Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 927: CHƯƠNG 926: THÁNH THỦ QUY ẨN

Lôi điện màu đen...

Không có vết thương...

Mang thai mười ba tháng?!

- Tiểu thiếu gia? Tiểu thiếu gia!

Tiêu Hồng gọi liền hai tiếng, kéo Vân Triệt ra khỏi dòng suy tư. Lôi điện màu đen, một thứ tuyệt đối không thể tồn tại trong nhận thức về huyền đạo của hắn. Còn việc mang thai mười ba tháng, trong nhận thức về y đạo của hắn, lại càng không thể xảy ra với con người. Cho dù thật sự có, thai nhi sinh ra cũng tuyệt đối không thể bình thường... Nhưng Tiêu Linh Tịch sau khi sinh ra vẫn luôn khỏe mạnh, trong ký ức của hắn, từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng bị bệnh.

- Hóa ra, bà nội rời đi là vì chuyện này.

Vân Triệt khẽ thì thầm, trong lòng ngập tràn nghi hoặc. Với tầm mức của hắn hiện tại, lẽ ra không có chuyện gì trên Thiên Huyền đại lục có thể vượt qua nhận thức của hắn. Thế nhưng, nếu lời Tiêu Hồng nói là thật, thì cả lôi điện màu đen lẫn việc Tiêu Linh Tịch được sinh ra sau mười ba tháng mang thai đều là những chuyện hắn không tài nào giải thích nổi.

Cũng giống như trăm cân Tử Mạch Thần Tinh ở nơi này, khiến người ta không thể nào lý giải.

Tiêu Hồng khẽ than một tiếng:

- Đúng vậy. Chỉ có điều chuyện này, lão gia không hề nói với bất kỳ ai, dù sao chuyện vô cớ gặp phải thiên lôi này, nói ra sẽ bị người ta xuyên tạc, dị nghị. Sau này phu nhân qua đời, lão gia cũng tuyên bố với bên ngoài là do u buồn thành bệnh, uất ức mà qua đời. Cũng từ đó về sau, lão gia không bao giờ đến nơi này nữa. Lão gia không cho thiếu gia và tiểu thư đến gần đây cũng là vì nguyên nhân đó.

Vân Triệt khẽ gật đầu:

- … Ta hiểu rồi, Hồng gia, cảm ơn ông đã cho ta biết chuyện này.

Tiêu Hồng cười nhạt:

- Ha ha, lần này lão gia trở về, khí sắc cả người rất tốt, sắc mặt cũng khá hơn nhiều, ta cũng thấy yên lòng. Về chuyện của phu nhân, tốt nhất vẫn không nên chủ động nhắc tới trước mặt lão gia, để tránh chạm vào nỗi đau của người.

- Vâng, ta biết rồi.

Vân Triệt đáp.

Tiêu Hồng đi về phía đông, tiếp tục tìm kiếm vu lan hoa. Vân Triệt đứng tại chỗ rất lâu, vắt óc suy nghĩ về những lời của Tiêu Hồng nhưng vẫn không thể nào tìm ra nguyên do. Cuối cùng, hắn khẽ thở ra một hơi, lẩm bẩm: “Thôi vậy, chuyện của hơn hai mươi năm trước, ma mới biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lôi điện màu đen… Rất có thể là do hoa mắt, còn việc mang thai mười ba tháng... khả năng duy nhất là ba tháng đầu đã chẩn đoán nhầm.”

Vân Triệt tự đưa ra lời giải thích cho mình rồi không nghĩ nhiều về chuyện này nữa. Dù sao chuyện này đã qua hai mươi mấy năm, người đã khuất, còn Tiêu Linh Tịch vẫn bình an lớn lên, nghĩ lại chuyện kỳ quái năm đó, vừa không thể truy ngược lại, vừa chẳng có ý nghĩa gì.

Vân Triệt đứng dậy bay về phía Lưu Vân thành, trên đường lấy truyền âm ngọc ra, tìm được một ấn ký truyền âm đã lưu lại mấy năm.

- Hoa Minh Hải, ngươi đang ở đâu?

Truyền âm vừa xong, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, truyền âm ngọc đã nhanh chóng có phản hồi, vang lên một giọng nói vô cùng kích động:

- Vân Triệt… Đại ca, thật sự là ngươi sao? Ta… không phải đang nằm mơ chứ?

- Đương nhiên là ta. Ngươi đang ở đâu?

- Ta... Ta đang ở phía bắc Thần Hoàng thành, vừa ra khỏi thành chưa đến mười dặm.

Giọng nói của Hoa Minh Hải vẫn tràn đầy kích động.

Phía bắc Thần Hoàng thành? Ánh mắt Vân Triệt lóe lên, lập tức dừng lại giữa không trung, đáp lời:

- Ngươi ở yên đó đừng đi đâu, ta qua tìm ngươi ngay… Tiện thể đưa cho ngươi một món quà.

Cất truyền âm ngọc, Vân Triệt nhanh chóng bay về Lưu Vân thành, sau đó túm lấy một người từ tay Lạc Trì, rồi dùng Thái Cổ Huyền Chu xuyên thẳng đến nơi cách Thần Hoàng thành mười dặm về phía bắc.

Dù nhiều năm không gặp, nhưng hắn vẫn quen thuộc với khí tức của Hoa Minh Hải, ngay khoảnh khắc hiện thân, hắn liền khóa chặt vị trí của y, rồi từ trên trời giáng xuống ngay trước mặt.

Hoa Minh Hải vẫn còn đang cầm truyền âm ngọc, sự kích động khi nhận được truyền âm của Vân Triệt còn chưa tan, đã đột nhiên thấy hắn xuất hiện sừng sững trước mặt. Hai tay y run lên, suýt nữa làm rơi cả truyền âm ngọc, lắp bắp nói:

- Vân đại ca!! Ngươi… Ta… A a… Tiểu Nhã, mau, mau bái tạ ân nhân cứu mạng của chúng ta!

Giống như mọi lần gặp trước, Hoa Minh Hải vẫn đang trong trạng thái dịch dung, hơn nữa còn là hai lớp. Đi bên cạnh y là một nữ tử dịu dàng thanh nhã, ánh mắt trong veo, trên người không còn vẻ yếu ớt. Nghe lời Hoa Minh Hải, nàng vội vàng tiến lên, định hành lễ:

- Như Tiểu Nhã bái kiến, đa tạ ơn cứu mạng của Vân Triệt đại ca…

Vân Triệt vội vàng khoát tay, một luồng huyền khí nhẹ nhàng nâng hai người dậy, bất đắc dĩ nói:

- Khụ… Ngươi tên này, năm đó ra vẻ trời không sợ đất không sợ, chỉ có lão tử là nhất, sao bây giờ lại trở nên câu nệ thế này.

Hoa Minh Hải cười sang sảng:

- Ha ha ha ha, người khác ta đương nhiên không sợ, Phượng Hoàng Thần Tông ta còn ra vào mười mấy lần, nhưng Vân đại ca thì khác, ngươi bây giờ là người đệ nhất thiên cổ vang danh khắp đại lục, ngay cả Tứ Đại Thánh Địa cũng bị ngươi giẫm dưới chân… Phù, thật không ngờ, người mà ta kết giao ở Thần Hoàng thành năm đó lại là một đại nhân vật như vậy, ta thua thảm hại lúc đó, thật sự không oan chút nào.

- Đâu chỉ không oan, quả thật có thể xem là vốn liếng huy hoàng nhất cả đời ta.

Nữ tử bên cạnh y mỉm cười nói.

- Ha ha, đó là đương…

Nụ cười của Hoa Minh Hải chợt cứng đờ, bởi vì y đột nhiên nhìn rõ người đang bị Vân Triệt xách trong tay. Tuy gương mặt kia không còn vẻ uy phong lẫm liệt như ngày thường, nhưng… dù có hóa thành tro, y cũng tuyệt đối không nhận sai.

- Dạ… Huyền… Ca!!

Sắc mặt Hoa Minh Hải bỗng chốc trở nên dữ tợn, sát khí mãnh liệt lập tức tràn ngập trong mắt, hai tay siết chặt lại. Khi y gằn ra cái tên này, nữ tử bên cạnh cũng toàn thân run lên, hai tay vội nắm chặt lấy cánh tay y.

Vân Triệt tiện tay ném Dạ Huyền Ca xuống chân Hoa Minh Hải, nói:

- Dạ Mị Tà đã chết, toàn bộ nhân vật cấp bậc Nhật Nguyệt Thần Sứ và trưởng lão của Nhật Nguyệt Thần Cung đều đã chết hết, chỉ còn lại Dạ Huyền Ca này. Bởi vì trước đây ngươi từng nói, người trong Nhật Nguyệt Thần Cung mà ngươi muốn phế nhất chính là Dạ Huyền Ca. Hắn đã bị phế huyền lực, ngươi muốn hắn chết, hay sống không bằng chết, đều tùy ngươi. Nhật Nguyệt Thần Cung cũng sẽ sớm bị xóa tên khỏi Thiên Huyền đại lục, ngươi không cần phải có bất kỳ lo lắng nào.

Vân Triệt cũng khá dụng tâm khi cố ý giữ lại Dạ Huyền Ca cho Hoa Minh Hải, đương nhiên không chỉ vì một câu nói khi trước của y… Hắn tuyệt đối không muốn nợ ân tình của người khác, dùng Dạ Huyền Ca này để báo đáp ân tình tặng Huyễn Quang Lôi Cực khi trước. Dù sao, những năm qua, Huyễn Quang Lôi Cực đã giúp đỡ hắn rất nhiều, thậm chí còn cứu mạng hắn mấy lần.

- Vân đại ca… Ta…

Hoa Minh Hải ngẩng đầu, trong cơn kích động nhất thời không biết phải biểu đạt thế nào. Dạ Huyền Ca liệt dưới đất cố sức ngẩng đầu, muốn nhìn rõ dáng vẻ của Hoa Minh Hải, không cam lòng giãy giụa:

- Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai… Lão phu và ngươi… có thù hận gì?

Hoa Minh Hải cúi đầu, ánh mắt trở nên vô cùng thâm độc:

- Có thù hận gì? Dạ lão tặc, ngươi còn nhớ cái tên Hoa Cô Hoàn không!!

Sắc mặt Dạ Huyền Ca cứng lại, rồi như chợt nghĩ ra điều gì:

- A… Ngươi… ngươi… Ngươi là Quỷ Ảnh Thánh Thủ Hoa Minh Hải!

Hoa Minh Hải đưa tay lên mặt, gỡ lớp dịch dung xuống, để lộ gương mặt thật:

- Đúng, chính là lão tử! Nhật Nguyệt Thần Cung các ngươi vì cướp đoạt Huyễn Quang Lôi Cực mà truy sát mấy đời Thần Trộm Tông Môn ta, cha mẹ ta càng chết thảm dưới tay lão tặc nhà ngươi… Hiện giờ cả Thần Trộm Tông Môn ta chỉ còn lại một mình Hoa Minh Hải ta! Thê tử của ta năm đó cũng trúng hàn độc của ngươi, suýt chút nữa mất mạng… Ta nằm mơ cũng muốn băm vằm ngươi thành vạn mảnh! Hôm nay, cuối cùng ngươi cũng rơi vào tay ta!!

Trong tiếng gầm giận dữ, Hoa Minh Hải đột nhiên vung quyền, đấm thẳng vào đầu Dạ Huyền Ca. Dạ Huyền Ca thân tàn phế làm sao chịu nổi, hai mắt trợn trắng, tức thì ngất đi.

- Ngươi định xử lý hắn thế nào?

Vân Triệt hỏi, nhìn bộ dạng của Hoa Minh Hải, dường như y không định giết ngay lập tức.

Hoa Minh Hải chưa hả giận lại hung hăng đá Dạ Huyền Ca một cước, thở hổn hển nói:

- Giết hắn ngay thì thật sự là quá hời cho hắn. Ta định đưa hắn về quê nhà, dùng máu của hắn để tế vong linh cha mẹ ta.

Vân Triệt gật đầu, sau đó lấy ra một viên Bá Hoàng Đan, đưa tới trước mặt Hoa Minh Hải:

- Ừm, đây là một viên Bá Hoàng Đan, chờ huyền lực của ngươi đạt tới Vương Huyền Cảnh đỉnh phong, nó có thể giúp ngươi nhanh chóng đột phá bình cảnh, trở thành Bá Hoàng.

Miệng Hoa Minh Hải há hốc, là “Quỷ Ảnh Thánh Thủ” từng tiếp xúc vô số kỳ trân dị bảo, sao hắn lại không biết loại đan dược có thể giúp đột phá bình cảnh Bá Hoàng này quý giá đến mức nào. Nhưng y không đưa tay nhận, mà lắc đầu nói:

- Vân đại ca, ngươi giúp ta báo đại thù, ta đã không biết báo đáp thế nào, sao có thể nhận vật quý giá như vậy của ngươi được.

- Ngươi yên tâm, nó chỉ là một thứ rất bình thường đối với ta, trong tay ta còn hơn một ngàn viên.

Vân Triệt mỉm cười nói.

Hoa Minh Hải vẫn lắc đầu, y đưa tay kéo nữ tử bên cạnh, thần thái trở nên bình yên hơn nhiều:

- Vật quý giá như vậy, vẫn đừng nên lãng phí trên người ta. Bởi vì từ nay về sau, Thiên Huyền đại lục sẽ không còn cái tên “Quỷ Ảnh Thánh Thủ” nữa.

Vân Triệt hơi ngẩn ra:

- Hả? Lẽ nào ngươi định…

Hoa Minh Hải và nữ tử bên cạnh nhìn nhau cười:

- Ông bà, cha mẹ ta đều lần lượt gặp nạn, Thần Trộm Tông Môn chúng ta chỉ còn lại một truyền nhân là ta, đã sớm chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa. Trải qua bao thăng trầm năm tháng, ta đã hiểu rất rõ điều mình muốn nhất là gì. Những năm này vì thu thập huyền tinh để kéo dài mạng sống cho Tiểu Nhã, ta trộm cắp khắp nơi, hiện giờ, cũng đến lúc ta phải trả nợ rồi. Hơn nữa, Huyễn Quang Lôi Cực đã có được truyền nhân tài ba nhất trong lịch sử, ta cũng xem như không làm ô danh tông môn.

Vân Triệt thu lại Bá Hoàng Đan, mỉm cười gật đầu:

- Cũng tốt. Quả thật, mất đi rồi tìm lại được sẽ khiến người ta nhìn thấu rất nhiều điều trước đây không thấy rõ. Tuy ngươi là truyền nhân thần trộm, nhưng có lẽ cuộc sống bình yên sẽ hợp với ngươi hơn.

- Chỉ có điều ấn ký truyền âm của ta sẽ không đổi. Nếu Vân đại ca có lệnh, cho dù phải liều cả mạng, ta cũng sẽ không nhíu mày nửa cái.

Hoa Minh Hải nói chắc như đinh đóng cột.

- Ngươi vẫn nên nghĩ nhiều đến chuyện nối dõi tông đường cho Thần Trộm Tông Môn của ngươi đi.

Vân Triệt cười lớn một tiếng, khoát tay với Hoa Minh Hải rồi phi thân lên, bay đi khuất xa.

- Vân đại ca… Ta sẽ không bao giờ quên ngươi!!

Sau lưng hắn, vang lên tiếng hét cạn sức lực của Hoa Minh Hải.

Giọng nói của Hoa Minh Hải theo gió xa dần, khóe miệng Vân Triệt nhếch lên một nụ cười nhẹ nhõm. Thân là truyền nhân duy nhất của Thần Trộm Tông Môn, y vì người thương mà “mất đi rồi tìm lại được”, đã lựa chọn từ bỏ danh hiệu mà bản thân vẫn luôn kiêu hãnh, từ nay quy ẩn, sống cuộc đời bình lặng của một người bình thường, có thể âm thầm hành hiệp trượng nghĩa, trả lại những tội nghiệt đã gây ra trong quá khứ... Có lẽ, so với cuộc sống oanh oanh liệt liệt, danh chấn thiên hạ, đây mới là cuộc đời hoàn mỹ nhất.

Đó là quyết định của Hoa Minh Hải… Có một số việc, mình cũng nên sớm đưa ra quyết định.

Ví dụ như sau khi xách Hiên Viên Vấn Đạo đến trước mặt Tiêu Liệt để ông giải hận, cuối cùng mình cũng có thể thưa chuyện với ông về việc của mình và Tiêu Linh Tịch...

✰ Thiên Lôi Trúc ✰ Truyện dịch AI chất lượng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!