu băng hàn, lại bị cuốn vào hỏa diễm luyện ngục càng thêm tuyệt vọng. Trong tiếng kêu gào thảm thiết như quỷ khóc, họ bị Kim Ô Viêm nhanh chóng thiêu rụi thành tro tàn.

Mười mấy giây ngắn ngủi, toàn bộ người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực đến đây, trừ một mình Dạ Huyền Ca được Vân Triệt xách ra, tất cả những người còn lại đều hài cốt không còn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!